Chương 57

Link đọc Manhwa Solstice: tại đây

 

————————————————————

Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ

Chương: 57

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

River ngơ ngác chớp mắt rồi hỏi lại.

“Anh vừa nói cái gì cơ…”

Cô không ngờ mình lại được nghe những lời này. Một Sottocapo khét tiếng, kẻ kế vị của một tổ chức tội phạm mà lại hạ mình nói lời xin lỗi với ai đó là chuyện cực kỳ hiếm thấy.

“Vì tôi mà em mới bị thương.”

“Thay vì nói là vì anh, thì đám người đó mới là kẻ—”

“Nếu ngay từ đầu tôi không đưa em ra ngoài thì em đã chẳng bị bắt cóc. Tôi xin lỗi.”

Có vẻ lời đồn hắn đã xin lỗi cả Federico là sự thật. Tuy nhiên, River cố tình tỏ ra như không có gì hối tiếc.

“Tôi biết rồi. Nhưng tôi cũng không phải là không lường trước được những chuyện thế này. Đã cặp kè với kẻ kế vị Mafia thì làm sao tránh khỏi những chuyện nguy hiểm chứ? Chuyện đương nhiên thôi mà.”

Trước thái độ thản nhiên của cô, Alessandro trái lại có chút khựng người. Nếu là những người tình khác, hẳn họ đã truy cứu trách nhiệm, đòi bồi thường, hoặc mong cầu một sự chăm sóc, yêu thương tương xứng.

Thế nhưng, River chẳng cần bất cứ điều gì trong số đó.

“Cả đời này mấy khi gặp được chuyện như vậy chứ? Biết đâu sau này khi về già, tôi có thể khoe với cháu gái mình rằng ngày xưa bà cũng oai lắm, từng bị cuốn vào một vụ án động trời và bị bắt cóc nữa đấy.”

“Đây không phải chuyện có thể đem ra nói đùa nhẹ nhàng như vậy đâu. Lily, những gì em đã phải trải qua—”

“Tôi đã bảo là tôi không sao mà. Thật đấy.”

Lời phản kháng của người đàn ông dừng lại trước nụ cười kiên quyết của cô. River không muốn kéo dài cuộc đối thoại này thêm nữa. Cô ghét việc hắn thấy có lỗi, ghét cái cách hắn cứ lấm lét nhìn sắc mặt cô như một con chó đang rên rỉ. Cô không được phép tìm hiểu thêm về khía cạnh con người của Alessandro.

Bầu không khí gượng gạo bao trùm lấy hai người. Sự im lặng kéo dài vô tận chỉ bị phá vỡ bởi tiếng gọi của Marta.

“Mọi người vào nhà thôi! Đến giờ ăn tối rồi!”

Khi trở về dinh thự, River cười nói nhiều hơn bình thường trên bàn ăn. Nhờ sự hoạt bát của cô mà Marta dù đang dọn dẹp bếp núc cũng cười nói theo, nhưng Alessandro ngồi đối diện thì tuyệt nhiên không cười lấy một lần.

…Chẳng hiểu sao điều đó lại khiến cô thấy không thoải mái.

 

Mấy giờ rồi nhỉ? Dù đã nằm xuống định đi ngủ từ lâu nhưng ý thức của River vẫn không hề đứt đoạn. Ngược lại, đầu óc cô cứ ngày một tỉnh táo hơn.

Hai giờ sáng. Nhìn con số trên đồng hồ treo tường, cô khẽ thở dài. Vậy là cô đã thao thức suốt mấy tiếng đồng hồ.

Những đêm mất ngủ không còn xa lạ gì với cô. Cảm giác cơ thể kêu gào mệt mỏi nhưng tâm trí lại tỉnh táo đến phát điên là một cực hình. Vào những ngày phải thức trắng đến sáng, cô thường vừa chửi thề vừa tống thuốc ngủ vào miệng.

Nhưng đáng tiếc là lúc này River không có thuốc ngủ trong tay. Bởi vì Lily Gray vốn là một phụ nữ khỏe mạnh cả về thể chất lẫn tinh thần.

Nằm nhìn trân trân lên trần nhà và chớp mắt liên tục, cuối cùng cô cũng ngồi dậy khỏi giường. Việc nằm trong phòng khiến cô thấy quá đỗi ngột ngạt. Cô cảm giác mình sẽ nghẹt thở nếu không mở cửa và chạy ra ngoài đâu đó.

Đang định bước xuống cầu thang thì ở cuối hành lang tối tăm, cô thấy một tia sáng mỏng như sợi chỉ lọt ra từ khe cửa thư phòng. Hắn đi ngủ mà quên tắt điện sao? Dù thấy khó tin nhưng cô vẫn tiến đến gõ cửa cầu may.

“…Vào đi.”

Hóa ra người đàn ông đó cũng vẫn còn thức đến giờ này. River rón rén mở cửa bước vào, ngay lập tức ánh mắt của Alessandro phóng tới. Trong đó chứa đựng một nửa là thắc mắc, một nửa là lo lắng.

“Tôi cứ ngỡ em đã ngủ rồi. Chẳng phải em đã vào phòng từ sớm sao?”

“Tôi nằm từ nãy rồi nhưng…”

“Không ngủ được à?”

“Hôm nay hơi khó ngủ. Dù đã thử đủ mọi cách rồi. Tôi vào đây đọc sách một lát có được không?”

Hắn nhìn cô chằm chằm một lúc rồi gật đầu, sau đó dời mắt về phía màn hình máy tính. Có vẻ hắn định tiếp tục làm việc.

River đảo mắt qua kệ sách và chọn ngay cuốn đầu tiên chạm tay vào. Vì cô chỉ định giả vờ đọc nên chọn cuốn nào cũng không quan trọng. Cô uể oải rút cuốn Nỗi đau của chàng Werther ra, đồng thời kín đáo quan sát xem thư phòng có gì thay đổi không. Thật may là không có gì đặc biệt.

Ngồi trên sofa trước lò sưởi giả vờ đọc sách nhưng thực chất là liếc trộm suốt mấy chục phút, người đàn ông bỗng đứng dậy. Hắn tiến về phía chiếc két sắt luôn nằm phía sau bàn làm việc.

Cô đã luôn tò mò về nó, và đây chính là cơ hội nghìn năm có một.

Tuy nhiên, do vị trí của két sắt nên dù cô có nín thở và tập trung hết mọi dây thần kinh, cô cũng khó lòng nhìn thấy bên trong. Giữa lúc đang nhìn chằm chằm vào tấm lưng rộng đến mức choán hết tầm mắt kia, River chợt phát hiện ra một thứ.

Đó là một chiếc hộp bọc nhung. Theo dự đoán thì nó không quá lớn. Một chiếc hộp nhung nằm trong két sắt để cất giữ đồ quý giá... là đồ trang sức sao?

Nhưng theo những gì River biết, Alessandro không phải kẻ ham mê vàng bạc đá quý. Một người đàn ông mà sở thích xa xỉ nhất cũng chỉ dừng lại ở tranh ảnh hay tượng điêu khắc thôi mà.

Dù thời gian ở bên cạnh không dài, nhưng cuộc sống của hắn mà cô chứng kiến gần như giống một tu sĩ. Ăn uống đúng giờ, tập thể dục điều độ và ngủ đủ giấc. Không phải hắn tuyệt đối không đụng đến rượu, nhưng cô chưa bao giờ thấy hắn say. Ít nhất là theo những gì cô biết.

Khi cần giải trí, hắn sẽ chơi cờ vua hoặc đọc sách. Dù trong phòng khách có tivi nhưng cô chưa từng thấy hắn ngồi trước màn hình. Người duy nhất bật tivi chỉ có Marta trong lúc nghỉ trưa ngắn ngủi.

Một người đàn ông không có những tham vọng phù phiếm như vậy thì sẽ cất giữ thứ gì trân quý đến thế?

Nếu món đồ trong hộp là trang sức... thì đó cũng là di vật của mẹ hắn sao? Không phải. Chẳng phải trong hộp của Lucrezia, những đồ quý giá như trâm cài tóc đều được để chung với đống đồ lặt vặt đó sao.

Dù có vắt óc suy nghĩ thế nào cô cũng không tìm ra một giả thuyết hợp lý. Trước khi cô kịp bắt chuyện, Alessandro đã nhét vài phong bì tài liệu vào bên trong rồi đóng cửa két lại.

Cạch. Tiếng kim loại nặng nề vang lên, đồng thời dập tắt luôn chút hy vọng cuối cùng của cô.

‘…Bây giờ mà hỏi chắc chắn sẽ bị nghi ngờ mất.’

River đành từ bỏ và dời mắt về phía cuốn sách. Yêu em, và muốn được ôm em vào lòng, hẳn sẽ là một trọng tội ở thế gian này.

Trong lúc nhìn trân trân vào hình minh họa chàng Werther mặc chiếc áo ghi lê vàng với ánh mắt u sầu, đôi mắt cô dần khép lại.

Tại sao vậy nhỉ. Rõ ràng lúc nãy cô còn tỉnh táo lắm mà…

 

Khi River mở mắt ra lần nữa là khi cô cảm thấy có ai đó đang khẽ vỗ vào vai mình. Dù đang trong cơn ngái ngủ, cô vẫn cảm nhận được sự thận trọng trong cái chạm tay ấy.

“…Sandro?”

Alessandro đang nhìn xuống cô từ lúc nào không hay. Có lẽ cô đã ngủ quên, cuốn sách tuột khỏi tay nằm sóng soài dưới sàn.

“A, tôi ngủ quên mất. Xin lỗi vì đã làm rơi sách.”

“Em không sao chứ?”

Một câu hỏi đầy lo lắng vang lên. Khi cô nhìn hắn với vẻ mặt không hiểu chuyện gì, người đàn ông cúi xuống để tầm mắt ngang bằng với cô.

“Xin lỗi. Tôi không muốn đánh thức em, nhưng trông em như đang gặp ác mộng vậy.”

“Tôi sao?”

“Em cứ rên rỉ rồi trăn trở liên hồi. Biểu cảm cũng không tốt chút nào.”

Cô hoàn toàn không biết chuyện đó. Là giấc mơ gì, và cô đã đau khổ đến mức nào mà khiến một kẻ như hắn quyết định đánh thức người đang ngủ cơ chứ? Có lẽ việc không nhớ gì lại là một điều may mắn.

Có điều, vấn đề là cơn buồn ngủ một khi đã tan biến thì khó lòng quay lại ngay được.

“Em nghĩ mình vẫn chưa ngủ lại được sao?”

Để trả lời ngay thì... có chút lưỡng lự. Cô thấy mệt, nhưng cảm giác dù có nằm xuống giường ngay lúc này cũng chẳng thể chìm vào giấc ngủ được.

“Á…!”

Đúng lúc đó, một vòng tay vững chãi luồn qua khoeo chân và lưng cô, nhấc bổng cơ thể cô lên không trung. Cô cảm nhận rõ rệt lồng ngực hắn chạm vào vai mình. Trong lúc cô còn đang phân vân chưa trả lời, Alessandro đã tự ý bế cô lên.

“Đừng giật mình. Không sao đâu, cứ ngồi yên đó.”

“Không, tôi tự đi được mà…”

“Không phải vì chuyện đó đâu, nên là đừng có buông tay đấy.”

Những bước chân dứt khoát rời khỏi thư phòng và băng qua hành lang. Lúc đầu cô cứ ngỡ hắn định đưa mình về phòng của Lily, nhưng hóa ra không phải.

Nơi Alessandro dừng chân là phòng ngủ của hắn. Nơi mà cô mới chỉ được vào một lần duy nhất khi trốn tránh sự giận dữ của Paolo vì chiếc hộp của Lucrezia.

Căn phòng vẫn y như cũ. Trong không gian vẫn không hề có hơi thở của sự sống ấy, River định hỏi tại sao hắn lại đưa mình đến đây thì bỗng khựng lại.

Chẳng lẽ, hắn định làm gì với một người bệnh vừa mới hồi phục sao?

Lần này thì cô thực sự tỉnh cả ngủ vì kinh hãi. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Người đàn ông đặt River đang cứng đờ như khúc gỗ xuống giường một cách nhẹ nhàng, rồi biến mất vào phía phòng tắm.

Trong đầu cô là cuộc chiến nảy lửa giữa hai luồng suy nghĩ ‘chẳng lẽ’ và ‘nhưng mà’, lại cộng thêm tiếng nước chảy từ vòi hoa sen khiến lòng cô càng thêm rối bời.

Lần cuối cùng họ làm chuyện đó là khi nào nhỉ? Ở tiệm may trước khi bị bắt cóc, không khí tuy có nồng nàn nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó. Nhờ ơn một ai đó đã đột ngột dừng tay giữa lúc cao hứng.

Vậy thì, lần cuối cùng chính là cái ngày họ quấn lấy nhau trên chiếc sofa trong thư phòng... cũng khá lâu rồi còn gì?

Cảm giác khủng hoảng thực sự ập đến.

Dù có là hiện thân của sự kiên nhẫn đi chăng nữa thì Alessandro vẫn là một người đàn ông. Những dục vọng hắn từng trút lên cô mạnh mẽ đến thế nào kia mà. Dù không thường xuyên, nhưng nhìn cái cách hắn dồn ép cô đến mức kiệt sức ngất đi trong lần đầu tiên và ở thư phòng, rõ ràng hắn không phải hạng người không có ham muốn.

Mặc cho River đang lo lắng đến mức vò nát cả tấm chăn trong tay, chủ nhân căn phòng cuối cùng cũng xuất hiện, vừa đi vừa lau mái tóc ướt. Dù có mặc quần nhưng nửa thân trên của hắn hoàn toàn trần trụi.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 66
Chương 65
Chương 64: 🔞🔞
Chương 63: 🔞🔞🔞
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37: 🔞🔞🔞
Chương 36: 🔞🔞🔞
Chương 35: 🔞🔞
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23: 🔞🔞
Chương 22: 🔞
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16: 🔞
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1
Chương 0: Mở Đầu 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.