Chương 44

Link đọc Manhwa Solstice: tại đây

 

————————————————————

Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ

Chương: 44

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

‘Đúng rồi! Bánh quy!’

Ngay khi vừa rẽ ra đường lớn, Seol Ha vội vàng quay người lại. Cô bé vừa chợt nhớ ra mình đã để quên hộp bánh quy mẹ chuẩn bị để mang cho Sandro ở trên giường.

‘Quà sinh nhật mình đã không chuẩn bị được rồi, không thể để quên cả bánh quy được!’

Cả năm ngoái lẫn năm nay cô bé đều không có quà sinh nhật cho hắn. Cha mẹ tuyệt đối không cho Seol Ha ra khỏi khu này, mà không có việc gì phải ra ngoài thì đương nhiên cô bé cũng chẳng có tiền tiêu vặt.

Bước chân chạy trên con đường đất ngày một nhanh hơn. Đã hứa là sẽ đến trước giữa trưa, nên nếu khẩn trương một chút, có lẽ cô bé sẽ đến kịp. Mở cánh cổng màu xám quen thuộc và bước vào nhà, Seol Ha chạy thẳng lên tầng 2.

Đúng như dự đoán. Hộp bánh quy trang trí bằng dải ruy băng trắng muốt vẫn nằm ngay ngắn trên giường. Đang định ôm hộp bánh xuống cầu thang, cô bé bỗng nghe thấy tiếng mẹ loáng thoáng vọng lại.

“Tất cả là vì Seol Ha thôi. Không còn cách nào khác. Tôi biết là nguy hiểm nhưng phải chấp nhận thôi. Chỉ cần qua bốn ngày nữa là chuyện này sẽ kết thúc.”

Nghe thấy tên mình, Seol Ha vô thức dỏng tai nghe ngóng. Mẹ dường như đang nói chuyện điện thoại với ai đó trong phòng ngủ.

“FBI hay cái gì đi nữa, tôi phát ngán lắm rồi. Quay về Mỹ tôi sẽ bỏ việc. Ở đây thời gian qua tôi đã phải chứng kiến quá nhiều cảnh chướng tai gai mắt rồi.”

Mẹ không hề biết Seol Ha đã về nhà. Không hiểu vì sao, giọng mẹ nghe có vẻ giận dữ hơn lúc nãy. Đã có chuyện gì xảy ra sao?

“À, anh thì hiểu rõ quá nhỉ. Anh chỉ ở trong nhà sửa hàng rào với tỉa cành cây thôi mà. Biết thế này ngay từ đầu tôi đã không dấn thân vào. …Tại sao lại nhắc đến ông Cục trưởng nữa? Không quan trọng. Giờ dù Tổng thống có đến cũng không thay đổi được quyết định của tôi đâu, lo mà thu dọn hành lý đi.”

Seol Ha khẽ đẩy cửa phòng ngủ bước vào và trợn tròn mắt. Căn phòng vốn luôn gọn gàng giờ đây như một bãi chiến trường. Những chiếc túi lớn mở toang khóa nằm ngổn ngang, bên trong đầy ắp quần áo.

Và cả chiếc máy tính xách tay.

Chiếc máy tính trên giường vẫn đang bật. Seol Ha nhìn vào màn hình dày đặc chữ nghĩa, lẩm bẩm đọc thử.

‘Dừng khẩn cấp… sớm nhất… FBI… thời điểm hồi hương?’

Đây là cái gì vậy nhỉ? Có quá nhiều từ khó hiểu và khó phát âm. Trông chẳng có gì thú vị cả.

Mẹ vẫn không hề hay biết Seol Ha đang đứng sau lưng.

“Nào là muốn trở thành người chồng tốt của Cynthia, nào là đã đến lúc sinh em cho Nate… Nhưng anh cũng biết mà. Chừng nào chưa rời khỏi FBI thì tất cả chỉ là lời hứa hão huyền thôi.”

FBI? Đó là gì vậy? Hình như cô bé cũng vừa thấy nó trên màn hình máy tính.

“Dù sao thì khi về Mỹ hãy suy nghĩ cho kỹ. Phía chúng ta đơn phương rút quân nên khả năng bị giáng chức là rất cao, nhưng ít nhất anh có thể sống an toàn bên gia đình. Chẳng phải anh bảo sau này muốn mở khu cắm trại sao? Tốt đấy. Thà rằng nhân cơ hội này—”

“Mẹ ơi?”

Ngay khi Seol Ha cất tiếng, mẹ giật bắn mình quay lại. Trong tích tắc, đôi má mẹ tái mét. Chỉ là gọi một tiếng thôi mà, sao mẹ lại giật mình đến thế? Mẹ vội vàng gập điện thoại lại rồi bình tĩnh hỏi ngược lại:

“Chẳng phải lúc nãy con đã đi sang nhà Sandro rồi sao?”

“Con quên bánh quy ạ.”

Seol Ha vừa nói vừa giơ hộp bánh lên.

“Mẹ đang nói chuyện với ai thế ạ? Chú Danny ạ?”

Chú Danny là người làm vườn ở nhà hắn. Nghe nói chú là bạn cũ của cha mẹ, sau khi chuyển đến vùng này vì không có việc làm nên được cha giới thiệu vào đó làm.

Mỗi khi chú ghé nhà chơi, chú thường cho Seol Ha rất nhiều bánh kẹo và sô cô la. Chú bảo vì nhìn thấy cô bé là chú lại nhớ đến đứa con trai đang ở nơi xa của mình. Không hiểu vì sao mẹ lại dặn Seol Ha nếu chú Danny có đến chơi thì tuyệt đối không được hỏi về con trai chú.

Thấy mẹ gật đầu, Seol Ha liền hỏi ngay điều mình thắc mắc.

“FBI là gì vậy mẹ?”

Đôi lông mày của mẹ nhướng lên. Có vẻ mẹ không định trả lời câu hỏi này.

“Lại là chuyện của người lớn ạ?”

Thỉnh thoảng cha mẹ không cho Seol Ha ra khỏi phòng, bảo rằng đây là lúc người lớn cần nói chuyện riêng. Những ngày chú Danny đến chơi thường là như vậy. Người lớn sao mà lắm bí mật thế không biết.

Đang định bụng lúc sang sẽ hỏi thử Sandro xem hắn có biết không, thì mẹ khẽ đặt một nụ hôn lên trán Seol Ha và nói.

“Không có gì đâu. Là chuyện công ty của cha mẹ thôi. Chán lắm đúng không?”

“Ư, con ghét công ty lắm.”

Thấy cô bé mất hứng thú ngay lập tức, mẹ vội vàng nói thêm.

“Seol Ha à, đi nhanh lên kẻo muộn. Chắc Alessandro đang đợi con đấy.”

“Vâng ạ... nhưng mà mẹ ơi, chúng ta sắp đi đâu ạ? Đi du lịch ạ?”

Chỉ nghe đến từ ‘du lịch’ thôi là cô bé đã thấy hào hứng rồi. Với một đứa trẻ chưa bao giờ ra khỏi khu mình sống như Seol Ha, thì Seoul – quê hương của mẹ, hay Seattle – nơi cha sinh ra, đều là những nơi xa xôi ngoài tầm với.

Thế nhưng, câu trả lời nhận được còn khiến cô bé kinh ngạc hơn cả mong đợi.

“…Không phải du lịch, chúng ta sẽ quay về Mỹ.”

Về Mỹ sao. Đó là nơi mà cô bé chẳng còn nhớ rõ chút nào nữa.

Seol Ha nhớ lại hồi mới đến Ý, cô bé đã khóc rất nhiều vì muốn quay về. Ở vùng này không có bạn bè cùng trang lứa, lại nghe bảo không được đi mẫu giáo hay đi học, cô bé đã thấy tủi thân biết bao.

“Giờ con có thể đi học và kết bạn mới rồi. Con nhớ chú Danny có một cậu con trai không? Chú ấy muốn giới thiệu anh ấy cho con. Nghe nói anh ấy cũng bằng tuổi con đấy.”

“…”

“Và trước đây con bảo muốn nuôi thú cưng đúng không? Khi về đó, dù là chó hay mèo…”

Tuy nhiên, lời của mẹ chẳng thể an ủi được Seol Ha.

Chuyện học hành đã có cha mẹ dạy nên không cần đi học cũng được, và từ khi làm bạn với hắn, ngày nào cô bé cũng thấy vui. Dù việc không được tự ý ra khỏi nhà có hơi ngột ngạt, nhưng cô bé không muốn quay về nơi không có hắn.

“…Về đó thì con không được gặp Sandro nữa.”

Mẹ đang thao thao bất tuyệt về việc New York tuyệt vời thế nào bỗng im bặt. Seol Ha vừa mân mê dải ruy băng trên hộp bánh vừa hỏi.

“Khi nào chúng ta đi ạ? Ngày mai? Ngày kia? Chắc không phải ngay đêm nay chứ ạ?”

“Seol Ha à.”

“Con cần phải có thời gian để chào tạm biệt chứ. Nếu đi mà không nói lời nào, chắc chắn Sandro sẽ…”

Thấy đôi má cô bé giật giật như sắp khóc, mẹ vội vàng ôm lấy Seol Ha. Vừa vuốt ve vừa vỗ về tấm lưng nhỏ bé, mẹ dịu dàng thì thầm.

“Tất nhiên là con sẽ được chào tạm biệt rồi. Không phải hôm nay đi ngay đâu nên con đừng khóc.”

“…Thật không mẹ?”

“Thật mà, mẹ hứa đấy. Với lại dạo này chúng ta có thể liên lạc qua email hoặc điện thoại mà?”

Mẹ kéo ống tay áo len lau đi những giọt nước mắt trên khóe mắt Seol Ha.

“Khi chuyển sang nhà mới, chúng ta sẽ mời Alessandro sang chơi nhé. Để thi thoảng các con vẫn có thể gặp nhau. Mỹ và Ý xa nhau lắm, nên cứ bảo cậu ấy sang chơi vài ngày rồi về cũng được. Đúng không nào?”

Seol Ha ngẫm nghĩ về lời mẹ nói. Dù không thể chơi cùng nhau mỗi ngày nhưng vẫn có thể liên lạc và thi thoảng gặp nhau, nghĩa là không phải chia tay mãi mãi. Cô bé không biết Mỹ và Ý xa nhau bao nhiêu, nhưng chắc cũng chỉ mất một hai tiếng đi xe là tới nơi thôi nhỉ.

Hắn cũng từng bảo chưa bao giờ được đi du lịch. Nếu Seol Ha mời Sandro, đó sẽ là chuyến du lịch đầu tiên của hắn, và chắc chắn hắn sẽ rất vui sướng mà chạy đến ngay. Nghĩ đến đó, lòng cô bé nhẹ nhõm hơn một chút.

“Vâng, vậy con sẽ làm thế.”

Thế nhưng, nụ cười vừa hé mở trên môi mẹ bỗng cứng đờ trước câu hỏi tiếp theo của Seol Ha.

“Hôm nay con sang nói trước cho cậu ấy được không ạ? Rằng con sắp chuyển đi ấy.”

“Không được!”

Giọng mẹ bỗng cao lên một chút. Seol Ha giật mình tròn mắt nhìn, không kịp hỏi lý do. Cô bé chưa bao giờ thấy mẹ như vậy, trừ những lúc mình quấy khóc quá mức.

“…Hôm nay là sinh nhật cậu ấy mà. Nếu nghe tin đó vào ngày sinh nhật, chắc chắn Alessandro sẽ buồn lắm, đúng không?”

Nghe mẹ nói cũng có lý. Nếu vào ngày sinh nhật của Seol Ha mà Sandro nói như vậy, chắc cô bé sẽ khóc ngay tại chỗ mất.

“Mẹ nghĩ hôm nay con cứ giữ bí mật đã. Con bảo sau Giáng sinh sẽ cùng Sandro đi trượt băng đúng không? Lúc đó nói có vẻ hợp hơn đấy.”

Còn tận năm ngày nữa mới đến ngày hẹn đi trượt băng. Đó không phải là một ngày đặc biệt nên chắc lúc đó nói sẽ ổn thôi.

“Đừng nói hôm nay, để lần sau nhé. Nhớ chưa?”

Seol Ha gật đầu, mẹ vừa chỉnh lại cổ áo khoác cho cô bé vừa nói. Đôi bàn tay vuốt ve mái tóc đã được chải chuốt gọn gàng vẫn dịu dàng như mọi khi.

“Seol Ha à, đi nhanh lên con. Kẻo muộn mất.”

 

Bánh kem sinh nhật rất ngon. Nghe nói là do chính tay chú đầu bếp trong nhà làm. Không hiểu sao cả năm ngoái lẫn năm nay cha mẹ của hắn đều không có mặt. Chỉ có một ông chú thỉnh thoảng vẫn hay bắt chuyện với Seol Ha là đốt cho hắn một ống pháo giấy nhỏ, thế là hết.

Nhà đông người thế này mà chẳng có ai chúc mừng sinh nhật hắn sao. Bình thường ai nấy đều gọi ‘Cậu chủ, cậu chủ’, vậy mà ngày này lại chẳng thấy tăm hơi đâu, chẳng phải là quá đáng lắm sao?

“Sandro, năm nay ông chú đó không đến à?”

“Ai cơ?”

“Cái ông chú năm ngoái đến tặng quà sinh nhật cho cậu ấy. Người cao cao, có đeo kính nữa.”

“À, cậu đang nói đến Cha đỡ đầu của tớ hả?”

Dù đã quên tên nhưng Seol Ha không ghét người đó. Vì đó là người lớn đầu tiên chủ động bắt tay chào hỏi cô bé. Cha của Sandro thì hơi đáng sợ, nhưng chú pháo giấy và chú đeo kính có vẻ là người tốt.

“Nghe bảo vì có việc bận nên lần này không đến được.”

“Ra là vậy…”

Mặc dù Sandro trông có vẻ thản nhiên, nhưng Seol Ha lại thấy chạnh lòng thay cho hắn, cô bé cầm nĩa chọc chọc vào con búp bê nhỏ trang trí trên bánh kem.

À không, biết đâu trong lòng Sandro cũng đang buồn lắm. Chẳng ai muốn đón sinh nhật mà không có cha mẹ bên cạnh, mà đây đã là lần thứ hai rồi.

Giá mà cô bé có thể tặng cho hắn một món quà tuyệt vời hơn là bánh quy. Chắc lúc đó Sandro sẽ vui lắm nhỉ?

Hôm nay là sinh nhật Sandro, có trò gì khiến cậu ấy thích thú không nhỉ? Seol Ha vắt óc suy nghĩ. Chú chó Noche thì đi tỉa lông rồi nên không dắt đi dạo được, cờ vua thì ngày nào cũng chơi rồi, vậy thì…

A!

“Này, Sandro.”

Thử làm chuyện mà từ trước đến giờ chưa từng được làm xem sao?

“Cậu có muốn cùng tớ đi ngắm biển không? Chỉ hai đứa mình thôi.”

“Biển sao?”

“Ừ, biển ấy. Bình thường người lớn đâu có cho chúng mình đi.”

Nhà của hắn nằm ngay trên đỉnh vách đá, bên dưới chính là biển. Nghe nói chỉ cần mở cổng sau vườn, đi qua con đường dốc là sẽ đến bãi cát, và nơi đó chỉ dành riêng cho gia đình Ranieri.

Nhưng người lớn không cho phép hai đứa bén mảng đến đó. Lý do là vì sóng lớn và rất nguy hiểm.

“Dù là sinh nhật thì chắc họ cũng không cho phép đâu.”

“Sao phải xin phép? Đương nhiên là chúng mình trốn đi rồi!”

“Nhưng nếu cha tớ biết thì—”

“Thì đừng để bị bắt gặp là được mà. Đây sẽ là bí mật của riêng hai đứa mình. Thấy sao?”

Và Seol Ha không quên thì thầm thêm một câu. Một câu nói chắc chắn sẽ khiến Alessandro phải siêu lòng.

“Giống hệt như cuộc phiêu lưu trong sách ấy. Chắc chắn sẽ vui lắm, đi mà?”

Quả nhiên, lần này người dẫn đầu lại chính là hắn.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 66
Chương 65
Chương 64: 🔞🔞
Chương 63: 🔞🔞🔞
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37: 🔞🔞🔞
Chương 36: 🔞🔞🔞
Chương 35: 🔞🔞
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23: 🔞🔞
Chương 22: 🔞
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16: 🔞
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1
Chương 0: Mở Đầu 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.