Link đọc Manhwa Solstice: tại đây
————————————————————
Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ
Chương: 27
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
Sáng hôm sau, River dậy sớm và đi thẳng xuống tầng 1. Có lẽ nhờ ngâm mình và ngủ đủ giấc nên hôm nay cô thấy đỡ hơn nhiều. Tất nhiên là cơ đùi và hông vẫn còn đau nhức.
Marta đang bận rộn chuẩn bị bữa sáng trong bếp, thấy cô liền chào trước. Chắc bà ấy cũng đoán ra cô đã ngủ với Alessandro, nhưng liệu có biết cả hai đã lao vào nhau như thú vật trên cây đàn piano chứ không phải trong phòng ngủ hay phòng tắm không? Tự nhiên thấy xấu hổ, River cố tỏ vẻ vui tươi bắt chuyện.
“Chào buổi sáng, Marta. Alessandro đâu rồi ạ?”
“Cậu ấy mới ra ngoài tập thể dục rồi. Khổ nỗi trời thế này mà cậu ấy lại quên mang ô.”
Bầu trời ngoài cửa sổ xám xịt như sắp đổ mưa rào. River cầm cốc nước ép cải xoăn Marta đưa cho, vừa uống vừa nói.
“Để cháu mang ra cho anh ấy. Bác có biết anh ấy chạy hướng nào không ạ?”
“Cô đi có ổn không? Để tôi nhờ Silvio cũng được mà.”
“Không sao đâu, tiện thể cháu cũng muốn tập thể dục buổi sáng luôn.”
Cơ hội ngàn vàng đây rồi. Lấy cớ mang ô để có thời gian riêng tư với hắn. Nếu may mắn còn có thể thám thính địa hình xung quanh.
Về phòng thay đồ tập, River vội vã rời khỏi dinh thự. Không khí ẩm ướt báo hiệu cơn mưa sắp trút xuống.
Theo lời Marta thì Alessandro luôn chạy theo cùng một lộ trình. Ra khỏi vườn rẽ phải, đi qua kênh dẫn nước rồi men theo đường mòn. Đúng là người đàn ông tuân thủ nghiêm ngặt ngay cả những thói quen nhỏ nhất.
Quả nhiên, chưa đầy 5 phút sau, cô đã thấy bóng lưng quen thuộc phía trước.
“Alessandro!”
Có vẻ hắn không đeo tai nghe nên quay lại ngay lập tức. Hắn tỏ vẻ ngạc nhiên khi thấy cô ở đây, rồi đứng lại đợi River chạy tới.
“Hộc, hộc... Trời sắp mưa rồi, tôi định mang ô cho anh―”
“Ô đâu?”
Thở hổn hển một lúc, River mới nhận ra mình đã quên khuấy mất chiếc ô quan trọng. Dù có vội vàng đến mấy thì đây cũng là sai lầm không đáng có, khiến cô nóng bừng cả mặt và tai.
‘Phải rồi, cái ô chết tiệt...’
Nhưng dù sao thì gặp được hắn cũng là tốt rồi. Lát về có ướt như chuột lột cũng chẳng sao.
“Xin lỗi. Tôi cứ tưởng mình cầm theo rồi chứ.”
Alessandro nhìn lên trời rồi trả lời bằng giọng dửng dưng như không có chuyện gì.
“Chắc chưa mưa ngay đâu. Không sao.”
River cảm nhận ánh mắt hắn lướt qua người mình. Không phải cái nhìn đầy dục vọng, mà giống như đang xem xét liệu cô có đủ sức chạy bộ thế này không. Sợ hắn đuổi về, River nhanh nhảu nói trước.
“Sở thích của tôi là tập thể dục đấy. Nghe nói sáng nào anh cũng chạy bộ thế này à? Tôi chạy cùng anh được chứ?”
“...Tùy em.”
Lại một sự cho phép hờ hững. Tuy nhiên, khác với lúc nãy, hắn không chạy nữa. Thay vào đó, hắn sải bước khá nhanh trên con đường vẫn còn mờ sương sớm.
Mùi cây cỏ, đất đai tràn ngập lồng ngực theo từng nhịp thở. Con đường rừng đầu thu đang độ chuyển mình rực rỡ sắc màu. Nói cách khác, thời tiết rất thích hợp để trò chuyện.
“Ngày nào anh cũng chạy đường này à?”
“Thường là thế.”
“Phong cảnh đẹp thật. Ở nơi thế này thì có đi lại mỗi ngày cũng không chán. Giờ thì tôi hiểu tại sao sáng nào anh cũng ra ngoài tập thể dục rồi.”
“Vào mùa đông trời hay mưa nên đường lầy lội lắm. Chỉ chạy được khi đất khô thôi.”
“Thế mùa đông anh đi đâu? Ngoài chỗ này ra anh còn thích nơi nào khác không?”
“Bãi biển. Gần đây thôi. Lái xe một loáng là tới. ...Nhưng tôi không hay đi lắm.”
Biển không xa sao? Được rồi, chính là nó. Một kế hoạch mới bắt đầu hình thành trong đầu River. Nếu quan sát địa hình dọc theo bờ biển, biết đâu cô có thể xác định được vị trí tương đối của dinh thự. Hay là hôm nào đó bảo hắn đưa đi nhỉ.
“Biển à, chắc đẹp lắm. Tò mò ghê...”
“Em thích biển không?”
“Tôi thích cảm giác đi chân trần trên cát ấm. Nghe tiếng sóng vỗ cũng thấy lòng bình yên nữa.”
Nhưng không có câu trả lời. Dù cô đã gợi chuyện rất khéo nhưng Alessandro chỉ hỏi đến thế. Chẳng lẽ hắn chỉ giao tiếp bằng cơ thể với những người tình trước thôi sao. Cái gã đàn ông mù tịt về kỹ năng giao tiếp cơ bản này...
Dù điểm hẹn hò là con số 0 tròn trĩnh nhưng dù sao cô cũng có nhiệm vụ phải tiếp cận Alessandro. River bước nhanh hơn nửa bước rồi xoay người lại, đi giật lùi đối mặt với hắn. Đường cũng không khó đi nên việc vừa đi lùi vừa nhìn vào mắt đối phương không có gì khó khăn.
“Dạo này trông anh bận rộn quá, công việc gì mà nhiều thế? Hễ rảnh là anh lại chui tọt vào thư phòng không chịu ra.”
“Thì công việc kinh doanh thôi, lúc nào chẳng thế.”
Alessandro vẫn bước đi trên những dấu chân River để lại, nói tiếp.
“Em cũng biết tôi làm nghề gì mà.”
Biết chứ. Biết quá rõ là đằng khác. Ai mà không biết gia đình Ranieri nổi tiếng với buôn lậu vũ khí, ma túy và đủ thứ phi pháp khác.
Thậm chí River còn từng theo hắn vào tận cuộc họp cán bộ. Ngồi trên đùi hắn nghe hết nội dung cuộc họp, thì dù River là người thường chứ không phải đặc vụ, đến nước này mà không biết ‘nghề nghiệp’ của người yêu là gì thì quá vô lý.
“Nhân tiện hỏi luôn. Hôm đó em đến bữa tiệc là do cậu em gọi đến, vậy lúc đó em đã biết tôi là ai chưa?”
River nhanh chóng vận dụng trí óc. Theo thông tin từ Federico, những người tình trước đây của Alessandro đều là những cô gái được thân tín tuyển chọn kỹ lưỡng để giới thiệu cho hắn, và hắn cũng biết điều đó.
Vậy câu hỏi này có thể hiểu theo cách khác là...
‘Hắn đang hỏi xem ông cậu có nói trước là sẽ giới thiệu mình cho hắn với ‘mục đích đó’ không chứ gì.’
Đúng là cuộc gặp gỡ đã được lên kế hoạch theo nhiều nghĩa. Nhưng thay vì thừa nhận ngay, sao không thêm chút gia vị diễn xuất vào nhỉ.
“Cũng có thể coi là biết, mà cũng không hẳn.”
“Nghĩa là sao?”
“Tôi đến Milan chỉ định thăm cậu thôi, nhưng cậu bảo có người muốn giới thiệu nên bắt tôi phải đến bữa tiệc bằng được. Vấn đề là cậu chỉ bảo đó là một nhân vật tầm cỡ chứ chẳng nói gì thêm cả.”
Dựng lên một câu chuyện kịch tính về lần đầu gặp gỡ không khó như cô tưởng. Giờ thì cô có thể nói dối trơn tru mức độ này rồi.
“Gặng hỏi mãi mới biết được mỗi cái tên.”
“Em gặp tôi mà chẳng biết gì về tôi sao?”
“Thú thật hôm đó tôi cũng hoang mang lắm. Tự nhiên bị gọi đi, rồi lại bị bỏ lại một mình với người đàn ông lạ mặt. Nhận được danh thiếp của tài xế xong tôi vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa là.”
“Chắc em khó xử lắm.”
“Cũng không hẳn là không... Dù sao thì sau khi rời khỏi đó tôi mới được nghe kể sơ qua anh là ai, làm nghề gì.”
“‘Sơ qua’ à, ví dụ như?”
“Thì là Mafia. Nghe thế là đủ đoán ra rồi.”
Sau vài giây im lặng dài đằng đẵng, người đàn ông hỏi dửng dưng.
“Thế em có sợ tôi không?”
“Sợ thì tôi đã chẳng ở đây.”
“Ngược lại, có thể vì sợ nên mới phải đến đây đấy chứ. Dù em không muốn.”
A, cuối cùng cũng đến lúc rồi. Thời khắc phải trả lời thật thận trọng. River tự nhủ trong lòng, cố tỏ ra bình thản.
Mình không phải River Winstead mà là Lily Gray. Lily là cô gái không biết sợ và táo bạo. Chắc chắn Alessandro thích điểm đó ở Lily.
Vậy thì câu trả lời phù hợp nhất lúc này chỉ có một.
“Nhưng mà... tôi thấy anh cũng chẳng khác người bình thường là mấy.”
Lông mày phải của Alessandro khẽ nhướng lên. Ý bảo cô giải thích rõ hơn. Đó là thói quen nhỏ của hắn mà cô nhận ra trong thời gian sống chung. Giờ thì cô đã có thể đoán được phần nào ý tứ của Alessandro qua những cử chỉ hay ánh mắt nhỏ nhặt.
“Đúng như lời tôi nói đấy. Dù là do cậu tôi giới thiệu, nhưng nếu cảm thấy nguy hiểm thì tôi đã chuồn sớm rồi. Cứ kiếm cớ quay về Mỹ là xong. Dù hơi có lỗi với cậu nhưng tính mạng mình quan trọng hơn chứ.”
Dù nói nửa đùa nửa thật nhưng Alessandro không cười. River bình tĩnh nói tiếp. Đây là những lời lẽ gần như tô hồng cho tội phạm mà một người thực thi pháp luật như cô không bao giờ muốn nói ra, nhưng lúc này lại cực kỳ cần thiết.
“Nhưng trong thời gian gặp gỡ ở Milan... tôi chỉ thấy anh giống một người yêu nghệ thuật bình thường thôi. Ở nhà này anh cũng ăn uống, tập thể dục, làm việc trong thư phòng, tối đi ngủ như bao người khác. Chẳng khác gì tôi cả.”
“...”
“Vẻ ngoài cũng thế. Anh mặc áo phông quần jeans, hay bộ đồ tập này đều rất hợp. Bình thường anh cứ mặc thoải mái thế này không được sao? Hay thế giới của các anh có quy định riêng về trang phục?”
Im lặng một lát, Alessandro hỏi lại nhẹ nhàng.
“Em không ghét việc qua lại với tội phạm sao? Đây không phải câu trả lời nên thốt ra từ miệng một tiểu thư được nuôi chiều không biết sự đời đâu.”
“Anh mong chờ câu trả lời nào khác à?”
“Không. Nhưng khá bất ngờ đấy.”
“Anh gọi người ta đến ở cùng rồi hỏi câu đó là phạm luật đấy nhé. Lúc hẹn hò có thấy anh nói gì đâu.”
“Vì tôi không nghĩ em lại là tay mơ chưa từng trải qua chuyện nam nữ.”
Tôi cũng bất ngờ không kém đấy. Hắn vẫn để tâm chuyện đó sao? Nhưng có biết trước thì cũng chẳng thay đổi được gì. Hắn là kẻ muốn gì là phải có cho bằng được mà.
Mà khoan, tay mơ á? Cô cảm thấy mình cần phải chủ động hơn nữa. Không phải kiểu tỏ ra gợi cảm như người mẫu trang bìa tạp chí Playboy hay si tình như trong phim ngôn tình. Chỉ cần cho thấy cô sẵn sàng hợp tác vừa đủ trong mối quan hệ đối tác kéo dài ba tháng tới, để dỡ bỏ hàng rào cảnh giác của Alessandro ở mức ‘cần thiết’.
Rồi khi nhiệm vụ kết thúc, bùm, chia tay. Mãi mãi. Hai người sẽ chỉ gặp lại nhau ở tòa án mà thôi.
“Dù sao thì đúng là tôi cũng khá ưng anh.”
“Vinh hạnh cho tôi quá, Lily.”
“Thật đấy. Nếu không thì việc gì tôi phải theo một gã đàn ông mới hẹn hò được 2 tuần về tận nhà chứ?”
“Biết đâu em chán cuộc sống quá êm đềm nên muốn tìm cảm giác lạ. Chắc em quen sống giữa những luật sư hay chuyên gia tài chính xuất thân từ Ivy League hơn là mafia. Tôi nói không đúng sao?”
“Thế ai là người tán tỉnh cô tiểu thư tay mơ đó trước nào?”
Có tiếng gì đó như tiếng xì hơi nhẹ. Nhỏ đến mức có thể nhầm lẫn với tiếng lá cây xào xạc. River đang thao thao bất tuyệt bỗng nín thở.
Dù chỉ trong khoảnh khắc rất ngắn, thời gian trên con đường mòn dường như ngừng trôi. Trong mắt cô chỉ còn lại một thứ duy nhất, nụ cười nhạt nhòa sắp tan biến.
Rõ ràng hắn đang cười. Như một người bình thường. Như cậu thiếu niên năm nào.
💬 Bình luận (0)