Link đọc Manhwa Solstice: tại đây
————————————————————
Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ
Chương: 6
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
“Hơ, nhìn ngoài đời còn đẹp hơn đấy nhỉ? Tôi cứ tưởng dùng ảnh lừa tình cơ đấy.”
Ánh mắt gã đàn ông lướt qua River một lượt. Gã huýt sáo một tiếng rồi chìa tay ra.
“Federico. Chắc không cần giới thiệu tên thật đâu nhỉ?”
Vào ngày tác chiến, Federico Marvichi, kẻ mà cô trực tiếp gặp mặt ở ngoại ô Milan, khó mà tin nổi lại là cảnh sát do chính phủ Ý cài cắm. Nhìn góc nào cũng thấy giống một tên côn đồ điển hình. Kể ra thì ông ta cũng rất tròn vai đấy chứ.
River cố gắng thể hiện sự hòa nhã, bắt tay ông ta. Cảm giác lòng bàn tay nhớp nháp chạm vào thật khó chịu nhưng cô vẫn ráng nhịn.
“Tôi là Lily. Chào ‘cậu’.”
Vì chiếc váy ngắn trên đầu gối nên ngay từ lúc bước lên ghế phụ, River đã phải luôn để ý giữ cho gấu váy không bị tốc lên. Thấy cô cứ bồn chồn mân mê gấu váy, Federico cười khanh khách.
“Không cần phải cố che đậy thế đâu. Phụ nữ phải hở một chút mới đẹp chứ.”
Đâu cần phải du côn từ ngoại hình đến cả nhân cách thế này chứ. Không biết đây là diễn hay là bản chất thật của hắn, nhưng có một điều chắc chắn. Cô không muốn ở gần Federico dù chỉ 5 phút.
“Nói chuyện công việc đi.”
Nghe vậy, Federico nhún vai rồi lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ từ trong túi áo.
“Nghe cho kỹ đây. Nơi tổ chức tiệc có hai tầng, hầu hết khách khứa sẽ tụ tập đông đúc ở tầng 1. Chỉ có đúng hai loại người được lên tầng 2. Thứ nhất, thành viên cốt cán của tổ chức. Thứ hai, những cô nàng xinh đẹp và lẳng lơ. Hiểu ý tôi chứ?”
Ông ta dùng bút bi chỉ chọt vào bản phác thảo sơ sài để giải thích kế hoạch, rồi vẽ một mũi tên dài.
“Cấu trúc ở giữa thông tầng nên từ tầng 2 có thể nhìn xuống tầng 1. Alessandro đến nơi nhiều khả năng sẽ vào ngay phòng riêng. Trông hắn có vẻ không thích nhảy nhót cho lắm đâu? Chắc hắn sẽ di chuyển theo lộ trình này.”
“Vậy thì... muốn lọt vào mắt hắn thì tôi nên đứng ở chỗ này thay vì sàn nhảy.”
River dùng ngón trỏ chỉ vào một vị trí ở tầng 1, Federico gật đầu.
“Đúng rồi. Ở đó có bức tượng thần Vệ Nữ khỏa thân. Cứ lượn lờ quanh đó là được. Rồi tôi sẽ giới thiệu (1)Dolce với (2)Bambino một cách tự nhiên như nước chảy mây trôi.”
“Bambino? Dolce?”
“Bambino là hắn, còn Dolce là cô.”
“Tôi đâu có nghe nói là đã đặt mật danh.”
“Tôi vừa mới nghĩ ra trên đường tới đây. Khi liên lạc với Spencer hay Miller thì không thể nói toẹt tên thật ra được mà.”
Bambino với Dolce, nghe như tên chó mèo vậy. Thấy biểu cảm của River, Federico vừa nổ máy xe vừa bồi thêm.
“Theo ‘kịch bản’ thì đúng là tên con chó chết tiệt tôi nuôi đấy. Nào, đi được chưa?”
Suốt quãng đường lái xe, Federico lải nhải xen kẽ những câu chuyện nhàm chán và những trò đùa thô tục. River chẳng buồn cười lấy lệ, cô đáp lại tất cả bằng những câu ‘Chắc vậy’ và ‘Thế à’.
Đến nơi, Federico xuống xe trước. Khi River theo sau bước ra, bàn tay gã đàn ông tự nhiên đặt lên eo cô. Làm như ga lăng hộ tống lắm vậy. Vấn đề là chiếc váy cô mặc lại khoét sâu xuống tận dưới eo. Trong lúc đi thang máy từ sảnh khách sạn lên, bàn tay thô kệch của hắn cứ vuốt ve nhớp nháp trên da thịt trần trụi của River.
‘Thằng chó đẻ này...’
Ông ta biết cô không thể nổi giận hay hất tay ông ta ra nên mới làm vậy. Nếu gây chú ý thì mọi chuyện sẽ hỏng bét. River cố nặn ra nụ cười rạng rỡ rồi thì thầm.
“Ông làm trò biến thái này với cháu gái mình mà coi được à?”
“Quan hệ thân thiết thì cũng có thể thế này mà? Tôi sẽ nói trước mặt mọi người là hồi nhỏ tôi còn tự tay tắm rửa, mặc quần áo, đút cơm cho cô nữa cơ―”
“Bớt xàm ngôn đi. Nếu không muốn sau này bị đập cho một trận.”
River nén cơn bốc đồng muốn đấm vào mặt Federico. Ngay trước khi thang máy đến nơi, Federico thì thầm bằng giọng tình cảm đến mức thừa thãi.
“Cơ hội chỉ có một lần thôi. Nhớ kỹ đấy.”
Hơi thở nóng hổi nhớp nháp phả vào khiến cô nổi da gà. Cửa thang máy vừa mở, River liền bước nhanh ra ngoài. Quay lại nhìn, thấy Federico đang tinh nghịch ngoắc ngoắc một bàn tay. Bàn tay vừa vuốt ve da thịt cô.
Bàn tay đó rút tấm thiệp mời đưa cho bảo vệ. Người bảo vệ đối chiếu tên trên thiệp với danh sách khách mời. Gã nhìn lướt qua Federico một lượt, rồi đến River, sau đó gật đầu.
“Đã xác nhận. Vui lòng giao nộp vũ khí tại đây rồi vào trong.”
Sau khi qua cửa kiểm soát an ninh khá nghiêm ngặt, cảnh tượng hiện ra trước mắt đúng là một bữa tiệc thượng lưu.
Ở một góc sảnh được trang trí bằng hoa và vải lụa, ban nhạc đang chơi những bản nhạc cổ điển. Mọi người khiêu vũ trên sàn hoặc cầm ly rượu trò chuyện, những người phục vụ bưng khay đồ ăn nhẹ đi lại mời khách.
Chỉ có mỗi mình cô là mặc chiếc váy ngắn trên đầu gối hơn một gang tay. Phải rồi, mặc thế này thì chắc chắn sẽ nổi bật.
Các thành viên tổ chức cũng được bố trí khắp nơi trong bữa tiệc. River theo thói quen quan sát và nắm bắt vị trí của từng người. Một tên ở quầy bar, cầu thang lên tầng 2 có hai tên đứng trên và hai tên đứng dưới. Chỉ những tên lộ diện đã chừng này, nếu tính hết chắc phải khá đông.
“Lát gặp lại nhé, Lily.”
Vừa vào đến nơi, Federico đã biến mất với lý do đi ‘kèm’ Bambino. Cô cầm ly sâm panh đứng gần tượng thần Vệ Nữ bắt đầu chờ thời cơ. Tất nhiên, cô không uống lấy một giọt rượu nào. Có vài gã đàn ông lạ mặt lân la đến làm quen nhưng cuộc trò chuyện không kéo dài quá hai câu.
Đến khi người đàn ông thứ năm bắt chuyện với River rồi bị từ chối bỏ đi, những tiếng ồn ào nhỏ to xung quanh bỗng nhiên giảm hẳn.
Đến lúc rồi. Chỉ một thay đổi nhỏ trong khoảnh khắc, cô đã nhận ra ngay.
Không khó để tìm thấy Federico từ xa. Chỉ cần nhìn cái miệng tía lia không ngớt là đã thấy ngứa mắt một cách quen thuộc. Thật đáng ngạc nhiên là ông ta vẫn chưa bị người của tổ chức ghim với cái nết đó.
Ngay sau đó, một người đàn ông cao lớn nổi bật lọt vào tầm mắt cô. Khuôn mặt trắng bệch vô cảm cùng ánh mắt lạnh lùng, dửng dưng. Thế nhưng từng cử chỉ, bước đi của hắn, chỉ riêng sự hiện diện thôi cũng đủ áp đảo mọi thứ xung quanh.
River lặng lẽ nhìn chằm chằm vào mục tiêu. Nếu hắn là con mồi, thì chắc chắn phải là một con mãnh thú to lớn và tuyệt đẹp. Là loại dã thú khiến người ta muốn bóp cò dù phải đánh cược cả mạng sống.
Trong khoảnh khắc, kim giây đang chạy bỗng khựng lại. Đôi mắt xanh biếc đang nhìn về phía này.
Cả buổi tối, tâm trạng Alessandro chẳng mấy vui vẻ.
Đã miễn cưỡng lết xác đến tận Milan, vậy mà cú liên lạc muộn màng của Damiano lại chơi hắn một vố đau điếng. Bảo là có việc gấp nên không đến Milan được.
Bố già thì đời nào thèm nói dối mấy chuyện vặt vãnh. Nhưng nếu không phải vì yêu cầu muốn gặp mặt một lần, thì hắn đã chẳng thèm tham dự cái bữa tiệc chết tiệt này.
Hắn dừng lại ở lan can tầng 2, chậm rãi đưa mắt nhìn xuống tầng dưới. Hắn nhận ra vài gương mặt trong danh sách Paolo đưa, nhưng phần lớn là những cô gái trẻ lạ mặt. Lại còn đi một mình không có bạn nhảy.
Tỉ lệ giới tính khách mời lệch hẳn về một phía là có lý do cả. Tất cả đều là mưu đồ nhằm gán ghép phụ nữ cho Alessandro.
Bọn họ muốn người thừa kế nhà Ranieri chọn người phụ nữ chịu ảnh hưởng của mình làm bạn tình, hay xa hơn là làm vợ. Nếu khó quá thì ít nhất cũng mong đẻ được một đứa con ngoài giá thú.
“À, lần này tôi cũng mời cả cô cháu gái đến. Tên là Lily Gray. Là con gái của chị tôi lấy chồng người Mỹ sinh ra đấy ạ.”
Alessandro thản nhiên để những lời huyên thuyên bên cạnh vào tai trái rồi trôi tuột sang tai phải. Federico Marvichi. Đúng là một kẻ nông cạn và ồn ào. Từ giọng điệu đến ngoại hình đều toát lên vẻ hạ đẳng, nhìn thôi đã thấy gai mắt.
“Khổ nỗi chồng chết trong tai nạn máy bay hạng nhẹ, bỏ lại mỗi đứa con gái nên tôi đã chăm sóc nó suốt bao lâu nay...”
Nhìn bộ dạng thì cứ tưởng là loại tôm tép không dám mở miệng nói chuyện với hắn, thế mà chẳng hiểu sao giao việc cho thì cũng đạt được chút thành quả. Nếu hắn biết được cái đức tính im mồm đúng lúc thì có lẽ Alessandro đã để hắn lại gần hơn một chút, nhưng chuyện đó chắc chắn sẽ không bao giờ xảy ra.
Federico tự nhiên nhoài người qua lan can hướng xuống tầng 1, chỉ tay vào một chỗ. Ánh mắt lạnh lẽo của Alessandro vô thức nhìn theo hướng ngón tay đó.
“Nó đang ở kia kìa. Ngài thấy không?”
Một người phụ nữ đang đứng ở nơi Federico chỉ. Tóc đen, váy ngắn đỏ rực, bờ vai và tấm lưng trần đầy khiêu khích. Ý đồ quá lộ liễu.
Biết ngay mà, lại kiếm đâu ra một cô ả gốc Á nữa chứ gì.
Không đính chính cái hiểu lầm ‘cuồng gái Á’ kia có phải là sai lầm không, dạo gần đây hắn bắt đầu thấy trăn trở. Mấy thằng ngu cứ nghe hơi nồi chõ bảo đó là gu của hắn rồi tưởng cứ là gái Á thì được hết...
“Lily! Nhìn lên đây, đúng rồi.”
Nghe tiếng gọi của Federico, người phụ nữ tên Lily ngó nghiêng xung quanh rồi ngẩng đầu lên.
Khoảnh khắc đó, đôi mắt đang đóng băng vì buồn chán bỗng lóe lên tia sáng lạ.
Biểu cảm trên gương mặt không hề thay đổi, nhưng sâu bên trong lại dậy sóng. Như thể ném một hòn đá xuống mặt hồ yên ả, như vùng biển băng giá ở cực địa bắt đầu tan chảy. Alessandro bất giác rướn người về phía trước qua lan can.
“...”
Hắn thậm chí không nhận ra mình đang im lặng. Chỉ mải mê dõi theo người phụ nữ vừa lọt vào tầm mắt.
Cô ta là một mỹ nhân sắc sảo. Không phải kiểu đẹp rực rỡ, nhưng khuôn mặt thanh tú cùng đôi mắt mơ màng trông hệt như một đóa hoa đẫm sương. Đôi môi đầy đặn khẽ hé mở như muốn nói điều gì. Hắn vô thức mấp máy môi như để đáp lời.
Đối phương cũng đứng chôn chân tại chỗ, nhìn chằm chằm vào Alessandro. Ánh nhìn mãnh liệt quấn lấy nhau giữa không trung. Cô gái không hề né tránh ánh mắt đang soi mói một cách mù quáng ấy.
Thời gian như ngừng trôi, không ai có thể xâm phạm.
“*Sottocapo? Sottocapo? Ngài không sao chứ?”
*Sottocapo: phó thủ lĩnh trong tổ chức Mafia
Tiếng gọi bên tai thật phiền phức. Alessandro vẫn không rời mắt khỏi người phụ nữ, ra lệnh bằng giọng trầm thấp.
“Đưa lên đây.”
Cô gái đó.
💬 Bình luận (0)