Chương 24

Link đọc Manhwa Solstice: tại đây

 

————————————————————

Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ

Chương: 24

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

Xào xạc...

Làn gió mát rượi thổi qua những kẽ lá táo gai xanh mướt. Những bông hoa trắng từng đua nhau khoe sắc giờ đã tàn lụi từ lâu. Không khí oi bức ngột ngạt dịu đi đôi chút khiến cô cảm thấy dễ thở hơn.

Nắng nóng gay gắt, không khí khô khốc, mồ hôi nhễ nhại sau gáy. Tất cả những điều này khiến River ghét mùa hè.

Điểm tốt duy nhất của mùa hè là có sinh nhật cô, chỉ vậy thôi. Mà ngay cả điều đó, sinh nhật lần thứ bảy này cô cũng phải trải qua một mình mà không có cha mẹ.

‘Họ bảo hôm nay sẽ về mà...’

Đã ba ngày nay cha mẹ không liên lạc gì. Đây không phải lần đầu tiên như vậy. Những ngày không liên lạc được với cha mẹ khi họ đi làm còn nhiều hơn những ngày liên lạc được.

Thường thì vào sáng ngày trở về, họ sẽ gọi điện báo là đang trên đường về, nhưng chiếc điện thoại trên bàn phòng khách vẫn im lìm dù đã quá trưa.

River lấy mu bàn tay lau mồ hôi trên trán. Nóng và khát nhưng xung quanh chẳng thấy cửa hàng nào. Que kem lấy từ tủ đông trước khi ra khỏi nhà đã tan chảy dưới cái nắng như thiêu như đốt, để lại vệt trắng sữa trên mặt đường nhựa.

‘Mình còn chưa ăn được một nửa nữa.’

River nhìn que kem đầy tiếc nuối rồi vứt nó bên lề đường. Chẳng mấy chốc, chỗ đó chỉ còn lại que gỗ và vũng nước đục ngầu. Cô chùi đôi tay hơi dính nhớp vào quần rồi rảo bước. Ngồi đây lâu thêm nữa thì nóng lắm.

Cứ thế đi bộ một lúc lâu, cuối cùng cô cũng ra đến đường lớn. Ở nhà một mình quá chán, cô định ra đầu đường đợi xe của cha mẹ. Từ đây cô không rành đường lắm nhưng cảm giác hào hứng lấn át nỗi sợ hãi. Cơ hội để một đứa trẻ không đến trường như cô được ra khỏi nhà thế này rất hiếm. Đây cũng là lần đầu tiên cô đi xa một mình đến vậy.

Cha mẹ luôn dặn ‘bên ngoài nguy hiểm lắm, không được đi đâu một mình’, nhưng thế này chắc họ sẽ nhận ra cô đã lớn rồi chứ nhỉ. Biết đâu mùa thu này họ sẽ cho cô đi học. Lúc đó cô sẽ kết bạn lần đầu tiên...

Dù là đường lớn nhưng không thấy cửa hàng hay người qua lại, chỉ có trơ trọi một trạm xe buýt ở bên kia đường. Nắng không chiếu thẳng vào đó, tấm che phía trên băng ghế dù hỏng một nửa nhưng có lẽ cũng đỡ nóng hơn.

Nghĩ rằng đợi cha mẹ ở đó là được, cô vừa bước chân đi thì...

Bíp bíp!

Một âm thanh sắc nhọn như xé toạc màng nhĩ vang lên.

Một chiếc xe màu đen lao tới từ xa với tốc độ kinh hoàng mà cô không kịp nhìn thấy. Thoáng nhìn qua thì không phải xe của cha mẹ. Phải qua đường nhanh lên, nhanh lên... Nhưng tiếng còi inh ỏi vừa rồi làm cô giật mình, thay vì qua đường, cô lại lùi lại rồi ngã sõng soài ra giữa đường.

Cùng với cơn đau nhói ở hai lòng bàn tay, chiếc xe phanh kít lại ngay trước mặt cô. Người đàn ông ngồi ghế lái bước xuống xe hét lên một tràng tiếng Ý. Hình ảnh River phản chiếu trên chiếc kính râm gọng vuông của ông ta.

‘Ông ta nói gì thế nhỉ?’

River không biết tiếng nước này. Cùng lắm chỉ biết vài từ cơ bản, việc đọc còn tệ hơn. Cha mẹ luôn nhấn mạnh chỉ được dùng tiếng Anh và tiếng Hàn.

“Cháu, cháu không biết tiếng Ý...”

Cô lắp bắp trả lời bằng cách trộn lẫn vài từ mình biết, người đàn ông tròn mắt ngạc nhiên. Rồi ông ta chỉ vào lòng bàn tay River và nhăn mặt.

Lúc này nhìn xuống tay mình, River khẽ rên rỉ. Vết trầy xước do ngã rớm đầy những giọt máu đỏ tươi. Chắc do sợ quá nên cô quên cả đau.

Đến lúc này nỗi đau và sự tủi thân ập đến cùng lúc. Cha mẹ không liên lạc được, suýt bị xe tông, lại còn bị thương ở tay. Quả là sinh nhật tồi tệ nhất.

Biết thế này thà ở nhà đọc sách còn hơn. Cảm xúc trào dâng khiến đôi má hồng của cô giật giật.

Khi chóp mũi cô bắt đầu đỏ lên, cửa sau xe mở ra và ai đó bước xuống.

Lần này không phải người lớn. Là một đứa trẻ trạc tuổi River, hoặc lớn hơn một chút. Ngạc nhiên quá đỗi, River quên cả tủi thân, chỉ biết chớp mắt nhìn.

‘Giống búp bê quá...!’

Cứ đến Giáng sinh là cha lại lôi cây thông từ trong kho ra. Ngôi sao lớn trên đỉnh hay những quả cầu nhiều màu sắc đều đẹp, nhưng món đồ trang trí River thích nhất là bức tượng thiên thần bằng sứ ôm Chúa hài đồng. Nhìn đứa trẻ trước mặt, cô lại nhớ đến thiên thần đó.

Trong lúc River không thể rời mắt, cậu bé tiến lại gần cúi người xuống hỏi.

“Có sao không? Có đau không?”

Lần này mắt River lại mở to y hệt ông chú lúc nãy. Đứa trẻ trước mặt bắt chuyện bằng tiếng Anh chứ không phải tiếng Ý. Lại còn rất lưu loát nữa. Cậu ta cũng đến từ Mỹ sao?

“Không biết tiếng Anh à... Có hiểu tôi nói gì không?”

“À, không, tớ nói được tiếng Anh!”

“Tốt. Cậu mới đến đây lần đầu à? Bị lạc đường sao? Mẹ cậu đâu?”

“Tớ sống ở khu này. Cha mẹ tớ... đều đi làm rồi.”

Đây là lần đầu tiên cô nói chuyện với bạn cùng trang lứa ngoài đời thực chứ không phải trong mơ hay tưởng tượng. Không muốn bị coi là đứa trẻ con không biết gì, River vội nói thêm.

“Với lại tớ không có lạc đường đâu nhé? Tớ định đợi ở chỗ xe buýt đến mà.”

“Xe buýt? Ý cậu là chỗ kia á?”

Cậu bé hất cằm về phía trạm dừng cũ nát bên kia đường. Giờ nhìn kỹ mới thấy cỏ dại mọc um tùm quanh ghế ngồi như thể đã lâu không có ai qua lại.

“Chỗ đó giờ xe buýt không chạy nữa đâu.”

“Tớ cũng biết, biết thừa. Cha mẹ tớ lái xe về nhà đường này mà.”

Cô vội vàng chối bay chối biến nhưng hai má nóng bừng. Tim đập thình thịch như thể vừa làm chuyện xấu bị bắt quả tang.

Hay là cứ thế này quay về nhà nhỉ. River vạch kế hoạch trong đầu. Phải rồi, về nhà nhanh thôi. Về rửa tay rồi ngoan ngoãn đợi cha mẹ về.

Tự ý ra ngoài chắc chắn sẽ bị mắng nhưng cô không muốn ở lại đây thêm nữa. Xấu hổ quá. Xấu hổ vì bị bóc mẽ lời nói dối vụng về, xấu hổ vì ngã chổng kềnh ra đất.

“Dù sao thì tớ về nhà đây.”

Nỗi xấu hổ đã khiến nước mắt lặn đi từ lúc nào. Vừa bật dậy phủi bụi đất trên quần áo, cổ tay River bị cậu bé nắm lấy.

“Khoan đã, đưa tay đây xem nào.”

Không cho cô cơ hội từ chối, cậu bé chăm chú xem xét lòng bàn tay bị trầy xước của River. Không hiểu sao mặt cô còn nóng hơn lúc nãy. Mặc kệ điều đó, cậu bé chỉ tập trung vào vết thương và lẩm bẩm.

“Đau lắm đây... Phải sát trùng ngay thôi.”

“Lát nữa cha mẹ về tớ sẽ nhờ cha mẹ làm.”

“Bao giờ họ về?”

“Cái đó...”

“Cha mẹ cậu có biết cậu đang ở đây không?”

Trong hàng loạt câu hỏi dồn dập, cô chẳng trả lời được câu nào.

Trong lúc River cúi gằm mặt nhìn mũi chân, cậu bé trao đổi gì đó bằng tiếng Ý với người đàn ông đang đứng bồn chồn bên cạnh. Những từ cô nghe được chỉ vỏn vẹn là ‘nhà’, ‘cha mẹ’, ‘bữa tối’.

Ngay khi cô định nói sẽ đi thật, ông chú đeo kính râm mở cửa sau xe và chỉ vào ghế da. Thấy River ngơ ngác, cậu bé bảo.

“Lên xe đi. Về nhà tớ.”

“Về nhà cậu á?”

“Tại tớ mà cậu ngã bị thương còn gì.”

“Cái này chỉ, chỉ xước tí thôi mà...”

“Cha đỡ đầu bảo ai nợ nần gì thì nhất định phải trả. Mẹ cũng dặn phải đối xử tử tế với các quý cô.”

Nghe từ ‘quý cô’, má River ửng hồng nhưng cô lại rơi vào trầm tư. Cô nhớ đến lời dặn của cha mẹ phải cảnh giác với người lạ.

Nhưng cậu ấy còn nhỏ chắc không sao đâu nhỉ.

Dù cậu ta trông chững chạc hơn ông chú vừa bước xuống xe kia. Và quan trọng hơn cả, sự tò mò cứ trỗi dậy vì đây là lần đầu tiên cô gặp bạn cùng trang lứa.

...Có vẻ không phải là đứa trẻ xấu.

Cuối cùng cô bé liều lĩnh leo lên xe cùng cậu bé. Tính tò mò của đứa trẻ bảy tuổi đã chiến thắng sự giáo dục gia đình suốt mấy năm qua.

“Cậu tên gì?”

Vừa tự tay thắt dây an toàn cho River, cậu bé vừa hỏi. Động tác đó thành thục và ngầu như người lớn khiến River mải nhìn cậu ta mà quên cả trả lời.

“Chắc phải có tên chứ.”

Tất nhiên là có. Tận hai cái liền. Ngoài cái tên ‘River’ cha đặt cho với mong muốn cô sống tự do như dòng sông, còn một cái tên nữa.

Mẹ bảo sau khi mơ thấy một bé gái cười rạng rỡ trên cánh đồng tuyết, mẹ biết sẽ sinh được một cô con gái xinh đẹp. Dù thực tế River sinh vào mùa hè, lại còn đúng ngày dài nhất trong năm (Hạ chí). Cái tên kia được đặt theo giấc mơ đó.

Cha mẹ dặn khi giới thiệu tên với người khác thì dùng tên ‘River’. Nhưng... nói cho người bạn đầu tiên mình muốn kết bạn chắc không sao đâu nhỉ?

“Seol Ha.”

“Seol... Ha?”

“Ừ. Nghĩa là tuyết rơi mùa hè.”

“Phát âm khó nhỉ.”

Dù kêu khó nhưng cậu bé vẫn lặp đi lặp lại thành tiếng vài lần. Seol, Ha, Seol Ha, Seol Ha... Phải đến khi cậu bé phát âm tương đối chuẩn, River mới gật đầu. Giờ đến lượt cậu bé.

“Tớ là Alessandro. Alessandro Michele Ranieri.”

Ánh nắng xuyên qua cửa kính xe làm nổi bật gò má trắng trẻo không một vết tàn nhang. Có lẽ vì ghen tị với vẻ đẹp đó, câu hỏi sắc sảo buột ra khỏi đôi môi nhỏ nhắn trước khi cô kịp ngăn lại.

“Cậu mới là người có cái tên khó đọc đấy?”

 

* * *

 

Ngôi nhà của Alessandro mà cô vô tình theo về rộng khủng khiếp. Có lẽ vì gần biển nên trong gió có vị mặn, thỉnh thoảng còn nghe tiếng hải âu kêu.

Những người đàn ông đứng ở cổng và trong vườn đều cúi chào cung kính mỗi khi Alessandro đi qua. Thấy những người đáng tuổi cha mẹ mình mà lại cư xử với cậu bé như với người lớn khiến cô thấy kỳ lạ.

Nhưng Alessandro có vẻ không thấy khó chịu chút nào. Ngược lại, như đã quá quen với sự đối đãi này, cậu bé chẳng thèm để ý đến ai, cứ thế đi qua hành lang và cầu thang. Chỉ khi một chú chó to gần bằng Seol Ha vẫy đuôi chạy lại, cậu bé mới thân thiện xoa đầu nó.

Mỗi khi bông gòn tẩm thuốc sát trùng chạm vào vết thương, cảm giác xót và rát khiến Seol Ha nghiến răng. Cô không muốn bị trêu là đồ mít ướt.

Mà thực ra, do mải nhìn trộm Alessandro đang đứng cạnh phụ giúp nên cô cũng chẳng thấy đau mấy.

“Phải cẩn thận đừng để nhiễm trùng. Khi nào đóng vảy thì đừng có cậy ra đấy.”

Trong lúc Alessandro dịch lại lời sang tiếng Anh, người phụ nữ băng bó tay cho cô chăm chú nhìn vào tờ giấy ghi tên và số điện thoại của cha Seol Ha. Rồi bà nhướng mày nhìn Seol Ha một cái, lẩm bẩm gì đó bằng tiếng Ý rồi đi ra khỏi phòng.

“Khi nào liên lạc được với cha cậu thì họ sẽ báo. Từ giờ đến lúc đó cứ ở trong phòng tớ.”

Nhưng chỉ có thế. Như thể xong việc rồi, Alessandro quay lưng lại với Seol Ha, ngồi vào bàn và mở một cuốn sách dày cộp. 5 phút, 10 phút, 15 phút trôi qua, cậu bé chẳng thèm đoái hoài gì đến sữa và bánh quy người phụ nữ để lại, cũng như chẳng thèm nhìn Seol Ha lấy một cái.

 

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 66
Chương 65
Chương 64: 🔞🔞
Chương 63: 🔞🔞🔞
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37: 🔞🔞🔞
Chương 36: 🔞🔞🔞
Chương 35: 🔞🔞
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23: 🔞🔞
Chương 22: 🔞
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16: 🔞
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1
Chương 0: Mở Đầu 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.