Link đọc Manhwa Solstice: tại đây
————————————————————
Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ
Chương: 48
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
Mối quan hệ căng thẳng cuối cùng cũng được giải tỏa vào ba ngày sau đó. Nghe tiếng gõ cửa, River ra mở và thấy Paolo đang đứng trước mặt. Vì thời gian và nhân vật đều trùng khớp với sự việc vài ngày trước nên một bầu không khí im lặng thoáng bao trùm.
Paolo là người lên tiếng trước.
“Sottocapo đang gọi cô. Ngài ấy đang đợi cô ở một tiệm may quen thuộc trong trung tâm thành phố.”
“Tiệm may sao?”
Chẳng phải đó là nơi để may âu phục sao? Hắn định may quần áo mới à? Nhưng tại sao lại gọi cô? Không hiểu nguyên do nên trong đầu cô tràn ngập những thắc mắc.
“Tôi cũng không nghe gì thêm ngoài chuyện đó, chúng ta đi thôi.”
Dù sao thì cái kiểu đột ngột đưa ra mệnh lệnh như vậy đúng là phong cách của Alessandro. Thôi thì, có lẽ hắn gọi cô đến để xem bộ âu phục mới may có hợp hay không. Dù sao đây cũng là một lời thông báo chứ không phải sự lựa chọn. Việc của cô là đi theo không một lời than vãn khi hắn gọi.
Nhưng lúc này, có một việc quan trọng hơn cả.
“Này, Paolo.”
Paolo đang định bước xuống cầu thang thì quay lại với ánh mắt dò hỏi.
“Tôi xin lỗi. Chuyện hôm đó…”
Lời xin lỗi này là thật lòng. Dù với tư cách là một đặc vụ nằm vùng thì đó là việc bất khả kháng, nhưng tự tiện lục lọi di vật của người khác là hành động bất lịch sự. Nghĩ đi nghĩ lại, cô thấy mình nên xin lỗi thì hơn.
Paolo nhìn trân trân vào cô một lát, rồi nói với vẻ mặt đã dịu đi hẳn.
“Không có gì đâu, dù sao lúc đó tôi cũng đã phản ứng quá khích. Cô có thể tha thứ cho lỗi lầm của tôi chứ?”
Dù không phải là sự hòa giải hoàn hảo nhưng cũng không còn gượng gạo nữa. River mỉm cười ngại ngùng rồi vội vàng nói thêm.
“Nếu không phiền, ông có thể đợi tôi một lát được không? Đi ra ngoài thế này thì hơi... Tôi sẽ chuẩn bị xong ngay thôi.”
“Cô cứ tự nhiên. Tôi sẽ đợi ở tầng 1.”
Ngay khi được phép, River nhanh chóng đứng trước bàn trang điểm. Vì không có thời gian để trang điểm cầu kỳ nên cô chỉ chải chuốt lại mái tóc, rồi chọn một chiếc váy maxi màu xanh tím dài đến mắt cá chân.
Xỏ đôi giày cao gót và đứng trước gương thử vài đôi khuyên tai, cô chọn một đôi khuyên tai sapphire hình giọt nước để đeo lên tai. Không quá lộng lẫy nhưng trông khá tự nhiên và thoải mái. Đã lâu lắm rồi cô mới cảm thấy hài lòng với vẻ ngoài của mình phản chiếu trong gương như vậy.
Khi cô đẩy cửa bước vào tiệm, Alessandro đang ngồi trên sofa ngước mắt nhìn lên. Thứ hắn cầm trên tay có lẽ là một cuốn catalogue.
“Nghe bảo anh gọi tôi.”
“Ngồi đi.”
River ngồi xuống đối diện với hắn. Đúng là một tiệm may có bề dày lịch sử, từ bảng hiệu đến nội thất bên trong đều mang phong cách cổ điển, toát lên vẻ trang nhã của thời gian.
Chiếc sofa với thiết kế kiểu cũ êm ái hơn cô tưởng. Ngay khi River ngồi xuống, Alessandro đã đi thẳng vào vấn đề.
“Cha đỡ đầu muốn gặp em.”
“Cha đỡ đầu... Ý anh là cha đỡ đầu của anh sao?”
“Phải. Damiano Giannini. Em cứ gọi là Ngài Giannini.”
River mở to mắt. Không phải cô đang giả vờ ngạc nhiên mà cô thực sự thấy có chút bàng hoàng. Không phải cô không biết Damiano Giannini là người như thế nào, nhưng cô không ngờ ông ta lại muốn trực tiếp gặp mặt một người phụ nữ vốn chỉ là bạn tình ngắn hạn.
“Tôi cũng chẳng muốn đưa em đi ra mắt ở đâu cả... nhưng yêu cầu của Cha đỡ đầu thì khó mà từ chối.”
Việc vị Consigliere không vợ không con này cực kỳ cưng chiều đứa con trai duy nhất của người bạn thân là một bí mật mà ai cũng biết. Vì thế, chắc hẳn ông ta rất tò mò về người bạn tình mà đứa con đỡ đầu của mình đặc biệt trân trọng. Để xem cô là hạng phụ nữ nào, và liệu có ổn khi để cô bên cạnh hắn hay không.
“Có một sự kiện mà Cha đỡ đầu thường xuyên tham dự. Nếu không có việc gì đặc biệt thì tôi cũng hay đi cùng ông ấy. Nếu em thấy ổn, tôi định sẽ sắp xếp buổi gặp mặt vào ngày hôm đó.”
Nói đoạn, Alessandro đưa cuốn catalogue đang cầm trên tay ra.
“Theo tôi biết thì trong tủ quần áo của em không có bộ nào phù hợp để mặc vào ngày hôm đó cả.”
Đúng như lời hắn nói. Trong vali và tủ quần áo của River không có lấy một chiếc váy dạ hội nào đủ trang trọng. Đa phần là chiếc váy mini đỏ rực hay những bộ đồ mỏng manh khiêu khích mà cô đã mặc trong ngày đầu tiên gặp hắn.
Cô biết. Đó là những trang phục chỉ đơn giản là hở hang và ngắn ngủn, mang đầy ý đồ thấp kém. Chúng phù hợp với hình ảnh một bạn tình có thể dễ dàng cởi bỏ đồ lót chỉ bằng một cái hất hàm của hắn, chẳng khác nào một vết nhơ đeo bám cô.
“…Đúng vậy.”
Nhưng có vẻ hắn chỉ nghĩ đó là gu thẩm mỹ của Lily nên không hề đưa ra nhận xét gì. Chính vì thế cô lại càng thấy xấu hổ hơn, đến mức vành tai nóng bừng lên.
“Nên hãy may một bộ mới đi. Em chọn đi.”
River nhận lấy cuốn catalogue. Có lẽ vốn dành cho phụ nữ nên trong cuốn sách chỉ toàn là váy dạ hội. Cô cẩn thận lật từng trang để chọn kiểu dáng, và rồi một mẫu váy lọt vào mắt cô.
Đó là một chiếc váy sử dụng rất nhiều chất liệu vải màu đỏ rực. Các chi tiết trang trí khá lộng lẫy nhưng không hề mang lại cảm giác rẻ tiền. Nó vừa đủ sự mãnh liệt, nhưng cũng không quá phô trương.
Hơn nữa, hầu hết quần áo cô mặc trong nhiệm vụ này đều là màu đỏ. Dù là xẻ sâu, kín đáo, dài hay ngắn. Với một Lily luôn phải thu hút ánh nhìn của Alessandro, màu đỏ dường như là màu sắc không thể thiếu.
Vậy thì... bộ này chắc là ổn rồi.
“Tôi chọn bộ này. Anh thấy sao?”
Alessandro liếc qua trang giấy River đưa ra rồi lắc đầu. Sau đó hắn trả lại cuốn catalogue và nói.
“Không, không phải bộ này.”
Một câu trả lời ngoài dự tính. Hắn không thích kiểu dáng này sao? Cô không nghi ngờ gu thẩm mỹ của người đàn ông này, nhưng cô thấy thiết kế này khá ổn mà…
“Em hợp với màu xanh hơn.”
Trước câu nói đó, River chỉ biết lặng lẽ chớp mắt.
Đây là một câu trả lời hoàn toàn bất ngờ. Bất ngờ đến mức cô còn nghi ngờ không biết mình có nghe nhầm hay không.
Lời Alessandro nói không hề sai. Chính River cũng biết từ lâu rằng mình rất hợp với màu xanh. Vì thế từ nhỏ cô thường mặc đồ tông màu trung tính hoặc màu xanh... nhưng ngay cả điều này hắn cũng nắm rõ sao?
Tất nhiên chuyện này cũng không có gì to tát lắm. Có thể chỉ đơn giản là hắn tinh mắt thôi, cứ coi là vậy đi.
Nhưng không hiểu sao, câu nói vu vơ đó cứ văng vẳng bên tai cô mãi.
“…Thật sao?”
Đáp lại cô là một cái gật đầu thản nhiên. River biết rằng trong số các câu trả lời của Alessandro, đây là biểu hiện của sự đồng ý ở mức cao nhất.
Cuối cùng, chiếc váy được chọn có màu xanh thẳm rực rỡ. Phần cổ và xương quai xanh được để lộ nhưng bờ vai được che chắn một cách lịch thiệp, tà váy kết thúc một cách tinh tế ở mắt cá chân và mu bàn chân. Từ eo trở xuống, lớp vải không quá xòe mà rủ xuống mềm mại, tạo nên vẻ đẹp điềm đạm và trang nhã. Thú thật, ngay cả River cũng thấy bộ này đẹp hơn hẳn bộ đầu tiên cô chọn.
Quần áo cô mặc trong suốt nhiệm vụ vừa qua, ngoại trừ bộ đồ tập mang từ Detroit, tất cả đều là do trụ sở cung cấp, còn đây là bộ đồ đầu tiên cô được tự mình chọn lựa. Chỉ riêng điều đó thôi đã khiến cô thấy hài lòng rồi. Alessandro có vẻ cũng rất ưng ý.
“Bây giờ phải đo kích thước ạ. Mời cô đi lối này.”
Ngay khi River định đứng dậy đi theo nữ nhân viên mặc suit, Alessandro đã ngăn cô lại.
“Đợi một chút.”
Vẫn còn thứ gì cần chọn nữa sao? Trong lúc im lặng chờ đợi, River nghe thấy cuộc đối thoại giữa hắn và nhân viên khiến cô phải trợn tròn mắt.
Hắn muốn tự mình đo kích thước sao?
Người đàn ông này, đúng là đã nói như vậy với nhân viên. Hắn bảo sẽ tự mình đo nên hãy để trống phòng số 1. Nữ nhân viên có vẻ hơi do dự một chút nhưng rồi cũng ngoan ngoãn vâng lời.
“Alessandro, lúc nãy…”
River vừa bước theo hắn vào phòng số 1 vừa vội vàng hỏi.
“Chẳng phải nhân viên bảo sẽ đo cho tôi sao? Cứ để họ làm là được mà... Anh định tự mình làm à? Anh biết đo không đấy?”
“Biết.”
Hắn thản nhiên trả lời.
“Dù vậy, thay vì tự mình làm thì cứ giao cho người khác cũng được mà—”
“Tôi chưa nói là tôi ghét kẻ khác chạm vào đồ của mình sao?”
“Chuyện đó thì…”
Hắn đã từng nói như vậy. Nhưng chỉ là một lát thôi mà, lại còn là giữa phụ nữ với nhau, mục đích cũng chỉ là để may một bộ đồ... có nhất thiết phải làm đến mức này không?
Nhưng thật đáng tiếc, Alessandro dường như không mấy quan tâm đến lời phản đối của River.
Bên trong phòng số 1 rất ấm cúng, mang lại cảm giác như một studio được bài trí kỹ lưỡng. Dù không rộng như phòng suite khách sạn nhưng nơi đây có đủ những thứ cần thiết như một chiếc bàn nhỏ, hai chiếc ghế và một tấm gương lớn toàn thân.
Có vẻ đúng như lời hắn nói là khách quen, Alessandro hành động rất tự nhiên. Khi người đàn ông cởi áo khoác vắt lên ghế, bờ vai rộng, lồng ngực săn chắc và vùng eo thon gọn không thể che giấu sau lớp áo sơ mi hiện ra rõ mồn một.
Chỉ nhìn qua bóng dáng thôi cũng thấy đó là một cơ thể với tỉ lệ gần như hoàn hảo. Đến mức ánh mắt cô vô thức bị cuốn theo.
Nhưng ánh nhìn của River lại dừng lại ở một nơi khác.
Sợi dây da màu đen vắt qua vai và ngực đập vào mắt cô. Trong bao súng ở hai bên hông là hai khẩu súng đang nằm gọn gàng, sẵn sàng để được rút ra bất cứ lúc nào. Dựa vào ngoại hình, cô đoán đó là súng Glock.
Dù chỉ là một chuyến ra ngoài nhẹ nhàng nhưng hắn vẫn luôn trong trạng thái vũ trang, phải chăng hắn thường xuyên phải dùng đến súng? Nhưng nếu vậy thì sao hắn lại không mặc áo chống đạn nhỉ.
Giữa mớ suy nghĩ miên man, một giọng nói trầm thấp chen vào.
“Cởi ra đi.”
💬 Bình luận (0)