Chương 8

Link đọc Manhwa Solstice: tại đây

 

————————————————————

Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ

Chương: 8

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

“Thế tóm lại là hai người chưa xảy ra chuyện gì thật à?”

“Tôi phải nói bao nhiêu lần thì ông mới hiểu đây?”

River cuối cùng cũng bực bội gắt lên trước câu hỏi lặp đi lặp lại của Federico. Dù cô đã kể chi tiết những gì xảy ra trong phòng riêng, ông ta vẫn tỏ vẻ bán tín bán nghi.

Thực ra, chính cô cũng thấy khó tin. Ai mà ngờ được không những chẳng có tình dục mà ngay cả một nụ hôn chớp nhoáng cũng không. River ngẫm lại những thông tin cô đã tiếp nhận tại trụ sở.

Người ta bảo Alessandro thường đưa người phụ nữ hắn vừa ý đến khách sạn ngay. Nếu sau một đêm ân ái, cô gái đó nhận được một chiếc điện thoại mới từ thuộc hạ của hắn, thì đó là tín hiệu cho thấy cô ta đã trở thành bạn tình của hắn.

Vậy mà thứ cô nhận được chỉ là tấm danh thiếp của tài xế. Liệu có thể gọi đây là thành công không? Tâm trạng cô rối bời.

“Tôi đã áp tai nghe ngóng bên ngoài rất kỹ nhưng chẳng thấy động tĩnh gì. Thấy lạ nên mới hỏi thôi.”

“Ông lại còn nghe lén nữa hả?”

“Này, Dolce. Kiểm tra xem mọi việc có diễn ra đúng kế hoạch không cũng là việc của tôi đấy.”

Lời ông ta nói không sai, nhưng thốt ra từ miệng ông ta thì chỉ nghe như lời ngụy biện của một tên dê xồm thích rình mò.

Vừa đến nơi, River nhanh chóng tháo dây an toàn. Cô định lên phòng ngay trước khi Federico kịp giở trò sàm sỡ dưới danh nghĩa hộ tống.

Y như rằng, Federico huýt sáo gọi River lại. Cô định giả vờ không nghe thấy rồi đi thẳng, nhưng rốt cuộc vẫn phải quay lại. Vì biết đâu có tai mắt đang ẩn nấp đâu đó.

“Ông không về nhà sao? Cũng muộn rồi.”

“Cháu lên một mình ổn chứ? Nếu cần người họp bàn tác chiến ban đêm thì...”

Chẳng cần nghe thêm nữa. Chờ xong nhiệm vụ này, cô nhất định sẽ khiếu nại chính thức về cái thói chó má này của Federico.

“Ngủ ngon nhé, cậu. Còn dám bám theo là cháu đá nát bi đấy.”

Lời cảnh cáo cuối cùng cô thì thầm bằng tiếng Ý, chắc chắn ông ta thừa hiểu.

 

Phòng 817 khách sạn Fortuna là phòng Corner Suite nằm ở tầng cao nhất. Mang tiếng là phòng Suite nhưng vì khách sạn đã cũ nên nhiều chỗ đã xuống cấp, tuy nhiên vì ít khách nên đây là nơi lý tưởng để làm chỗ ở tạm thời.

Vừa bước vào phòng, River đã đá văng đôi giày cao gót ra một góc. Đôi dép đi trong nhà dùng một lần đế mỏng dính chưa bao giờ đáng quý đến thế. Cô muốn tẩy ngay lớp trang điểm bí bách, nhưng còn một việc phải làm trước đã.

Lấy chiếc điện thoại được cấp ở trụ sở ra, River gọi cho người đang đợi mình. Tên lưu trong danh bạ là tên con gái, nhưng người bắt máy lại là giọng nam quen thuộc.

— Tôi đợi nãy giờ đó, River.

Nate là người phụ trách nhận báo cáo hằng ngày của River. Mới là ngày đầu tiên tham gia chiến dịch nhưng nghe tên thật của mình sao thấy lạ lẫm quá.

“Xin lỗi, trên đường về Federico đi nhầm đường...”

— Không sao đâu. Hắn thế nào rồi? Gặp được rồi chứ?

“Tiếp cận mục tiêu thành công. Hắn ít nói nên không trao đổi được gì nhiều.”

— Hai người nói chuyện gì?

“Không có gì đặc biệt cả. Hắn hỏi tên, tuổi... và định ở lại Ý bao lâu. Rồi tôi nhận được danh thiếp của tài xế. Hắn bảo 4 giờ 30 chiều mai chuẩn bị xong thì xe sẽ đến đón, khi đó hãy liên lạc.”

— Có nghe nói đi đâu không?

“Không, chưa biết. Nhưng chắc cũng nằm trong dự tính thôi.”

Khách sạn, du thuyền, hoặc tệ nhất là trong xe của hắn. Cô không muốn làm chuyện đó ở nơi tài xế có thể nghe thấy. Không biết sở thích của Alessandro thế nào nhưng cô chỉ mong hắn không có thú vui ân ái trước mặt người khác.

Nate im lặng một lúc. Người nãy giờ dồn dập đặt câu hỏi bỗng im bặt, có lẽ anh thất vọng vì thu hoạch chẳng được bao nhiêu. Dù không hẳn là lỗi của River nhưng cô cảm thấy mình cần phải giải thích gì đó.

“Xin lỗi vì chẳng có gì để báo cáo. Ngày mai gặp hắn tôi sẽ cố gắng hết sức―”

— Có chuyện gì xảy ra mà cậu chưa nói với tôi không?

“Hả?”

— Ý tôi là đúng như nghĩa đen ấy. Nếu có chuyện gì cậu chưa báo cáo thì cứ nói thật cho tôi biết. Hoặc tôi sẽ nối máy cho cậu gặp Sofia...

Nghe đến tên Sofia, River mới hiểu ẩn ý trong lời nói của Nate. Hóa ra anh đang hỏi cô có làm tình với Alessandro không. Nhưng thật kỳ lạ. Giả sử cô có ngủ với hắn thật thì cũng chẳng có lý do gì để giấu giếm cả.

“Tôi cũng là đặc vụ đấy, Nate. Dù bị đình chỉ thì tôi cũng không phải tay mơ đâu.”

Lòng tự trọng của một đặc vụ dày dặn kinh nghiệm trong cô khẽ rạn nứt. Dù nhiệm vụ lần này có tồi tệ đến mức nào, nhưng xét đến những thành tích River từng đạt được trước khi bị đình chỉ, thì đó không phải là lời nên nói ra dễ dàng như vậy.

“Tôi không hiểu sao cậu lại nói thế, nhưng chuyện hôm nay thực sự chỉ có vậy thôi. Vốn dĩ thời gian ở cùng nhau cũng đâu có lâu.”

Sự im lặng ở đầu dây bên kia kéo dài. Sốt ruột, River đổi điện thoại sang tai bên kia và nhấn mạnh lần nữa.

“Tôi biết rõ nhiệm vụ này quan trọng thế nào. Mọi chuyện xảy ra giữa tôi và Alessandro, tôi sẽ báo cáo không sót một chi tiết nào, nên mong cậu hãy tin tưởng.”

— ... Xin lỗi.

Thực ra cô có thể đoán được lý do anh nói những lời đó. Chắc là do lo lắng. Có lẽ cả ngày hôm nay anh cứ thấp thỏm không yên. Vì Nate thích River nhiều, rất nhiều mà...

Đã không thể đáp lại tình cảm ấy thì cũng không nên đặt thêm gánh nặng không cần thiết lên vai anh. River vừa cởi tất da chân vừa cố tình lảng sang chuyện khác.

“Ở trụ sở vẫn ổn cả chứ?”

— Vắng cậu buồn lắm. Sofia cũng bảo nhớ cậu đấy. Mà này, Federico thế nào? Gặp rồi thấy sao?

“Kinh khủng. Thô lỗ, mồm mép thì không ngừng nghỉ một giây nào, lại còn...”

Cô nuốt lại câu nói ông ta đã sờ soạng và quấy rối cô. Vì chút lòng tự trọng còn sót lại. Và vì không muốn Nate lo lắng.

“Tóm lại là ở cạnh ông ta chẳng vui vẻ gì.”

— Nhìn vậy thôi chứ ông ấy có năng lực lắm đấy. Ông ấy sẽ giúp đỡ cậu nhiều mặt, nên tốt nhất là giữ quan hệ tốt nhé.

Câu trả lời nằm trong dự đoán. Nate lúc nào cũng chỉ nhìn vào mặt tốt của người khác. Dù không muốn nhưng River vẫn chọn một câu trả lời phải phép.

“... Tôi sẽ cố.”

Kết thúc cuộc gọi sau vài câu phàn nàn về Federico và mấy câu đùa nhạt nhẽo.

Nhìn lên đồng hồ treo tường, đã gần một giờ sáng. Chiều mai mới gặp Alessandro nên cô có thể ngủ một giấc đẫy đà.

“Haa...”

Chỉ khi chiếc váy đỏ rơi xuống sàn, River mới trút một hơi thở dài thườn thượt. Cơn mệt mỏi và đau đầu cùng lúc ập tới. Có vẻ cô đã căng thẳng hơn mình tưởng.

Nằm xuống nệm trong bộ đồ lót, River nhắm mắt lại. Hình ảnh của hắn trong phòng riêng hiện lên rõ mồn một trong bóng tối. Giờ đây cô mới có thể ghép nối từng mảnh ghép về người đàn ông mà những bức ảnh không thể lột tả hết.

Khác với vẻ ngoài hơi gầy gò thời niên thiếu, bây giờ vóc dáng hắn rất vạm vỡ. Ngày xưa hắn đã cao, nhưng không ngờ giờ lại cao lớn đến thế. Giờ muốn nhìn vào mắt hắn chắc cô phải ngước cổ lên mỏi nhừ.

Bàn tay nắm lấy cằm cô rất to, các khớp ngón tay thô ráp. Khác với Federico và những tên xã hội đen khác xăm trổ đầy mình, trên người Alessandro cô không tìm thấy một dòng chữ xăm nào.

Hắn thay đổi rồi, thay đổi nhiều quá.

Nhưng giữa sự lạ lẫm đó, cô vẫn cảm nhận được những mảnh vỡ quen thuộc. Tại sao nhỉ? Tại sao giữa bầu không khí lạnh lẽo và ánh mắt lờ đờ ấy, cô vẫn dễ dàng nhận ra tàn dư của quá khứ?

Cứ như thể khi tỉnh dậy, cô sẽ quay lại thời điểm đó. Thời điểm mà cả hai vẫn còn có thể gọi nhau là bạn...

Ngay khi dòng suy nghĩ trôi đến đó, River tự tát mạnh vào má mình. Cảm giác đau rát hay xấu hổ khiến má cô nóng bừng.

Suýt nữa thì chìm đắm vào những cảm xúc ủy mị không đâu. Giờ không phải lúc như thế, phải tập trung lên kế hoạch tiếp theo. Nói một cách lạnh lùng thì cô còn chưa chính thức trở thành bạn tình của hắn cơ mà.

Dù mệt rã rời chỉ muốn ngủ ngay nhưng River vẫn dùng ý chí sắt đá gượng dậy. Vào phòng tắm, cô bóp kem đánh răng lên bàn chải và tháo bông tai. Đeo đôi bông tai pha lê nặng trịch cả ngày khiến dái tai như muốn đứt lìa, giờ mới thấy nhẹ nhõm.

Trong lúc dùng khăn tẩy trang lau mặt, River bình tĩnh vạch ra kế hoạch cho ngày mai.

 

* * *

 

Trước cổng chính khách sạn Fortuna, River đứng đợi tài xế đến đón. Còn 2 phút nữa là đến giờ hẹn.

Chiếc váy màu đỏ rượu vang hôm nay cô mặc dài hơn cái hôm qua một chút, nhưng vẫn ngắn cũn cỡn. Là một trong số những bộ đồ cô nhận được từ trụ sở. Không biết ai đã chọn mấy bộ đồ thiếu vải như miếng giẻ lau này nữa. Jonathan? Hay là Sofia?

Vừa thầm mong người chọn không phải là Nate thì từ đằng xa, chiếc sedan đen bóng láng lướt tới chỗ River. Đúng 4 giờ 30 phút.

Sự sang trọng của nó hoàn toàn lạc quẻ với vẻ tồi tàn của khách sạn Fortuna. River lập tức nhận ra đó là xe Alessandro cử đến.

Người tài xế đưa danh thiếp cho cô hôm qua bước xuống mở cửa ghế sau. Cô thoáng nghĩ biết đâu Alessandro có trong xe, nhưng bên trong trống không.

“Mời lên xe, thưa quý cô.”

Tài xế vẫn nói chuyện bằng tiếng Anh lưu loát như hôm qua. Chắc cái này cũng là chỉ thị của Alessandro. Thế lại càng tốt cho River. Cô không muốn tạo ấn tượng là mình giỏi tiếng Ý. Như vậy sẽ dễ dàng nghe lén thông tin từ những tên thuộc hạ mất cảnh giác trước mặt cô hơn.

Trong xe rộng rãi, sạch sẽ và thoang thoảng mùi hương dễ chịu. Khác hẳn với chiếc SUV bẩn thỉu của Federico. Vừa ngắm nhìn bầu trời âm u qua cửa kính xe, River vừa hỏi một cách tự nhiên.

“Chúng ta đi đâu thế?”

“Sottocapo dặn tôi đưa cô đến Galleria Fiore.”

“Bảo tàng mỹ thuật ư?”

“Đó là nơi ngài ấy thường ghé thăm. Cũng không xa đây lắm đâu, sắp đến nơi rồi.”

Điểm đến là bảo tàng mỹ thuật chứ không phải khách sạn. Không phải là gọi gái đến thẳng giường sao?

Nghe nói vì thông tin về những bạn tình trước đây không được tiết lộ nhiều nên phần lớn thông tin về phụ nữ đều dựa trên những gì Federico cung cấp. Là do ông ta cung cấp sai thông tin, hay là Alessandro đã thay đổi sở thích trong thời gian ngắn? Nếu phải chọn thì cô nghiêng về khả năng đầu tiên hơn...

Nhưng không sao. Dù là khách sạn hay phòng tranh, miễn là mọi chuyện diễn ra đúng ý River thì ở đâu cũng được.

Chiếc xe chở River dừng lại trước một tòa nhà màu trắng tinh khôi có kiến trúc khá độc đáo. Quy mô khá lớn nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng ai khác. Sảnh chờ sau cánh cửa tự động cũng vắng tanh.

Tài xế hộ tống River đến tận cửa nhưng không có ý định vào cùng. Ông ta cúi người kính cẩn nói.

“Tôi sẽ đợi ở bên ngoài. Sottocapo đã ra lệnh không cho bất kỳ ai vào trong ạ.”

Không cho bất kỳ ai vào trong. Nghĩa là trong tòa nhà này chỉ có cô và hắn.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 66
Chương 65
Chương 64: 🔞🔞
Chương 63: 🔞🔞🔞
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37: 🔞🔞🔞
Chương 36: 🔞🔞🔞
Chương 35: 🔞🔞
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23: 🔞🔞
Chương 22: 🔞
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16: 🔞
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1
Chương 0: Mở Đầu 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.