Link đọc Manhwa Solstice: tại đây
————————————————————
Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ
Chương: 11
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
Nate nghiến răng ken két. Dù cấp trên có thô lỗ đến đâu thì anh cũng không thể chửi thẳng mặt ông ta được.
Chuyện anh thích River là bí mật ai ai cũng biết trong bộ phận vào thời điểm đó. Đồng nghiệp thân thiết thì trêu chọc đó là mối tình đơn phương bi đát, có người còn thắc mắc tại sao anh lại thích một cô nàng tham công tiếc việc chẳng quan tâm đến gì khác ngoài công việc.
Nhưng những người biết tình cảm của anh đã kéo dài mấy năm trời thì cũng hạn chế đem chuyện đó ra đùa cợt. Nhất là sau khi River bị đình chỉ và Nate bắt đầu hút thuốc.
Jonathan Spencer không thể không biết chuyện này, nhưng lý do ông ta vẫn cố tình hỏi thì quá rõ ràng.
Để củng cố trật tự cấp bậc. Rằng dù mày có thăng tiến nhanh đến đâu ở độ tuổi còn trẻ, thì mày vẫn chỉ là cấp dưới của tao, không bao giờ vượt mặt được tao.
“Cậu bảo hai người lớn lên cùng nhau đúng không?”
Nate miễn cưỡng trả lời.
“Vâng.”
“Vậy chắc hai người phải thân thiết lắm, thế mà cậu không thấy gì thật sao?”
Giờ mà còn hỏi câu vớ vẩn này à.
Nate âm thầm siết chặt nắm tay giấu sau lưng trước câu hỏi cố tình xát muối vào vết thương lòng. Sao mà không thấy gì cho được. Chỉ nghe báo cáo cô đã hôn hắn ở phòng tranh thôi cũng đủ khiến anh đau đớn rồi.
Nhưng anh không thể tỏ thái độ khó chịu ở đây. Không chỉ vì Jonathan là cấp trên. Mà chính Nate là người đã đề nghị River tham gia nhiệm vụ này. Chính anh là người đã mở lời dù biết rõ chuyện gì sẽ xảy ra.
Thế nên giờ có hối hận thì... cũng chỉ nực cười thôi phải không.
“Không thể đánh đồng cảm xúc cá nhân với công việc được ạ.”
“...”
“Đây là nhiệm vụ quan trọng, và nếu Winstead là người duy nhất phù hợp, thì chẳng phải tôi nên cầu chúc cho cô ấy thành công sao.”
Khóe miệng Jonathan nhếch xuống. Có vẻ như ông ta đã mất hứng. Chắc ông ta muốn thấy cảnh Nate không kiềm chế được tính khí mà nổi đóa lên, nhưng câu trả lời mẫu mực nhận được lại khiến ông ta thấy nhạt nhẽo.
“Chà, không biết tôi có giữ chân người đang mệt mỏi lâu quá không đây. Muộn rồi, cậu về nghỉ đi.”
Bỏ lại sau lưng lời khích lệ giả tạo của kẻ đạo đức giả, Nate thu dọn đồ đạc bước ra. Nhưng bước chân anh không hướng về phòng ngủ mà đi thẳng đến phòng tắm.
Trong buồng tắm mờ mịt hơi nước trắng xóa, Nate tựa trán vào tường. Nước từ mái tóc ướt sũng chảy xuống trán, má, cằm rồi nhỏ giọt xuống ngực.
Tiếng nước xối xả từ vòi hoa sen đập vào nền gạch ồn ào. Âm thanh rào rào chọc vào màng nhĩ ấy dường như cũng đang làm xáo trộn tâm trí anh.
Nate lặng lẽ nhắm mắt lại. Dưới làn nước xối xả, ký ức về ngày đầu tiên anh đối diện với cái tên đau thương ấy sống động ùa về.
* * *
18 năm trước.
Hôm đó là lễ Giáng sinh.
Chưa kịp mở quà dưới cây thông, mẹ đã gửi Nate sang nhà bác hàng xóm Bernstein từ sáng sớm với lý do phải đi cửa hàng thực phẩm.
“Mẹ sẽ về ngay thôi nên con nhớ nghe lời bác nhé. Chiều mẹ sẽ làm bánh pudding chuối cho con, chịu không?”
Dù rất tò mò không biết ông già Noel đã tặng quà gì nhưng Nate vẫn cố nhịn. Vì cậu muốn mở quà cùng mẹ.
Nhưng ăn trưa xong mẹ vẫn chưa về.
Khi bầu trời chuyển sang màu đỏ rực, bác hàng xóm sau khi nghe điện thoại của ai đó đã bảo mẹ bị thương nên phải vào bệnh viện.
“Thế cháu vào thăm mẹ không được ạ?”
“Xin lỗi cháu yêu. Hôm nay ngủ lại nhà bác một đêm nhé.”
Hôm nay bác hàng xóm tốt bụng lạ thường. Sau bữa tối bác cho cậu ăn bánh phô mai, cậu chơi điện tử đến khuya cũng không bị mắng. Nhưng nghe tin mẹ ốm, cậu chẳng thấy vui chút nào.
Hôm sau, những vị khách bất ngờ ghé thăm. Ông bà ngoại vừa nhìn thấy Nate đã dang tay ôm chầm lấy cậu rồi khóc nức nở.
“Ông ơi, mình không đi gặp mẹ ạ?”
“Cháu ngoan, ngày mai chúng ta sẽ đi gặp mẹ. Khi nào ông bố chết tiệt của cháu về tới nơi đã.”
“Ông nó này, trước mặt trẻ con ăn nói cẩn thận chút đi.”
Chờ thêm một ngày thì cậu làm được. Ở trường cậu còn được nhận bằng khen ‘Kiên nhẫn nhất’ mà. Ngày mai chắc chắn sẽ được mở quà cùng mẹ.
Nhưng tối hôm đó, ông ngoại đặt Nate ngồi lên ghế sofa trước lò sưởi và nói.
“Cynthia... mẹ cháu đã mất trong một vụ tai nạn giao thông rồi.”
Người lớn bận rộn đi lại, bàn bạc xem đặt hoa ở đâu, ai sẽ đến dự và ngồi chỗ nào.
Giữa khung cảnh hỗn loạn nhưng bầu không khí vẫn nặng nề. Nate ngồi trơ trọi trên ghế, lặng lẽ nhìn xuống mũi giày. Đó là đôi giày da bò bảnh bao nằm trong hộp quà.
Chiếc ghế còn lại của bàn ăn 3 người đã bỏ trống khá lâu. Mẹ, người luôn đánh dấu X lên lịch để đếm ngược ngày bố về nước, giờ đang nằm trong quan tài trước bệ thờ kia. Cậu muốn nói với ông già Noel rằng cậu không cần giày nữa, hãy trả lại mẹ cho cậu.
Những người mặc đồ tang đen bắt đầu đổ về nhà tang lễ. Nate đang ngồi thẫn thờ trên ghế thì nghe tiếng gọi, cậu ngơ ngác nhìn quanh.
“Bố...?”
Bố đang đứng ở cửa ra vào nhà tang lễ. Gương mặt đã lâu không gặp trông vô cùng mệt mỏi.
“Bố ơi, mẹ bị-”
“Không cần giải thích đâu con.”
Bố quỳ một chân xuống cho ngang tầm mắt với cậu. Rồi nắm chặt lấy hai vai cậu. Nate nhìn bố với ánh mắt dao động.
“Mẹ... đã lên thiên đường rồi. Đến một nơi tốt đẹp hơn ở đây.”
Trước vẻ mặt đau buồn chưa từng thấy của bố, Nate không thốt nên lời.
Tang lễ diễn ra trong lặng lẽ. Những lời tưởng nhớ mẹ và lời chia buồn của mọi người nối tiếp nhau, chiếc quan tài đóng kín được những người lớn khiêng ra nghĩa trang.
Ông bà ngoại khóc ngất. Bố không khóc nhưng khuôn mặt cứ nhăn nhúm lại. Ngoài ra, tất cả những người Nate quen và không quen đều cúi đầu trước cuộc chia ly vĩnh viễn.
Chỉ khi chiếc quan tài chứa mẹ được hạ xuống cái hố sâu hoắm, Nate mới thực sự hiểu ý nghĩa của cái chết. Rằng con gái của ông bà ngoại, vợ của bố, mẹ của Nate - người tên Cynthia Miller - không còn tồn tại trên đời này nữa.
Nate khóc nhiều đến mức mặt mày tái mét khi trở về nhà ông bà ngoại. Bố lại bỏ đi đâu đó ngay cả khi tang lễ chưa kết thúc. Ông ngoại tối nào cũng ngồi ngoài hiên thở dài thườn thượt.
Phải đến hơn một tháng sau tang lễ, bố mới đột ngột xuất hiện ở trang trại Landfield. Ông ngoại, người đã chửi rủa bố suốt thời gian qua, chỉ im lặng trừng mắt nhìn bố.
“Con sẽ đón Nate đi.”
“...Thằng khốn nạn.”
Bầu không khí giữa hai người không chỉ ngượng ngùng mà còn đầy bất an. Nhưng thứ thu hút sự chú ý của Nate là cô bé đang nắm tay bố.
“Bạn này là ai thế ạ?”
Tóc đen, mắt đen. Màu tóc và màu mắt không dễ gặp ở khu này, nhưng điều lạ lùng hơn cả là ngoại hình kỳ lạ của cô bé.
Người phương Đông trên phim hoạt hình mắt đâu có to thế này, cô bé này lại có những đường nét thanh tú và làn da trắng trẻo lạ thường.
“Tên là River. Từ giờ sẽ sống cùng chúng ta. River, đây là con trai chú, Nate.”
Trong lúc Nate còn đang ngỡ ngàng, bố quay sang nhìn River.
“Hai đứa bằng tuổi nhau, từ nay... cố gắng sống hòa thuận nhé.”
Cô bé tên River nhìn vào hư không một lúc rồi gật đầu. Có vẻ bố hài lòng với điều đó. Mẹ từng dặn khi trả lời ai thì phải nói to và rõ ràng cơ mà.
Bố dường như chẳng quan tâm đến mẹ, cũng chẳng quan tâm đến Nate. Ông chỉ nói chuyện và vỗ lưng ân cần với mỗi cô bé tên River gì đó mới dẫn về. Hơi thở của Nate trở nên dồn dập.
“Anh vào đây nói chuyện một lát.”
Bố theo ông ngoại vào trong nhà. Bà ngoại đang chăm sóc luống hoa păng-xê cũng lo lắng đi theo, để lại cô bé và Nate trơ trọi trong vườn.
Nate nghĩ đây là cơ hội nên bắt chuyện.
“Này.”
“...”
“Cậu đâu phải người nhà tôi sao lại đòi sống cùng? Tôi sẽ không cho cậu ở nhà tôi đâu.”
“...”
“Không biết nói à? Không biết tiếng Anh hả? Thế thử nói tiếng Trung xem nào.”
Những lời lẽ mà người lớn nghe thấy chắc sẽ hoảng hồn thốt ra từ miệng Nate. Ông bà và bố có vẻ đang bận tranh cãi gì đó trong phòng khách.
“Này, không trả lời à?”
“Tên tôi không phải là Này, tôi là River.”
Cuối cùng cô bé cũng chịu mở miệng trả lời đàng hoàng.
“Tôi cũng đâu coi cậu là người nhà. Tôi không sống ở nhà cậu, tôi sẽ sống ở nhà chú Ben.”
Cô bé phản bác từng câu từng chữ của Nate một cách gãy gọn. Thái độ không hề nao núng khiến khí thế của Nate xẹp xuống một chút.
“Với lại tôi là người Mỹ. Mẹ tôi là người gốc Hàn. Cậu có biết câu vừa rồi là phân biệt chủng tộc không? Người lớn mà biết là cậu bị mắng đấy.”
Nate cứng họng, chỉ biết mấp máy môi, sau đó cậu không còn dám bắt nạt River thêm nữa. Không phải vì sợ bị mắng, mà là vì không còn sức lực để làm thế.
Không biết trong phòng khách đã nói những chuyện gì, nhưng ông ngoại quát bố đừng bao giờ vác mặt đến đây nữa. Bà ngoại một mình ra tiễn, đưa cho cậu túi giấy đựng bánh quy và dặn dò.
“Nate, nghe lời bố, và sống hòa thuận với River nhé.”
“...Vâng ạ.”
Sao ai cũng bênh nhỏ đó thế nhỉ.
Dù đã vâng dạ nhưng trên đường đến ngôi nhà mới, Nate không nói chuyện với ai. Suốt mấy tiếng đồng hồ xe chạy trên đường cao tốc, cậu chỉ nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ.
Detroit là một nơi u ám. Cậu muốn về nhà ở Colorado nhưng bố chỉ lặp đi lặp lại rằng ở đó nguy hiểm.
“Tuần sau giường mới sẽ đến. Từ giờ đến lúc đó hai đứa chịu khó ngủ chung giường nhé, được không?”
“Con không muốn ngủ cùng cậu ta. Bảo cậu ta ra sofa mà ngủ chứ, tại sao...”
Đang giãy nảy phản đối kịch liệt, nhưng nhìn vẻ mặt đau khổ của bố, Nate đành miễn cưỡng gật đầu. Cậu sợ cứ thế này thì bố cũng sẽ bỏ đi xa mất.
Đêm hôm đó, đã nằm rất lâu rồi mà Nate vẫn không ngủ được. Nỗi buồn muộn màng ập đến. Lồng ngực đau nhói từng cơn khiến cậu không tài nào chợp mắt nổi.
Nước mắt thấm đẫm gối. Cậu trùm chăn khóc thầm nên phát ra tiếng nấc cụt. Cảm nhận được sự ngọ nguậy sau lưng, Nate cố tình lờ đi việc cô bé kia đang trằn trọc hay ngồi dậy.
Một lúc lâu sau, khi ló đầu ra khỏi chăn, bắt gặp ánh mắt đang nhìn xuống mình, Nate giật bắn mình hoảng hốt.
💬 Bình luận (0)