Link đọc Manhwa Solstice: tại đây
————————————————————
Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ
Chương: 49
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
Mệnh lệnh không hẳn là mệnh lệnh ấy có chút đường đột, nhưng River hiểu rõ ý đồ của hắn. Có điều…
“Tôi phải cởi đến mức nào đây? Chỉ để lại đồ lót thôi sao? Hay là cởi hết sạch?”
Cô có chút không hài lòng với người đàn ông cứ khăng khăng đòi tự mình làm tất cả mọi việc. Thay vì ngoan ngoãn cởi đồ, cô hỏi ngược lại vì muốn giành lại ưu thế về mặt cảm xúc. Cô không muốn mình cứ mãi là kẻ bị dẫn dắt.
Trong ánh mắt Alessandro thoáng hiện lên một thứ cảm xúc hiếm thấy. Có chút bàng hoàng, hoặc có lẽ là một nụ cười nhạt nhẽo. River mỉm cười đầy thong thả, sau đó quay người để lộ tấm lưng trần.
“Tôi đùa chút thôi. Mà Sandro này, anh kéo khóa xuống giúp tôi được không?”
Đây cũng là một yêu cầu có chủ đích. Dù tự mình cũng có thể làm được nhưng cô cố tình nhờ vả hắn. Sẽ thật rắc rối nếu hắn mất đi hứng thú với Lily.
May mắn thay, Sottocapo có vẻ vẫn còn rất mặn mà với bạn tình của mình. Đầu ngón tay hắn vuốt ve dọc theo sống lưng trong khi kéo khóa xuống vẫn nồng nàn như mọi khi.
Chỉ bằng một động tác tay, bộ váy đã dễ dàng tuột xuống sàn. Trên người cô giờ đây chỉ còn lại chiếc áo lót che được phân nửa bầu ngực và chiếc quần lót.
Alessandro cầm chiếc thước dây trên bàn tiến lại gần, bắt đầu đo chiều dài từ vai River và ghi lại vào mẩu giấy nhớ. Tiếp đến là cánh tay, vòng ngực, rồi đến vòng eo. Khi cô đứng yên như một con búp bê, hắn bỗng dừng mọi cử động và nhìn xuống cô.
Làn da trần tiếp xúc trực tiếp với không khí khiến cô khẽ nổi da gà. Bàn tay gân guốc của hắn chậm rãi vuốt ve lên đó. Vẫn là một thân nhiệt ấm áp đến lạ lùng. Cảm giác không còn khó chịu như trước, có lẽ vì cô đang thấy trân trọng hơi ấm mà bản thân mình không có.
Trong sự tĩnh lặng, cô cảm nhận được lồng ngực mình hơi phập phồng theo từng nhịp thở, hơi nóng truyền đến từ khoảng cách quá gần, và cả hơi thở của hắn đang phả nhẹ bên tai.
Chẳng phải là rất kỳ lạ sao.
Trái tim cô cứ đập nhanh và mạnh liên hồi. Sự bài xích từng trào dâng mỗi khi hắn chạm vào giờ đây chỉ còn là một cảm giác mờ nhạt.
Khoảng cách với người đàn ông này đã bị thu hẹp từ bao giờ vậy?
Trong khoảnh khắc, ánh mắt giao nhau bỗng rực cháy ngọn lửa tình si.
Alessandro là người bắt đầu trước. Bàn tay hắn vuốt ve từ eo xuống mông, rồi đến đùi River, khẽ bóp nhẹ vào khối thịt mềm mại. Một hơi ấm ảo giác còn sót lại dọc theo con đường mà lòng bàn tay hắn vừa đi qua.
Cái chạm này khác hẳn với những lần trước. Theo phản xạ, River nắm chặt lấy áo hắn, bám víu lấy.
“A-Alessandro.”
“Vừa nãy còn gọi Sandro ngọt xớt cơ mà.”
Khi phần thân dưới áp sát vào nhau, River cảm nhận được một thứ gì đó cứng rắn đang đè lên bụng mình. Trực giác mách bảo thứ đó là gì khiến đôi gá má cô nóng bừng lên.
Dù khuôn mặt không để lộ cảm xúc nhưng người đàn ông này rõ ràng đang hưng phấn. Dương vật vốn đang bị giam cầm ngột ngạt bên trong lớp quần và đồ lót đang gây áp lực lên bụng dưới của cô.
Hơn nữa, nó nhắm thẳng vào vị trí của tử cung.
“Sandro, chuyện này—”
“Yên nào.”
“Bên ngoài... vẫn còn nhân viên mà…”
“Tôi biết. Tôi sẽ không làm ở đây đâu.”
Nhưng trái ngược với lời nói, phần thân dưới của hắn vẫn liên tục nghiền nát và nhấn sâu vào bên trong hông và dưới rốn của River. Dù không thâm nhập thật sự, nhưng chuyển động của hắn không khác gì lúc hắn thúc mạnh dương vật vào sâu trong thành âm đạo của cô. Giống như lúc hắn đâm mạnh như muốn xuyên thủng cổ tử cung và lấp đầy bụng dưới của cô vậy.
Đôi bàn tay hắn bắt đầu hoạt động dồn dập hơn. Bàn tay phải vốn đang mơn trớn đùi và mông giờ đã luồn vào trong áo lót, bóp chặt lấy bầu ngực cô. Cánh tay còn lại ôm chặt lấy eo, giữ cho River không thể thoát khỏi vòng tay mình.
“Hưm…!”
Tiếng hít ngược vì kinh ngạc kéo theo một tiếng rên rỉ nhỏ qua mũi. Đến khi đôi môi thực sự quấn lấy nhau, đôi chân cô đã hoàn toàn nhũn ra. Vùng đùi trong run rẩy một cách tội nghiệp.
Cô không biết có nên tin vào lời khẳng định ‘sẽ không làm’ của hắn hay không. Dù biết Alessandro không phải kẻ dễ dàng nuốt lời... nhưng nếu vậy thì hành động lúc này là gì chứ?
Cô không biết phải gọi sự đụng chạm nồng cháy và dai dẳng này là gì. Nếu không dám gọi đây là làm tình, thì rốt cuộc nó là cái gì?
Trong khi River đang mải mê với nụ hôn nồng cháy và thở dốc, bàn tay to lớn của hắn tự do mơn trớn khắp cơ thể cô. Không khí chạm vào da thịt không còn thấy lạnh lẽo nữa. Có lẽ nhiệt độ từ hắn đã sớm lây sang cô rồi.
“Hưm, ưm— San, dro…”
Dù đang đi giày cao gót nhưng vì phải kiễng chân lên hết mức nên cổ chân cô run rẩy bần bật. Ngay cả khi River dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể dựa vào hắn, người đàn ông vẫn đứng vững như bàn thạch. Ngược lại, hắn còn ôm chặt cô vào lòng hơn. Hắn dường như chẳng hề bận tâm việc chiếc áo sơ mi của mình đang bị bàn tay cô vò nát.
Hắn khẽ tách môi ra một chút như định dừng lại, nhưng rồi ngay lập tức lại ngậm lấy môi cô và thu trọn hơi thở ấy một lần nữa. Đầu óc thiếu dưỡng khí trở nên mụ mị, nhưng hắn không cho cô lấy một giây để định thần.
“Không có gì phải sợ. Chỉ là... hôn thôi mà…”
Sống mũi hai người khẽ chạm vào nhau. Sau khi cọ xát đầu mũi như để dỗ dành, hắn dùng đầu lưỡi đã xâm nhập từ trước, dựng đứng lên và mơn trớn vòm họng cô. Ngay cả phần dưới lưỡi và phần nhạy cảm nhất của vòm họng cũng lần lượt bị hắn chinh phục.
Thật sự, kỳ lạ quá…
Từng cảm giác chạm vào da thịt đều thật xa lạ. Cô còn cảm thấy bụng dưới mình đang run lên. Trong lúc đó, Sandro dùng ngón cái xoay tròn quanh quầng ngực rồi gảy mạnh vào đầu ngực đã bắt đầu cứng lại.
“Ưm, hức!”
“Em thích chỗ này à?”
Thấy vai cô giật nảy lên, hắn hỏi như để xác nhận.
Cô thấy ghét, thấy bàng hoàng, thấy giận dữ, thấy sợ hãi, thấy xấu hổ và cả nôn nao. Cảm giác nhột nhạt như lan tỏa từ đầu ngực ra khắp cơ thể. Vốn dĩ trước đây không như thế này... cơ thể cô dường như đã trở nên kỳ lạ. Không, là đã bị biến đổi. Chính hắn đã khiến cô trở nên kỳ lạ như vậy. Tất cả những điều này khiến cô thấy rối bời.
“Đây đâu phải... chỉ là hôn thôi đâu…”
“Tôi biết.”
Trái ngược với bàn tay đang mải mê hưởng thụ, tông giọng trả lời của hắn lại cực kỳ thản nhiên.
“Vốn dĩ định chỉ hôn thôi, nhưng bấy nhiêu đó có vẻ không đủ làm tôi thỏa mãn.”
Ngay sau đó, một kích thích sắc nét giáng xuống đầu ngực. Đầu ngón tay thô ráp của hắn khẽ vặn, kéo rồi lại ấn mạnh vào khối thịt nhỏ bé đó. Mỗi lần như vậy, một cảm giác tê dại như có luồng điện chạy qua lại xuyên thấu toàn bộ cơ thể cô.
“A, sao lại chỉ có chỗ đó, hức!”
Dù cô có mếu máo phàn nàn, người đàn ông vẫn lẳng lặng tiếp tục hành động của mình. Trông hắn có vẻ hơi mỉm cười. Sandro chết tiệt, hắn coi cô là trò đùa chắc…
Hơi nóng bắt đầu từ bầu ngực lan dần đến cổ, vai, gò má, bụng dưới và cả vùng giữa hai chân. Từ lúc nào, River đã bắt đầu nín thở. Vì nếu không kìm nén, tiếng rên rỉ sẽ vỡ òa ra mất.
Dường như không hài lòng với điều đó, nụ hôn vừa tạm nghỉ lại ập đến đầy nồng nàn. Hắn cậy mở đôi môi đang mím chặt, quấn lấy đầu lưỡi đang rụt lại và mút mạnh, khiến tiếng rên rỉ cô cố tình giấu kín nay lại thốt ra một cách ngọt ngào hơn.
“A…!”
Nắm đấm đang siết chặt cổ áo người đàn ông run lên bần bật. River nhắm chặt mắt. Phía sau mi mắt chỉ còn một màu trắng xóa. Trong khi những khoái cảm lạnh lẽo khắc sâu lên da thịt nóng bừng, thì trên gò má cô lại lăn dài một vệt nước mắt mỏng manh.
Nụ hôn quấn quýt trao đổi dịch vị dần chuyển thành những cái chạm môi nhẹ nhàng và ngắn ngủi. Bàn tay vốn như muốn đánh chiếm từng tấc da thịt nay cũng trở nên hiền hòa hơn, chỉ còn là những cái vuốt ve dỗ dành.
Cơ thể River cũng dần tìm lại được sự thăng bằng. Những khoái cảm chạy dọc khắp cơ thể theo thời gian đã trở nên ngoan ngoãn như một chú ngựa bị thuần phục.
Sandro khẽ cắn vào môi River rồi mới chịu tách ra. Tại nơi đó chỉ còn sót lại một lời thì thầm pha lẫn tiếng cười.
“Em vẫn là đồ tay mơ nhỉ.”
Khi cô khó khăn lắm mới ngẩng đầu lên nhìn, khuôn mặt của hắn lại bình thản đến bất ngờ. Dù thoáng thấy sự hưng phấn nhẹ nhàng nhưng nó không hề mang tính đe dọa. Khác hẳn với cái đêm hắn hung hãn tách chân cô ra và áp sát cơ thể vào.
Cánh tay đang ôm chặt eo cô dần nới lỏng. River loạng choạng một lát rồi cũng đứng vững được.
“Đứng thẳng lên nào. Vẫn còn vài chỗ chưa đo xong đâu…”
Alessandro thản nhiên cầm lại chiếc thước dây như chưa có chuyện gì xảy ra. Thật đáng ghét.
Mãi cho đến khi đo xong từ vai đến mắt cá chân, và cuối cùng là vòng cổ tay, vòng cổ chân được ghi lại vào giấy, cô mới nhận được sự cho phép mặc lại quần áo. Nhưng trong tình trạng này, để phản ứng nhanh nhẹn quả là một thử thách quá sức.
Ý thức của cô như đang bay bổng trên tầng mây. Dù nhịp thở gấp gáp và khuôn mặt nóng bừng là minh chứng cho sự thật vừa diễn ra.
Thật may mắn khi vỏ bọc của Lily Gray là một cô gái ít kinh nghiệm. Vì chẳng cần diễn, cô cũng đã thể hiện nó một cách trọn vẹn nhất.
River đứng trước gương kiểm tra lại trang phục xem có chỗ nào xộc xệch không. Dù quần lót đã ướt đẫm nhưng thật may là người ngoài sẽ không thể biết được.
Alessandro nãy giờ vẫn ngồi trên ghế ngắm nhìn cô, cất tiếng hỏi.
“Em ổn rồi chứ?”
Ổn sao? Là ai đã khiến tôi ra nông nỗi này chứ. Nhưng River chỉ lặng lẽ gật đầu. Cô không muốn để lộ đôi gò má vẫn còn đang nóng ran.
“Ra xe thôi. Những việc còn lại Paolo sẽ xử lý.”
Người đàn ông chìa cánh tay ra trước mặt cô. River đón lấy sự hộ tống và Alessandro bước đi trước. Những nhân viên không hề biết chuyện gì đã xảy ra bên trong cung kính cúi chào.
Vừa ra khỏi tiệm, cô đã nhìn thấy chiếc sedan quen thuộc đậu bên lề đường. Ngay khoảnh khắc tiến lại gần xe, đôi mắt River bỗng lóe lên tia nhìn sắc sảo.
Một tia sáng sắc lẹm phản chiếu từ tấm gương cầu trên đường đập vào mắt cô. Trời hôm nay mây mù bao phủ nên không thể có ánh nắng gay gắt như vậy, và góc độ cũng rất kỳ lạ. Đó không phải là một luồng sáng chói mắt thông thường. Rốt cuộc là từ đâu…
Trong tích tắc, River phát hiện ra một bóng đen trên sân thượng tòa nhà đối diện và hét lớn.
“Cúi xuống!”
Đoàng!
Đã lâu lắm rồi mới nghe thấy, nhưng cô nhận ra ngay âm thanh đó là gì. Một tiếng nổ không thể nhầm lẫn.
Tiếng súng. Một tay bắn tỉa đang nhắm vào họ.
💬 Bình luận (0)