Link đọc Manhwa Solstice: tại đây
————————————————————
Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ
Chương: 64 🔞🔞
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
Alessandro lại đặt một nụ hôn lên môi River khi cô đang lặng người không nói nên lời. Hắn khẽ hôn lên má và khóe môi cô, tạo ra những tiếng ‘chụt’ nhẹ nhàng rồi lùi ra một chút, thì thầm.
“Tôi sẽ không làm em đau. Sẽ không dồn em đến mức phải cầu xin... ức... đâu.”
Hắn khẽ thúc hông. Vật cứng rắn vừa mới rút ra một chút lại tiến vào, bắt đầu thúc nhẹ liên tục như đang gõ vào quanh cổ tử cung. Với một cơ thể đang nóng bừng, dù chỉ là một khoái cảm nhỏ nhất cũng mang lại sự kích thích chí mạng.
Nhưng dường như bấy nhiêu đó vẫn là chưa đủ.
Mặc dù việc cửa mình bị căng rộng để đón nhận dương vật là một thử thách khó khăn, nhưng tách biệt với nỗi đau đó, hình ảnh một Sandro từng điên cuồng cày xới sâu tận bên trong cứ hiện lên trong tâm trí cô.
Trong những lần quan hệ trước, cô đã khẩn khoản xin hắn hãy làm nhẹ nhàng hơn, chậm hơn, yếu hơn. Thế nhưng, khi thực sự được tận hưởng một cuộc ân ái dịu dàng như mong muốn, cô mới nhận ra, thà rằng bị đâm xuyên đến mức ngất đi còn hơn là cứ chậm rãi, nhấm nháp từng chút một như thế này. Cô muốn bị hắn chiếm hữu đến mức không còn tâm trí để suy nghĩ về bất cứ điều gì khác.
River cử động đôi chân, quấn chặt lấy eo Alessandro. Cô kéo sát phần thân dưới lại, như thể muốn nuốt trọn không chỉ thân cây mà cả gốc rễ của hắn.
“Cứ làm... mạnh hơn nữa đi.”
Trước hành động chủ động lần đầu tiên của cô, hắn dường như cũng sững sờ, nhưng đôi mắt xanh biếc ấy nhanh chóng bùng lên ngọn lửa dục vọng mãnh liệt.
“Nếu thấy quá sức thì hãy ra hiệu để tôi dừng lại nhé.”
Alessandro nhấc một chân của River lên, gác chéo qua vai mình. Bụng dưới hơi bị ép xuống khiến cô cảm nhận sự hiện diện của hắn bên trong càng thêm rõ rệt.
“Em muốn cắn hay cào cấu gì cũng được, tùy em. Còn trước đó, tôi sẽ không dừng lại đâu.”
Có vẻ như sự khoan nhượng đã là quá đủ, hắn rút phần thân dưới ra sau. Tưởng như hắn định rút ra hết khi chỉ còn phần quy đầu kẹt lại, nhưng rồi phập, hắn lại lách vào, mở toang nơi đã được thuần hóa từ lâu. Đầu dương vật miết dọc theo thành âm đạo đang co thắt, lấp đầy đến tận nơi sâu nhất. Khoảng cách giữa cô và hắn lúc này không thể gần hơn được nữa.
“Sandro, a…!”
Vòng eo cô cong lên. Khoái cảm run rẩy râm ran khắp cơ thể. Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán và sống lưng. Phải, đây chính là điều cô khao khát. Ngay cả trong lúc đang quằn quại vì bị hắn đâm xuyên, River vẫn nhận ra cơ thể mình đã nhớ nhung đỉnh cao của sự khoái lạc này đến nhường nào.
Để đổi lấy sự ‘mạnh hơn nữa’, cô đã phải trả một cái giá tương xứng.
Đêm đó, River đã đạt cực khoái không biết bao nhiêu lần. Nhưng cô chưa một lần mở lời bảo Alessandro dừng lại.
Đây là lần đầu tiên cô vẫn còn giữ được ý thức sau khi cuộc ân ái kết thúc. River tận mắt nhìn thấy Sandro dùng khăn ấm lau vùng giữa hai chân cho mình. Những động tác của hắn tinh tế đến không ngờ. Có lẽ lý do bấy lâu nay cô không cảm thấy khó chịu mỗi khi tỉnh dậy là nhờ sự chăm sóc này.
Sau khi đặt chiếc ly không mà River vừa uống xong lên bàn cạnh giường, hắn mới nằm xuống bên cạnh cô. Cả hai cùng nằm nghiêng, trần trụi đối diện nhau khiến cô cảm thấy thật kỳ lạ. Cảm giác dương vật vẫn còn cứng rắn chạm vào đùi, hay lồng ngực hắn cọ xát vào đầu ngực vẫn còn hằn vết răng, tất cả đều mang lại cảm giác xa lạ.
Để thoát khỏi bầu không khí ngượng ngùng và kỳ quặc này, River khơi lại một câu hỏi vừa nảy ra trong đầu.
“Silvio nói rằng sắp tới ông ấy sẽ đi chợ hoa. Ông ấy định mua hạt giống hoặc củ giống về.”
Vài ngày trước, River đã nhờ Silvio giúp đỡ vì muốn trồng cây ở bãi đất trống phía sau dinh thự. Marta đứng cạnh lúc đó có vẻ không mặn mà lắm, nhưng khi nghe nói Alessandro đã đồng ý, bà liền mỉm cười rạng rỡ. Tuy nhiên, cô vẫn chưa quyết định sẽ trồng loại hoa nào.
“Nên là... anh có thích loại hoa nào không?”
“Cũng không hẳn.”
“Tôi định trồng ở bãi đất trống nên anh cứ nói gì đi chứ. Bất cứ thứ gì anh chợt nghĩ đến ấy.”
Ánh mắt người đàn ông hướng lên không trung. Trông hắn có vẻ đang suy nghĩ. Sau một hồi cân nhắc khá lâu, cái tên thốt ra từ miệng hắn lại là một loài hoa đầy bất ngờ.
“…Hoa bách hợp (Lily)?”
Cô không thích loài hoa đó. Chắc chắn là hắn đã nghĩ đến nó dựa trên cái tên của Lily. Nhưng nếu cô để lại hoa bách hợp ở đây rồi đi mất, chẳng phải người ở lại sẽ cứ mãi nhớ về người đã ra đi sao?
Khác với bộ váy, hoa rồi cũng sẽ có ngày tàn lụi. Giống như việc cô không mang theo bất kỳ món quà nào của hắn, cô cũng không muốn để lại dấu vết của mình ở nơi này nếu có thể.
“Chẳng phải một loài hoa rực rỡ hơn sẽ tốt hơn sao? Nếu trồng bây giờ thì nghe bảo các loại cây thân củ sẽ rất tốt. Ví dụ như dạ lan hương, thủy tiên, tulip... À, hoa tulip thì sao? Màu sắc đa dạng, nếu nở cùng một lúc trông sẽ rất tuyệt đấy.”
“Vậy thì cứ làm theo ý em đi.”
“Anh nghe tôi nói hết đã chứ. Tulip cũng có nhiều loại lắm. Có loại cánh hoa mềm mại như ren, có loại lại pha trộn nhiều màu sắc. Vậy... Sandro, anh có thích màu nào không?”
“Màu xanh.”
Lần này hắn trả lời ngay lập tức. Hắn nhìn thẳng vào cô bằng ánh mắt mà cô chẳng thể nào khước từ.
“Tôi thích màu xanh.”
Trước giọng nói rõ ràng đến mức kiên định ấy, River không thể hỏi lại liệu đó có thực sự là màu sắc mà hắn yêu thích hay không.
Dù không nói một lời giữ cô ở lại, tại sao hắn lại cố chấp muốn níu giữ những mảnh ghép của Lily đến thế?
Nhưng cô không muốn biết lý do. Vì cô sợ nếu biết rồi, những chuyện mình không mong muốn sẽ ập đến.
“…Thật tiếc nhưng không có hoa tulip màu xanh đâu. Nếu anh thích hoa màu xanh, hoa lưu ly thì sao? Chúng đẹp lắm. Màu xanh của chúng rất giống với màu mắt của anh.”
Alessandro gật đầu như thể bấy nhiêu đó là đủ. Giữa cơn buồn ngủ đang ập đến, River khẽ lẩm bẩm.
“Đúng vậy. Một cánh đồng hoa lưu ly... chắc chắn sẽ đẹp lắm…”
Dù không thích ý nghĩa của loài hoa đó lắm nhưng cô quyết định sẽ quên nó đi. Chẳng phải hắn nói là thích màu xanh sao. Hiếm khi thấy hắn bày tỏ sở thích của mình một cách trực tiếp như vậy. Chiều lòng hắn đến mức này chắc là đủ rồi.
Lily đã chìm vào giấc ngủ say từ lúc nào không hay. Khi cô ít nói lại và nhịp thở trở nên bình thản, nghĩa là cô đã bắt đầu lơ mơ ngủ. Nếu không tiếp tục cuộc đối thoại và kiên nhẫn chờ thêm một chút, mí mắt cô sẽ từ từ khép lại.
Alessandro lặng lẽ quan sát người phụ nữ đang ngủ say trong vòng tay mình.
Một người phụ nữ đặc biệt.
Một người phụ nữ tưởng như mọi cảm xúc đều hiện rõ trên khuôn mặt, nhưng đôi khi ngay cả hắn cũng không thể nắm bắt được.
Một người phụ nữ tưởng như hành động của cô ấy rất dễ đoán, nhưng thực chất lại luôn nằm ngoài mọi dự liệu.
Và là người phụ nữ đầu tiên khiến hắn thấy luyến tiếc khi phải để cô ra đi.
Thế nhưng chỉ một thời gian ngắn nữa thôi, mối quan hệ này cũng sẽ kết thúc. Dù hắn có níu kéo thì Lily chắc chắn cũng sẽ từ chối, và hắn cũng không thể để cô ở lại ngôi nhà biệt lập với thế giới bên ngoài này mãi được.
Hơn nữa, thế giới của hắn quá tàn khốc và nguy hiểm để người phụ nữ này có thể bén rễ. Trong trường hợp xấu nhất, cô có thể bị bắt cóc như lần trước, hoặc thậm chí là bị sát hại. Việc phải đối diện với cái xác lạnh lẽo của Lily là kịch bản mà Alessandro muốn tránh nhất.
Hắn định sẽ đưa cô về Mỹ bình an, và ít nhất là đảm bảo cho cô không phải lo lắng về vấn đề tiền bạc trong tương lai. Đó hẳn là cách để hắn cầu chúc cho hạnh phúc của cô.
Hắn nhớ lại lần đầu gặp Lily vài tuần trước.
Vì là do Marvici giới thiệu nên hắn vốn định phớt lờ chứ chẳng hề kỳ vọng gì, nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy cô lần đầu, hắn đã không thể rời mắt. Dù cô khoác lên mình bộ đồ chẳng thể rẻ tiền hơn, nhưng trông cô vẫn thật thanh khiết, như một đóa hoa nở rộ sau cơn mưa.
Khi cô còn sợ hãi hắn, dáng vẻ cứng đờ của cô trông thật đáng yêu. Khi cả hai dần quen thuộc với nhau, sự hờn dỗi hay đôi lúc gai góc của cô lại càng khiến hắn bị thu hút. Thật kỳ lạ.
Mỗi khi nhìn về phía xa xăm, Lily lại thoáng hiện lên vẻ mặt buồn bã. Những lúc đó, nếu gọi tên cô, cô sẽ quay lại và mỉm cười nhẹ nhàng như không có chuyện gì xảy ra. Đó là một thói quen mà ngay cả cô cũng không nhận ra. Những lúc ấy, ánh mắt và trái tim của hắn cứ vô thức hướng về phía cô. Khác hẳn với những người đàn bà từng đi qua đời hắn. Tại sao vậy nhỉ. Tại sao lại—
Lại không muốn buông tay đến thế…
Khuôn mặt Lily khi ngủ trông thật bình yên. Theo bản năng, hắn đưa tay ra. Hắn dùng ngón trỏ mơn trớn đôi gò má hồng hào mềm mại, rồi vẽ một đường vòng cung theo làn môi cô. Cảm nhận được sự đụng chạm, người phụ nữ đang ngủ khẽ cựa quậy nhưng vẫn nở một nụ cười mờ ảo.
Vuốt ve mái tóc đen mượt mà xõa trên gối, Alessandro nhớ lại cuộc đối thoại ngắn ngủi với Cha đỡ đầu sau khi cuộc họp kết thúc.
“Con đã làm một việc quá liều lĩnh đấy, Alessandro.”
Hắn biết tại sao ông ta lại nói vậy. Trước đây, dù có đưa bạn tình về nhà, hắn chưa bao giờ hành động như thế này. Việc trì hoãn cuộc hẹn với Cha đỡ đầu hay việc không rời cô nửa bước là những điều chưa từng có tiền lệ đối với Damiano.
Hơn hết, việc hắn một mình lao vào nhà kho đầy rẫy kẻ thù chỉ để cứu một người phụ nữ chắc hẳn đã gây chấn động tâm lý không nhỏ cho ông ta.
“Con xin lỗi vì đã làm cha lo lắng. Nhưng tình thế lúc đó không còn cách nào khác. Hơn nữa Lily là người Mỹ, nếu lỡ như—”
“Ta không nghĩ con đã từng đưa ra nhiều lời bào chữa dài dòng như thế này đâu.”
“…”
“Ta không trách con vì quá lụy một người đàn bà. Vấn đề là con đã từ bỏ sự an toàn của chính mình một cách quá dễ dàng.”
“Trong lúc bị bắt giữ, Lily đã bị thương rất nặng. Một người của con bị cuốn vào bạo lực một cách bất công, con không thể cứ thế bỏ qua được. Cha biết mà, đây cũng là vấn đề danh dự nữa.”
“Cô gái đó quan trọng đến thế sao? Đến mức con phải đánh đổi cả mạng sống?”
Hắn đã không thể đưa ra bất kỳ câu trả lời nào. Lily quan trọng đến thế sao? Quan trọng chứ. Cô ấy là khách của hắn, là người hắn cần phải bảo vệ, và còn…
“Ta sẽ không ngăn cản con. Dù sao thì đó cũng là mối quan hệ sẽ sớm kết thúc thôi. Nhưng mà…”
Cha đỡ đầu nói thêm một câu ngắn gọn.
“Đừng quá sa đà vào trò chơi đồ hàng này, hỡi hoàng tử của ta.”
💬 Bình luận (0)