Link đọc Manhwa Solstice: tại đây
————————————————————
Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ
Chương: 32
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
“Giờ không phải lúc bàn chuyện đạo đức giả hay không. Có hối hận cũng chẳng cứu được cô ấy ngay lúc này.”
Sofia đeo lại cặp kính đã lau sạch, nói một cách dứt khoát.
“Và cô ấy... đã đưa ra lựa chọn của riêng mình. Quyết định đối mặt nếu không thể trốn chạy.”
“...”
“Trong trường hợp xấu nhất, River đã có thể tự ý rời khỏi đó. Dù có làm vậy, Marvici cũng chỉ cần biện hộ rằng ‘cháu gái có việc gấp nên phải về nước ngay’ là êm xuôi.”
Sofia nói không sai. Đó là một trong những kịch bản dự phòng khi cần hủy nhiệm vụ gấp.
“Nhưng River đã làm gì? Cô ấy chọn chiến đấu thay vì chạy trốn. Vậy thì thay vì tự trách bản thân thế này, chẳng phải ưu tiên hàng đầu là nghĩ cách đưa cô ấy trở về an toàn sao? Nếu anh thực sự muốn cứu người mình yêu thương.”
Nate lặng lẽ nhìn tàn thuốc rơi dưới chân. Lòng anh nặng trĩu những cảm xúc phức tạp không thể gọi tên. Nhưng giữa mớ hỗn độn đó, màn sương mù dày đặc bao trùm tâm trí anh kể từ cuộc gọi cuối cùng với River dường như tan biến.
Tiếng rung báo tin nhắn đến vang lên bên cạnh. Lấy điện thoại từ trong túi ra, Sofia nghiêm mặt đọc tin nhắn.
“...Khoan đã, có tin động trời đây. Anh còn nhớ bạn tình cũ của Alessandro Ranieri không? Cô người mẫu nội y nổi tiếng đã giải nghệ ấy.”
“Courtney Lin?”
Trong số những người tình của Alessandro, Courtney Lin là người nổi bật nhất theo nhiều nghĩa. Sinh ra bởi mẹ người Đài Loan và cha người Mỹ, cô ta từng là người mẫu quảng cáo đang lên như diều gặp gió, cho đến khi dính líu vào vụ bê bối ma túy 2 năm trước và rời khỏi ngành giải trí với đầy rẫy tai tiếng.
FBI đã biết chuyện Courtney từng là bạn tình của Alessandro từ lâu, nhưng cô ta tuyệt đối không chịu hợp tác. Chắc cô ta cũng biết giữ mồm giữ miệng vì đối phương là tên trùm mafia khét tiếng.
“Cô ta đang bị truy nã ở Mỹ vì tàng trữ ma túy, vừa bị bắt ở vùng Tuscany. Trước khi bị dẫn độ về nước, phía chúng ta sẽ tạm giam cô ta...”
Sofia dí điện thoại vào mặt Nate. Trong ảnh, Courtney Lin đang nhếch mép cười về phía anh. Đúng như dự đoán, tóc đen mắt đen.
Gương mặt từng một thời xinh đẹp giờ trông thật tàn tạ. Chỉ cần nhìn qua cũng biết là con nghiện.
“Hay là anh thử gặp cô ta xem? Biết đâu bây giờ cô ta chịu khai ra cái gì đó.”
Nghe vậy, đôi mắt màu ô liu của người đàn ông sáng lên đầy hy vọng.
* * *
Tiếng sấm rền vang ầm ầm. Cơn mưa giông bắt đầu từ tờ mờ sáng vẫn chưa có dấu hiệu tạnh.
Paolo đi đâu từ tối qua không thấy mặt, còn Marta và Silvio lại xin nghỉ đúng vào ngày mưa gió bão bùng thế này.
Nhờ vậy, River có khoảng thời gian riêng tư hiếm hoi trong phòng. Vì Alessandro đã tự nhốt mình trong phòng cầu nguyện trên tầng thượng cả ngày không chịu ra. Đây là ngày hoàn hảo để lục soát chiếc hộp trong ngăn kéo bí mật.
Bức thư cô đọc hôm qua có vẻ là của anh trai Lucrezia gửi. Tuy không chắc chắn nhưng dựa vào nội dung thì mẹ của Alessandro có vẻ là con gái út của một ông trùm băng đảng nhỏ nào đó. Lại còn được các anh trai hết mực cưng chiều.
Chuyện một cô gái như vậy kết hôn với Antonio thì quá dễ đoán. Gia đình bị sát hại trong quá trình sáp nhập tổ chức sau những cuộc giao tranh ác liệt, và cô trở thành vợ của kẻ thù.
Quả nhiên, như để chứng minh giả thuyết của River, nội dung bức thư thứ hai rất đáng ngờ.
Gửi tiểu thư.
Nghe nói tuần trăng mật đã bị hủy bỏ. Dạo gần đây sức khỏe cô không tốt, nên nghỉ ngơi ở nhà thì hơn.
Xin lỗi vì tôi không thể đưa cô xuất viện. Tay trái cô tạm thời sẽ khó cử động, xin đừng làm việc nặng cho đến khi vết thương lành hẳn.
Tang lễ tuy đơn giản nhưng đã được tổ chức chu đáo, xin cô hãy yên tâm. Tôi cũng đã tìm được người trông coi nghĩa trang đáng tin cậy rồi.
Ngôi nhà chính đã bị xử lý theo chỉ thị, nhưng biệt thự nghỉ dưỡng vẫn còn nguyên vẹn. Có lẽ Boss cũng định giữ lại ngôi nhà này nên chưa thấy nhắc gì đến việc bán đi. Nếu cô thấy khỏe hơn, biết đâu có thể đến đây nghỉ dưỡng.
Vì vậy, trước mắt xin hãy tập trung hồi phục sức khỏe. Tôi sẽ quay về trước cuối tuần.
P. B.
Tuần trăng mật bị hủy, xuất viện, vết thương ở tay trái. Chỉ cần những chi tiết được nhắc đến trong thư cũng đủ để hình dung ra quá khứ.
Sau cuộc hôn nhân cưỡng ép, người phụ nữ có lẽ đã tìm cách thoát thân cuối cùng nhưng thất bại. *Nhớ lại bà ấy là một tín đồ Công giáo sùng đạo, có thể đoán được bà ấy đã bị dồn vào đường cùng đến mức nào.
*Trong Công giáo, tự tử được quy định là trọng tội.
Lucrezia cảm thấy thế nào khi bỗng chốc còn lại một mình trên đời? Mất đi gia đình yêu thương, bị ép cưới, sinh ra và nuôi nấng đứa con không mong muốn, bà ấy đã nghĩ gì? Suốt mười mấy năm trời cho đến khi chết.
...Có giống cảm giác của cô không?
Sống mà như đã chết, thà chết cùng gia đình còn hơn... cảm giác đó.
‘Nhắc đến biệt thự hay kỳ nghỉ chắc là để động viên bà ấy đừng tìm đến cái chết.’
Tên người gửi chỉ ghi tên viết tắt nhưng River đoán ngay ra là ai.
P. B. Paolo Berolini.
Nghe nói trước khi gia nhập gia đình Ranieri, ông ta thuộc tổ chức khác, ai ngờ lại là người của gia đình Lucrezia.
Qua nội dung bức thư, Paolo không phải là kẻ vì ham sống sợ chết mà vứt bỏ lòng trung thành. Ông ta chuyển phe có lẽ là để bảo vệ cô chủ duy nhất còn sống sót.
Và nếu mạo muội suy đoán, thì ngôi biệt thự trong thư rất có thể chính là ngôi nhà này. Chẳng phải ngày đầu tiên đến đây Marta đã nói sao.
“Ngôi nhà này là do Alessandro mua ạ?”
“Không, là nhà thừa kế từ người mẹ quá cố của cậu ấy. Hồi nhỏ cứ đến hè là hai mẹ con lại về đây nghỉ dưỡng.”
Nghĩ lại thấy thật đáng ngạc nhiên. Sống trong ngôi nhà chứa đầy kỷ niệm về người mẹ đã khuất, River tuyệt đối không làm được. Nhất là khi mối quan hệ giữa hai người chắc chắn không chỉ toàn kỷ niệm đẹp...
River mở bức thư thứ ba. Người gửi vẫn là Paolo.
Gửi tiểu thư.
Sức khỏe cô thế nào rồi? Nghe nói cô bị ốm nghén nặng lắm.
Tôi đã cử hai người giúp việc đến để cô được thoải mái trong thời gian ở biệt thự. Cần gì hay muốn sai bảo gì cứ giao cho vợ chồng họ. Tôi đã chọn người đáng tin cậy nên cô cứ yên tâm.
Người vợ tính tình xởi lởi, giỏi việc nhà, còn người chồng thì kín tiếng. Nghe nói bà ấy từng sinh con rồi nên sẽ chăm sóc tốt cho cô trong thời gian thai kỳ.
Bệnh viện đã gửi kết quả kiểm tra, đứa bé trong bụng rất khỏe mạnh. Giới tính thì chưa biết. Boss khẳng định là con trai nhưng biết đâu đấy. Có thể là một cô con gái giống hệt tiểu thư.
Cô còn nhớ cửa hàng ở góc phố gần quảng trường Campidoglio chúng ta từng ghé qua khi đến Rome vài năm trước không? Cô đã nhắc đi nhắc lại với tôi là socola ở đó ngon tuyệt. Trước khi đi tôi sẽ không quên mua món đó mang xuống cho cô.
Vì vậy, xin cô hãy cố gắng chờ đợi thêm một chút nữa.
P. B.
Cái này cũng... giống hệt như đang van xin bà ấy làm ơn đừng chết, hãy cố gắng chịu đựng vậy.
Muốn tìm manh mối thì phải xem xét kỹ lưỡng những thứ trong này, nhưng càng đọc cô càng thấy thương cảm cho Lucrezia. Cảm thấy khó chịu, River cắn môi rồi đặt bức thư thứ hai xuống.
“Đừng để cảm xúc cá nhân xen vào công việc...”
Giờ không phải lúc để tình cảm chi phối. Phải tự nhủ vài lần như vậy cô mới lấy lại được bình tĩnh.
Khi đầu óc đã minh mẫn hơn, River định mở bức thư tiếp theo thì một tiếng sấm sét đinh tai nhức óc vang lên, lớn hơn lúc nãy gấp nhiều lần. Có vẻ sét đánh trúng đâu đó rất gần đây.
Và rồi, trong nháy mắt, tất cả đèn trong phòng vụt tắt.
Mất điện sao? River cất chiếc hộp về chỗ cũ mà điện vẫn chưa có lại, xem ra không phải sự cố tạm thời. Giá mà có Marta ở đây thì xin được cái đèn pin hay cây nến...
Vấn đề là trong nhà này giờ chỉ có mỗi Alessandro và River.
Nhớ ra hôm nay hắn không ở thư phòng mà ở trên phòng cầu nguyện. Nhìn ra ngoài cửa sổ thì thấy tình hình này chắc chưa khắc phục ngay được. Muốn hỏi xem có điện dự phòng không thì chỉ còn một cách.
‘Phải lên đó xem sao.’
Lên hết cầu thang, River dừng lại trước cửa phòng cầu nguyện. Không biết hắn đang làm gì bên trong, nhưng muốn làm phiền thì cũng phải chuẩn bị tâm lý chứ.
Nhưng tay cô chưa kịp chạm vào nắm cửa, cánh cửa đã mở ra từ bên trong. Trong bóng tối chỉ có ánh nến leo lét, một khuôn mặt trắng bệch hiện ra.
💬 Bình luận (0)