Chương 10

Link đọc Manhwa Solstice: tại đây

 

————————————————————

Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ

Chương: 10

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

Đầu ngón tay người đàn ông chạm vào môi River. Tưởng hắn định giúp cô lau đi vết son lem nhem, ai ngờ hắn đưa ngón tay cái lên môi mình. Ngón tay nhuốm màu đỏ lướt ngang qua môi dưới của hắn. Sự kích thích thị giác từ hình ảnh lem luốc ấy quá mức chịu đựng.

Như thể đang thả con thỏ bị mắc bẫy, hắn thì thầm. Ánh mắt và giọng điệu hệt như một gã thợ săn đang ban phát lòng từ bi.

“Phòng trang điểm ở hướng kia.”

Đúng lúc cô cần thời gian để chỉnh đốn lại. Cả cơ thể lẫn tâm trí.

River bình tĩnh bước đi, thoát khỏi Alessandro, nhưng phải đến khi vào phòng trang điểm bên trong nhà vệ sinh, cô mới dám thở mạnh.

Hình ảnh phản chiếu trong gương trông thật thảm hại. Tóc tai rối bù, gò má và cổ đỏ ửng. Vết son loang lổ nơi khóe miệng trông như dấu vết của dục vọng.

Hít thở sâu vài cái, River quyết định sửa sang lại lớp trang điểm trước. Bàn tay mở khóa ví cứ run lên bần bật. Lúc này cô thèm một viên thuốc an thần kinh khủng. Hoặc một ly vodka cũng được.

“... Chết tiệt.”

Phải mất khá lâu cô mới trở lại làm một Lily hoàn hảo. Trong lúc dặm lại phấn nền và tô son mới, cô vẫn còn cảm giác ảo giác nóng ran ở những nơi bàn tay Alessandro chạm qua.

“Tại sao anh lại đưa tôi đến đây?”

Lẽ ra cô không nên liều lĩnh khiêu khích hắn.

Chú Ben luôn bảo tính River quá nóng vội, nhưng biết làm sao được. Đây là nhiệm vụ trọng đại, chẳng lẽ cứ để thời gian trôi qua lãng phí trong tình trạng lửng lơ thế này sao.

Vuốt lại mái tóc rối, lý trí cô mới dần quay trở lại. Vừa lăn chai nước hoa lên cổ tay, River vừa vận dụng trí óc.

Cách nhanh nhất để moi thông tin từ một gã đàn ông kiệm lời và thận trọng là xem trộm điện thoại hoặc máy tính xách tay của hắn. Muốn vậy thì phải canh lúc Alessandro lơ là hoặc đi vắng, nhưng nhìn kiểu gì thì hắn cũng không phải loại người dễ mất cảnh giác.

Có một cách ‘tương đối’ dễ dàng hơn. Đó là sao chép điện thoại của hắn trong lúc hắn vào phòng tắm.

Điều đó có nghĩa là cô phải đạt đến mức độ ‘bạn giường’ thì mới có cơ hội tiếp cận bí mật. Vấn đề là hiện tại cô chẳng thấy tia hy vọng nào về việc sẽ bước qua được ngưỡng cửa khách sạn của hắn.

Rốt cuộc hắn đang toan tính điều gì?

Nếu có hy vọng, thì chỉ là câu nói hắn không phải không có mục đích khác. Cô chỉ còn biết mong hắn khao khát cô hơn nữa.

Cố gắng phớt lờ cảm giác nóng ran vẫn còn vương vấn trên cơ thể, River bước ra khỏi phòng trang điểm. Có vẻ Alessandro đã đợi sẵn ở gần đó nên hắn chủ động tiến lại.

Đôi môi người đàn ông sạch sẽ. Như thể cái chạm nồng nàn kia chưa từng tồn tại.

“Em có lịch trình gì khác không?”

“Không có. Sao anh lại hỏi―”

“Ăn tối.”

Giờ thì cô cũng bắt đầu quen với kiểu nói chuyện cộc lốc chỉ nói đúng trọng tâm của hắn. Ý là nếu rảnh thì cùng đi ăn tối chứ gì. Chẳng có lý do gì để từ chối cả.

“Được thôi. Ở đâu?”

Nhưng thay vì trả lời, Alessandro bước thẳng ra khỏi phòng tranh. Không biết những cái khác thế nào, nhưng khoản lịch sự khi hẹn hò của hắn đúng là tệ hại. River vừa thầm giơ ngón tay giữa chửi thầm vừa đi theo sau.

Người tài xế đợi sẵn bên ngoài mở cửa xe và nói.

“Tôi sẽ đưa hai vị đến nơi đã đặt trước.”

Thú vị thật. Đặt chỗ trước rồi cơ đấy.

Hẳn là hắn nghĩ ngay từ đầu sẽ chẳng ai từ chối lời mời ăn tối của hắn. Ai mà dám từ chối Alessandro chứ.

Ngồi cạnh Alessandro ở ghế sau chiếc sedan, cảm giác thật kỳ lạ. Dù đã giữ một khoảng cách vừa phải nhưng cô vẫn thấy ngột ngạt bởi sự căng thẳng khó tả.

Hình như rất lâu về trước, cũng từng có chuyện tương tự thế này.

Trên đường đến nhà hàng, tiếng nhạc vang lên trong xe. Những bản Ballade của Chopin dường như xua tan bớt bầu không khí ngượng ngùng. Alessandro vẫn giữ im lặng.

Hắn ít nói đến mức thái quá. Không phải là không hiểu được. Một người đàn ông sắp nuốt trọn miền Nam nước Ý, hoặc thậm chí là vùng lãnh thổ rộng lớn hơn thế, thì cần gì phải nói nhiều. Chỉ cần ánh mắt, cái hất cằm, hay cái gật đầu, lắc đầu là đủ.

Chỉ riêng điểm này là hoàn toàn trái ngược với thời thơ ấu. Trong ký ức của cô, Alessandro vừa chững chạc lại vừa tinh nghịch, thỉnh thoảng còn hay nói đùa. Hắn còn dạy cô tên những loài hoa, loài cây mà cô không biết nữa...

Trong quá trình từ một cậu bé trưởng thành thành một người đàn ông, còn điều gì đã thay đổi nữa đây.

River cố nén cảm giác bồi hồi đang dâng lên. Cô có nhiệm vụ phải làm, và để làm được điều đó, cô phải luôn giữ cái đầu lạnh. Cảm xúc là thứ thừa thãi. Kỷ niệm, lòng trắc ẩn, hay bất cứ thứ gì khác cũng vậy.

Không chỉ mình anh thay đổi đâu, Alessandro. Tôi cũng thay đổi rồi.

Bữa tối kết thúc mà không có sự kiện gì lớn, cũng chẳng thu được thông tin nào giá trị. Điểm sáng duy nhất là món tráng miệng Granita rất ngon.

Cô cứ nghĩ sau bữa ăn cuối cùng cũng sẽ đến khách sạn, nhưng lần này dự đoán của River lại sai bét.

“Đã đến nơi rồi ạ.”

Nếu xét kỹ thì đúng là đến khách sạn thật. Khách sạn Fortuna nơi Lily Gray đang ở.

“...Hôm nay tôi rất vui.”

Alessandro khẽ gật đầu. Người mở cửa xe cho River không phải là hắn mà là tài xế.

Xem ra hôm nay công cốc rồi. Khi River nặng nề bước xuống xe thì...

“Khoan đã, cô Gray. Xin hãy nhận lấy cái này.”

“Sao cơ?”

Người tài xế đưa cho cô một chiếc hộp nhỏ lấy từ hộc đựng đồ ghế phụ. Mở chiếc hộp đen trơn không họa tiết ra, một chiếc điện thoại đời mới nằm trơ trọi bên trong. River thừa hiểu điều này có ý nghĩa gì.

Một biến số không ngờ tới. Chưa ngủ với Alessandro mà đã nhận được điện thoại mới rồi sao?

“Đây là quà của Sottocapo ạ.”

River xem qua chiếc điện thoại. Không có số nào được lưu trong danh bạ. Phải về phòng kiểm tra kỹ hơn mới biết được, nhưng có vẻ không có ứng dụng đáng ngờ nào được cài đặt để theo dõi.

“Từ giờ tôi sẽ liên lạc qua số này. Số của cô Gray chỉ có vài người biết thôi, nên nếu có số lạ gọi đến thì cô cứ nghe máy nhé.”

Lời nói của người tài xế như một lời khẳng định cho River đang bán tín bán nghi.

Giờ đây, Lily Gray đã trở thành bạn tình của Alessandro mà không còn nghi ngờ gì nữa.

Kết quả vượt ngoài mong đợi. Mới hai ngày mà đã qua được cửa ải đầu tiên, giờ chỉ cần moi thông tin từ Alessandro trong khoảng thời gian còn lại là được. Ước gì cô có thể hoàn thành mọi việc trong vòng 2 tuần hắn ở lại Milan trước cuộc họp cán bộ.

Đang mải nghĩ đến việc báo cáo cho Nate, cửa kính ghế sau hạ xuống.

“Lily.”

Đây là lần đầu tiên hắn gọi tên cô. Qua cửa kính xe, cô nhìn thấy khuôn mặt của Alessandro. River bước lại gần cửa sổ như bị thôi miên. Chỉ là, cô cảm thấy mình nên làm thế.

Alessandro lặng lẽ nhìn River một lúc lâu. River cũng nín thở đứng yên, cảm nhận dòng chảy thời gian qua từng tấc da thịt.

Người đàn ông vươn tay qua cửa sổ, nhẹ nhàng nắm lấy tay River và kéo lại gần. Tưởng hắn định hôn, nhưng thứ cô nhận được lại là lời tạm biệt tao nhã hơn nhiều. Mái tóc vàng óng cúi xuống mu bàn tay cô, rồi làn môi ấm áp khẽ chạm vào rồi rời ra.

“Đợi nhé. Tôi sẽ liên lạc sớm.”

Cuộc trò chuyện kết thúc tại đó. Buông tay River ra, Alessandro kéo cửa kính lên. Chiếc sedan đen lao vút đi, biến mất vào con đường đã phủ bóng đêm, bỏ lại River đang mân mê chiếc điện thoại màu bạc.

 

* * *

 

“...Cô ấy báo cáo là đã nhận được điện thoại. Dù không biết diễn biến tiếp theo sẽ thế nào, nhưng coi như đã tiến thêm được một bước.”

Sau khi Nate báo cáo xong, ánh mắt của các thành viên trong đội thay đổi hẳn. Giữa những ánh mắt bắt đầu nhen nhóm hy vọng rằng mọi chuyện sẽ suôn sẻ, Francesco thở phào nhẹ nhõm.

“May quá. Mọi chuyện diễn ra khác với dự đoán làm tôi cứ lo sốt vó.”

“Giờ chỉ còn trông chờ vào Lily Gray thôi. Để xem mọi chuyện sẽ đi đến đâu. Vậy mai chúng ta họp tiếp nhé.”

Mac Armstrong, người vừa tạm thời thoát khỏi vai trò gác cổng, vươn vai đáp. Ngay khi có lệnh giải tán, anh ta là người đầu tiên rời khỏi phòng họp. Có vẻ như không nhìn thấy hình ảnh từ camera an ninh làm anh ta thấy bất an.

“Chúc mọi người ngủ ngon.”

Sofia, người luôn tuân thủ giờ giấc làm việc nghiêm ngặt, cũng nối gót ra về. Khi những người còn lại cũng lục đục đứng dậy, Jonathan gọi giật Nate đang thu dọn hồ sơ lại.

“Miller, cậu ở lại đã.”

Sau khi Oliver rời đi với kiểu chào quân đội nhẹ nhàng, trong phòng họp chỉ còn lại Jonathan và Nate. Có chuyện gì nhỉ. Nate chờ đợi cấp trên của mình mở lời.

“Winstead làm khá tốt đấy chứ, nhỉ?”

Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, điều Jonathan nhắc đến lại là một nội dung bất ngờ. Vì Nate chưa từng nghĩ sẽ nghe được lời khen ngợi River từ miệng ông ta.

“Cô ấy luôn có thành tích học tập và hiệu quả công việc xuất sắc mà. Cô ấy là người giỏi nhất, và cũng rất tận tụy.”

“Giá mà cô ta không găm sáu viên đạn vào người tên nghiện ma túy đó thì đã thăng tiến hơn nhiều rồi.”

Trái ngược với lời nói có vẻ tiếc nuối, biểu cảm hay giọng điệu của Jonathan chẳng hề có chút gì như vậy. Nghe kỹ hơn thì có vẻ như ông ta đang hả hê.

Thực tế thì không biết vì lý do gì, từ trước đến nay ông ta luôn tỏ ra không ưa River. Chắc hẳn ông ta cũng có tác động không nhỏ đến quyết định đình chỉ công tác của cô.

“Cơ mà cậu cũng, nói sao nhỉ... làm tôi phải nhìn bằng con mắt khác đấy.”

Jonathan cười khẩy, vỗ vai Nate. Nụ cười híp mắt ấy chẳng thấy thân thiện chút nào mà trông có phần nham hiểm.

“Ý ông là sao?”

“Cậu đã dâng người phụ nữ mình thầm thương trộm nhớ lên mâm bạc cho Alessandro Ranieri còn gì. Làm thế đâu có dễ.”

“...”

“Phải không, Miller? Là tôi thì chắc tôi không dám đâu.”

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 66
Chương 65
Chương 64: 🔞🔞
Chương 63: 🔞🔞🔞
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37: 🔞🔞🔞
Chương 36: 🔞🔞🔞
Chương 35: 🔞🔞
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23: 🔞🔞
Chương 22: 🔞
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16: 🔞
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1
Chương 0: Mở Đầu 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.