Link đọc Manhwa Solstice: tại đây
————————————————————
Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ
Chương: 46
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
“Cậu không sao chứ?! Có bị thương ở đâu không?”
Nhờ nắm chặt tay Sandro nên mặt cô bé không bị va chạm, nhưng khuỷu tay và đầu gối thì không may mắn như thế. Những vết trầy xước do đá sắc nhọn gây ra đau rát vô cùng, đặc biệt là ở đầu gối trái.
“Đau quá…”
Trên chiếc tất dài màu trắng, máu đỏ tươi thấm ra như vệt màu loang lổ. Cô bé biết mình phải mau chóng rời khỏi đây nhưng đôi chân không tài nào nhấc nổi.
“Cậu đứng dậy được không?”
“Đợi tớ một chút. Đau... đau quá tớ không đứng lên được…”
Sau vài lần cố gắng đỡ Seol Ha dậy không thành, Alessandro dường như nhận ra tình hình không ổn, hắn quay lưng lại và ngồi thụp xuống.
“Bám vào lưng tớ đi.”
Dù có chút ngại ngùng nhưng lúc này không phải lúc để đắn đo. Seol Ha áp sát vào lưng cậu bé, hai tay vòng qua cổ hắn thật cẩn thận, rồi Sandro đứng dậy. Cảm giác nhìn thế giới từ trên lưng người khác thật lạ lẫm.
Nước biển giờ đã dâng lên đến tận mắt cá chân. Mỗi khi Sandro thận trọng bước từng bước trên nền đất gồ ghề, âm thanh bì bõm lại vang lên.
“Tớ... có nặng không?”
“Không nặng tí nào hết.”
Dù đã thoát khỏi hang đá, họ vẫn phải đi thêm một quãng nữa mới thoát khỏi những đợt sóng đang vỗ tới tấp. Alessandro và Seol Ha hứng chịu trọn vẹn trận mưa xối xả. Giữa cơn mưa rào mùa đông lạnh giá, hơi thở trắng mờ phả ra từ đôi môi đang run rẩy của cậu bé.
“Áo khoác... trả cậu này…”
“Cậu cứ mặc đi. Tớ thực sự không sao đâu.”
Rõ ràng là đang run cầm cập vì lạnh nhưng Sandro vẫn kiên trì bước tiếp. Đang nằm trên lưng hắn với tâm trạng rối bời, Seol Ha bỗng hốt hoảng khi nhận ra sức nặng quen thuộc trong túi áo đã biến mất.
“Sandro! Vỏ ốc cậu vừa cho tớ…”
Mất rồi.
Seol Ha chỉ biết cắn chặt môi. Nếu thốt ra lời đó, chắc chắn cô bé sẽ bật khóc ngay lập tức. Đó là vỏ ốc đẹp nhất thế gian, là món quà mà Sandro đã cất công chọn lựa kỹ càng để tặng cô bé cơ mà…
Dường như đã nhận ra điều cô bé định nói qua tiếng nấc cụt, Sandro khẽ vỗ về Seol Ha. Cái chạm tay ấm áp ấy hiện hữu rõ rệt giữa cơn mưa gió lạnh lẽo. Cuối cùng, Seol Ha vừa nức nở vừa nói:
“Chắc lúc nãy tớ bám lên lưng cậu nên làm rơi mất rồi. Xin lỗi cậu, tớ thực sự xin lỗi…”
“Không sao đâu mà. Lần sau tớ sẽ tìm cho cậu cái khác đẹp hơn, nên cậu đừng khóc nữa nhé, hửm?”
Thế nhưng, những giọt nước mắt đã rơi thì không thể ngừng lại. Suốt quãng đường rời khỏi bãi biển, Seol Ha cứ thút thít, sụt sịt khóc mãi vì tủi thân.
Hai đứa trẻ ướt như chuột lột dừng chân tại một ngôi nhà nguyện nhỏ phía sau dinh thự. Ngôi nhà nguyện với những viên gạch đỏ nâu và những ô cửa kính màu sặc sỡ trông thật đẹp, nhưng vì nó nằm quá gần vách đá nên người lớn thường bảo nguy hiểm và hiếm khi cho phép chúng đến gần.
Chỉ cần đẩy nhẹ, cánh cửa nhà nguyện đã từ từ mở ra. Nơi này có vẻ như đã lâu không có dấu chân người. Bàn ghế đều được phủ bằng những tấm khăn trắng, bên trong có một chiếc lò sưởi kiểu cũ dùng củi và những chân nến, nhưng không có ngọn lửa nào đang cháy.
Sandro đặt Seol Ha xuống và nói.
“Cứ thế này mà về nhà là bị mắng chết đấy. Chúng mình vừa trốn đi ra biển, lại còn bị mắc mưa nữa. Tốt nhất là nên lau khô người đã rồi hãy về.”
Trong lúc Seol Ha dùng vạt áo vải thô làm khăn lau khô mái tóc ướt sũng, Alessandro lục lọi chiếc tủ cũ kỹ và tìm thấy vài cây nến cùng diêm.
“Lại đây ngồi đi. Tớ sẽ nhóm lò sưởi cho.”
Mái tóc bết dính trên trán và má của Sandro trông vẫn còn rất ẩm ướt trong khi cậu bé đang mải mê nhóm lửa. Seol Ha dùng miếng vải mình đang cầm lau đi những giọt nước trên khuôn mặt của hắn.
Khi lò sưởi bắt đầu tỏa nhiệt, không khí dần trở nên ấm áp. Đôi má của hai đứa trẻ đang ngồi sát bên nhau trước ngọn lửa bỗng chốc ửng hồng. Họ lấy thêm một tấm vải thô quàng chung nên không còn cảm thấy lạnh chút nào nữa.
“Áo cậu thế nào rồi? Vẫn còn ướt nhiều không?”
Nói đoạn, Alessandro khẽ chạm vào vạt váy của Seol Ha. Chắc là hắn muốn kiểm tra xem vải đã khô chưa.
“Vẫn còn hơi ẩm nhưng khô đi nhiều rồi. Đợi thêm chút nữa chắc là ổn thôi.”
Bất chợt, như nhớ ra điều gì đó, cậu bé hỏi.
“Mà này, lúc nãy cậu định nói chuyện gì với tớ thế?”
“Hả?”
“Lúc ở trong hang đá, cậu bảo có chuyện muốn nói mà. Không phải sao?”
“À, chuyện đó…”
Lúc nãy cô bé đã quyết tâm sẽ nói ra, nhưng khi thực sự phải đối mặt, Seol Ha lại thấy khó mở lời. Sandro vẫn kiên nhẫn chờ đợi.
Sau một hồi loay hoay với đôi bàn tay đã ấm lên, Seol Ha rốt cuộc cũng lấy hết can đảm để bắt đầu.
“Sandro, cậu có giữ bí mật được không?”
“Bí mật sao?”
“Tớ đã hứa với mẹ rồi. Vốn dĩ mẹ bảo sau Giáng sinh mới được nói cho cậu biết, nhưng mà…”
Alessandro khẽ gật đầu. Ánh mắt nghiêm nghị của cậu bé mang lại cảm giác rất đáng tin cậy. Seol Ha lấy hết dũng khí:
“Gia đình tớ... sắp chuyển về Mỹ rồi.”
Thế nhưng, đáp lại cô bé chỉ là sự im lặng kéo dài. Không nhận được phản ứng như mong đợi, Seol Ha lén quan sát biểu cảm của Sandro. Khuôn mặt đang nhìn trân trân vào ngọn lửa lò sưởi bỗng trở nên cứng đờ.
“Nghe nói là đi rồi sẽ không bao giờ quay lại nữa…”
Tiếng cô bé nhỏ dần theo bản năng. Sự nôn nóng và bất an bắt đầu gặm nhấm tâm trí Seol Ha. Cô bé cứ ngỡ nghe tin này xong, Sandro sẽ hỏi ‘Có thật không?’ hay ;Phải làm sao bây giờ?’ rồi cùng cô bé buồn bã.
“Chẳng phải đó là chuyện tốt cho cậu sao? Cậu đã luôn muốn được đi học mà.”
Giọng nói cất lên bình thản đến lạ lùng. Seol Ha bỗng thấy tủi thân phát khóc.
“Nhưng tớ thích hai đứa mình chơi cùng nhau hơn cơ! Sandro không thấy buồn khi tớ sắp đi xa sao?”
Cô bé cao giọng vì thấy chỉ có mình mình là buồn bã, còn Sandro thì có vẻ chẳng hề hấn gì. Đúng lúc đó, Alessandro thốt ra một câu trầm thấp.
“Làm sao mà tớ không thấy buồn cho được chứ…”
Tầm mắt hai đứa trẻ chạm nhau. Vẻ mặt hờn dỗi của cô bé bỗng chốc tan biến. Cũng phải thôi, dù sao đi nữa, Seol Ha thực sự rất thích Sandro.
“Tất nhiên là tớ không muốn chúng mình xa nhau rồi. Nhưng tớ có bảo không muốn cậu đi thì gia đình cậu cũng đâu có dừng việc chuyển nhà đâu, đúng không?”
“…”
“Nên tớ phải mỉm cười mà tiễn cậu chứ. Cậu cũng đang buồn rồi... nếu cả tớ cũng buồn theo thì phải làm sao bây giờ.”
Hóa ra là vậy. Không phải Sandro không thấy buồn khi chia tay, mà là cậu đang cố kìm nén để tỏ ra bình thường. Khóe mắt Seol Ha bỗng cay xè.
“Nhìn kìa. Seol Ha là chúa mít ướt mà, nên tớ phải dỗ dành cậu chứ.”
Sandro vòng tay ôm lấy Seol Ha một cách dịu dàng. Dù cảm thấy mình cứ như một đứa trẻ con, nhưng có hề gì. Dù vừa dầm mưa nhưng trên người Sandro vẫn có mùi hương rất dễ chịu, và vòng ôm của cậu thật ấm áp.
Thế nhưng, cô bé vẫn ghét phải chia tay. Dù tiếng nức nở đã giảm bớt nhưng Seol Ha vẫn thút thít mè nheo.
“Tớ không muốn chuyển nhà đâu. Tớ ở lại đây sống cùng Sandro không được sao?”
“Cậu biết là không được mà. Cậu không sao khi phải xa cha mẹ à?”
“Thì bảo cha mẹ đừng về Mỹ nữa là được mà! Tớ muốn ở lại Ý cơ.”
“Nếu cậu bảo không muốn đi, chắc chắn cha mẹ cậu cũng sẽ buồn lắm đấy.”
“Nghe tin chuyển nhà đột ngột thế này tớ cũng buồn vậy! Thế mà mẹ cứ bảo nào là chó, là mèo, rồi FBI, rồi con trai nhà ai đó thế nào... Thật là quá đáng.”
“…FBI?”
Sandro đang dỗ dành cô bé như dỗ dành một đứa em gái hay nhõng nhẽo, bỗng khựng lại khi nghe thấy một từ. Đến lúc này, Seol Ha vẫn chưa nhận ra có điều gì bất thường.
“Thì là cái công ty mà cha tớ làm việc ấy. Cha mẹ tớ đều làm ở đó mà. Tớ nghe thấy mẹ nói chuyện điện thoại với chú Danny rồi.”
“Cậu không biết FBI là gì sao?”
Giọng nói của hắn bỗng trầm xuống, đầy nghiêm trọng. Đến lúc này Seol Ha mới ngừng lẩm bầm và bắt đầu quan sát sắc mặt của Alessandro.
“FBI là... cảnh sát. Cảnh sát liên bang Hoa Kỳ.”
Cảnh sát? Cha và mẹ sao?
Vòng tay vốn đang bao bọc cô bé một cách vững chãi dần buông lỏng. Khi hơi ấm của Sandro rời xa, dù đang đứng trước lò sưởi nhưng cô bé bỗng thấy rùng mình ớn lạnh.
Alessandro nhìn trân trân vào cô bé và lẩm bẩm một mình.
“Họ đến để bắt cha tôi. Tất cả chỉ là dối trá.”
Seol Ha không thể hiểu nổi chuyện gì đang diễn ra. Đây là lần đầu tiên Sandro dịu dàng lại đẩy cô bé ra một cách thô bạo, và cũng là lần đầu tiên cậu nhìn cô bé với ánh mắt hung dữ đến thế.
“Tại sao cậu lại tiếp cận tôi? Cậu định làm gì sau khi kết bạn với tôi hả?”
Trước giọng điệu hạch hỏi ấy, Seol Ha co rúm vai lại. Một khi đã thấy sợ hãi, nỗi khiếp đảm cứ thế len lỏi xâm chiếm tâm trí cô bé.
“Sandro, sao tự nhiên cậu lại thế? Tớ sợ lắm…”
“Sợ à? Bị bắt quả tang chuyện lừa dối thì đương nhiên là phải sợ rồi! Seol Ha? Cái tên đó có phải là thật không đấy?”
“Tớ, tớ chưa bao giờ nói dối cậu cả! Cái tên đó ở vùng này tớ chỉ nói với mỗi mình cậu thôi mà!”
“Cha mẹ cậu đã lừa cha tôi để vào được đây. Tại sao họ lại làm thế? Chỉ có một lý do duy nhất thôi. Vì họ là cảnh sát nên họ đến đây để bắt tội phạm! Họ đến để hủy hoại chúng tôi!”
Alessandro trút cơn giận dữ dồn dập như bão tố. Cô bé tha thiết thanh minh rằng không phải như vậy, xin hắn hãy tin mình, nhưng vô ích.
“Nếu vì cậu mà mẹ tôi có chuyện gì... tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu. Chuyển nhà? Được thôi, tốt lắm. Hãy cút về Mỹ đi. Mau về đó đi!”
“Sandro, chúng mình là bạn mà. Là bạn thân nhất của nhau cơ mà, đúng không? Làm ơn đi, tớ không hề lừa dối cậu!”
“Bạn bè sao?”
Sandro, người nãy giờ vẫn luôn nổi giận, bỗng chợt cười. Đó là lần thứ hai trong đời Seol Ha nghe thấy một tiếng cười rợn người đến thế.
“Cậu nghĩ bấy lâu nay tôi đối xử tốt với cậu là vì cái gì?”
“Thì là vì chúng mình…”
“Chỉ vì tôi thấy tội nghiệp một đứa hay gây rắc rối và nhõng nhẽo như cậu nên mới để mắt tới thôi. Mới chơi cùng một chút mà cậu tưởng là bạn thật đấy à?”
Những lời nói sắc lẹm như nhát dao đâm xuyên qua trái tim Seol Ha. Cảm giác như vừa nuốt phải những chiếc gai nhọn hoắt. Những giọt nước mắt tuôn rơi không ngừng đã thấm đẫm đôi má cô bé.
“Chúng ta không phải là bạn. Chỉ có mình cậu là ảo tưởng thôi. Tôi đã rất mệt mỏi khi ngày nào cũng phải nghe tiếng than vãn của cậu rồi, giờ thì tốt quá.”
Sao cậu lại có thể quá đáng đến thế? Sandro mà Seol Ha biết không bao giờ nói những lời độc địa như vậy. Cậu ấy luôn lịch sự và tử tế với tất cả mọi người mà—
“Hãy cùng đám cha mẹ cảnh sát của cậu cút xéo về Mỹ hay bất cứ đâu đi.”
“San, dro…”
“Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa. Lúc đó tôi sẽ không để yên đâu.”
Cô bé không biết một Sandro như thế này. Sandro, người mà Seol Ha yêu quý là Alessandro cơ mà…
Vừa chạy khỏi nhà nguyện, Seol Ha vừa khóc nức nở suốt đường về nhà. Khi về đến nơi, khóe mắt cô bé đã sưng đỏ và đau rát vì khóc quá nhiều.
Cha mẹ nhìn thấy tình trạng của con gái thì vô cùng hoảng hốt. Trước câu hỏi tại sao lại khóc, cô bé đã nói dối rằng vì mình bị ngã đau ở đầu gối.
Cha mẹ không hỏi thêm gì cả. À không, chính xác là họ không thể hỏi được. Bởi từ tối hôm đó, Seol Ha bắt đầu lên cơn sốt cao và nằm bẹp suốt ba ngày trời.
Và vào ngày thứ tư,
“…Bắn đi.”
“Sandro?”
Cô bé đã trở nên hoàn toàn cô độc.
Cảm giác cứng cáp nơi đầu ngón tay đã kéo ý thức của River quay về với thực tại. Khi cô dùng ngón cái vuốt ve lớp vỏ mịn màng của cây bút máy, phần kim loại đã trở nên ấm nóng vì cô đã nắm giữ nó quá lâu.
Chuyện đó đã xảy ra từ 18 năm trước. Thời gian trôi qua đã làm thay đổi rất nhiều thứ. Seol Ha giờ đã trở thành đặc vụ River Winstead, còn Sandro đã lớn lên thành Alessandro Michele Ranieri – người kế vị của gia đình Ranieri.
Thế nhưng, mỗi khi nhìn thấy hoặc nghe thấy điều gì đó không thay đổi, River lại cảm thấy hoang mang.
Một Alessandro dịu dàng và tử tế. Một Alessandro thản nhiên giết chết một con người.
Rốt cuộc, đâu mới là con người thật của anh?
Dù có hỏi bao nhiêu lần đi chăng nữa, cũng chẳng có ai có thể cho cô một câu trả lời thỏa đáng.
💬 Bình luận (0)