Link đọc Manhwa Solstice: tại đây
————————————————————
Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ
Chương: 19
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
Marta nắm tay River dẫn xuống tận tiền sảnh. Dù tiếc vì chưa xem được thư phòng, nhưng Lily đang trong vai bạn tình của Alessandro. Với tư cách là người yêu của Sottocapo, trước mắt cô phải gạt chuyện thư phòng sang một bên và chào đón hắn thật niềm nở để tránh bị nghi ngờ.
Marta cười tươi rói, chào bằng tiếng Ý.
“Sandro, cậu về rồi đấy à.”
Và một chuyện đáng ngạc nhiên đã xảy ra. Alessandro tự nhiên thực hiện nghi thức *due baci với Marta. Bà ấy cũng đón nhận lời chào một cách tự nhiên, không chút ngượng ngùng. Nhìn sự thân thiết đó, họ chẳng khác nào mẹ và cậu con trai đã trưởng thành.
*Due baci: Kiểu chào hỏi má kề má hai lần của người Ý.
Vẫn biết đó là kiểu chào hỏi quen thuộc của người Ý, nhưng việc ‘Alessandro đó’ cúi người tỏ ra ân cần thì đúng là khó tin.
“...Anh về rồi à.”
Dù thường nói chuyện với hắn bằng tiếng Anh, nhưng lần này cô lại dùng tiếng Ý. Đã đến nhà này rồi thì cô nghĩ nhập gia tùy tục vẫn hơn.
Nhưng Alessandro nhìn chằm chằm cô một lúc rồi trả lời dửng dưng.
Tất nhiên là bằng tiếng Anh.
“Khi nói chuyện với tôi, em dùng tiếng Anh cũng không sao. Cứ làm thế nào em thấy thoải mái.”
Nói xong, Alessandro đi thẳng vào trong nhà. Paolo vừa nhận lấy hành lý của chủ nhân, bắt gặp ánh mắt River liền mỉm cười nhẹ. Nhưng đó là nụ cười xã giao, chỉ nhếch mép chứ ánh mắt không hề cười.
“Một tiếng nữa mới ăn tối nên Lily cứ nghỉ ngơi đi nhé. Cô có kiêng món gì không? Hôm nay là ngày đặc biệt nên tôi đã nhờ Silvio mua thăn bê rồi...”
Sự căng thẳng không hề vơi bớt dù Marta cứ ríu rít bên tai. Sau vài câu xã giao, River lên tầng trên để thay quần áo. Khi đi ngang qua hành lang, cô nghe loáng thoáng tiếng hắn đang nói chuyện điện thoại qua khe cửa, có vẻ Alessandro đang ở trong thư phòng. Kế hoạch giả vờ vào bắt chuyện để thám thính bên trong đành phải hủy bỏ.
Nhưng từ bỏ lúc này còn quá sớm. Dù không muốn nhưng River vẫn phải ở lại đây một thời gian, cơ hội sẽ còn nhiều.
Bữa tối xứng đáng được gọi là tiệc thịnh soạn. Marta đã chuẩn bị rất nhiều món ngon để chúc mừng River đến chơi. Nhưng ngồi trước bàn ăn đầy ắp sơn hào hải vị chỉ có mình River và Alessandro.
Cô đã hỏi Marta, nhưng bà chỉ bảo vợ chồng bà và Paolo luôn ăn riêng. Tưởng thân thiết như gia đình, hóa ra mấy chuyện này lại rạch ròi đến thế. Vẫn biết hắn là người đàn ông khó nắm bắt, nhưng không ngờ lại phức tạp đến mức này.
Giữa bầu không khí tĩnh lặng, người phá vỡ sự im lặng lần này vẫn là River.
“Này, Alessandro.”
“Sao?”
“Nghe nói... anh chưa từng đưa bạn tình nào khác về đây.”
Alessandro dừng tay, nhìn chằm chằm vào River. Ánh mắt như giục cô nói tiếp, cô đắn đo một chút rồi tiếp tục.
“Vậy tại sao anh lại đưa tôi về?”
Đây là câu hỏi cô muốn hỏi với tư cách là River Winstead, chứ không phải Lily Gray, dù phải phá vỡ nguyên tắc hạn chế những cuộc trò chuyện không cần thiết.
Cô biết thừa sẽ không nhận được câu trả lời kiểu ‘vì anh thích em’. Những lời đường mật như thế không hợp với gã đàn ông này. Cô chỉ muốn biết lý do sâu xa. Tại sao trong số bao nhiêu người phụ nữ, chỉ có Lily là ngoại lệ của Alessandro.
Hắn không trả lời ngay. Hắn nhìn River như để dò xét ý đồ câu hỏi, rồi hỏi ngược lại.
“Tranh treo tường, tượng điêu khắc dọc hành lang, em xem hết chưa?”
“Rồi.”
“Thấy thế nào?”
“Rất tuyệt. Hầu hết đều là những tác phẩm có giá trị thẩm mỹ được đại chúng công nhận, dù là bộ sưu tập cá nhân nhưng được bảo quản rất tốt.”
Lời khen của cô khá chân thành. Đến mức cô nghĩ mình sẽ còn ngắm nghía bộ sưu tập của hắn thêm vài lần nữa trong thời gian ở đây.
“Toàn là những thứ có giá trị. Tác phẩm của những họa sĩ, nhà điêu khắc nổi tiếng chỉ cần nghe tên là biết, thậm chí có vài bức đủ tầm để trưng bày trong bảo tàng...”
“Em có thích không?”
Thấy River gật đầu, Alessandro đưa ra câu trả lời ngắn gọn.
“Nên thế đấy.”
Nên thế ư? Nghe có vẻ chẳng liên quan, nhưng River nhanh chóng hiểu ra hàm ý trong đó.
Giống như những tác phẩm nghệ thuật trưng bày trong dinh thự, cô cũng có giá trị như vậy, vì hắn ưng ý nên mới đưa về.
Thắc mắc đã được giải đáp nhưng nghe xong tâm trạng cô lại thấy là lạ. Để thay đổi không khí, River chuyển sang chủ đề khác.
“Marta và Silvio làm việc ở đây lâu chưa?”
“Cũng khá lâu rồi. Sao em lại tò mò chuyện đó?”
River nâng ly rượu vang lên nhấp một ngụm. Một khi đã bắt chuyện được rồi thì hỏi thêm câu khác không khó, nhưng phải cẩn thận để đối phương không cảm thấy bị tra khảo.
“Lúc nãy thấy anh chào Marta bằng due baci, thú thực tôi hơi ngạc nhiên.”
“Thì sao?”
“Vì anh chưa từng làm thế với tôi lần nào.”
“Em cũng muốn được chào như vậy à?”
“Không, ý tôi không phải thế... Chỉ là, thân thiết đến mức đó chứng tỏ hai người biết nhau lâu rồi phải không?”
Sợ hắn hiểu lầm là mình đang ghen tuông hay dỗi hờn, cô vội vàng giải thích thêm. Khóe miệng Alessandro khẽ nhếch lên thích thú.
“Hai người họ từng là thành viên cấp thấp làm việc dưới trướng mẹ tôi. Sau đó tôi có giúp họ một việc, nên họ làm quản gia ở đây cho đến tận bây giờ.”
“Việc gì thế?”
“Trả thù.”
Hắn trả lời bằng tiếng Ý, lần đầu tiên sau chuỗi hội thoại bằng tiếng Anh.
Trả thù (*Vendetta), River thừa hiểu từ đó có ý nghĩa thế nào trong thế giới Mafia. Không thể hỏi sâu thêm, nhưng chắc chắn đó không phải chuyện nhỏ.
*Vendetta: Sự trả thù, mối thù truyền kiếp (thường dùng trong giới Mafia).
“...Ra là vậy.”
Hình ảnh Marta và Silvio ban sáng hiện lên trong đầu River. Cặp vợ chồng đôn hậu trông như xuất thân từ một vùng quê yên bình nào đó, hóa ra lại là thành viên tổ chức. Thật khó tưởng tượng. Không biết là trả thù cho ai, nhưng nếu đích thân người thừa kế tương lai của tổ chức ra tay giúp đỡ... thì việc họ trung thành làm thuộc hạ suốt bao năm qua cũng là điều dễ hiểu.
Có lẽ sức nặng của từ ‘trả thù’ quá lớn. Cho đến cuối bữa ăn, không có thêm cuộc trò chuyện nào nữa. Phải đến khi ăn xong món tráng miệng mousse socola kèm quả sung, hắn mới mở lời.
“Đi xe lâu chắc em mệt rồi, cứ nghỉ ngơi thoải mái rồi lên phòng ngủ đi. Đồ đạc quần áo tôi đã chuẩn bị sẵn, cần gì thêm thì cứ bảo Marta.”
“Còn anh?”
“Tôi có việc phải làm trong thư phòng.”
“Vậy... tôi đợi anh nhé?”
Câu hỏi đó có vẻ nằm ngoài dự đoán của Alessandro, hắn nhìn chằm chằm cô một lúc rồi lắc đầu.
“Không cần.”
Trở về phòng, River lấy chiếc điện thoại nhận từ trụ sở ra. Dù không có chuyện gì đặc biệt nhưng vẫn phải gửi báo cáo hàng ngày. Vừa gõ được dòng đầu tiên, tiếng gõ cửa vang lên.
“Xin lỗi, thưa cô Lily.”
Paolo gọi vọng vào từ bên ngoài. River cất điện thoại vào ngăn kéo bàn trang điểm rồi ra mở cửa.
“Xin lỗi vì đã làm phiền cô lúc muộn thế này.”
“Có chuyện gì thế ạ?”
“Cô có thể đưa tôi điện thoại và hộ chiếu được không?”
“Tại sao?”
Dù hỏi vẻ ngây thơ nhưng cô thừa biết lý do. Chắc là không muốn cô bồ của Sottocapo đăng linh tinh lên mạng xã hội. Dù là chuyện nhỏ nhặt nhưng nếu lộ ra ngoài cũng có thể chứa thông tin gây bất lợi cho họ. Việc đòi hộ chiếu thì giống như lời cảnh cáo lịch sự rằng đừng có giở trò. Đừng hòng bỏ trốn, và liệu hồn mà giữ mồm giữ miệng vì chúng tao nắm hết thông tin cá nhân của mày rồi.
“Nơi này tuyệt đối cấm người ngoài tiếp cận. Đây là quy trình an ninh nên tôi buộc phải thu lại, mong cô thông cảm. Hy vọng cô không phật ý.”
Câu trả lời đúng như dự đoán. Dù không muốn nhưng River vẫn lấy hộ chiếu giả trong vali và chiếc điện thoại nhận được khi trở thành bạn tình đưa cho ông ta. Nhưng mánh khóe vặt vãnh đó không qua mặt được Paolo.
“Xin cô đưa cả chiếc điện thoại cô vẫn dùng nữa.”
Cả điện thoại cá nhân cũng đòi á? Cô choáng váng. Theo lời Federico thì Alessandro chưa từng kiểm soát đồ dùng cá nhân của bạn tình cơ mà. Hắn định nắm thóp hoàn toàn đời tư của người tình mới sao?
“Cả điện thoại riêng của tôi nữa á? Nhưng mà...”
“Tôi chỉ giữ hộ thôi chứ không xem trộm đâu. Đương nhiên khi cô rời đi tôi sẽ trả lại.”
Giờ này chắc hắn chẳng rảnh hơi đâu mà đi điều tra Lily Gray nữa. Từ lúc Alessandro chọn cô thì chắc chắn việc điều tra lai lịch đã xong xuôi cả rồi.
Nhưng trước yêu cầu khó chịu này, River muốn tìm cách hoãn binh. Phải có điện thoại của trụ sở thì mới liên lạc được với bên ngoài, trong đó còn cài cắm đủ thứ công cụ phục vụ cho nhiệm vụ nữa chứ.
Trong nhà này cô cũng chưa thấy máy tính bàn hay laptop nào, nên chiếc điện thoại là kênh liên lạc duy nhất với trụ sở. Vì thế cô càng không thể lùi bước.
“Hộ chiếu ông cứ giữ, nhưng điện thoại thì tôi giữ lại dùng được không? Tôi muốn thỉnh thoảng liên lạc với cậu tôi. Kế hoạch thay đổi thế này chắc cậu ấy lo lắng lắm.”
Paolo suy nghĩ một lát rồi miễn cưỡng trả lời.
“Vậy ngày mai chúng tôi sẽ cấp cho cô một chiếc điện thoại khác. Không vào mạng được nhưng nghe gọi nhắn tin thì thoải mái. Chúng ta thỏa hiệp thế nhé, được không?”
Đã nói đến mức này thì khó mà đôi co thêm được nữa. Cố nén cơn giận đang sục sôi, River mỉm cười như thể đành chịu thua.
“Đành vậy thôi. Thế tôi dùng nốt hôm nay được không? Tôi đang định gọi cho cậu tôi.”
“À, chuyện đó cô không cần lo. Tôi sẽ trực tiếp báo tin cho Federico là cô Lily đã đến nơi an toàn.”
Cái tên già mồm mép kín kẽ này.
Cuối cùng River đành tắt nguồn chiếc điện thoại giấu trong ngăn kéo bàn trang điểm rồi đưa cho Paolo. Sau lời chúc ngủ ngon, cánh cửa phòng ngủ lại đóng chặt.
Tắm xong, River thay bộ đồ ngủ được chuẩn bị sẵn trong tủ rồi nhìn quanh phòng. À không, chính xác là giả vờ nhìn quanh để kiểm tra xem có máy nghe lén hay camera ẩn nào không. Người bình thường thì sẽ không gắn mấy thứ đó trong phòng khách, nhưng đến mức tịch thu cả hộ chiếu và điện thoại thì cũng cần phải cảnh giác cao độ.
Xác nhận không có gì đáng ngờ, River mới nằm xuống giường. Chiếc giường quá rộng so với một người nằm.
Nhìn trần nhà tối om, gương mặt Alessandro chợt hiện lên trong tâm trí cô. Người đàn ông đưa người yêu về tận nhà rồi lại chẳng động đến một sợi tóc, cứ thế chui tọt vào thư phòng.
Cứ tưởng đã hiểu được chút ít, hắn lại làm những hành động khó hiểu. Dù đã tốn bao công sức tìm hiểu, hắn vẫn là người đàn ông không thể nắm bắt.
💬 Bình luận (0)