Link đọc Manhwa Solstice: tại đây
————————————————————
Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ
Chương: 5
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
“Cô đang uy hiếp tôi đấy à?”
“Tôi chỉ đang nói sự thật thôi. Trong tình huống đó mà có yếu tố bên ngoài... à không, phải gọi là bên trong mới đúng chứ nhỉ? Dù sao thì, nếu có thứ gì đó cứ liên tục ngáng chân tôi, thì việc ai sẽ là người phải xuất hiện tại phiên điều trần tiếp theo chẳng phải đã quá rõ ràng rồi sao?”
Đó là một lời cảnh cáo. Hàm ý rằng ngay cả khi nhiệm vụ kết thúc, cô vẫn thừa sức hạ bệ một kẻ như ông ta, và người nắm đằng chuôi chính là cô.
“Kẻ chịu thiệt không phải là tôi đâu, nên ông bớt giở trò đi.”
Nghĩ rằng không thể chậm trễ thêm nữa, River đứng dậy.
“Khoan đã, Winstead.”
Vẫn còn lời thừa thãi nào chưa nói hết sao? Ông ta gọi River lại, tuyên bố như một lời phán quyết.
“Tôi đã tạm thời xóa bỏ mọi danh tính và hồ sơ của cô. Giờ đây, River Winstead là người không tồn tại ở bất cứ đâu trên thế giới này. Vì nếu lỡ có chuyện gì không hay xảy ra thì phải giảm thiểu thiệt hại xuống mức thấp nhất.”
Ý là nếu bị bắt thì sẽ cắt đuôi, nhưng cô cũng đã đoán trước được điều này. Cho đến khi hoàn thành nhiệm vụ, cô phải vứt bỏ cái tên, quá khứ và tất cả những gì định nghĩa nên con người mình.
Giống như cha mẹ cô đã từng làm vào một ngày nào đó.
“Tôi không đến đây mà không có sự chuẩn bị để chịu đựng những điều đó.”
Chỉ cần xong việc này, mọi thứ sẽ trở về đúng vị trí. Biết đâu cô sẽ không còn phải ôm lọ thuốc an thần trong đau đớn, hay thức giấc trong trạng thái ướt đẫm mồ hôi vì những cơn ác mộng lặp đi lặp lại nữa.
Vì vậy cô định sẽ chịu đựng. Để giành lại cuộc sống bình thường.
Tất nhiên, nếu thất bại, cô sẽ bị chôn vùi vĩnh viễn dưới nấm mồ lạnh lẽo.
* * *
Quá trình trở thành Lily Gray không hề dễ dàng.
Việc học thuộc hồ sơ giả mạo thì cô làm rất nhanh. Ngay cả ở Học viện FBI, River cũng là người có thành tích tốt nhất trong số các bạn đồng trang lứa, nên mức độ này chẳng làm khó được cô.
Đêm thứ hai, Sofia bất ngờ đánh thức River đang ngủ và bắt cô đọc ngược *số an sinh xã hội của Lily Gray. Tất nhiên, cô cũng vượt qua bài kiểm tra này một cách gọn gàng.
*Số an ninh xã hội: Mã số định danh cá nhân gồm 9 chữ số do chính phủ liên bang Hoa Kỳ cấp. Khái niệm tương tự như số Căn cước công dân.
Vấn đề nằm ở những bước tiếp theo.
Theo hồ sơ, Lily chuyên ngành lịch sử mỹ thuật, sau khi tốt nghiệp từng làm giám tuyển (curator) tại một bảo tàng tư nhân. Đây là lý lịch được thiết kế để phù hợp với sở thích của Alessandro, kẻ được biết đến là một người yêu nghệ thuật.
Để tích lũy kiến thức nền tảng phù hợp, River phải đọc hết năm cuốn sách lịch sử mỹ thuật dày hơn cả bộ luật. Nếu không phải người có sở thích đọc sách, hẳn cô đã bỏ cuộc giữa chừng.
Từ việc tập diễn xuất để đối phó với các tình huống bất ngờ, đến cách sao chép điện thoại, cài đặt công cụ hack hay cửa hậu (backdoor), cách tìm thiết bị nghe lén... Một ngày trôi qua vèo vèo với đủ thứ phải học và thực hành.
Và một thủ tục bắt buộc không mấy dễ chịu cũng đang chờ đợi cô.
“Kinh nguyệt ngày thứ ba, thời điểm cũng thích hợp đấy. Dù sao thì *cấy que tránh thai cũng đỡ gây cảm giác khó chịu hơn là đặt vòng nhỉ?”
*Cấy que tránh thai (Implant): Thiết bị tránh thai được cấy dưới da ở mặt trong cánh tay trên. Thường được biết đến với tên thương hiệu là ‘Implanon’.
Bác sĩ đến trụ sở hỏi River xem cô có bị rối loạn kinh nguyệt không, và nếu đau bụng kinh thì đau ở mức độ nào trước khi cấy que tránh thai vào cánh tay cô. Đến đó thì trả lời không khó.
“Cô từng cảm thấy đau khi quan hệ hay có tiền sử mắc bệnh lây truyền qua đường tình dục không?”
“Tôi...”
River suýt chút nữa buột miệng nói rằng mình chưa từng quan hệ tình dục, nhưng rồi cô im bặt. Dù giữ bí mật thông tin bệnh nhân là đạo đức cơ bản của bác sĩ, nhưng trong tình huống này, không thể đoán trước được chuyện này sẽ lọt vào tai ai.
Và hơn hết, một khả năng mà cô không muốn nghĩ tới đã níu cô lại.
Nếu Jonathan biết sự thật này, liệu cô có bị loại khỏi nhiệm vụ không? Nếu vậy thì thà im lặng còn hơn. Vì trong điều kiện không bắt buộc phải có kinh nghiệm.
Lily Gray được mô tả là một người phụ nữ có trình độ tri thức cao và tao nhã. Cấp trên yêu cầu cô diễn sao cho vừa dí dỏm, đa tình lại vừa để lộ ra nét ngây thơ. Họ bảo như thế sẽ có lợi hơn trong việc thu hút sự chú ý của đàn ông. Việc này sẽ không ảnh hưởng lớn đến việc cô đóng vai một người phụ nữ chuyên nghiệp có gu thẩm mỹ cao mà họ yêu cầu.
River lắc đầu với bác sĩ. Vị bác sĩ không biết cô đang nghĩ gì, chỉ gật đầu nhẹ.
“Hiệu quả tránh thai lên đến gần 100%. Chưa có trường hợp nào báo cáo mang thai khi cấy que đúng cách và đúng chu kỳ kinh nguyệt, nên cô cứ yên tâm nhé.”
Nếu lỡ có chuyện lên giường với Alessandro thật, thì cô cũng không cần lo lắng về việc mang thai.
Lên giường... với Alessandro...
Dù có là hy vọng hão huyền đi chăng nữa, nếu có thể, cô muốn tránh chuyện đó bằng mọi giá. Dù cô biết rõ vai trò được giao là gì và tình huống nào có thể xảy ra trong nhiệm vụ.
River sờ vào chỗ que cấy dưới cánh tay. Thuốc tê chưa tan hết nên cô chưa có cảm giác, nhưng đầu ngón tay cảm nhận được vật gì đó giống như cán của que kẹo mút đã ăn hết.
Bất giác da gà nổi lên dọc sống lưng. Cảm giác như chỉ một dụng cụ nhỏ bé như que diêm này đang tách biệt cô ra khỏi mọi thứ trên thế giới.
Bác sĩ chúc cô sức khỏe rồi ra về. Còn lại một mình, River thầm cầu nguyện sẽ đến ngày cô có thể nói rằng mình chẳng cần phải cấy thứ này làm gì.
* * *
Một tháng trôi qua nhanh chóng. Có lẽ là một tháng ngắn ngủi nhất trong cuộc đời River.
Ngày cuối cùng, nhìn River đã trang điểm xong xuôi, Jonathan mỉm cười hài lòng. Nếu đã làm hài lòng được tên Spencer khó tính đó, thì có thể coi là thành công rồi.
Chiếc váy cocktail màu đỏ mặc trong ngày tác chiến, cùng đôi giày gót nhọn màu bạc lấp lánh hợp với cô đến mức đáng kinh ngạc. Nỗi lo lắng rằng mình trông không đủ quyến rũ dường như chỉ là lo bò trắng răng. Đến cả Francesco, người mà suốt một tháng qua chưa từng nói chuyện với cô quá ba câu, cũng phải trầm trồ.
Thế nhưng, nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong cửa kính, River không thể cười nổi. Mọi thứ đều xa lạ. Cứ như thể cô đã đánh mất hoàn toàn ký ức về những ngày tháng khăng khăng mặc áo nỉ quần jean, hay những ngày dựa vào quầy thu ngân cũ kỹ lắng nghe chiếc đài radio tồi tàn.
Đêm cuối cùng trước khi rời đến Milan, River không sao ngủ được. Sofia nằm bên cạnh đang ngáy khẽ, nhưng đó không phải là lý do.
Đắn đo một hồi, River cầm điếu thuốc lá cuối cùng đi xuống tầng 1. Giờ thì cho đến khi nhiệm vụ kết thúc, cô sẽ không được hút thuốc lá nữa, nên hút bây giờ thì hơn.
Tuy nhiên, vừa xuống đến tầng 1, hơi ẩm ướt át đã phả vào mặt cô. Cơn mưa không có trong dự báo. Không biết mưa từ bao giờ nhưng hạt mưa khá nặng.
Không có ô, cô đang định quay lên thì có ai đó bắt chuyện.
“River?”
Người duy nhất vẫn gọi tên thật của cô dù tất cả mọi người đều gọi cô là Lily.
“Cậu còn thức à?”
Là Nate. Một tay anh cầm ô, tay kia cầm điếu thuốc.
Anh đi về phía cửa ra vào để che ô cho River không bị ướt.
“Cậu nên ngủ một chút đi thì hơn. Mai phải dậy sớm mà.”
Mùi thuốc lá trên người Nate khiến cô thấy lạ lẫm. Rõ ràng đến đầu năm nay anh vẫn là người không hút thuốc, anh học hút từ bao giờ nhỉ? Cô tò mò chuyện tại sao anh lại học hút hơn, nhưng không hỏi. Vì hỏi cũng thừa biết sẽ không nhận được câu trả lời.
“Hút nốt điếu này tôi sẽ ngủ lại ngay. Cậu thì sao, không mệt à?”
“Vốn dĩ tôi hay ngủ muộn nên không sao. Đây, lửa này.”
Ngay khi River ngậm điếu thuốc, Nate nhanh chóng đưa bật lửa châm cho cô. Làn khói trắng mờ ảo tan vào màn mưa.
“Cậu bỏ thuốc rồi mà? Vụ đó... trước vụ đó hình như cậu đã bỏ rồi.”
‘Vụ đó’. Chắc là ám chỉ chuyện cô bị đình chỉ công tác.
“Tại khách ở khu cắm trại làm đau đầu quá mà.”
Đúng là sau vụ đó cô có hút lại, nhưng nói dối Nate thêm một câu cũng chẳng chết ai. Dù sao thì từ giờ cô cũng phải sống với hàng tá lời nói dối, coi như là luyện tập vậy.
Nate không gặng hỏi thêm. Thay vào đó, anh hỏi chuyện khác.
“Sợ không?”
“Có bao giờ cậu thấy tôi kêu sợ khi ra hiện trường chưa?”
Anh gạt tàn thuốc xuống vũng nước rồi lại đưa lên miệng.
“Sắp gặp lại bạn cũ mà. Trông cậu có vẻ căng thẳng.”
Ánh mắt anh vẫn dán chặt vào River. Như thể nhất quyết đòi một câu trả lời. River biết Nate cũng có khía cạnh khá cố chấp. Nhưng tất cả những gì cô có thể cho anh chỉ là một câu nói lấp lửng.
“... Tôi nói không thì cậu có tin không?”
Nate im lặng rồi lắc đầu. Mối quan hệ sống chung dưới một mái nhà suốt 18 năm đáng sợ như vậy đấy. Dù cô có che giấu cảm xúc hay giả vờ bình thản đến đâu, anh vẫn luôn nhìn thấu cô.
“Không có gì phải sợ cả. Cậu sẽ làm tốt thôi.”
“...”
“Ngày mai Federico Marvichi sẽ đến đón cậu. Ông ấy là người đã nằm vùng trong tổ chức rất lâu rồi nên cậu có thể bớt lo đi một chút. Bọn tôi cũng sẽ đặt sự an toàn của cậu lên hàng đầu. Sẽ cố gắng hết sức để không có chuyện gì xảy ra.”
Lời nói đó chẳng an ủi được bao nhiêu. Nate thì đương nhiên rồi, nhưng cả Jonathan Spencer - người luôn gai mắt với River - cũng sẽ cố gắng hết sức. Nếu là để giữ mạng cho phương tiện duy nhất giúp hắn moi tin tức từ Alessandro.
Dường như đọc được cả suy nghĩ chua chát đó, Nate nhấn mạnh lần nữa.
“Thật đấy. Chỉ cần thấy hơi nguy hiểm, hay cậu muốn dừng lại thì cứ nói. Bằng mọi giá tôi sẽ đưa cậu ra ngay. Với lại...”
Yết hầu anh chuyển động mạnh. Dấu hiệu cho thấy sắp nói ra một điều không dễ dàng. Trong sự tĩnh lặng kỳ lạ, River quay đầu nhìn Nate.
Ánh mắt này cô đã từng thấy. Để đếm số lần thì... chắc khoảng ba lần.
“Seol Ha à.”
Seol Ha. Cái tên bị chôn vùi bấy lâu nay giờ nghe chẳng giống tên mình chút nào. Cái tên mẹ đặt cho cô giờ đây trở nên khó chịu và cộm như cát trong giày là vì một lý do khác.
“Khi chuyện lần này kết thúc, lúc đó tôi mong... cậu sẽ chấp nhận tình cảm của tôi.”
River chỉ lặng lẽ chớp mắt. Dù là tình huống quen thuộc nhưng mỗi lần nghe lời tỏ tình của anh, cô đều cảm thấy xa lạ.
Lần đầu tiên cô biết anh có tình cảm trên mức bạn bè là vào năm cuối trung học.
Nate, chàng cầu thủ bóng bầu dục nổi tiếng nhất trường, nếu muốn thì có thể chọn bất kỳ ai làm bạn nhảy trong tiệc tốt nghiệp. Nhưng anh lại nhất quyết mời River đi cùng. Rốt cuộc cô chỉ ngồi uống Daiquiri không cồn một mình rồi về nhà.
Đêm đó, Nate trở về mà không đưa bạn nhảy về tận nhà, anh đã nói.
“Tôi thích cậu, River. Tôi không muốn giấu giếm nữa.”
Và cậu đã bị đá. Kèm theo lời từ chối không chừa lại dù chỉ một chút hy vọng nhỏ bằng móng tay.
Thời đại học và ngay sau khi trở thành đặc vụ FBI cũng y như vậy. Có lẽ anh cũng biết lời tỏ tình thứ tư này cũng sẽ kết thúc chẳng khác gì những lần trước.
“Cậu cũng biết mà, tôi luôn chân thành với cậu.”
“...”
“Chừng ấy thời gian rồi, đã đến lúc cậu đến bên tôi được rồi chứ.”
Ánh mắt màu ô liu khiến tim cô thắt lại. Cô không thể dễ dàng thốt ra lời từ chối. Rõ ràng biết đó là việc tự gặm nhấm bản thân, sao anh vẫn không biết từ bỏ chứ.
Nate Miller là một người đàn ông tốt. Ngoại hình điển trai, thông minh, cùng trải qua nỗi đau giống cô và là người bạn hiểu River nhất.
Chắc chắn anh sẽ là một người yêu chung thủy. Nếu ở bên Nate, cô có thể yêu đương bình thường như bao người, vui vẻ, và biết đâu sẽ kết hôn rồi xây dựng gia đình.
Cô biết đó sẽ là một cuộc sống hạnh phúc hoàn hảo, không có chỗ cho bất hạnh len lỏi...
Nhưng dù vậy, cô cũng không thể chấp nhận tình cảm này. Vì vết sẹo hình thành từ 18 năm trước vẫn chưa lành. Vì không gì có thể lấp đầy nó được.
“Đã bảo đừng gọi tôi bằng tên đó mà.”
River hút nốt hơi thuốc cuối cùng. Mùi bạc hà lạnh lẽo quẩn quanh trong miệng. Đầu óc cô quá tỉnh táo để có thể nằm xuống giường. Chắc cô sẽ không ngủ lại được nữa.
Dí tắt điếu thuốc lên bậc thềm cửa ra vào, cô nói một cách bình thản.
“Sống sót gặp lại nhé, Nate.”
💬 Bình luận (0)