Chương 4

Link đọc Manhwa Solstice: tại đây

 

————————————————————

Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ

Chương: 4

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

“Tôi mở cửa sổ được không River?”

“Được chứ, cứ mở đi.”

Cơn gió mát lạnh của nước Ý thổi sức sống vào bầu không khí nặng nề trong xe. Mới ngày nào còn nắm chặt tay chú Ben lên máy bay, nay lại quay về nơi mà cô chẳng bao giờ muốn đặt chân đến nữa, cảm giác thật kỳ lạ.

Liệu có nên đích thân đến chào chú một tiếng không nhỉ? Lời từ biệt cuối cùng cô cũng chưa kịp nói. Chỉ để lại mảnh giấy nhắn vỏn vẹn dòng chữ ‘cháu sẽ về’ trên bàn ăn rồi đi. Nói thật thì chắc chắn chú sẽ ngăn cản cô mất. Đôi môi trĩu nặng ưu tư khẽ buông tiếng thở dài.

River lặng lẽ mân mê cây bút máy cùng bao thuốc lá trong túi áo. Đó là kỷ vật cô tìm thấy trong di vật của mẹ 18 năm trước. Nhìn cách nó được gói ghém đẹp đẽ, có lẽ đó là quà Giáng sinh bà định tặng cô.

Dù chưa từng nỡ dùng đến, nhưng trước khi đến đây cô đã nhớ mang theo. Để bất cứ lúc nào cũng có thể nhắc nhở bản thân lý do và tâm thế khi đặt chân đến nơi này.

Khoảng 30 phút sau khi đi vào vùng ngoại ô vắng vẻ, chiếc xe dừng lại trước một tòa nhà 5 tầng cũ kỹ. Cửa sổ bám đầy bụi mờ mịt, dây thường xuân leo um tùm tạo cảm giác hoang lạnh.

“Cảm ơn anh.”

Bước xuống xe, River nói lời cảm ơn bằng tiếng Ý với viên cảnh sát địa phương ngồi ghế lái. Vốn ngoại ngữ được trau dồi bấy lâu nay đã phát huy tác dụng. Người đàn ông hơi mở to mắt, có vẻ ngạc nhiên khi nghe thấy tiếng mẹ đẻ chuẩn xác phát ra từ một người phụ nữ có vẻ ngoài đậm chất ngoại quốc.

Thả hai người xuống, tài xế lập tức lái xe đi mất. River nhìn quanh khoảng đất trống trước tòa nhà vắng vẻ rồi nói.

“Dùng để ngụy trang thì đúng là tuyệt hảo.”

“Đất đai và các tòa nhà quanh đây đều thuộc sở hữu của chính phủ Ý. Dù không phải lo có người lạ bén mảng tới, nhưng cẩn thận vẫn hơn.”

Nate lấy thẻ từ an ninh trong túi ra. Tiếng bíp vang lên, cánh cửa sắt gỉ sét được mở khóa. Đi thêm vài bước vào trong là một cánh cửa khác được trang bị hệ thống nhận diện sinh trắc học.

Bên trong sạch sẽ và hiện đại hơn nhiều so với vẻ bề ngoài. Người đàn ông trung niên gác cửa, có vẻ là cảnh sát, gật đầu chào Nate.

Vào thang máy cùng River, Nate nhấn nút tầng 3 và hỏi.

“Cậu căng thẳng à?”

“Sao tự nhiên cậu hỏi vậy?”

“Từ lúc ở sân bay tôi thấy cậu cứ cắn môi suốt.”

Vậy sao? Cô còn chẳng hề hay biết, đưa đầu lưỡi liếm nhẹ môi dưới thấy hơi sưng lên thật. Nhưng River nhún vai, tỏ vẻ không có gì to tát.

“Ai đến chỗ làm mới mà chẳng hồi hộp chứ.”

“Không cần lo lắng quá đâu. Ở đây toàn dân chuyên nghiệp cả thôi.”

Chưa kịp phản bác rằng cô không căng thẳng vì nhiệm vụ, thì tiếng chuông lanh lảnh vang lên, cửa thang máy mở ra.

Không gian khá rộng rãi. Trên tường treo bản đồ và hồ sơ của các cán bộ cấp cao gia đình Ranieri, trong đó nổi bật nhất là bức ảnh của Antonio và Alessandro.

Giữa đống tài liệu và màn hình máy tính chất như núi, một người phụ nữ đeo kính gọng tròn ngẩng đầu lên. Tròng kính dày cộp chứng tỏ thị lực của cô ấy khá kém.

“Nate? Và... cô là River Winstead phải không? Tôi là Sofia Rosetti. Cứ gọi tôi là Sofia nhé.”

Người phụ nữ nói tiếng Anh pha giọng Ý khá nặng. Vừa đỡ lấy túi xách cho River, Sofia vừa giới thiệu những người khác.

“Đây là Francesco Monti. Chúng tôi thuộc biên chế chính phủ Ý. Oliver Jones thuộc DEA và là đồng hương của cô. Người đàn ông cô gặp ở tầng 1 là Mac Armstrong.”

Francesco có vẻ mặt hơi u sầu và Oliver đầu húi cua khẽ chào.

“Người ngồi bên cửa sổ là Jonathan Spencer. Nghe nói hai người đã biết nhau rồi phải không? Ông ấy là người chịu trách nhiệm tại trụ sở tạm thời ở Ý này.”

Người chịu trách nhiệm à... Có vẻ trong thời gian River bị đình chỉ, Jonathan đã thăng chức rồi.

“Nghe nói ông đã đến đây trước.”

“Tôi đi Milan gặp Federico. Ông ấy bảo chiều nay sẽ về. Để tôi đưa cô về phòng trước nhé.”

River theo sau Sofia lên tầng 5. Sofia giải thích rằng tầng 4 và tầng 5 dùng làm nơi ở nên không có cửa sổ vì lý do an ninh. Bù lại, nội thất như giường, tủ được trang bị đầy đủ, tạo cảm giác gọn gàng.

Sofia cho biết vì cô là người phụ nữ duy nhất thường trú ở đây nên trước giờ cô vẫn dùng phòng một mình.

“Phòng tắm ở cuối hành lang, phòng họp và nhà ăn ở tầng 2. Xin lỗi nhưng trong tòa nhà cấm hút thuốc nhé. À, River. Cho tôi xin điện thoại của cô được không?”

Điện thoại của River bị tắt nguồn và nằm gọn trong túi quần Sofia.

“Từ giờ cô không được dùng điện thoại cá nhân nữa.”

Thay vào đó, Sofia lấy một chiếc điện thoại khác từ chiếc hộp trên giường - nơi được chỉ định là chỗ ngủ của River - đưa cho cô. Trên màn hình có dán nhãn ghi ‘R. S. Winstead’.

“Cô sẽ dùng cái này trong suốt quá trình làm nhiệm vụ nên hãy giữ gìn cẩn thận. Nhìn bên ngoài thì bình thường nhưng có đầy đủ các chức năng cần thiết đấy. Ví dụ như cái ứng dụng trông giống tin nhắn này dùng để sao chép điện thoại...”

Đặt túi xách của River xuống đầu giường, Sofia ân cần nói thêm.

“Jonathan sẽ giải thích về nhiệm vụ cho cô. Nghỉ ngơi một lát đi nhé. Sắp tới sẽ nhiều việc lắm đấy.”

 

* * *

 

“Gặp lại cô mừng quá, Winstead. Bỏ qua màn chào hỏi rườm rà đi, chúng ta vào thẳng vấn đề nhé?”

“Được thôi.”

Jonathan hất cằm về phía màn hình. Bức ảnh quen thuộc của Antonio thường thấy trên báo chí hiện lên choán hết màn hình.

“Antonio Ranieri. Năm nay 52 tuổi. Biệt danh ‘*Il Diavolo’. Boss danh chính ngôn thuận của gia đình Ranieri. Vợ chết đã lâu, chỉ có độc một đứa con trai.”

*Il Diavolo: Tiếng Ý nghĩa là Ác quỷ

River lặng lẽ nhìn thẳng vào mắt Antonio trong ảnh. Đôi mắt màu lục như đang tìm kiếm con mồi, tưởng chừng sắp xuyên thủng màn hình lao ra ngoài.

“Gia đình Ranieri vốn chỉ là một tổ chức nhỏ nhưng đã bành trướng thế lực sau khi Antonio lên nắm quyền khi còn rất trẻ. Lão nuốt trọn từ các băng đảng địa phương đến các thế lực đối địch để leo lên đỉnh cao quyền lực. Tuy chưa có bằng chứng cụ thể nhưng ước tính lão có mối quan hệ mật thiết với giới chính trị và tài phiệt.”

Jonathan gõ nhẹ đầu ngón tay lên bàn.

“Như cô đã biết, 5 năm trước gã đột nhiên mất tích... Dù đã lật tung cả nước Ý lên và chịu nhiều tổn thất nhưng vẫn không ai biết gã ở đâu.”

‘Tổn thất’. Trong trường hợp này dùng từ hy sinh chẳng phải thích hợp hơn sao. Thái độ coi đặc vụ như vật tiêu hao khiến River khó chịu, nhưng cô vẫn im lặng lắng nghe.

“Nhưng con trai độc nhất của gã thì lại là chuyện khác.”

Bức ảnh trên màn hình thay đổi. Một người đàn ông có nét giống Il Diavolo, nhưng trẻ hơn và toát lên vẻ lạnh lùng hơn.

Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy Alessandro kể từ ngày hôm đó của 18 năm trước.

“Đây là bức ảnh rõ nét nhất rồi đấy. Việc có được ảnh của tên này cũng khó khăn lắm nên cô thông cảm nhé.”

Nhưng River không khó để nhận ra hắn. Đột nhiên cô cảm thấy tim mình đập mạnh, không rõ là vì giận dữ hay sợ hãi.

“Alessandro Michele Ranieri. 28 tuổi. Hiện tại khi Antonio vắng mặt, hắn là kẻ nắm thực quyền.”

Hắn vẫn đẹp, nhưng lạnh lùng hơn trước và trông nguy hiểm hơn cha mình rất nhiều. Điểm duy nhất khác biệt trên gương mặt giống hệt cha hắn là đôi mắt. Đôi mắt xanh thẳm không thể nhìn thấu cảm xúc. Đã từng có lúc đôi mắt ấy cong lên lấp lánh khi cười.

“Tuy ít xuất hiện trên truyền thông hơn các thành viên khác, nhưng mức độ nguy hiểm của tên này lại ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.”

Cô không ngạc nhiên. River cũng từng nghe về tiếng tăm lẫy lừng của Alessandro.

‘Thiên sứ của cái chết’. Biệt danh gắn liền với hắn sau khi một mình tiêu diệt sạch sẽ một tổ chức nhỏ. Lấy từ tên thánh ‘Michele’ (Michael), tượng trưng cho Tổng lãnh thiên thần Michael.

“Vai trò của cô là trở thành bạn tình của hắn.”

Như tôi đã nói ở Detroit, không có nghĩa là cô phải ở bên hắn 24/24 đâu. Jonathan nói thêm đầy ẩn ý.

“Hắn thường quen phụ nữ khoảng một hai tháng rồi chia tay. Trong thời gian quan hệ còn tiếp diễn, cô chỉ cần gặp khi hắn gọi, khi hắn tuyên bố chia tay thì cứ thế kết thúc nhiệm vụ một cách tự nhiên. Trong khoảng thời gian đó hãy moi móc tất cả thông tin có thể.”

“Hắn thường hẹn gặp ở đâu? Nhà riêng? Hay căn hộ bí mật?”

“Từ trước đến nay chưa từng có bạn tình nào được hắn đưa về nhà. Thường là khách sạn hoặc du thuyền.”

“Nhà hắn ở đâu?”

“Hắn là kẻ vô cùng bí ẩn nên chúng tôi chỉ phỏng đoán là ở miền Nam nước Ý...”

Jonathan hắng giọng rồi tiếp tục.

“Sắp tới sẽ có cuộc họp cán bộ cấp cao ở Milan. Alessandro cũng sẽ tham dự, nghe nói hắn sẽ đến một bữa tiệc được tổ chức gần đó trước cuộc họp 2 tuần. Nghĩa là hắn sẽ ở Milan khoảng 2 tuần, cô hãy nhắm vào thời điểm đó.”

“Đã có kế sách tiếp cận chưa?”

“Tất nhiên là có. Một đặc vụ của chính phủ Ý đã nằm vùng vài năm nay dưới vỏ bọc ngụy trang. Vì trụ lại lâu nhất nên cũng có chút chỗ đứng. Anh ta sẽ đưa cô đến bữa tiệc.”

Spencer rút từ túi trong áo khoác ra một tấm thiệp màu kem.

Đó là thiệp mời. Chất liệu giấy hơi cứng, viền mạ vàng. Tấm thiệp thoang thoảng mùi hoa lan dịu nhẹ như được xịt nước hoa. Ở giữa là dòng chữ viết tay nắn nót theo kiểu thư pháp.

 

Kính gửi ông Federico Marvichi và cháu gái Lily Gray.

 

“Nào, cô xem trang cuối tập tài liệu Sofia đưa chưa?”

River lẳng lặng lật đến trang cuối cùng. Ở đó đính kèm một thứ giống như sơ yếu lý lịch.

Thật kỳ lạ. Rõ ràng bức ảnh dán trên đó là mặt cô, nhưng cái tên lại khác.

Lily Gray (Hoa ly xám). Loài hoa dùng trong tang lễ, và màu sắc không đen cũng chẳng trắng.

Chẳng biết ai đặt cho cái tên này mà lại hợp đến mức đáng nguyền rủa. Cái tên thốt ra khẽ khàng nơi đầu lưỡi nghe thật xa lạ.

“Tên tuổi, quá trình trưởng thành, quan hệ gia đình, sở thích và tất cả mọi thông tin đều được ghi trong đó. Ngày mai tôi sẽ trực tiếp kiểm tra xem cô đã thuộc chưa.”

Nói đến đó, Jonathan dừng lại một chút rồi nói thêm.

“Còn khoảng một tháng nữa là bắt đầu chiến dịch. Hãy dốc toàn lực chuẩn bị đi.”

Một tháng? River thầm chửi thề trong bụng. Thế này khác nào lao vào bãi mìn. Dù gấp gáp đến đâu thì ít nhất cũng cần ba tháng chứ.

Nhưng cô không muốn tỏ ra yếu đuối ở đây. Nếu không thể thương lượng, thì chỉ còn cách hoàn thành nó một cách hoàn hảo.

“Từng đó là đủ rồi.”

“Tự tin gớm nhỉ? Lần này tôi có thể kỳ vọng chứ?”

Jonathan hỏi, mắt sáng lên như con mèo vớ được con chuột để vờn.

“Suýt quên điều quan trọng, lần này cấm cô đục lỗ trên người mục tiêu như lần trước đấy nhé. Hắn mà chết trước khi kịp phun hết thông tin ra thì tổn thất lớn lắm.”

Hẳn là ông ta đang đá đểu vụ cô bắn tên nghiện kia. Nhưng River không hề dao động.

Làm việc dưới trướng một cấp trên như Spencer, giữa những đồng nghiệp nam không bao giờ coi trọng mình, trái tim cô đã đủ chai sạn và tổn thương rồi. Mấy trò khiêu khích vặt vãnh này cô thừa sức đáp trả.

“... Tôi cũng không phải không biết. Nếu không có cái mác ‘phụ nữ gốc Á’ kèm theo điều kiện thì các người đời nào lại đi hạ mình nhờ vả một kẻ đang bị đình chỉ như tôi.”

Có vẻ như lời nói trúng tim đen khiến ấn đường Jonathan hơi nhíu lại. River vừa thu dọn tài liệu vừa bình thản nói tiếp.

“Dù là đội đặc nhiệm, tôi cũng hiểu tại sao mọi chiến dịch đều phải tuyệt mật thế này. Dù là vì đại nghĩa, nhưng một nhiệm vụ chà đạp nhân quyền, lại được trao đổi bằng điều kiện phục chức, nếu chuyện này mà lộ ra ngoài...”

“...”

“Thì lúc đó sẽ ra sao nhỉ?”

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 66
Chương 65
Chương 64: 🔞🔞
Chương 63: 🔞🔞🔞
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37: 🔞🔞🔞
Chương 36: 🔞🔞🔞
Chương 35: 🔞🔞
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23: 🔞🔞
Chương 22: 🔞
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16: 🔞
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1
Chương 0: Mở Đầu 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.