Chương 65

Link đọc Manhwa Solstice: tại đây

 

————————————————————

Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ

Chương: 65

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

“Cái gì đây?”

Federico nhận được một cuộc điện thoại. Đó không phải là một số lạ. Đối phương là một trong những cán bộ đã có chỗ đứng khá lâu trong tổ chức, một nhân vật được coi là cái đầu của phe Antonio.

“Đột nhiên lại có chuyện gì vậy? Cả một thời gian dài chẳng thèm đoái hoài tới… Vâng, tôi là Marvici đây.”

— Sớm gặp nhau một lát đi.

Dù thấy bất ngờ nhưng việc hỏi lý do vào lúc này là một hành động điên rồ. Phục tùng cấp trên vốn là quy tắc bất di bất dịch kể từ khi Mafia mới hình thành, nên dù có thấy khó chịu, ông ta cũng chỉ biết ngoan ngoãn tuân theo. Federico tằng hắng giọng.

“Tất nhiên rồi. Khi nào và ở đâu thì được ạ?”

— Hãy kiểm tra tin nhắn. Và còn… cháu gái ông hiện đang ở đâu?

“Ngài đang nói đến Lily sao?”

— Phải. Nếu được thì ta muốn gặp cả hai đứa.

Trong bất kỳ tổ chức nào, việc cấp trên đột ngột gọi tên mình vốn chẳng phải là điềm lành. Nhưng Federico không hề sợ hãi. Bởi đây không phải lần đầu tiên bọn chúng âm thầm sắp xếp một buổi gặp mặt để đưa ra những yêu cầu bí mật.

Về mặt này thì Winstead tỏ ra khá hữu dụng. Chỉ riêng việc người tình của Sottocapo là cháu gái mình đã khiến tầm ảnh hưởng của Federico tăng lên gấp bội. Nhờ đó, chỉ cần khéo léo tác động, ông ta có thể đáp ứng những ‘yêu cầu’ đó ngay trong tầm tay mà không cần cô phải trực tiếp nhờ vả gì.

Trong tài khoản bí mật mở tại Thụy Sĩ, số tiền tích lũy đã lên đến một con số không tưởng. Một số tiền khổng lồ mà nếu chỉ làm một cảnh sát quèn, ông ta có làm cả vài trăm năm cũng không kiếm nổi. Tất nhiên, việc ông ta có ‘túi riêng’ tuyệt đối không được để bị bại lộ.

Dù sao thì lần này lại là chuyện gì đây?

“Lily đang ở dinh thự của Sottocapo, nhưng như ngài đã biết, vị trí ngôi nhà đó là cực mật. Tôi cũng chỉ thỉnh thoảng mới gọi điện được một lát nên không biết chính xác ở đâu.”

Hơn nữa, nếu có Winstead đi cùng thì sẽ có rất nhiều chuyện phải dè chừng. Federico không hề muốn đánh mất khoản tiền thưởng hậu hĩnh này.

— Vậy thì đành chịu thôi.

Ngay khi cuộc gọi kết thúc, một thông báo tin nhắn hiện lên trên điện thoại. Trong đó chỉ ghi ngắn gọn ngày giờ và địa điểm.

Có lẽ ông ta chẳng cần phải giao dịch với Miller làm gì cho mệt. Danh dự thì cũng tốt đấy, nhưng với ông ta, tiền bạc mới là ưu tiên hàng đầu. Mỗi khi nhìn vào số dư tài khoản, Federico lại thấy việc thăng chức chẳng có ý nghĩa gì, và bộ não ông ta lại bắt đầu nhảy số xem có thể kiếm thêm được bao nhiêu lợi lộc từ con nhỏ cảnh sát đắt giá kia.

‘Đời người có một lần, phải tranh thủ kiếm chác khi còn có thể chứ.’

Ông ta đã phát ngán với việc phải đi dọn dẹp hậu quả cho đám người này rồi. Khi đồng nghiệp bị bại lộ, chính ông ta là người nhanh chân ra tay trước để sống sót, và việc leo lên được vị trí quản lý cấp trung này hoàn toàn là thành quả của riêng ông ta.

Và cuối cùng, cơ hội đã đến.

Ngay khi chiến dịch này kết thúc, ông ta sẽ nộp đơn từ chức cảnh sát rồi cao chạy xa bay. Đến một nơi thật xa, nơi không ai có thể tìm thấy mình.

Với một thân phận mới, và nếu cần thì cả một khuôn mặt mới, ông ta sẽ sống một cuộc đời xa hoa ở một thế giới mới. Số tiền đó đủ để ông ta mua sự an toàn cho bản thân, hoặc thậm chí là nhiều hơn thế nữa.

 

* * *

 

Khi River vừa mới ngồi vào bàn để dùng bữa sáng, tiếng động cơ nổ lạch bạch từ xa vọng lại. Marta và River nhìn nhau.

“Đó là tiếng xe tải đúng không bác?”

“Đúng rồi. Bảo là đi chợ hoa mà về sớm thế. Cô có muốn ra ngoài kiểm tra thử không?”

Hạt giống hoa lưu ly mà cô nhờ đã về đến nơi. Alessandro chắc đang tắm trên tầng 2 nên cô định sẽ tranh thủ kiểm tra tình trạng cây giống trong lúc chờ hắn.

Thế nhưng, khi vừa bước ra cửa sau, River không khỏi kinh ngạc. Bởi số lượng cây giống trên thùng xe nhiều gấp nhiều lần so với những gì cô tưởng tượng.

“Chào buổi sáng, bác Silvio. Nhưng mà... tất cả chỗ này là sao ạ…?”

Trước câu hỏi ngơ ngác của cô, Silvio chỉ gật đầu. Ông vừa cởi dây thừng cố định vừa lần lượt hạ những khay cây giống xếp chồng như tòa tháp xuống đất.

Nếu trồng hết chỗ này thì là bao nhiêu gốc cơ chứ? River cảm thấy bị choáng ngợp bởi số lượng khổng lồ này. Marta đi theo sau, nhìn đống cây giống rồi nhanh chóng hiểu ra vấn đề.

“Sao ông lại mua về nhiều thế này?”

“Thì thấy bảo là trồng ở bãi đất trống…”

Bà tiến lại gần chồng, thúc vào mạn sườn ông một cái rồi bắt đầu tra hỏi nhỏ nhẹ.

“Này ông, nghe tôi nói đây. Nếu Lily bảo trồng, thì chẳng lẽ Sandro lại không trồng cùng con bé sao?”

“Thì đúng vậy.”

“Vậy thì nên để hai đứa làm cùng nhau đúng không?”

“Đúng vậy.”

“Thế trong mắt ông, chỗ này là lượng công việc mà hai người có thể làm xuể sao?”

Trước lý lẽ sắc bén của vợ, Silvio á khẩu không nói được lời nào, trông có vẻ khá lúng túng. Nhìn dáng vẻ ông cứ cầm khay cây giống tiến thoái lưỡng nan, River thấy cũng hơi tội nghiệp.

“…Cỏ sao?”

Sandro từ lúc nào đã bước ra từ cửa sau và đứng cạnh cô. Trên người hắn tỏa ra mùi hương thanh khiết đặc trưng của người vừa mới tắm xong.

Bàn tay thận trọng của hắn vén lọn tóc xõa trên gáy cô. Ngay sau đó, cảm giác mềm mại từ đôi môi hắn chạm nhẹ vào làn da trần rồi rời đi. Vùng da đó bỗng chốc nóng bừng lên.

“Tất cả là cây giống hoa lưu ly đấy anh.”

River khéo léo đẩy Alessandro đang có ý định bám dính lấy mình ra. Dạo gần đây, hễ cô đứng yên là hắn lại tìm cách đụng chạm như vậy. Hoặc là tựa đầu vào vai, hoặc là bất ngờ ôm lấy cô từ phía sau.

Thú thật, cô thấy rất áp lực. Rõ ràng ban đầu hai người giữ một khoảng cách tương đồng, nhưng khi tận mắt chứng kiến những bằng chứng cho thấy bức tường ngăn cách đang sụp đổ, cô lại thấy sợ hãi.

Cô không muốn mình bị cuốn sâu vào thêm nữa. Vì cô đã dao động quá đủ rồi.

“…Nhiều thật đấy.”

“Chúng ta sẽ cùng trồng tất cả chỗ này.”

“Chúng ta sao?”

Ánh mắt hắn đổ dồn về phía cô đầy thắc mắc. Có lẽ hắn chỉ nghĩ là sẽ cho phép cô toàn quyền sử dụng bãi đất trống, chứ chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải trực tiếp tham gia vào. Nhưng có hề gì nếu cô cứ mặt dày mà lôi kéo hắn chứ. Vì Sandro luôn mềm lòng trước Lily mà.

“Lúc đầu tôi cũng hơi bất ngờ, nhưng thế này cũng tốt. Bãi đất rộng nên trồng càng nhiều càng đẹp. Mà cũng không chắc là tất cả cây giống đều sống sót qua mùa đông này được.”

Khi mùa xuân đến, nơi này sẽ tràn ngập những làn sóng màu xanh. Cánh đồng hoa lưu ly nở rộ chắc chắn sẽ rất tuyệt vời. Chỉ cần tưởng tượng thôi, khóe môi River đã thoáng hiện một nụ cười.

Dù cho khi khung cảnh đó hoàn thành, Lily sẽ không còn ở đây nữa.

“Xin lỗi cô nhé, Lily.”

Đúng lúc đó, Marta tiến lại gần với vẻ mặt ái ngại.

“Không phải đồ vật bình thường mà là cây giống nhiều thế này nên cũng không trả lại được... Cô đừng lo. Tôi và Silvio sẽ tìm cách xử lý.”

“Không đâu ạ, hai bác cứ chuẩn bị đất để chỉ việc trồng vào là được. Cháu và Sandro sẽ trồng ạ.”

“Tất cả chỗ này sao? Hai người làm sao xuể?”

Marta tròn mắt nhìn Alessandro. Ánh mắt bà đầy vẻ nghi hoặc, không chắc liệu vị thiếu gia này có chịu gánh vác công việc cực kỳ phiền phức này hay không.

Thế nhưng trái với dự đoán, Sandro lại khẽ gật đầu đồng ý. Vẻ mặt Marta lập tức rạng rỡ hẳn lên.

“Vậy để tôi chuẩn bị đất, hai người mau vào ăn sáng đi. Phải ăn cho thật no mới có sức mà làm.”

Trong lúc hai ông bà bác giúp việc cày xới đất, River và Sandro dùng bữa sáng. Trên bàn ăn hầu như không có tiếng trò chuyện nào. Đó là kết quả tất yếu khi River – người vốn hay khơi gợi câu chuyện – nay lại giữ im lặng.

Khi thức ăn trong đĩa gần hết, River mới mở lời.

“Nếu anh không muốn làm thì cũng không sao đâu. Tôi mới là người bảo muốn trồng hoa mà.”

Đằng nào thì hắn cũng sẽ giúp Lily thôi. Nhưng trước đó cô muốn thử lòng hắn một chút. Bởi trước sự yêu thương vô điều kiện cứ liên tục ập đến, cô phải tìm mọi lý do để cảnh giác. Vì việc bị nó xâm chiếm chỉ diễn ra trong tích tắc.

“Đúng vậy. Dù chính tôi còn chẳng thể nhìn thấy hoa nở mà.”

Hắn nhấp một ngụm nước khoáng rồi nói.

“Việc em muốn chăm sóc bãi đất trống này, có lẽ không hoàn toàn chỉ vì tôi, nhưng mà…”

“…”

“Tôi vẫn thấy vui. Vì em đã nghĩ rằng tôi sẽ thích điều đó.”

Thế nhưng, càng nghi ngờ thì lại càng có những điều trở nên kiên định hơn. Trong câu trả lời thản nhiên ấy không hề có sự do dự hay hối hận.

“Đây là một kiểu đáp lễ thôi. Em muốn làm gì cũng được. Nên nếu có việc gì cần nhờ, cứ nói với tôi, Lily.”

Cô chợt nhớ về lời thề của ai đó trong quá khứ. Cả ký ức về việc đã tin tưởng để rồi bị phản bội. Dù chuyện không quá xa xôi nhưng cô lại cảm thấy nó thật mờ mịt.

“Nếu em muốn dừng lại thì cứ nói với tôi. Tôi sẽ tìm mọi cách đưa em ra ngay lập tức.”

River biết chứ. Alessandro cũng chẳng khác là bao. Hắn chính là người đàn ông trở nên tàn nhẫn nhất khi đang tỏ ra dịu dàng.

“Tôi sẽ giúp em bằng mọi giá.”

Tại sao anh có thể làm vậy? Alessandro.

 

Cả hai đã dành cả ngày để trồng cây. Nhờ Silvio và Marta đã chuẩn bị đất sẵn nên công việc có giảm bớt, nhưng để trồng hết hàng trăm gốc cây cũng không phải chuyện dễ dàng.

Phải cúi người liên tục trong thời gian dài khiến lưng và đầu gối cô đau nhức, mồ hôi vã ra như tắm. Nhưng vẫn trong tầm chịu đựng được. Dù sao thì nó vẫn nhẹ nhàng hơn những bài huấn luyện khắc nghiệt đến phát nôn thời tân tòng.

Điều bất ngờ là Alessandro vẫn kiên trì trồng từng gốc cây một. Dù chắc chắn là lần đầu làm việc này nhưng sau khi nghe Silvio hướng dẫn, hắn đã làm theo rất nhanh. Khi cô hỏi một trò chơi không cần dùng não như thế này có gì vui không, hắn trả lời rằng vì không phải dùng não nên mới thích.

Nhìn hắn cầm chiếc xẻng nhỏ mải mê trồng cây, cô bỗng thấy một cảm giác kỳ lạ. Một Alessandro từng dùng chai Vodka đập vào đầu Massimo, một Alessandro từng kết liễu đám du côn, một Alessandro từng dùng khẩu súng cha đưa cho để bắn Seol Ha giờ đã biến mất, chỉ còn lại một người đàn ông bình thường.

Dù cô biết mình không được phép để cán cân lòng mình nghiêng ngả như thế này.

Sau khi trồng gốc cây cuối cùng, River nghiến chặt môi dưới. Một câu hỏi độc hại cứ không ngừng làm nhiễu loạn tâm trí cô.

Nếu như anh không phải là con trai của Antonio…

“Lily.”

Dòng suy nghĩ bị cắt đứt một cách quá đỗi dễ dàng. Chỉ bằng một tiếng gọi cái tên giả từ Sandro.

“Đợi một chút, mặt em bị dính bẩn rồi.”

Hắn tháo găng tay lao động, dùng ngón cái nhẹ nhàng lau lên gò má của River. Đang lặng yên đón nhận sự đụng chạm, River vừa nhìn vào mặt Sandro đã không nhịn được mà bật cười nhạt. Trên sống mũi, cằm và má của hắn cũng dính đầy bùn đất chỗ này chỗ kia.

“Anh chẳng phải nên rửa mặt mình trước sao?”

“Mặt tôi sao?”

“Đợi chút. Để tôi lau cho…”

Ngay trước khi River kịp kiễng chân lên, Sandro đã chủ động cúi người xuống. Chỉ là lau đi lớp bụi bẩn trên khuôn mặt thôi, vậy mà không hiểu sao cô lại cảm thấy nghẹn ngào.

 

* * *

 

Sau khi tắm xong, River đổ ập người xuống giường. Đây là khoảng thời gian tự do ngắn ngủi cô có được nhờ việc Sandro đã ra ngoài.

Cảm giác nằm một mình trên chiếc giường lớn thật xa lạ. Cô đã định quay về giường ở phòng khách, nhưng lỡ đâu nửa đêm hắn lại trở về thì sao.

Giữa lúc đang lo lắng về những cơn đau cơ vào ngày mai, điện thoại bỗng rung lên. Chắc chắn là Federico rồi. River nhấn nút nghe mà không buồn nhìn số.

“Có chuyện gì mà ông lại chủ động gọi trước thế, ông cậu?”

— Là tôi đây.

Không phải Federico. Dù người đó không xưng tên, nhưng River nhận ra ngay danh tính đối phương chỉ qua giọng nói.

Một người tuy không phải người thân nhưng đã từng rất gần gũi, vậy mà giờ đây khoảng cách giữa hai người còn xa hơn cả người dưng.

Là Nate.

“Tại sao cậu lại liên lạc với tôi?”

Đôi lông mày cô vô thức nhíu lại. Nghĩ đến cái kết của cuộc điện thoại lần trước thì đây là điều hiển nhiên. Chẳng phải cô đã thất vọng về Nate đến mức thà chọn cái lão Federico đê tiện kia sao.

Trước câu hỏi cụt ngủn của cô, anh ta không hề nao núng mà tiếp tục.

— Federico đã được điều động vào một việc quan trọng. Nghe bảo một thời gian tới sẽ không liên lạc được nên tôi gọi thay.

River thấy khó chịu vì cảm giác lại bị coi thường một lần nữa. Rõ ràng phía cô đã từ chối liên lạc, vậy mà anh ta vẫn cố tình gọi đến. Nếu không phải vì câu nói tiếp theo, có lẽ cô đã cúp máy ngay lập tức.

— Về nhiệm vụ ấy... Nó sẽ kết thúc sớm hơn dự kiến vài tuần.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 66
Chương 65
Chương 64: 🔞🔞
Chương 63: 🔞🔞🔞
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37: 🔞🔞🔞
Chương 36: 🔞🔞🔞
Chương 35: 🔞🔞
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23: 🔞🔞
Chương 22: 🔞
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16: 🔞
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1
Chương 0: Mở Đầu 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.