Link đọc Manhwa Solstice: tại đây
————————————————————
Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ
Chương: 52
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
Có vẻ như chúng đã được chỉ thị rằng nếu lôi kéo dân thường, lại còn là người nước ngoài vào thì chuyện sẽ xé ra to, nên tốt nhất là đừng đụng đến người phụ nữ. Nếu vậy, điều đó có nghĩa là ngay từ đầu cuộc tập kích này đã được lên kế hoạch vô cùng tỉ mỉ. Có lẽ chúng đã điều tra từ việc họ đi đâu, khi nào, cho đến cả việc họ đi bằng phương tiện gì.
“Bộ nó không hiểu tiếng à? Này, giơ tay lên!”
Một tên trong số đó bắt chuyện bằng thứ tiếng Anh vụng về. Chúng không biết thông tin rằng bạn tình của Alessandro cũng biết tiếng Ý sao? Rốt cuộc chúng biết đến đâu và không biết đến đâu cơ chứ.
Ai là kẻ đứng sau chuyện này? Giữa cơn đau buốt, River vẫn nỗ lực vận động trí não.
Dù thế nào đi nữa, cô cũng không có ý định ngoan ngoãn khuất phục theo yêu cầu của chúng. Cánh tay phải đau như bị xé rách nhưng chân tay còn lại vẫn còn hoạt động tốt. River giả vờ giơ tay đầu hàng, chờ đến khi tên đàn ông lại gần, cô tung một cú đấm móc thẳng vào quai hàm gã. Cú đấm dồn hết sức bình sinh đã trúng đích hoàn toàn.
“Khụ!”
Sau khi bồi thêm một cú vào cằm, cô thúc mạnh đầu gối vào bộ hạ của đối phương. Lại một đòn hiểm độc trúng đích.
“Con, con khốn điên này... dám dùng cả nắm đấm cơ à?”
Bị đánh liên tiếp vào tử điểm, tên đàn ông choáng váng mặt mày, mất thăng bằng rồi lảo đảo.
Tiếc thật, nếu cú đá lúc nãy mạnh hơn một chút nữa thì cô đã có thể khiến gã tuyệt chủng giống nòi luôn rồi. Tên đứng bên cạnh gã khẽ rùng mình.
Nếu cứ đà này, cô vẫn còn cơ hội chiến thắng. Chắc hẳn lúc này Alessandro đã gần như phá vòng vây ở cầu thang. Đám tép riu trước mắt này chắc chắn không phải đối thủ của hắn. Chỉ cần cầm cự thêm một chút nữa thôi, Sandro sẽ lên cứu cô…
Bộp!
Đầu óc cô bỗng chốc quay cuồng rồi tầm nhìn chìm vào bóng tối. Một cơn đau nặng nề ập đến bủa vây lấy cô trong tích tắc.
Có góc khuất nào mà mình đã bỏ sót sao? Dòng suy nghĩ dần đứt đoạn. Điều cuối cùng River nghe thấy khi ngã xuống sàn là cuộc đối thoại đầy giận dữ của những gã đàn ông.
“Làm tốt lắm, Roni. Ha... con nhỏ này được đấy. Nó là dân thường thật sao?”
“Phía dưới bị quét sạch rồi. Cứ đà này là không có cửa thắng đâu.”
Chết tiệt, tỉnh lại đi. Mình vẫn còn... có thể chiến đấu mà...
“Chịu thôi. Cứ bắt con nhỏ này đi đã.”
Sandro…
“Làm ơn, xin hãy tha mạng—”
Lời van xin của gã đàn ông chưa kịp dứt đã bị tiếng súng vùi lấp. Kẻ bị bắn vào hốc mắt ngã nhào ra chết tươi, đầu vỡ toác. Dòng máu phun ra tạo thành những vệt đỏ dài dọc theo gò má và gương mặt đang bị che bởi lớp mặt nạ.
Alessandro nhìn cái xác trông như đang chảy lệ máu bằng ánh mắt lạnh lẽo như băng. Tên này là kẻ cuối cùng.
Giờ đây, trong khu vực xung quanh chỉ còn một mình Alessandro là người duy nhất đứng vững trên đôi chân của mình. Hắn đã bồi thêm vài lỗ đạn vào những cái xác không có vết thương chí mạng rõ ràng, nên có thể coi như lối cầu thang từ sân thượng xuống đã hoàn toàn được kiểm soát.
Hắn nhấc điện thoại lên áp vào tai. Nhưng từ đầu dây bên kia chỉ vang lên giọng nói thông báo không thể kết nối.
Bất chợt, một điềm báo chẳng lành ập đến.
Hắn chạy vọt lên sân thượng nhưng ở đó chẳng còn một bóng người. Chỉ có cái bóng của chính hắn đổ dài trên sàn dưới ánh mặt trời. Người phụ nữ lẽ ra phải đợi hắn ở đây, ở chính nơi này…
“Cái này là…”
Thứ đầu tiên đập vào mắt hắn là một chiếc giày cao gót bị gãy gót, và cách đó không xa, một chiếc khuyên tai sapphire chế tác hình giọt nước đang lấp lánh cô độc.
Hắn lặng lẽ nhặt chiếc khuyên tai lên. Thứ mà mới chỉ sáng nay thôi, vẫn còn đung đưa bên tai mỗi khi Lily mỉm cười.
Cảm giác như mọi huyết quản trong cơ thể bị đóng băng trong tích tắc. Thực sự đã lâu lắm rồi hắn mới có cảm giác này. Chiếc khuyên tai run rẩy trong lòng bàn tay hắn như một giọt nước mắt sắp rơi.
Vừa vặn lúc đó, điện thoại rung lên. Là cuộc gọi từ Paolo. Alessandro bình tĩnh nhấn nút nghe.
Vẫn chưa biết chừng. Không thể loại trừ khả năng cánh tay phải trung thành của hắn đang bảo vệ Lily ở đâu đó…
— Sandro, ngài có đang ở cùng cô Gray không?
Cảm giác như có một bàn tay vô hình bóp nghẹt trái tim.
“Không. Cô ấy biến mất rồi.”
— Vừa nãy ở con phố tôi vừa đi qua, có mấy tên khả nghi ùa lên một chiếc xe van, có vẻ chúng đang di chuyển ai đó. Lúc đó tôi cứ ngỡ là người bị thương, nhưng chẳng lẽ—
“Không cần giải thích nữa. Trước tiên hãy đuổi theo chiếc xe đó. Tôi sẽ theo sau ngay.”
— Cảnh sát đang đến đấy ạ. Có thể vẫn còn tàn dư ở đâu đó nên ngài hãy cẩn thận.
Thay vì trả lời, Alessandro trút ra một hơi thở khô khốc. Việc trở thành mục tiêu đã là chuyện thường tình đối với hắn. Hắn không sợ những họng súng hay lưỡi dao đang nhắm vào mình. Bởi bất kể đối phương là ai, hắn chỉ cần khuất phục và tiêu diệt chúng là xong.
Nhưng Lily Gray, người phụ nữ đó thì không phải hạng người như vậy.
Dù cô có táo bạo hay gan lì đến đâu, cô vẫn chỉ là một người dân bình thường. Một người chưa từng đặt chân vào thế giới ngầm, một người có những nét ngây thơ đến mức giản đơn.
Vậy mà, vì muốn bảo vệ người phụ nữ như thế mà hắn đã lôi cô theo, để rồi lại để mất dấu cô một cách thảm hại. Giữa cuộc truy đuổi gắt gao, Lily đã bị cuốn đi như một cơn sóng mà không kịp thốt lên một tiếng hét nào.
Tất cả là vì một gã đàn ông ngu xuẩn.
Chỉ còn lại một mình, Alessandro siết chặt chiếc khuyên tai đã mất chủ nhân. Chiếc kim bạc đâm vào lòng bàn tay như những tiếng gào thét trách móc chính bản thân hắn.
* * *
“Ư…”
Ngay khi vừa tỉnh lại, cơn đau ập đến khiến River không khỏi nhíu mày. Những chỗ bị đánh trước khi ngất đi đau đến điên người. Tay chân cô bị trói chặt vào một chiếc ghế cứng, còn giày thì có vẻ đã rơi mất một chiếc ở đâu đó.
Có thứ gì đó đang che mắt River. Chắc chúng đã dùng một mảnh vải nào đó buộc lại. Ngay khi nhận ra điều đó, sống lưng cô lạnh toát và mồ hôi lạnh vã ra. Hơi thở trở nên dồn dập.
Lúc đó, lúc đó cũng như thế này. Giáng sinh, tên Antonio chết tiệt. Ngày mẹ chết, phải, ngày đó cũng vậy, đôi mắt cô…
Để trấn tĩnh lại, River cắn mạnh vào lớp thịt bên trong má bằng răng hàm. Vị máu nhạt nhẽo cùng cơn đau từ vết thương nhỏ giúp cô định thần.
Sợ hãi là sự thật, nhưng chẳng phải đây là chuyện thường tình xảy ra với các con tin sao? Nếu không nhìn thấy bằng mắt thì nghe bằng tai là được. Bây giờ cô đã khác với đứa trẻ bất lực năm xưa. Cô không thể để những vết sẹo của quá khứ cản trở mình lúc này.
Khi lý trí dần quay trở lại, những đoạn hội thoại đầy bực dọc bắt đầu lọt vào tai cô. Chắc hẳn là lũ bắt cóc.
“Lỗ nặng rồi, dù có thành công thì chia ra chắc cũng chẳng còn bao nhiêu đâu.”
“Đó là chuyện lúc quân số còn đông thôi. Giờ tính lại thấy cũng hời đấy chứ.”
“Chia đều là không công bằng. Đội bắt con nhỏ này về phải được thêm mỗi người hai xấp nữa—”
“Mẹ kiếp! Cẩn thận cái mồm mày đấy, Bruno. Muốn đầu có thêm lỗ thông gió à!”
Mùi vị mặn chát của muối biển và mùi tanh của cá thoang thoảng nơi đầu mũi. Lẫn trong đó là mùi dầu nhiên liệu và khói thải nồng nặc, có lẽ nơi này là một bến cảng hay cầu tàu nào đó.
“Khoan đã, con nhỏ đó tỉnh rồi kìa.”
Có vẻ ai đó đã nhận ra River đã tỉnh lại. Cô nghe thấy giọng nói cục cằn của một trong số chúng.
“Trông nó vẫn còn ngáo ngơ lắm. Có nên dội cho nó gáo nước không?”
“Thôi, phí nước ra.”
Tiếng bước chân tiến lại gần hơn. Không phải tiếng bước chân lê lết hay khập khiễng. Cô đoán đây không phải tên bị cô bắn vào đùi lúc nãy.
“Đây là người đàn bà của hắn ta hả? Trông cũng ra dáng đấy chứ.”
“Cẩn thận. Con nhỏ này không phải dạng vừa đâu.”
Cô cảm thấy gã đưa tay vỗ vỗ vào má mình. Dù có tiếng ngăn cản của tên bên cạnh nhưng hành động của gã vẫn vô cùng xấc xược.
“Chào em đẹp gái.”
River vẫn giữ im lặng, thấy vậy đối phương bắt đầu tra hỏi một cách nghiêm túc.
“Tao là người coi trọng hiệu quả. Nếu mày hợp tác tốt thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều. Cho cả mày và tao. Hiểu chứ?”
Gã lấy thứ gì đó ra rồi ném bộp lên đùi River. Sức nặng của nó có chút quen thuộc nhưng vì không được chạm vào nên cô khó lòng xác định chính xác đó là gì.
“Bận tối mắt tối mũi mà vẫn phải cất công mang theo cái thứ này, vất vả lắm đấy. Là đồ mày nhận từ hắn đúng không? Alessandro Ranieri. Thằng cha mày đang cặp kè ấy.”
“…”
“Thời buổi này mà vẫn dùng cái thứ này thì cũng mới lạ thật. Cơ mà trên đường đi nó bị hỏng nát bét rồi.”
Hóa ra là chiếc điện thoại cổ lỗ sĩ mà Paolo đã đưa cho cô. Đúng như gã nói, thời này tìm được cái đồ cổ đó đã khó, mà giờ nó còn bị hỏng đến mức không thể cứu vãn.
“Đọc số đi. Tao sẽ cho mày gọi điện, rồi mày hãy van xin hắn tới đây một mình, bảo hắn tới mà cứu mày.”
Quả nhiên mục tiêu của chúng là như vậy. Chúng muốn dùng cô làm mồi nhử.
River vẫn im lặng suốt mấy chục giây, sự im lặng kéo dài khiến giọng nói của tên đàn ông nhuốm màu giận dữ.
“Lúc ở trên sân thượng mày hót hay lắm cơ mà. Hay là trên đường đến đây bị cắt lưỡi rồi? Trả lời đi, con khốn.”
Sự kiên nhẫn ít ỏi đã cạn kiệt, những lời đe dọa vốn có chút nhẹ nhàng giờ đã xen lẫn những tiếng chửi thề tục tĩu.
“Nghe nói mày thông minh lắm mà? Tốt nghiệp đại học danh tiếng, làm việc ở bảo tàng, chẳng lẽ một cái số điện thoại mà cũng không nhớ nổi sao?”
Chúng biết cả những chuyện này sao. Danh tính của Lily Gray đã bị rò rỉ đến mức nào và qua tay ai cơ chứ?
Lúc này cô chưa nghĩ ra gương mặt nào khả nghi, nhưng hàng loạt khả năng lướt qua trong đầu. Có thể là do tổ chức đối thủ, nhưng cũng có thể là do ai đó thuộc phe Antonio – những kẻ bất mãn với việc con trai của Boss sắp lên nắm quyền khi ông ta vắng mặt – đã bày ra chuyện này.
Nghe thấy tiếng bật lửa khe khẽ, rồi gã đàn ông phả một hơi khói thuốc nồng nặc vào mặt River. Mùi thuốc lá rất gắt. Dù không ho sặc sụa một cách thảm hại trước mặt gã, nhưng cô vô thức nhíu mày, đáp lại là một tiếng cười nhạo báng.
Chẳng bao lâu sau, có tiếng gã dùng chân di nát điếu thuốc đã hút xong. Và rồi, người đàn ông thốt lên những lời đầy ám muội như một bản án.
“Tao đếm đến ba, khai ra mau. Một, hai—”
“Tôi không biết.”
💬 Bình luận (0)