Link đọc Manhwa Solstice: tại đây
————————————————————
Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ
Chương: 15
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
Một cơn ớn lạnh chạy dọc từ gáy xuống sống lưng. Theo phản xạ, cô rụt vai lại, nhưng Alessandro lại quàng tay qua eo, kéo sát người cô vào người hắn hơn. Với phong thái ung dung, người thừa kế tương lai nói thêm một câu với cả phòng họp.
“Giải tán.”
Đó là lời phán quyết cuối cùng. Hắn đã tuyên bố cuộc họp kết thúc, không ai dám hó hé thêm lời nào.
Khoảnh khắc đó, River chợt hiểu ra lý do Alessandro nhất quyết đưa cô đến tận cuộc họp này.
Lily chỉ là một cái cớ.
Nếu nói rằng có việc riêng cần giải quyết và kè kè bạn tình bên cạnh, hầu hết mọi người đều sẽ nghĩ rằng hắn sắp làm chuyện gì đó với cô gái này. Hắn chỉ đơn thuần dùng River như một công cụ để tùy ý kết thúc cuộc họp vào thời điểm hắn muốn. Để khi chủ đề về Antonio được đưa ra, hắn có thể lấp liếm cho qua chuyện mà không gây ra quá nhiều ồn ào.
Hắn đang cố che giấu hành tung của cha mình sao? Hay là chính bản thân hắn cũng không biết? Dù là trường hợp nào, đến nước này, cô thực sự thấy sợ hãi. Rằng mọi hành động của hắn đều được tính toán kỹ lưỡng đến từng chi tiết.
Nửa tựa vào người hắn, River rời khỏi phòng hội nghị và bước vào thang máy. May mắn thay, cho đến giờ vẫn chưa có chuyện gì xảy ra. Lần này chắc chắn cô sẽ đạt được mục đích. Dù có khó chịu đến mấy thì cũng sẽ nhanh thôi.
Thang máy dừng ở tầng cao nhất. Nơi hắn ở là Royal Suite, tách biệt hoàn toàn với các khu vực khác của khách sạn. River kìm nén sự căng thẳng bước vào phòng. Nội thất gọn gàng và hiện đại rất hợp với vẻ ngoài điềm đạm của người đàn ông này.
“Cứ tự nhiên đi.”
Alessandro cởi áo vest vắt lên ghế sofa và nói. Tiếp đó, hắn tháo từng chiếc khuy măng sét ở cổ tay áo, có vẻ như hắn định cởi bớt đồ để bắt đầu ‘cuộc vui’.
Trong lúc River đang ngồi trên sofa và băn khoăn xem mình có nên tự giác cởi đồ không, tiếng gõ cửa vang lên.
Rõ ràng có chuông cửa, vậy ai lại đi gõ cửa phòng thế này? Nhưng chủ nhân căn phòng lại chẳng hề tỏ ra ngạc nhiên.
“Vào đi.”
Người bước vào là một người đàn ông trung niên. Hình như ông ta là một trong những thành viên tổ chức, không phải cấp cán bộ, đã đứng trong phòng họp lúc nãy. Cô nhận ra ông ta nhờ mái tóc nâu đã điểm bạc.
“Sandro, nghe nói cuộc họp bị hoãn sang ngày mai. Ngài có chỉ thị gì không ạ?”
Người đàn ông lạ mặt liếc nhìn River rồi gật đầu chào. Cơ thể ẩn sau bộ vest trông không hề chậm chạp chút nào. Thay vì giống mafia, ông ta trông giống một quý ông sành điệu thường thấy trong phim ảnh hơn.
“Vẫn chưa.”
“Tôi sẽ túc trực cho đến cuộc họp ngày mai.”
“Được. Cần thì tôi sẽ gọi.”
Cuộc đối thoại giữa hai người diễn ra trôi chảy. Sự hiện diện của River dường như không phải là trở ngại.
Trong lúc Alessandro cởi từng chiếc cúc áo sơ mi, người đàn ông trung niên - có vẻ là thuộc hạ thân tín của hắn - tự nhiên ngồi xuống ghế sofa đối diện. Việc có người lạ đột ngột xuất hiện trong phòng vào thời điểm nhạy cảm này khiến cô thầm lo lắng.
Đừng bảo là... định chơi threesome đấy nhé.
Thông tin từ Federico hoàn toàn không đề cập đến chuyện này. Hắn bảo Alessandro luôn chỉ ngủ với một bạn tình cơ mà...
Trong lúc cô đang lo sốt vó, Alessandro đã đi thẳng vào phòng tắm. Chỉ khi còn lại hai người trong phòng khách rộng lớn, người đàn ông nãy giờ quan sát River mới chìa tay ra.
“Tôi là Paolo Verolini, cô Gray.”
Nghe tên, River nhớ ra ngay ông ta là ai. Đây chính là cánh tay phải của Alessandro. Do chỉ xem ảnh thời trẻ của ông ta nên cô không nhận ra ngay từ cái nhìn đầu tiên.
“Cứ gọi tôi là Lily. Ông nói tiếng Anh giỏi thật đấy.”
“Chuyện nhỏ ấy mà. Do công việc của chúng tôi mang tính đa quốc gia thôi.”
Phải rồi, đa quốc gia là cái chắc. Để thâu tóm mạng lưới phân phối ma túy toàn cầu thì còn phải nói.
Paolo Verolini vốn không thuộc gia đình Ranieri. Ông ta gia nhập khi Antonio bắt đầu quy tụ các tổ chức xung quanh để bành trướng thế lực. Việc một kẻ gần như là người ngoài trở thành tâm phúc trung thành nhất của người thừa kế chứng tỏ ông ta nắm giữ rất nhiều thông tin.
Đây cũng là một cơ hội tốt. River quyết định thăm dò Paolo.
“Lúc nãy trong cuộc họp... Cha của Alessandro, ý tôi là, ừm...”
“Ý cô là Don Antonio?”
“Vâng, đúng rồi. Alessandro có vẻ khó xử vì sự biến mất của ngài ấy. Liệu có ổn không vậy?”
Hy vọng câu hỏi sẽ giống như sự lo lắng đơn thuần của một người bình thường không biết gì về thế giới ngầm, River thả một miếng mồi nhỏ.
“À, chắc cô nghe thấy hết rồi. Không đến mức khó xử như cô lo lắng đâu. Nó giống như cuộc tranh giành quyền lực giữa bọn họ thôi.”
“Tranh giành quyền lực ạ?”
Bây giờ là lúc phải diễn vai ngây thơ hết mức có thể. Đến mức chính cô còn thấy ghê tởm bản thân.
“Nói đơn giản thì nội bộ đang chia làm hai phe: phe ủng hộ Don Antonio và phe ủng hộ Sottocapo. Dù cả hai bên đều không có ý kiến gì về việc Sandro là người thừa kế của gia đình.”
“Vậy tại sao?”
“Kể từ khi Don Antonio ẩn mình quá lâu, Sandro đã đứng ra giải quyết mọi công việc của Boss. Vì vậy...”
Paolo nhún vai rồi tiếp tục.
“Cần gì phải chờ đợi nữa, cứ thế tiến hành kế vị luôn đi. Đó là lập luận của phe ủng hộ Sottocapo.”
River vô thức nuốt nước bọt. Trong nội bộ thì đây có lẽ là bí mật ai cũng biết, nhưng với cảnh sát thì đây là thông tin hoàn toàn mới.
“Mặt khác, cũng có ý kiến cho rằng chừng nào chưa xác nhận cái chết của Don Antonio thì không thể tôn Sandro lên làm Boss. Cả hai ý kiến đều hợp lý.”
Đúng là lời ông ta nói có lý. Nếu cựu Boss đột ngột trở về, xét đến tính cách tàn bạo của kẻ được gọi là Ác quỷ đó, thì ít nhất mọi chuyện sẽ không trôi qua trong êm đẹp. Dù là con trai ruột thì trước trật tự quyền lực, chắc chắn sẽ không có ngoại lệ.
“Sandro không đưa ra bất kỳ ý kiến nào. Ngài ấy chỉ tận tụy với công việc của gia đình thôi.”
Vậy thì, kẻ chấp nhận rủi ro biến thành bia đỡ đạn để nhắc đến Antonio trong cuộc họp thuộc phe nào đây? Trông hắn cũng có vẻ sợ Alessandro lắm mà.
Đã đến lúc tung ra câu hỏi quyết định.
“Người khác thì không biết, nhưng Alessandro... chắc chắn biết cha mình đang ở đâu chứ?”
“...”
“Dù sao cũng là con trai ruột mà. Dù không gặp mặt thì ít nhất ngài ấy cũng phải cho biết mình đang ở đâu chứ...”
River buông cần câu lần cuối, hy vọng vớt vát được chút gì đó. Dù chỉ là thông tin vụn vặt như con cá con cũng được, làm ơn, chỉ cần chạm vào lưỡi câu thôi.
Đang chăm chú quan sát miệng Paolo, River giật mình quay lại khi nghe tiếng cửa mở. Có tiếng động từ khe cửa, có vẻ Alessandro sắp ra khỏi phòng tắm.
“À, có vẻ xong rồi. Tôi xin phép.”
Paolo đứng dậy, gật đầu nhẹ rồi rời khỏi phòng. Nhanh đến mức cô không kịp níu kéo.
Trong cái nghề này, các cán bộ thường bị sát thủ ám sát khi mất cảnh giác trong sinh hoạt thường ngày. Việc Paolo đến đây có lẽ là để canh chừng, đảm bảo không ai giở trò với chủ nhân của mình.
Vì quá nôn nóng nên cô đã không tính đến việc có chó canh cửa bám theo. Rốt cuộc cô đã bỏ lỡ một trong hai cơ hội - trước hoặc sau khi quan hệ. Nhìn cánh cửa ra vào đóng lại một cách vô vọng, River quay đầu về phía cửa phòng tắm đang mở toang.
Alessandro quấn một chiếc khăn tắm lớn quanh hông đang đi về phía này. Những giọt nước còn đọng lại trên thân trên trần trụi chảy dọc theo những đường nét cơ bắp săn chắc. Cơ thể hắn đẹp như được một nhà điêu khắc tạc nên một cách hoàn hảo.
Những tình huống bất ngờ liên tiếp, sự bồn chồn lo lắng, và người đàn ông này cứ liên tục dồn River vào chân tường. Cô nên nhìn vào mắt hắn hay tránh đi đây? Có nên lao vào luôn không? Hay là cô cũng nên đi tắm qua loa một chút?
Nhưng mọi đắn đo của cô đều trở nên vô nghĩa, bước chân hắn thậm chí còn chưa chạm đến bóng chiếc ghế sofa.
Đi lướt qua cửa xếp ngăn cách phòng ngủ và phòng khách, hắn đi thẳng vào phòng thay đồ. Tìm một chiếc quần lót trong tủ mặc vào, hắn cởi khăn tắm ra và khoác áo choàng tắm lên người.
Sợi dây căng thẳng trong cô đứt phựt. Nếu hắn định ân ái với River ngay thì cần gì phải mặc đồ lót. Việc quấn độc chiếc khăn tắm đi ra chỉ đơn giản là do hắn quên mang áo choàng tắm vào thôi. Sốt ruột, River hỏi một cách tự nhiên nhất có thể. Như một người biết rõ bước tiếp theo chắc chắn là tình dục.
“Tôi không ngờ anh tắm trước đấy. Tôi có nên đi tắm không ạ?”
“Muốn tắm thì cứ tắm. Cần đồ lót mới thì bảo Paolo đi mua cho.”
Bất ngờ thay, câu trả lời của Alessandro lại dửng dưng. Hắn ngồi xuống chiếc ghế sofa đơn, tay cầm một chiếc máy tính bảng. Điều đó có nghĩa là ngay từ đầu hắn chẳng hề có ý định ngủ với Lily Gray.
Hôm nay quả là một ngày làm tan nát mọi kỳ vọng.
Bảo đi khách sạn nhưng lại bắt cô ngồi lên đùi suốt buổi họp, về phòng thì bị thuộc hạ phá đám, vừa thấy hắn bán khỏa thân tưởng đâu thời cơ đã đến... thì giờ hắn lại để mặc bạn tình ngồi chỏng chơ ở phòng khách để làm việc. Đùa nhau chắc.
River nghiến răng. Cô không thể lùi bước ở đây được.
Quyến rũ đơn thuần có thể bị từ chối. Vì vậy cô phải đưa ra một chủ đề chắc chắn thu hút sự quan tâm của hắn.
Một chủ đề có thể thắp lên tia sáng trong đôi mắt vô cảm như tượng đá kia. Một chủ đề đủ sức kéo sự chú ý của hắn từ chiếc máy tính bảng sang Lily.
“Chuyện lúc nãy trong cuộc họp... anh đang lo lắng về việc đó sao?”
“...”
Bingo. Ánh mắt Alessandro chạm mắt cô. Có vẻ như cô đã đánh trúng tim đen hắn rồi.
💬 Bình luận (0)