Chương 59

Link đọc Manhwa Solstice: tại đây

 

————————————————————

Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ

Chương: 59

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

Trong suốt thời gian vầng trăng tròn dần khuyết đi như một mảnh móng tay, những ngày của River trôi qua trong sự đơn điệu thuần túy. Dù thân phận đặc vụ nằm vùng chẳng thu hoạch được gì đáng kể, nhưng bù lại, cô đã khôi phục được thể trạng tốt nhất.

Kể từ sau vụ nổ súng, mọi người trong dinh thự đối xử với River tử tế hơn hẳn. Marta và Silvio thì không cần phải bàn, ngay cả Paolo cũng tỏ ra thiện chí với cô. Vào cái ngày ông mang đến cho cô chiếc điện thoại dù đã có thêm chức năng chụp ảnh nhưng vẫn giống một món đồ cổ, ông đã kín đáo đưa kèm một thứ nhỏ bằng lòng bàn tay. Đó là loại thuốc mỡ giúp làm tan vết bầm nhanh chóng.

Alessandro vẫn bận rộn như thường lệ. Dù rất muốn hỏi xem hắn đã điều tra được gì về hình xăm trên ngón tay của đám người kia chưa, nhưng River không tìm được cơ hội nào để mở lời một cách tự nhiên. Người đàn ông đó đã sớm quay lại với nhịp sống thường nhật.

Sau khi trải qua hiểm họa ám sát, hắn vẫn đi tập thể dục, ăn uống và làm việc vào đúng những khung giờ cố định. Thay đổi duy nhất là việc hắn tặng cho cô rất nhiều giày bệt và giày thể thao, và phạm vi sinh hoạt của River đã dần chuyển từ phòng khách sang phòng ngủ của Alessandro.

Kể từ cái đêm hai người ‘chỉ ngủ’ đúng nghĩa đó, River tiếp tục qua đêm ở phòng hắn nhưng tuyệt nhiên không có sự đụng chạm xác thịt nào.

“Em vẫn còn là bệnh nhân, Lily. Tôi không có sở thích đụng chạm vào người bệnh.”

Như để chứng minh lời nói đó, Alessandro không bao giờ đòi hỏi tình dục hay tự tiện chạm vào cô. Ngay cả khi hôn, hắn cũng hành xử rất chừng mực và luôn dừng lại trước khi nhịp thở của cả hai trở nên dồn dập.

Chắc chắn không phải vì hắn đã mất hứng thú với Lily. Bởi nếu vậy, đồ đạc của River đã không lần lượt xuất hiện trong phòng ngủ của hắn.

Lúc đầu chỉ là vài bộ đồ ngủ và nội y chiếm một góc trong phòng thay đồ, nhưng một hai ngày sau, trong phòng tắm của hắn đã xuất hiện sữa tắm hương nhài, lược chải đầu và bàn chải đánh răng của cô. Đó đều là những thứ River từng dùng ở phòng khách. Ngay cả đôi dép đi trong nhà cũng được xếp ngay ngắn bên cạnh cửa, thế nhưng gối và chăn thì vẫn luôn chỉ có một bộ duy nhất.

Mỗi đêm, Alessandro đều ôm River vào lòng để đi ngủ. Hắn sẵn lòng để cô gối lên tay phải và không nói gì thêm cho đến khi cô chìm vào giấc ngủ. Chỉ khi cô trăn trở hoặc cựa quậy, hắn mới khẽ hỏi xem cô có chỗ nào không thoải mái hay không. Giống như một con chó săn trung thành đang canh giữ bên cạnh chủ nhân.

Không biết là nhờ hơi ấm từ da thịt truyền sang, hay do cấu trúc đơn giản của căn phòng thiếu thốn đồ đạc và ánh sáng mờ ảo, mà River có thể ngủ rất ngon giấc. Cô không còn gặp ác mộng, cũng không còn bị giật mình thức giấc giữa đêm khuya.

Và River ghét cay ghét đắng cái cuộc sống đời thường mới mẻ này.

Cô ước gì hắn đừng dành cho Lily sự tử tế và dịu dàng mà hắn chưa từng trao cho những người đàn bà khác. Lily Gray vốn dĩ đã trở thành quá nhiều ngoại lệ rồi. Việc trở thành một sự tồn tại lệch khỏi kế hoạch và quy tắc chỉ mang lại rắc rối mà thôi.

Làm sao để tạo khoảng cách đây? Phải làm gì để củng cố lại ranh giới này? Những trăn trở đó đã chạm đỉnh điểm vào ngày chiếc váy dạ hội được gửi đến nhà.

Khi mở chiếc hộp mà Paolo đưa cho vào lúc chạng vạng, River đã đứng lặng người không nói nên lời. Đó là chiếc váy dạ hội cô đã đặt tại tiệm may vào cái ngày xảy ra trận đấu súng.

Dù chỉ tập trung tĩnh dưỡng nên không có buổi mặc thử và chỉnh sửa nào, nhưng thật không may, chiếc váy lại vừa vặn với cơ thể River như in. Trong lúc nhìn ngắm hình ảnh mình phản chiếu qua gương, cô vô thức nhớ lại hình ảnh Alessandro vào ngày đo kích thước cho mình, và cả nụ hôn nồng cháy đầy dục vọng ấy.

Lúc đó cô, River Winstead, đã cảm thấy như thế nào?

Những khoảnh khắc cô run rẩy và nín thở mỗi khi bàn tay hắn chạm vào. Phải chăng tất cả đều là diễn kịch?

Hay đó là... một vết nứt lẽ ra không được phép tồn tại?

“Trời đất ơi, Lily. Cô đẹp quá đi mất.”

Chỉ có Marta là không biết gì, vừa đeo chiếc vòng cổ ngọc trai cho cô vừa trầm trồ tán thưởng.

“Sandro mà thấy chắc sẽ ngạc nhiên lắm đây. Tôi tò mò không biết cậu ấy sẽ có biểu cảm gì nữa.”

River cảm giác như mình đang bị siết cổ bởi chiếc xiềng xích màu trắng sữa ấy, nhưng cô vẫn nở một nụ cười nhạt. Bởi đó là nhiệm vụ của cô.

Thật may là tối hôm đó Alessandro không hỏi nhiều về chiếc váy. Hắn chỉ hỏi xem nó có vừa vặn và cô có thích không. Hắn chỉ bắt chuyện lại khi River chuẩn bị chìm vào giấc ngủ say.

“Thứ Bảy đấy.”

“…Chuyện gì cơ?”

Giọng cô hơi khàn vì đã lâu không mở miệng.

“Ngày tôi định giới thiệu em với Cha đỡ đầu.”

Damiano Giannini, cuối cùng cũng đến lúc gặp ông ta. Dù tự nhủ chắc chẳng có chuyện gì đâu, nhưng cô vẫn cảm thấy một áp lực vô hình. Nghĩ theo hướng tích cực thì đây là cơ hội để tìm ra tung tích của Antonio, nhưng mà…

River cố tình trả lời như một người đang mải mê với chiếc váy mà quên mất cuộc hẹn quan trọng.

“À, đúng rồi. Tôi nhớ rồi.”

Alessandro lại im lặng. Liệu hắn có thấy thất vọng về Lily không? Liệu hắn có đề nghị hủy cuộc gặp và đưa cô về lại phòng khách không? Những cảm xúc không rõ là kỳ vọng hay sợ hãi cứ thế nối đuôi nhau hiện lên trong đầu cô.

Đúng lúc cô nghĩ có lẽ hắn đã ngủ rồi, một giọng nói trầm thấp lại lọt vào tai cô.

“Nếu em không thích... hay nếu thấy sợ, em không cần đi cũng được.”

Nhịp đập đều đặn từ lồng ngực đang áp sát vào gò má cô truyền đến rõ rệt. River nén lại ý muốn vùng dậy chạy khỏi đây bằng đôi chân trần và trả lời.

“Làm gì có chuyện đó chứ.”

Lúc nào cũng vậy. Người đàn ông này luôn dịu dàng khiến người phụ nữ phải xao lòng, rồi lại nhẹ nhàng đánh gục cô. Như thể muốn dìm chết cô trong sự tử tế quá mức chịu đựng này.

Chẳng lẽ Alessandro thực sự... dành tình cảm cho Lily Gray sao?

Thế nhưng, nhìn cái cách hắn kết thúc cuộc đối thoại bằng một câu nói thản nhiên, cô biết đó có lẽ chỉ là nỗi lo hão huyền.

“Quay về Mỹ rồi, em sẽ có thêm một chuyện để kể đấy.”

River vô thức bật cười trước câu nói đó. Dù chẳng có gì đáng cười cả.

 

* * *

 

Chiếc sedan chở River và Alessandro dừng lại trước một dinh thự cổ kính theo lối kiến trúc Phục Hưng điển hình. Nghe bảo đây là một bữa tiệc từ thiện, chủ nhân của nó hẳn là hậu duệ của một gia tộc danh giá nào đó.

Nhìn cái cách bảo vệ mời họ vào ngay cả khi họ chưa kịp đưa thư mời, có vẻ số lượng khách mời khá hạn chế. Bởi thông thường, người ta rất khó để ghi nhớ diện mạo của từng vị khách một cách chi tiết như vậy.

Điều khiến River hơi bất ngờ là trong số những vị khách ăn vận sang trọng kia, có không ít gương mặt tội phạm mà cô nhận ra. Từ những kẻ từng được bảo lãnh tại ngoại, những kẻ từng ngồi tù hơn 10 năm, cho đến những cái tên thường xuyên xuất hiện trong hồ sơ các vụ án cũ... Nhìn ngoài đời thực chứ không phải qua *mugshot, trông ai nấy đều có vẻ bình thường. Bình thường đến mức nếu không thường xuyên theo dõi tin tức thì chắc chắn sẽ chẳng ai nhận ra.

*Mugshot: Ảnh chụp bởi phía cảnh sát để nhận diện tội phạm đã bị bắt giữ.

Nếu vậy, Antonio chắc cũng như thế.

 

Đã 5 năm kể từ ngày ông ta bặt vô âm tín. Khoảng thời gian đó tuy ngắn nhưng cũng đủ dài. Những nếp nhăn và mái tóc bạc chẳng phải là lớp ngụy trang hoàn hảo nhất mà thời gian ban tặng sao? Nghĩa là ‘Il Diavolo’ hoàn toàn có thể trà trộn vào dòng người bình thường trên phố.

Giống như Damiano Giannini đang mỉm cười bắt tay với những vị khách khác đằng kia…

“Thấy không? Phía đó, người đang nói chuyện với người phụ nữ mặc váy xanh lá cây ấy. Đó chính là Cha đỡ đầu.”

Dòng suy nghĩ của River bị cắt ngang bởi lời thì thầm bên tai của Alessandro.

“Lúc này giới thiệu có vẻ hơi khó. Trông ông ấy có vẻ khá bận.”

Ký ức của River về Damiano chỉ là những mảnh ghép mờ nhạt. Một người đàn ông đeo kính, hơi gầy và mang lại ấn tượng khá lịch lãm, hiện tại trông ông ta cũng không có gì thay đổi nhiều. Nhưng khi nghĩ đến việc người đàn ông trông giống một luật sư thành đạt này chính là kẻ đã lùng sục và tiêu diệt biết bao đặc vụ cũng như cảnh sát cài cắm vào tổ chức suốt nhiều năm qua, cô không khỏi rùng mình.

“Không cần phải căng thẳng đâu. Ông ấy sẽ không đối xử tệ với em đâu.”

“Tôi không căng thẳng. Chỉ là…”

Cô bỗng im bặt vì cảm thấy ý nghĩa của nhiệm vụ này đang dần phai nhạt. Có lẽ cô đã bắt đầu mệt mỏi với những manh mối mãi chẳng thể nắm bắt dù đã nỗ lực hết mình.

Ngay cả Damiano, kẻ mà trước giờ mọi nỗ lực tiếp cận đều thất bại, giờ đây cũng đang chờ đợi để trò chuyện với cô, vậy mà Antonio rốt cuộc đang ở đâu và làm gì cơ chứ?

Bất chợt, một ánh mắt nheo lại đầy ý cười hướng về phía này. Damiano Giannini đang nhìn họ. Đôi đồng tử màu xám dù đang cười nhưng vẫn không giấu nổi sự lạnh lùng nhắm thẳng vào River.

Đó là một cái nhìn đầy ẩn ý. Đến mức cô vô thức nổi da gà trên cánh tay.

Việc vị Consigliere này yêu thương đứa con đỡ đầu Alessandro như con ruột là một điều cô đã nghe đến mòn cả tai. Trong xã hội coi trọng huyết thống của bọn chúng, một người phụ nữ gốc Á chiếm giữ cả phòng ngủ của người kế vị tương lai chắc chắn là một cái gai trong mắt.

Dù những kẻ khác muốn thông qua Lily Gray để tạo dựng quan hệ, nhưng với một người như Damiano – kẻ chẳng cần phải bận tâm đến những thứ đó – thì đúng là một cô nhân tình tóc đen chắc chắn không phải là điều đáng hoan nghênh.

Nhưng chuyện chỉ dừng lại ở đó. Damiano nhanh chóng quay đi và thản nhiên chào hỏi người khác. River thầm cười tự giễu trong lòng. Việc cô phản ứng thái quá trước một chuyện nhỏ nhặt như vậy chứng tỏ thâm tâm cô cũng đang có chút căng thẳng.

“Lát nữa trước khi khiêu vũ hãy chào hỏi sau, giờ thì em cứ thoải mái tham quan đi. Nghe nói hôm nay chủ nhà công khai tất cả các phòng và bộ sưu tập cá nhân cho khách thưởng ngoạn đấy.”

Lúc này, những bức tranh và tượng điêu khắc mới lọt vào tầm mắt River. Khác với sảnh tiệc ở Milan nơi cô gặp Alessandro lần đầu, nơi đây tràn ngập những tác phẩm nghệ thuật thực sự giá trị. Hóa ra ngoài yêu cầu của Cha đỡ đầu, đây còn là một lý do khác khiến hắn đưa cô đến đây.

Đứng trước một trong những tác phẩm đó, Sandro khẽ nói.

“Đây là bức Thisbe. Nghe nói ông ấy mới mua lại gần đây, em thấy tận mắt thì thế nào?”

Đó là một trong những kiệt tác của Waterhouse. Bức họa vẽ một người phụ nữ áp tai vào tường, lắng nghe lời thì thầm của người tình mà nàng yêu thương nhưng không thể gặp mặt.

“Của Waterhouse. John William Waterhouse.”

Ngay cả việc cô từng nói thoáng qua mình thích họa sĩ nào, hắn cũng ghi nhớ tất cả. Đứng trước bức tranh, River lẩm bẩm.

“…Đẹp quá.”

Ký ức ngắn ngủi về cuộc đối thoại tại Galleria Fiore khi cô chưa trở thành bạn tình của hắn, và cả ký ức về đôi môi bị nhòe đi chợt lướt qua.

“Có phải ta đã để các con đợi quá lâu không?”

River vô thức quay đầu lại, đôi mắt cô thoáng mở to. Damiano Giannini đã tiến lại gần từ lúc nào, ông ta đang nở một nụ cười nhạt.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 66
Chương 65
Chương 64: 🔞🔞
Chương 63: 🔞🔞🔞
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37: 🔞🔞🔞
Chương 36: 🔞🔞🔞
Chương 35: 🔞🔞
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23: 🔞🔞
Chương 22: 🔞
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16: 🔞
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1
Chương 0: Mở Đầu 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.