Chương 30

Link đọc Manhwa Solstice: tại đây

 

————————————————————

Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ

Chương: 30

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

“Alessandro, tôi là Paolo.”

Là Paolo. River thả lỏng đôi vai đang căng cứng. Sự gián đoạn bất ngờ đã cắt đứt sợi dây căng thẳng tột độ.

“Đã đến giờ này rồi sao.”

Nói rồi, Alessandro lướt nhìn khuôn mặt River. Có vẻ hắn thực sự tiếc nuối vì bị làm phiền, nhưng cũng có vẻ như chẳng vương vấn gì.

Thay vì tiếp tục hôn, hắn với tay lấy đĩa lựu. Như thể bù đắp cho nụ hôn dang dở, hắn đút vài hạt lựu đỏ mọng vào miệng River. Lụp bụp, vị chua chát lan tỏa trong khoang miệng.

“Vào đi.”

Paolo mở cửa thư phòng rồi khựng lại. Ông ta có vẻ hơi ngạc nhiên khi thấy người phụ nữ đang ngồi trên đùi chủ nhân. Với người vốn ít bộc lộ cảm xúc như ông ta thì biểu cảm đó cũng là điều dễ hiểu.

“Xin lỗi đã làm phiền. Tôi sẽ đợi ở tầng 1...”

“Không cần đâu.”

Với River thì sự xuất hiện của Paolo là điều đáng mừng. Hắn sẽ không hôn hay đụng chạm thêm nữa. Và đây là cơ hội tốt để cô nghe ngóng thông tin mới mà ông ta mang đến ngay tại đây.

Nhưng Alessandro xua tay nhẹ nhàng, ra hiệu cho River rời đi.

“Em ra ngoài một lát được không, Lily.”

...Không ngờ mọi chuyện lại diễn biến thế này.

Ở cuộc họp cán bộ tại Milan hắn còn cho cô ngồi cùng, giờ lại đuổi ra ngoài? Hắn định bàn chuyện bí mật gì đây? Có thể hơi vội vàng, nhưng ý nghĩ đó có thể liên quan đến tung tích của Antonio thoáng qua trong đầu cô.

Càng tò mò về cuộc trò chuyện sắp diễn ra, nhưng cô không thể cố chấp ở lại. Làm thế chỉ càng gây thêm nghi ngờ, và chắc Alessandro cũng chẳng muốn giữ một cô bạn tình mắc chứng lo âu bên cạnh.

Bây giờ là lúc phải rút lui. River giấu đi sự bực bội, vui vẻ trả lời.

“Lát nữa gặp lại anh trong bữa tối nhé.”

Ra khỏi thư phòng và đóng cửa lại, cô vẫn không nghe thấy tiếng nói chuyện bên trong. River dễ dàng đoán được lý do. Hắn sẽ không mở miệng cho đến khi chắc chắn người đứng ngoài cửa đã đi xa.

Đúng là cái tên cẩn thận đến phát ớn. Vừa lầm bầm vừa quay về phòng cho khách, cô thấy một vị khách khác đang đợi mình.

Bộ lông và cái đuôi dài trông như đang diện một bộ vest bảnh bao. Là con mèo cô đã gặp vài lần trong vườn. Cô chưa biết tên nó. Marta bảo thỉnh thoảng có cho nó ăn, chắc đói quá lên mò lên tận đây.

“Ở đây không có gì cho em ăn đâu...”

Con mèo chớp đôi mắt màu xanh lục, cọ trán và người vào tấm thảm len rồi kêu meo meo một tràng dài.

River quỳ gối xuống gãi nhẹ đầu con mèo. Có vẻ thích thú, vị khách trơ trẽn rừ rừ trong cổ họng rồi nằm vật ra sàn.

Vuốt ve bộ lông mềm mượt, River ngẫm lại chuyện vừa xảy ra trong thư phòng.

Lúc nãy rốt cuộc là sao? Vừa nhắc đến Antonio là Alessandro trở nên sắc bén một cách kỳ lạ. Dù khi ham muốn Lily Gray hắn cũng khác thường, nhưng lần này cảm giác hoàn toàn khác.

Cảm giác rợn người và nguy hiểm hơn nhiều.

‘Hay là hắn có tâm lý cạnh tranh với cha mình? Nghĩ đến phản ứng lạ lùng khi mình bảo hắn giống ông ta...’

Giả thuyết này khá thuyết phục. Antonio thừa sức nuôi dạy con trai thành đối thủ của mình. Ông ta cho rằng cạnh tranh khốc liệt mới là nền tảng của sự phát triển mà.

Càng nhớ lại phản ứng của các cán bộ khác trong cuộc họp, sự nghi ngờ càng trở nên chắc chắn. Với hắn, cha không phải là đối tượng để tôn kính, mà là đối tượng để vượt qua, à không, chinh phục mới đúng.

“A... Em đi rồi à?”

Con mèo đang nằm ngoan ngoãn bỗng đứng dậy. Mới lúc nãy còn tận hưởng sự vuốt ve, giờ nó duỗi chân và đuôi vươn vai như thể không còn quan tâm nữa. Đúng là tính khí thất thường của loài mèo. Nhìn ở góc độ nào đó, nó cũng giống chủ nhân ngôi nhà này.

Con mèo không ra khỏi phòng. Thay vào đó, nó đi lại gần chiếc bàn trang điểm cũ kỹ ở góc phòng và bắt đầu cào mạnh vào bên hông bàn.

“Này, không được đâu!”

River vội vàng kéo con mèo ra nhưng đã quá muộn. Bên hông ngăn kéo bàn trang điểm đã xuất hiện một cái lỗ nhỏ không thể nào lờ đi được.

Dù khi cô mới đến thì chiếc bàn này đã tróc sơn và cũ kỹ rồi, nhưng trong khi tất cả đồ đạc khác trong phòng đều mới tinh, chỉ có chiếc bàn trang điểm này còn sót lại dù đã nhuốm màu thời gian chắc chắn phải có lý do. Dù khó tưởng tượng cảnh Alessandro nổi giận vì đồ đạc bị hỏng...

Gây ra chuyện tày đình xong con mèo vẫn thản nhiên liếm chân. River đuổi con mèo ra khỏi phòng rồi thở dài thườn thượt.

Dù không phải lỗi của cô nhưng không biết giải thích với Marta thế nào đây. Đang xem xét phần bị hỏng của ngăn kéo, River bỗng khựng lại.

‘Cái gì thế này?’

Qua khe hở, cô thấy thứ gì đó giống như chiếc hộp gỗ. Thoáng thấy có cả đồ trang trí lấp lánh. Lúc mới xem xét bàn trang điểm cô không hề phát hiện ra vật này.

River mở ngăn kéo ra lần nữa. Rõ ràng phải có chiếc hộp bên trong nhưng ngăn kéo trống rỗng. Gõ nhẹ vào tấm ván gỗ, âm thanh vang lên đục ngầu. Như thể phía sau còn có không gian khác.

Vậy thì chỉ có một kết luận. Ngăn kéo bí mật.

Có một mánh khóe thường được dùng để tạo ra không gian kiểu này. Hy vọng người thợ làm ra chiếc bàn này cũng dùng mánh khóe đó, River luồn tay vào sâu trong ngăn kéo sờ soạng vách ngăn.

Quả nhiên, cô sờ thấy một cái rãnh nhỏ.

Lấy chiếc kẹp tóc dài và mảnh từ tủ trong phòng tắm, River chọc vào cái rãnh đó. Cùng với tiếng lách cách, vách ngăn lỏng ra để lộ không gian phía sau tấm ván gỗ. Và cả chiếc hộp gỗ bí ẩn cô nhìn thấy qua khe hở bên hông bàn trang điểm.

Chiếc hộp phủ một lớp bụi mờ, có vẻ đã lâu không ai động đến, nhưng nhìn qua là biết không phải đồ vật tầm thường. Bốn góc được chạm khắc hoa và dây leo tinh xảo, không thấy ổ khóa.

‘Làm ơn, hy vọng có gì đó trong này!’

Tim cô đập thình thịch khi nghĩ rằng thông tin mình khao khát bấy lâu có thể nằm trong này. River run run mở chiếc hộp.

Thứ đầu tiên đập vào mắt là xấp ảnh cũ. Hình ảnh một gia đình hạnh phúc đang tận hưởng kỳ nghỉ hè bên bờ biển. Cô tưởng đây là ảnh gia đình Ranieri, nhưng trong ảnh không có ai có mái tóc vàng óng như ánh mặt trời cả.

Ba bé trai và một bé gái. Hầu hết đều có mái tóc đỏ và ngoại hình na ná nhau. Gương mặt cô bé gái, có lẽ là con gái út trong nhà, trông rất quen.

Ngoài ảnh ra, trong hộp còn lẫn lộn đủ thứ đồ vật linh tinh. Chiếc mề đay (1)locket) bạc xỉn màu, khăn tay thêu, chuỗi mân côi bằng gỗ hồng sắc bị đứt, vỏ sò vẫn còn nguyên vẹn, lọ nước hoa rỗng, chiếc cài áo sapphire được bọc cẩn thận trong vải nhung…

1)Locket: Một loại trang sức, thường là dây chuyền, có mặt dây chuyền đóng mở được, bên trong có thể để ảnh hoặc lọn tóc...

Dưới chiếc 2)missal veil màu đen là một bức ảnh bị xé đôi thô bạo. Vô thức nhặt lên xem, mặt River dần tái nhợt. Người đàn ông đứng cạnh cô dâu không cười chính là người cô biết quá rõ.

2)Missal veil (khăn trùm đầu đi lễ): Loại khăn voan nữ tín đồ Công giáo dùng để che tóc trong thánh lễ.

“Il Diavolo...”

Chúa ơi, ảnh cưới của Antonio Ranieri.

Tài liệu không ngờ tới. Dù chưa biết giúp ích được bao nhiêu cho cuộc điều tra, nhưng đã tìm thấy dấu vết của mục tiêu thì từ giờ cô phải lục soát kỹ càng xem có manh mối nào không.

Dưới đống đồ lặt vặt là những lá thư được buộc bằng dây gai. Có bức được niêm phong bằng sáp, có bưu thiếp viền ố vàng. Người gửi, địa chỉ và thời gian đều khác nhau nhưng người nhận đều là cùng một người.

Lucrezia Veratti, hoặc Lucrezia Ranieri.

Mẹ của Alessandro, người được cho là đã chết từ lâu.

Xác định được chủ nhân của chiếc bàn trang điểm cũ và chiếc hộp, River mở bức thư cũ nhất ra.

 

Gửi em gái Lucrezia yêu quý,

 

Em vẫn khỏe chứ? Bố mẹ và các anh thế nào?

Ở Anh mưa nhiều hơn Ý. Ngay lúc anh viết thư cho em, tiếng mưa rơi ngoài kia cũng ồn ào lắm. Nhưng nửa tháng nữa là anh tạm biệt cơn mưa dầm dề này rồi, nên giờ nghe nhiều chút cũng không sao.

Anh nghe Paolo nói rồi. Các tổ chức nhỏ đang được hợp nhất lại. Nghe nói kẻ tên là Antonio tự xưng là người đứng đầu à? Giulio bảo chắc không có chuyện gì đâu nhưng anh có linh cảm không lành. Anh muốn về nước sớm hơn nhưng công việc chưa xong nên không thể đẩy nhanh lịch trình được. Để đề phòng, nếu em có việc phải ra ngoài trong thời gian này thì nhớ đi cùng Paolo nhé.

Chiều qua anh đã mua quà sinh nhật cho em. Là chiếc cài áo sapphire, chắc sẽ hợp với màu mắt của em lắm. Dù bận đến mấy anh cũng phải chuẩn bị quà cho cô em gái đáng yêu chứ. Mong sớm được thấy em vui vẻ khi nhận quà. Anh sẽ không trễ tiệc sinh nhật tuổi 20 của em đâu, đừng lo.

Còn nhiều chuyện muốn nói nhưng anh dừng bút tại đây rồi. Những chuyện còn lại để gặp nhau rồi kể nhé. Em giữ gìn sức khỏe.

 

Từ London, Andrea

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 66
Chương 65
Chương 64: 🔞🔞
Chương 63: 🔞🔞🔞
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37: 🔞🔞🔞
Chương 36: 🔞🔞🔞
Chương 35: 🔞🔞
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23: 🔞🔞
Chương 22: 🔞
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16: 🔞
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1
Chương 0: Mở Đầu 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.