Chương 41

Link đọc Manhwa Solstice: tại đây

 

————————————————————

Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ

Chương: 41

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

Thú thật, trước đó River vẫn luôn cảm thấy có chút bất ngờ. Bởi lẽ Sottocapo Alessandro mà cô tiếp xúc bấy lâu nay... tuy không còn là cậu thiếu niên dịu dàng năm xưa, nhưng cũng không có vẻ tàn ác như những lời đồn thổi thiên hạ.

Tất nhiên, dù có là tội phạm đi chăng nữa thì cũng chẳng có lý do gì để hắn đối xử nghiệt ngã với người tình mình đã đích thân đưa về nhà, nhưng con người ai cũng có bản tính. Bản tính của hắn cho cô cảm giác không hề thấp hèn. Hắn tốt hơn nhiều so với những tên điên có sở thích giết người vô tội vạ hay hủy hoại người khác để làm thú vui rồi cười cợt trên nỗi đau đó.

Cô đã từng nghĩ như vậy...

Thế nhưng, dáng vẻ bình thản đánh đập một người của kẻ chưa từng đánh mất lý trí kia chẳng khác gì cha hắn cả. Chính là Antonio, kẻ đã nổ súng không chút do dự vào người mẹ đang van xin ông ta hãy tha mạng cho đứa con gái duy nhất.

Khi Alessandro nói ở thư phòng rằng hắn có nhiều điểm giống cha, River chỉ nghĩ đó là lời nói bâng quơ rồi bỏ qua. Nhưng hóa ra hắn hoàn toàn nghiêm túc.

Thực tế, thứ khiến cô lạnh sống lưng không phải là cảnh tượng máu bắn tung tóe hay xương cốt vỡ vụn. Với bạo lực, cô thậm chí còn thấy quen thuộc là đằng khác. Vì cô đã đối mặt với nó vô số lần trong quá trình phá giải các vụ án. Lý do khiến cô cảm thấy nặng nề đơn giản là vì...

Khả năng về một chút lương thiện sót lại từ quá khứ xa xôi ấy đã bị đập tan tành một cách đẹp đẽ.

Dù không muốn thừa nhận, nhưng có lẽ cô đã ôm giữ một sự kỳ vọng hão huyền. Rằng hắn có thể không đến mức tệ hại nhất, rằng dù có là ‘ngưu tầm ngưu mã tầm mã’ thì hắn cũng sẽ không đáng sợ như Antonio.

Cô bắt đầu có cái suy nghĩ điên rồ đó từ khi nào nhỉ? Từ lúc cùng chạy bộ trên con đường mòn vào sáng sớm? Lúc nắm tay nhau bước đi trong bóng tối? Hay là... lúc cô gọi hắn bằng cái tên thân mật đầy đau nhói ấy, giống như 18 năm về trước?

Nghĩ lại thật là một chuyện đáng xấu hổ và kinh hoàng. Cô lại dám tin tưởng mục tiêu, tin tưởng kẻ thù sao?

Thật là nực cười.

Alessandro dù sao cũng là một tên tội phạm. Lại còn là hạng cực kỳ tàn ác. Dù đôi khi trông hắn có vẻ giống một người đàn ông bình thường, nhưng việc hắn lật mặt nhanh như trở bàn tay cũng chẳng có gì lạ.

Vậy nên, không cần phải ngạc nhiên khi hắn giết một người chỉ vì tâm trạng không vui. Cũng chẳng cần phải sốc làm gì. Vì hắn là loại người có thể làm bất cứ chuyện gì. Là hạng người có thể phản bội và bắn chết người bạn duy nhất của mình.

Việc dành thời gian để trăn trở về vấn đề này là một sự xa xỉ. Thời gian có hạn, mà manh mối về tung tích của Antonio vẫn còn mịt mờ. Bây giờ là lúc cô phải tập trung vào nhiệm vụ chính của mình.

 

* * *

 

Sáng hôm sau, qua khe cửa, một bản nhạc Pop cũ từ những năm 80 loáng thoáng vọng vào. Đó là bài hát của Sting mà River đặc biệt yêu thích.

Nhưng cô vẫn tự nhốt mình trong phòng với cái cớ bị ốm. Một phần cô muốn nhanh chóng kết thúc việc điều tra di vật của Lucrezia, nhưng phần nhiều là vì cô không đủ can đảm để ngồi cùng bàn ăn với Alessandro.

Tất nhiên cô không thể tránh mặt hắn mãi được. Cô định chỉ giữ khoảng cách trong vòng một ngày, đúng một ngày thôi. Nếu Alessandro là người biết điều, hắn sẽ tự biết kiềm chế việc đập nát sọ người khác trước mặt bạn tình.

River lấy chiếc hộp từ bàn trang điểm ra. Vẫn còn rất nhiều ảnh và thư từ cô chưa kiểm tra hết.

 

Gửi tiểu thư.

 

Tôi gửi cho cô bộ quần áo trẻ em mà cô đã dặn lần trước. Để đề phòng, tôi cũng chuẩn bị thêm vài bộ kích cỡ lớn hơn một chút. Người ta bảo trẻ con lớn nhanh lắm. Tôi đã hỏi han nhân viên rất kỹ để chọn những bộ có đường may chắc chắn và chất liệu không gây kích ứng khi chạm vào da.

Tôi cũng gửi kèm bức tượng Đức Mẹ và Chúa Hài Đồng để đặt trong phòng em bé, không biết cô có thích không. Đây là món quà chúc mừng cô mẹ tròn con vuông, mong cô vui lòng nhận cho.

Marta nói bà ấy đã may xong bộ đồ để cô mặc trong lễ rửa tội. Bà ấy sẽ gửi qua chỗ Silvio, chắc ngày mai sẽ tới nơi. Tôi cũng sẽ có mặt đúng giờ trong ngày lễ rửa tội đó.

Cuối tháng này tôi định sẽ cùng bác sĩ riêng xuống thăm cô, nếu cô cần gì tôi sẽ mang theo.

P. B.

 

‘Bộ quần áo trẻ em mà cô đã dặn lần trước’.

Hóa ra... bà ấy cũng có chút yêu thương đứa con trai này sao.

Trong ký ức của cô, Alessandro lúc nhỏ là một người con ngoan. Một đứa trẻ chưa bao giờ cãi lời mẹ, luôn thực hiện mọi việc mẹ giao một cách mẫn cán.

Tuy nhiên, ngay cả dưới con mắt của một đứa trẻ tám tuổi như River lúc đó, giữa họ vẫn có một khoảng cách kỳ lạ. Nói chính xác hơn, thì giống như người mẹ đang lặng lẽ đẩy đứa con trai ra xa mình.

Cũng không khó hiểu. Bởi lẽ chỉ cần nhìn vào đứa con mang dòng máu của kẻ thù gia đình, kẻ đã cưỡng bức mình, Lucrezia chắc chắn đã phải chịu đựng nỗi đau khổ tột cùng.

Cô mới đọc được chưa đầy một nửa xấp thư, nhưng vẫn chưa thấy manh mối nào giúp đoán định được tung tích của Antonio. Tuy nhiên, nếu dừng lại ở đây, cô lại thấy bồn chồn vì sợ bỏ lỡ điều gì đó.

‘Giá mà tìm được địa chỉ cũ thì tốt biết mấy…’

Đáng tiếc là trên phong bì hầu như không ghi địa chỉ cụ thể. Cô đoán có lẽ là vì vấn đề bảo mật. Địa chỉ duy nhất mà cô tìm thấy lại là nơi River đã biết. Đó chính là dinh thự Ranieri, nơi chứa đựng những ký ức kinh hoàng.

Nhưng Antonio chắc chắn không trốn ở đó. Vốn dĩ ngôi nhà đó đã bị thiêu rụi hoàn toàn vào ngày hôm ấy của 18 năm trước rồi còn gì.

Nghe nói từ sau đó cả gia đình họ đã bặt vô âm tín, nên chắc hẳn khu đất đó cũng đã thuộc về chủ sở hữu khác. Việc cấp bách lúc này là tìm ra nơi họ đã định cư mới sau ngày đó.

Trong lúc đang mải mê lục lọi chiếc hộp, có tiếng gõ cửa từ bên ngoài. Nhìn đồng hồ, giờ này đáng lẽ Alessandro đang đi tập thể dục buổi sáng. Người tìm đến là một vị khách không ngờ tới.

“Tôi là Paolo. Xin thất lễ một chút ạ.”

River chửi thầm trong lòng. Cô vội vàng thu dọn những lá thư đang rải trên giường vào hộp, rồi nhét xuống dưới chăn để giấu đi.

“Tôi ra ngay đây, đợi một chút!”

Khi mở cửa, Paolo vẫn vận bộ vest chỉnh tề như mọi khi đang đứng đó. Điểm khác biệt duy nhất là ông ta đang cầm một túi giấy trắng. Ông ta đưa túi giấy ra và nói.

“Tôi nghe nói cô mệt đến mức bỏ cả bữa ăn. Ngài ấy bảo tôi đi mua thuốc mang qua cho cô.”

Trong túi giấy có thuốc hạ sốt giảm đau, thuốc tiêu hóa và cả thuốc dị ứng. Nghe cô bảo không khỏe, có vẻ hắn đã mua tất cả những loại thuốc có thể mua được ở hiệu thuốc.

“Cảm ơn ông. Nhờ ông chuyển lời cảm ơn đến Sandro giùm…”

Nhưng sắc mặt của người đàn ông này rất lạ. Đó cũng là lý do River không thể nói hết câu.

Khi ông ta nhíu mày, những nếp nhăn nơi khóe mắt càng hằn sâu hơn. Dường như ông ta đang nhìn chằm chằm vào một điểm nào đó trên sàn phòng, rồi đột ngột đẩy mạnh River sang một bên và sải bước vào trong phòng.

“Paolo, có chuyện gì vậy?”

Đây là lần đầu tiên người đàn ông này hành động như thế. River bàng hoàng nên đã không kịp ngăn ông ta lại. Dừng chân cạnh giường, Paolo quỳ một gối xuống rồi nhặt thứ gì đó dưới sàn lên.

Ông ta đứng lặng người, trân trân nhìn vật nhỏ bé trong tay. Lúc đầu vì nó quá nhỏ nên cô không nhận ra, nhưng nhìn kỹ lại thì đó là một hạt chuỗi mân côi.

Lại còn là loại được chạm khắc hình hoa hồng tinh xảo.

‘Chết tiệt!’

Đó là một trong những hạt chuỗi nằm trong chiếc hộp của Lucrezia. Chắc là lúc nãy vội vàng thu dọn thư từ, nó đã bị bắn ra khỏi hộp. Khổ nỗi dưới sàn lại trải thảm nên cô đã không nghe thấy tiếng nó rơi xuống.

Paolo, người đã ở bên Lucrezia suốt thời gian dài, đã nhận ra di vật của cô chủ quá cố. Vợ chồng quản gia có thể không để ý, nhưng với Paolo – người luôn dành sự quan tâm đặc biệt và tình cảm sâu nặng cho bà ấy – thì lại là chuyện khác.

Sự im lặng sắc lẹm bao trùm. Đầu óc River dần trở nên trống rỗng. Mồ hôi lạnh vã ra sau lưng. Cô phải lấy cớ gì đây?

“…Đồ mèo già hóa cáo này.”

Nhưng cô thậm chí còn không có thời gian để suy nghĩ. Paolo đã trừng mắt nhìn River với đôi mắt vằn tia máu.

“Nói đi, cô tìm thấy nó ở đâu?”

“Chuyện đó…”

“Đây không phải là thứ cô có thể tùy tiện chạm vào đâu!”

“Đợi đã, ông bình tĩnh nghe tôi nói-”

“Cô tưởng được Sottocapo để mắt tới là mọi thứ trong ngôi nhà này đều thuộc về cô sao? Nếu cô nghĩ rằng vì cô là người phụ nữ đầu tiên đến đây nên việc cô tự tiện sục sạo khắp nơi như một con chuột nhắt sẽ được tha thứ thì cô lầm to rồi!”

Những lời tra hỏi và quát tháo dồn dập trút xuống. Ông ta đang kích động đến mức mặt đỏ gay đỏ gắt, chẳng thèm nghe cô nói lời nào. Bị khí thế hung hãn ấy dồn ép phải lùi lại, River đã nhìn thấy. Ánh mắt giận dữ của ông ta đang hướng về phía chiếc giường.

“Paolo!”

Khi cô định lao tới giữ ông ta lại thì đã quá muộn. Ngay khi ông ta hất tung chiếc chăn trên giường, chiếc hộp bí mật đã bị lộ ra.

“Cô…”

Tất cả đã kết thúc. Hạt chuỗi thì còn có thể tìm cách bào chữa, nhưng khi chiếc hộp bị phát hiện thì mọi chuyện đã hỏng bét.

“Thật là một con đàn bà đáng ghê tởm. Mục đích của cô là gì? Nói hết ra mau! Sandro có thể nương tay với cô đến mức nào tôi không biết, nhưng tôi thì không!”

“Trời đất ơi, chuyện gì đang xảy ra thế này?”

Chắc do tiếng quát tháo quá lớn nên Marta đã nghe thấy. Bà đã lên tầng 2 từ lúc nào và bước vào phòng cho khách để tìm cách dàn xếp đống hỗn độn này.

“Paolo. Đừng có nạt nộ người ta, hãy bình tĩnh nghe cô ấy giải thích đã chứ! Ông cứ sừng sộ lên như thế thì ai mà trả lời cho nổi?”

“Bà nhìn tôi thế này mà bảo bình tĩnh được sao?!”

Paolo đã hoàn toàn mất kiểm soát, đến cả lời can ngăn của Marta ông ta cũng không màng tới. River đang hoang mang không biết nên chạy trốn ngay lúc này hay thêu dệt nên một lời nói dối vô căn cứ nào đó. Liệu có ai có thể dẹp yên được vụ này không?

“Thôi đi.”

Có chứ, chính xác là một người.

Người có thể khiến tất cả phải dừng lại chỉ bằng một câu nói duy nhất.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 66
Chương 65
Chương 64: 🔞🔞
Chương 63: 🔞🔞🔞
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37: 🔞🔞🔞
Chương 36: 🔞🔞🔞
Chương 35: 🔞🔞
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23: 🔞🔞
Chương 22: 🔞
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16: 🔞
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1
Chương 0: Mở Đầu 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.