Chương 31

Link đọc Manhwa Solstice: tại đây

 

————————————————————

Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ

Chương: 31

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

“Ừm, nghe nói dạo này Marvici lên hương lắm nhỉ?”

Jonathan Spencer xoay xoay cây bút bi trong tay một cách lơ đãng. Mac Armstrong nãy giờ chỉ chăm chú vào báo cáo, nhún vai đáp lời.

“Chuyện được dự báo trước rồi mà. Việc một thành viên giới thiệu bạn tình cho sếp được nâng cao vị thế trong gia đình đâu phải chuyện hiếm.”

Federico Marvici. Tên thật là Vittorio Monto. Một cảnh sát Ý đã nằm vùng trong gia đình Ranieri suốt thời gian dài như con ve chó bám vào con chó hoang.

Các cán bộ tổ chức bắt đầu liên lạc riêng dồn dập với ông ta ngay sau khi tin đồn Sottocapo để cô cháu gái của Marvici ngồi lên đùi suốt cuộc họp lan truyền khắp tổ chức.

Dù không phải kẻ bất tài nhưng cũng chẳng có vị trí gì nổi bật, vậy mà lần đầu tiên trong đời ông ta được mời tham gia vào các cuộc nhậu của đám cán bộ. Dù thuộc phe Antonio hay phe Alessandro, ai nấy đều đỏ mắt tìm cách lôi kéo người thân duy nhất của người phụ nữ có khả năng trở thành bà chủ tương lai của tổ chức về phe mình.

Dù chưa moi được thông tin gì mới mẻ đáng giá, nhưng chỉ riêng điều này cũng là tín hiệu lạc quan cho đội điều tra. Nếu khéo léo đi dây giữa hai phe, biết đâu sẽ nắm được manh mối quyết định vào một lúc nào đó.

Tất nhiên, việc Alessandro đưa bạn tình về tư dinh phải được giữ bí mật tuyệt đối.

Nếu chuyện đó lộ ra, thay vì tìm cách mua chuộc tên Federico lẻo mép, đám cán bộ sẽ chọn cách nhanh chóng và chắc chắn hơn. Đó là dụ dỗ người phụ nữ có thể trở thành bà chủ tổ chức làm theo ý mình.

Khi đó, cuộc điều tra có thể gặp khó khăn, và quan trọng hơn hết, việc đưa River Winstead trở về sẽ càng thêm gian nan. Đó là nước cờ tồi tệ nhất phải tránh bằng mọi giá.

Nhất là khi đang có người ráo riết tìm kiếm tung tích của cô ấy như bây giờ.

— River đang ở cạnh con à?

Chiều hôm qua, khi cùng Francesco ra ngoài phố, Nate đã gọi điện về nhà ở Detroit. Ở trụ sở không được dùng điện thoại cá nhân. Những người có gia đình chỉ được dùng điện thoại công cộng để hỏi thăm ngắn gọn vào những ngày quy định, và bắt buộc phải có người đi cùng giám sát.

Thời gian cho phép chỉ vỏn vẹn 1 phút nên anh định hỏi thăm qua loa rồi cúp máy. Nhưng vừa kết nối được, cha anh đã vội vã hỏi về River.

“Cha ạ?”

— Mã vùng *39 là Ý mà. Nhiệm vụ liên quan đến Ranieri đúng không?

*Khi gọi điện thoại quốc tế, mã vùng quốc gia của Ý là 39.

“Con không thể nói chuyện đó được. Cha biết mà.”

Dù đã nghỉ hưu sớm nhưng Benjamin Miller cũng từng là đặc vụ FBI. Anh đoán River chắc không kể hết mọi chuyện trước khi đi, nhưng phản ứng của cha – người hiểu rõ quy tắc bảo mật hơn ai hết – khiến anh bối rối.

— Hai đứa mau về ngay đi. Không được ở đó đâu.

“Cha bình tĩnh đi. Về nguyên tắc thì bọn con đã―”

— Chết tiệt, nguyên tắc cái quái gì, giờ chuyện đó không quan trọng!

Cha anh vốn là người ôn hòa. Dù có chút cổ hủ nhưng chưa bao giờ ông to tiếng với River hay Nate.

Vậy mà giờ ông lại gắt gỏng với anh như vậy, chắc là...

“Là vì chuyện 18 năm trước đúng không ạ.”

— ...!

Quả nhiên, tiếng hít hơi vang lên từ đầu dây bên kia. Đúng như dự đoán. Người cha từng mất đồng nghiệp, mất vợ từ rất lâu trước đây, giờ đang sợ hãi sẽ mất nốt những đứa con.

“Cha hãy tin con. Cả hai đứa con sẽ sống sót trở về.”

— Con chẳng biết gì cả. Đã từng có lúc chúng ta cũng tin rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi. Nhưng mà―

Cốc cốc, tiếng gõ vào cửa kính bốt điện thoại vang lên. Francesco đứng đợi bên ngoài chỉ vào đồng hồ đeo tay, giục anh mau ra.

Đã hết 1 phút rồi sao. Nate cầm lại ống nghe nói nhanh.

“Con phải đi rồi. Cha giữ gìn sức khỏe nhé.”

Trở về trụ sở, lòng anh vẫn không yên. Nếu cha biết anh đã đẩy River – người con gái chẳng khác nào con ruột dù chưa làm thủ tục nhận nuôi chính thức – vào hang ổ của hắn dù cô ấy đã nói muốn dừng lại, liệu ông sẽ nói gì.

Trong lúc Nate không thể tập trung vào cuộc họp, một câu chuyện khó nghe lọt vào tai anh.

“Nhưng mà nói thật, tôi cũng phải nể cái tài xoay sở đó đấy.”

Hiếm khi Jonathan khen ai, Marvici lại là nhân vật đáng để ông ta tâng bốc thế sao? Nhưng lời đó không dành cho Federico.

“Hóa ra kỹ năng khác còn tốt hơn cả khả năng phán đoán tình huống. Chuyển sang chuyên làm mấy nhiệm vụ kiểu đó được đấy.”

Ông ta đang nói về River. Với giọng điệu mỉa mai rõ rệt.

Dù không nêu tên nhưng tất cả mọi người ở đây đều hiểu ông ta đang ám chỉ ai. Armstrong giả vờ không nghe thấy, Sofia cau mày. Còn Nate thì...

“Ông vừa nói cái gì?”

Sự im lặng lạnh lẽo bao trùm căn phòng trong tích tắc.

“Đẩy đặc vụ vào miệng thú dữ rồi còn...”

Tập báo cáo trên bàn bị Nate vò nát trong tay. Monty đứng cạnh lo lắng đảo mắt nhìn quanh.

“Sao ông dám thốt ra những lời đó chứ!”

Chiếc ghế bị đẩy mạnh ra sau va vào tường cái rầm. Nate bật dậy, đôi mắt rực lửa giận dữ.

“Tôi biết thừa từ xưa ông đã luôn tìm cách bắt bẻ đặc vụ Winstead. Thậm chí vụ cô ấy bị đình chỉ, ông là cấp trên mà không bênh vực thì thôi, lại còn bới móc lỗi lầm khiến cô ấy ra nông nỗi đó. Vậy mà River chưa từng than vãn một lời nào...”

“Đặc vụ Miller.”

“Giờ cô ấy đang đánh cược mạng sống ở nơi nguy hiểm nhất. Với người có thể trở về trong cái xác không hồn vào ngày mai mà ông dám nói gì cơ? Chuyên làm nhiệm vụ kiểu đó á? Ông còn chút lương tâm nào không hả?”

“Miller!”

Phải đến khi Sofia nắm lấy cánh tay, Nate mới bừng tỉnh. Hét lên một hồi khiến tai anh ù đi. Dù đã ngừng trút giận nhưng anh vẫn đứng đó thở hồng hộc một lúc lâu. Hơi thở gấp gáp như vừa chạy bộ trên máy mấy tiếng đồng hồ liền.

Mặt Jonathan đã cắt không còn giọt máu. Nate biết đó là do giận dữ chứ không phải sợ hãi. Kẻ mà ông ta nghĩ sẽ không bao giờ dám bật lại mình giờ lại nhe nanh múa vuốt trước. Dám làm thế với cấp trên, người chẳng khác nào tổng chỉ huy tại hiện trường.

Đáng lẽ không nên để bị cuốn vào trò khiêu khích rẻ tiền này.

Nate thầm nghiến răng. Rốt cuộc thì chuyện đã lỡ rồi. Không hối hận nhưng anh thấy lo lắng. Nếu bây giờ Jonathan Spencer quyết định đuổi Nate khỏi đội, thì lúc đó sẽ thực sự chẳng còn ai dốc sức đưa River trở về nữa.

“...Xin lỗi nhưng tôi và Miller xin phép ra ngoài trước. Đã đến giờ sắp xếp lại phòng vật tư rồi ạ.”

Sofia nhanh trí giải vây. Dù câu trả lời nhận được không hẳn là sự cho phép, nhưng cô vẫn kéo Nate ra khỏi phòng họp. Dù bước chân Sofia không hướng về phòng vật tư mà đi ra ngoài tòa nhà, Nate vẫn lẳng lặng đi theo.

“Muốn hút một điếu thì cứ hút đi.”

Kéo anh ra sau tòa nhà, Sofia nói. Cô đã tháo kính ra từ lúc nào, đang dùng vạt áo sơ mi lau mắt kính.

“Giờ không phải lúc lo chuyện hút thuốc thụ động đâu. Ý tôi là anh cần hạ hỏa, nên cứ hút đi.”

Bị giục giã, Nate miễn cưỡng rút thuốc lá ra. Hít một hai hơi, anh cảm nhận nicotine lan tỏa trong huyết quản. Khi điếu thuốc cháy được một nửa, câu hỏi như thúc giục bay tới.

“Sao anh lại làm thế? Anh biết tính ông ta mà.”

“...”

“Phe chúng tôi cũng thấy ông ta khó chịu y như vậy. Nhưng biết làm sao được, người chịu trách nhiệm là Spencer mà.”

“...Tôi thực sự không thể ngồi yên nghe những lời đó.”

Nếu không có người can ngăn, có lẽ anh đã túm cổ áo ông ta rồi. Hoặc quật ngã xuống sàn rồi đấm cho một trận. Đã cố nuốt trôi cục tức nhưng không thể chịu đựng nổi.

Câu đùa cợt kinh tởm của Jonathan Spencer, và sự lựa chọn trong quá khứ của chính anh đã đẩy River vào chỗ chết, tất cả đều quá kinh khủng.

“Tôi biết. Hôm đó tôi... đã phản đối việc rút Winstead về.”

Anh đã nói dối River là lệnh của cấp trên, nhưng ngày hôm đó, khi bàn về việc có nên rút cô ấy về hay không, Nate đã bỏ phiếu phản đối. Jonathan, Francesco, Oliver, Mac, và cả Nate...

Tất cả đều là đồng phạm.

Chẳng phải chỉ có Sofia nói ‘phải ưu tiên sự an toàn của đặc vụ được cử đi’ sao. Đó mới là câu trả lời đáng lẽ phải thốt ra từ miệng Nate.

“Nên giờ tôi có nói thế này thì cô cũng cho là đạo đức giả thôi. Nhưng... nhưng mà...”

Ngón tay nóng rát vì điếu thuốc cháy đến tận đầu lọc nhưng anh vẫn chưa nghĩ đến chuyện vứt đi.

“River không đáng bị đối xử như vậy. Cô ấy... thực sự là một đồng nghiệp tuyệt vời và tốt bụng. Luôn lo nghĩ cho người khác trước, dù được giao vụ nào cũng chưa từng than vãn một lời.”

Từ lúc đến Detroit đề xuất chiến dịch này, anh đã biết. River mà anh biết sẽ không bao giờ từ chối vụ án này. Anh tin chắc hơn ai hết rằng River sẽ đặt việc trả thù cho người đã khuất và đại nghĩa lên hàng đầu. Đến mức gật đầu đồng ý trước câu hỏi của cấp trên rằng lôi kéo một đặc vụ đang bị đình chỉ vào việc này có thực sự khôn ngoan hay không.

Việc anh không bận tâm đến khả năng mọi thứ sẽ thay đổi vì chuyện này, có lẽ là do sự ngạo mạn của Nate Miller.

“Chính tôi đã đá người đang cầu xin muốn dừng lại xuống vực thẳm. Đã không đứng ra cứu cô ấy thì thôi, lại còn...”

Đáng lẽ không nên cự tuyệt như thế.

Sự hối hận muộn màng cuối cùng cũng không thể thốt nên lời. Lúc đó anh cảm thấy tất cả những gì mình cố gắng chống đỡ bấy lâu nay như sụp đổ.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 66
Chương 65
Chương 64: 🔞🔞
Chương 63: 🔞🔞🔞
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37: 🔞🔞🔞
Chương 36: 🔞🔞🔞
Chương 35: 🔞🔞
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23: 🔞🔞
Chương 22: 🔞
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16: 🔞
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1
Chương 0: Mở Đầu 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.