Link đọc Manhwa Solstice: tại đây
————————————————————
Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ
Chương: 7
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
Khoảnh khắc Alessandro quay lưng đi sau một hồi lâu nhìn nhau chằm chằm, tim River hẫng một nhịp.
Thất bại rồi sao? Khi nỗi bất an vừa nhen nhóm, Federico đang dựa vào lan can tầng 2 vẫy tay ra hiệu.
“Lên đây nào, Lily.”
Những tên bảo vệ đang canh gác lối lên tầng 2 cũng ngoan ngoãn tránh đường cho River. Cô vừa bước lên cầu thang, Federico đã sải bước nhẹ nhàng ra đón. Nhìn vẻ mặt đắc thắng của ông ta, có vẻ như bước đầu tiên - thu hút sự chú ý - đã thành công. Ông ta thì thầm.
“Cô may mắn lắm đấy. Đây là lần đầu tiên hắn chọn phụ nữ nhanh như vậy. Mới lúc nãy trông hắn còn ủ dột, chẳng biết đổi tính đổi nết thế nào mà―”
“Tôi xin ông đấy, ngoài những lời cần thiết thì làm ơn im miệng giùm.”
Nhưng River cũng phải đồng ý rằng cô đã gặp may. Nếu chỉ đơn thuần là gây sự chú ý thì cô ra giữa sàn nhảy Breakdance là xong, nhưng để được chọn lại là một chuyện hoàn toàn khác.
Căn phòng riêng mà cô bước vào theo chân Federico, ngay khi cánh cửa đóng lại, lập tức biến thành một không gian tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Có lẽ hệ thống cách âm được đầu tư rất kỹ lưỡng nên tuyệt nhiên không nghe thấy tiếng nhạc hay tiếng ồn ào nào.
Cửa sổ buông rèm kín mít, ánh đèn dịu nhẹ. Tủ rượu chạy dọc theo một bức tường bày la liệt đủ loại rượu. Căn phòng quá rộng nếu chỉ dành cho một người.
“Sottocapo, tôi đưa con bé đến rồi đây.”
Bên kia chiếc bàn thấp, Alessandro đang ngồi trên ghế sofa.
Không biết hắn đã cởi áo vest ra từ lúc nào, giờ chỉ mặc độc chiếc áo sơ mi trắng. Cánh tay lộ ra dưới ống tay áo xắn cao sạch sẽ không một hình xăm, nhưng chính điều đó lại càng toát lên vẻ đáng sợ. Những đường gân nổi rõ chạy dọc theo thớ cơ bắp.
“...”
Ánh mắt họ lại chạm nhau. Alessandro không nói gì, chỉ liếc mắt ra hiệu về phía chỗ trống bên cạnh mình. Chắc là bảo ngồi xuống. River thận trọng ngồi xuống ghế.
Federico đặt mông xuống phía đối diện, bắt đầu thao thao bất tuyệt những chuyện chẳng ai hỏi. Có lẽ vì để ý đến việc Lily ‘đến từ Mỹ’ nên ông ta nói bằng tiếng Anh.
“Để tôi giới thiệu chính thức nhé. Đây là Lily Gray, cháu gái tôi. Năm nay hai mươi sáu tuổi... Hình như cháu học chuyên ngành mỹ thuật ở đại học nhỉ?”
“Lịch sử mỹ thuật ạ.”
“À, đúng rồi. Mới đây nó còn làm giám tuyển, nhưng bảo muốn nghỉ ngơi đến hết năm nên tôi gọi sang đây chơi. Nhắc đến nghệ thuật thì sao có thể bỏ qua Milan được. Chắc chắn sẽ có nhiều thứ để xem lắm đây.”
Bất chấp lời cầu xin im miệng của cô, Federico vẫn liến thoắng không ngừng. River vừa lo nơm nớp sợ làm Alessandro phật ý, vừa len lén quan sát sắc mặt hắn, nhưng đáng buồn là cái miệng của hắn trông có vẻ còn lâu mới chịu mở ra.
“... Không chỉ tiếng Anh đâu, tiếng Ý nó nói cũng khá lắm. Lily, thể hiện chút tài năng cho ngài ấy xem nào.”
Rốt cuộc ông ta làm thế nào mà sống sót được trong gia đình Ranieri vậy? Nếu River ngồi ở vị trí Sottocapo, Federico chắc chắn đã bị dìm xuống đáy biển Địa Trung Hải từ lâu rồi.
Nhưng River vẫn giả vờ cười bẽn lẽn, trả lời bằng tiếng Ý. Tất nhiên, cô cũng không quên cố tình nói vấp váp đôi chút.
“Cũng không trôi chảy đến mức đó đâu cậu ạ. Cháu không muốn bị hiểu lầm đâu.”
“Khiêm tốn quá cháu. Dù sao thì nó định ở lại Ý đến cuối năm để đi du lịch và gặp gỡ mọi người...”
Điên mất thôi. Ông ta định cướp lời, nói hết phần của River hay sao?
Nhưng chừng nào Alessandro chưa ra lệnh im miệng thì quyền chủ động vẫn nằm trong tay Federico. Khốn nỗi mặt bàn lại làm bằng kính trong suốt, nên cô cũng chẳng thể đạp chân ông ta một cái để bảo ông ta bớt mồm bớt miệng lại.
“Ra ngoài hết đi.”
Phải rồi, cô chờ câu nói đó mãi. River suýt chút nữa thì gật đầu đồng tình theo phản xạ.
‘Khoan đã, vừa nãy...’
Mệnh lệnh của Alessandro như phát súng hiệu lệnh khiến cái miệng của Federico im bặt.
Có vẻ sự phục tùng tuyệt đối đã ăn vào máu, đám thuộc hạ đều lục đục thu dọn đồ đạc rời đi. Mặt River tái mét. Rốt cuộc thì chỉ có thể hiểu là tên khốn kiếp kia đã phá hỏng mọi chuyện.
‘Tôi đã bảo ông im miệng rồi mà!’
River ném cho Federico ánh nhìn oán trách, nhưng có vẻ ông ta cũng biết mình vừa gây họa nên cúi gằm mặt không dám ngẩng lên.
Trong cơn tuyệt vọng, ánh mắt River hướng về phía Alessandro. Cô không cố ý làm vậy. Chỉ là một thôi thúc kỳ lạ muốn lưu giữ hình ảnh của hắn vào mắt lần cuối trước khi rời đi.
Thế nhưng.
Chẳng hiểu sao đôi mắt xanh biếc kia cũng đang nhìn cô.
Cơ thể River cứng đờ trước ánh nhìn lạnh lẽo của người đàn ông. Vẫn giữ nguyên ánh mắt soi xét ấy, hắn bồi thêm:
“Trừ quý cô này ra.”
Chúa ơi.
Cạch, tiếng cửa đóng lại sau lưng tên thuộc hạ cuối cùng, trả lại sự tĩnh lặng cho căn phòng.
Alessandro đứng dậy khỏi ghế sofa. Chỗ đệm bị lún xuống bởi sức nặng của người đàn ông vạm vỡ từ từ đàn hồi trở lại.
Hắn đi về phía quầy bar mini bày đầy rượu, rót whisky vào ly. Thứ chất lỏng màu vàng kim sóng sánh dưới đáy ly. River không dám lơ là cảnh giác, chăm chú quan sát hắn.
Trong lúc cô đang cân nhắc xem có nên mở lời trước hay không, Alessandro uống một ngụm whisky rồi tựa người vào quầy bar. Với phong thái ung dung đến mức ngạo mạn đặc trưng của kẻ nắm quyền.
Nghĩ rằng mình phải làm gì đó, River vừa mấp máy môi định nói thì một giọng nói trầm thấp vang lên bên tai.
“Tên.”
Hắn hỏi bằng tiếng Anh chứ không phải tiếng Ý.
“...Lily Gray.”
“Tuổi?”
“Hai mươi sáu.”
Có vẻ như những gì Federico nhiệt tình lải nhải nãy giờ chẳng lọt vào đầu hắn chữ nào. Mà thôi, thế có khi lại hay hơn.
“Định ở lại Ý bao lâu?”
“Khoảng ba tháng ạ.”
Và cuộc đối thoại đứt đoạn. Khi Alessandro ngừng đặt câu hỏi, River không còn lựa chọn nào khác ngoài sự im lặng.
Hắn rót thêm rượu vào ly. Nhưng Alessandro không uống ngay mà chỉ xoay nhẹ ly rượu trên tay. Như thể đang đặt River lên lòng bàn tay để cân đo đong đếm.
Người đàn ông này chắc chắn biết cách thao túng người khác.
Điều duy nhất River có thể làm là không tránh né ánh mắt của Alessandro. Thế nhưng, ánh mắt khó đoán cảm xúc ấy cứ dính chặt lấy cô không buông.
Bất ngờ đặt ly rượu xuống, chỉ trong tích tắc hắn đã tiến lại gần chỗ River đang ngồi. Bóng đen của người đàn ông cao gần *6,3 feet phủ trùm lên cô.
*6,3 feet: Khoảng 1cm92.
Như thể đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật, hắn cúi người xuống cho ngang tầm mắt với cô.
“...Đúng như cái tên nhỉ.”
Cô cảm giác như mình bị hắn trói chặt. Giống như tiêu bản bươm bướm bị ghim chặt bằng những chiếc đinh ghim. Hơi thở, ánh mắt, hành động của người đàn ông, tất cả đều ập đến tạo nên áp lực khủng khiếp.
Rồi bàn tay Alessandro chạm vào cằm River.
Trái ngược với mùi hương lạnh lẽo, đầu ngón tay chạm vào da cô nóng hổi đến bất ngờ. Khó phân biệt được là do thân nhiệt đối phương cao hay do cơ thể cô đang lạnh toát.
Bàn tay đang nhẹ nhàng vuốt ve đường viền hàm trượt dần xuống dưới. Bàn tay khẽ nắm lấy gáy River dừng lại ở xương quai xanh một chút, rồi men theo đường cong cơ thể lướt xuống vai.
Bàn tay rắn rỏi ấy ấm áp đến lạ. Vốn biết tạng người hắn không bình thường nên cô cũng đoán trước được, nhưng khi trực tiếp cảm nhận, bàn tay Alessandro lớn hơn mức trung bình rất nhiều. Nate cũng thuộc dạng tay to, nhưng có lẽ tay hắn còn to hơn cả Nate.
Bàn tay người đàn ông lướt qua cánh tay rồi chuyển xuống eo. Một cái chạm vừa nhẹ nhàng lại vừa nặng nề, như đang rà soát, mơn trớn đường nét cơ thể. Chuyển động ấy giống như người thợ may đang ước lượng chất liệu và độ đàn hồi của tấm vải sắp cắt, lại vừa giống như người nghệ sĩ đang dùng tay thay cọ để lấp đầy toan vẽ.
Điểm dừng cuối cùng của bàn tay là trên đùi cô.
Ngón cái của Alessandro luồn vào bên trong gấu váy đỏ. Trong suốt quá trình ngón tay di chuyển xuống đến đó, ánh mắt hắn chưa từng lệch đi hay rời khỏi cô dù chỉ một li.
Yết hầu River chuyển động lên xuống. Cơn căng thẳng chưa từng có trong đời khiến miệng cô khô khốc.
Hơi ấm của người khác đang len lỏi vào mặt trong đùi. Sự bồn chồn đã vượt quá giới hạn chịu đựng. Dù không nhìn thấy chút dục vọng nào trong đôi mắt xanh thẳm kia, nhưng cảm giác chiếc váy sắp bị vén lên bất cứ lúc nào khiến cô nghẹt thở.
Gương mặt Alessandro tiến lại gần. Dù đã đến nước này nhưng cô vẫn không thể tránh được ánh mắt đó, ánh nhìn đầy ám ảnh đó. Khi khoảng cách thu hẹp lại đến mức cảm nhận được hơi thở của nhau, River cắn chặt môi dưới.
Cô không muốn hôn người đàn ông này. Cũng không muốn làm tình với hắn...
Và rồi như một lời nói dối, mọi ánh nhìn, hơi ấm đều biến mất.
Alessandro lùi lại.
Người đàn ông tưởng chừng như sẽ đè cô xuống ghế sofa và chiếm đoạt ngay lập tức, bỗng chốc thu tay về. Rồi hắn đứng thẳng dậy, đi về phía quầy bar mini như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Chỉ khi nhìn thấy bóng lưng Alessandro, River mới thở phào nhẹ nhõm không thành tiếng. Khoảng thời gian chưa đầy 10 phút mà ngỡ như 10 năm.
Alessandro cầm lại ly rượu vừa đặt xuống. Chất lỏng màu nâu sóng sánh rồi biến mất trong cổ họng hắn. Người đàn ông ung dung cạn ly, buông ống tay áo xuống rồi khoác áo vest lên.
Và rồi,
“Hẹn gặp lại sau.”
Chỉ bỏ lại vỏn vẹn một câu nói đó, hắn rời khỏi phòng riêng.
Thế là hết? Nhiệm vụ thành công rồi à? Hay là thất bại?
Trong lúc River vẫn còn đang ngơ ngác suy đoán các khả năng, một thành viên tổ chức có vẻ ngoài khá bảnh bao bước vào. Gã đưa cho cô một tờ giấy nhỏ cỡ lòng bàn tay.
“Cô Gray?”
Một tấm giấy màu đen cứng cáp. Là danh thiếp. Tấm danh thiếp cô cầm lấy trong cơn ngỡ ngàng có in tên và số điện thoại mạ bạc. Không phải của Alessandro.
“Cầm lấy đi ạ. Đây là danh thiếp của tôi.”
Thấy cô nhìn với ánh mắt khó hiểu, gã giải thích một cách cung kính.
“Bốn rưỡi chiều mai tôi sẽ lái xe đến đón cô. Nghe Marvichi nói cô đang ở khách sạn Fortuna, tôi đến đó đón cô được chứ?”
Dù đột ngột nhưng River hiểu ngay vấn đề.
“Hẹn gặp lại sau.”
Vậy ra đây là một kiểu hẹn hò. Mà không hề màng đến ý kiến của đối phương.
Quả là một lời đề nghị đậm chất Alessandro.
💬 Bình luận (0)