Chương 17

Link đọc Manhwa Solstice: tại đây

 

————————————————————

Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ

Chương: 17

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

Vừa trở về phòng 817 khách sạn Fortuna, River lao ngay đến tủ lạnh. Cô lấy chai nước khoáng có ga miễn phí dành cho khách, tu một hơi hết nửa chai ngay tại chỗ. Ga mạnh xộc lên mũi khiến nước mắt ứa ra, nhưng nếu không làm thế này, cô cảm giác mình sẽ không thể tỉnh táo nổi.

“Trong thời gian đó hãy ở bên cạnh tôi.”

“Chúng ta đi đâu?”

“Nhà tôi.”

Người đàn ông chưa từng đưa bất kỳ bạn tình nào về nhà giờ lại mời River đến. À không, nói đúng hơn là một lời triệu tập đơn phương.

Điên mất thôi. Chuyện đi xa đến mức này hoàn toàn nằm ngoài tính toán của cô.

Vốn dĩ vai trò của River trong chiến dịch này là lượn lờ quanh mục tiêu, moi tin tức nhỏ giọt như hiện tại, chứ không phải dọn về sống chung mấy tháng trời. Việc đó quá sức ngay cả với những đặc vụ chuyên nghiệp được huấn luyện lâu năm hơn cô.

Đây đúng là cơ hội tuyệt vời để đào sâu thông tin, nhưng rủi ro quá lớn. Chẳng khác nào tự mình chui đầu vào miệng cọp.

Cho dù hoàn thành nhiệm vụ, cũng chẳng có gì đảm bảo cô có thể toàn mạng rời khỏi nhà hắn. Trường hợp xấu nhất là chết thảm, còn may mắn sống sót thì chắc chắn cô sẽ phải dạng chân ra mỗi khi hắn muốn.

Cô sẽ không đến nhà Alessandro. Những chuyện khác thì có thể, nhưng riêng chuyện này thì không thể chấp nhận được.

Cô muốn trả thù, chứ không muốn chết. Trả thù quan trọng thật đấy, nhưng cô cho rằng đặt bản thân lên hàng đầu mới là đúng đắn. Dù sao thì người còn sống vẫn phải tiếp tục sống. Và...

Chẳng phải mọi bản năng và ký ức đều đang gào thét đó sao. Rằng tuyệt đối không được đến nơi đó.

Thà làm kẻ hèn nhát còn hơn trở thành cái xác lạnh lẽo gấp trăm lần. Nếu muốn rút lui, đây là cơ hội cuối cùng.

Uống cạn chỗ nước có ga còn lại, cô mở ví lấy điện thoại ra. Phải hít sâu vài lần cô mới có thể gọi về trụ sở.

— River? Cậu liên lạc sớm hơn mọi khi đấy?

Giọng Nate có phần cứng nhắc. Chắc anh cũng đoán được liên lạc sớm thế này là có chuyện chẳng lành.

“Tôi có nhiều chuyện phải nói. Đầu tiên... Alessandro đã đưa tôi đến cuộc họp cán bộ.”

— Đến cuộc họp cán bộ á? Trước giờ chưa từng có tiền lệ hắn đưa bạn tình đi cùng trong công việc mà.

“Tập trung nghe tôi nói này. Biết là khó tin nhưng đó là sự thật.”

— Xin lỗi, không phải tôi nghi ngờ cậu đâu. Cậu nói tiếp đi.

Xung đột với Red Mafia, phân tán kho vũ khí, nội bộ chia rẽ... Trong khi thuật lại những thông tin nghe được từ cuộc họp, River phải trấn tĩnh lại mấy lần.

“...Thu hoạch được khá nhiều đấy. Chuyện nội bộ chia rẽ sau khi Antonio mất tích cũng là thông tin chúng ta chưa biết.”

Cần rất nhiều dũng khí để báo cáo điều cuối cùng.

“Và, Alessandro... hắn đề nghị tôi đến ở nhà hắn.”

— ...Gì cơ?

“Thời hạn là ba tháng. Tức là cho đến khi Lily Gray quay về Mỹ. Hắn bảo tôi hãy ở bên cạnh hắn cho đến lúc đó.”

Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu. Ngay lúc cô định cầu xin anh hãy nói gì đó đi, giọng nói ngập ngừng của Nate vang lên.

— Chuyện này đúng là... ngoài dự đoán, tôi không biết nói gì hơn.

“Nói là đề nghị nhưng thực chất là thông báo. Ngày mai có cuộc họp cán bộ lần 2 và bữa trưa đơn giản, hắn bảo xong việc sẽ đến đón tôi.”

— Thế cậu trả lời sao?

“Tạm thời tôi bảo là biết rồi, nhưng mà...”

Giờ thì phải nói thật thôi. River bày tỏ ý định dứt khoát và rõ ràng hơn bao giờ hết.

“Tôi, tôi muốn dừng lại.”

— ...

“Tôi biết đây là nhiệm vụ quan trọng. Nhưng nếu biết trước phải dính lấy tên khốn đó 24/24 thì tôi đã không bắt đầu. Cậu cũng thừa biết vào căn nhà đó thì chuyện gì sẽ xảy ra mà!”

— River, cậu đang kích động quá đấy. Bình tĩnh lại chút đi.

“Không phải kích động. Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi mới nói, nên làm ơn hãy lắng nghe tôi đi!”

Nói đến đó, River chợt giật mình. Rõ ràng cô định nói chuyện bình tĩnh, nhưng thốt ra khỏi miệng lại là tiếng hét đầy nôn nóng.

Có vẻ hiểu được sự tuyệt vọng của cô, Nate nói giọng dỗ dành.

— Được rồi, tôi hiểu. Trước mắt tôi sẽ báo cáo lên cấp trên và chuyển lời của cậu. Tôi sẽ liên lạc lại sớm nhất có thể nên đừng lo lắng quá nhé, được không?

“... Biết rồi. Nhờ cậu đấy.”

Cúp máy xong River mới cởi đồ. Chiếc váy ngắn nhăn nhúm ở phần ngực và gấu váy, áo lót bralette, và cả chiếc quần lót còn in hằn vệt nước tròn.

Nhìn xuống cơ thể trần trụi, lòng cô càng thêm rối bời. Vùng quầng ngực bên trái và vết hôn đỏ chót phía trên như đang gào thét bảo cô phải dừng lại ở đây thôi.

Hôm nay River mới thực sự chắc chắn. Rằng cô không đủ sức để đối phó với Alessandro.

Nếu mục tiêu là một tên mafia khác thì có lẽ đã dễ dàng hơn. Dù không muốn nhưng cô có thể chịu đựng được sex hay mấy trò mỹ nhân kế rẻ tiền. Ít nhất cô còn có thể đoán được đối phương đang nghĩ gì, là loại người thế nào.

Nhưng mỗi khi đối diện với Alessandro, với đôi mắt của người đàn ông đó...

Cô sợ.

Cô không tự tin có thể đọc vị được hắn, trong khi đối phương dường như nhìn thấu mọi thứ của cô. Cô sợ chỉ cần bước thêm một bước nữa, hắn sẽ nuốt chửng cô mất.

...Vốn dĩ họ là những người không nên gặp lại nhau.

Phải dừng lại ngay bây giờ. Dù phải quay về trong nhục nhã, dù bị Jonathan Spencer khiển trách cũng mặc kệ.

Vì đây không phải là rút lui, mà là tín hiệu cầu cứu (SOS).

 

Thế nhưng một tiếng, hai tiếng, rồi nửa đêm trôi qua mà vẫn không có liên lạc từ Nate.

Việc dừng nhiệm vụ không phải là chuyện có thể quyết định đơn giản trong nội bộ nhóm. Là chiến dịch hợp tác liên quan đến nhiều tổ chức nên chắc phải xin phép nhiều nơi. Vì thế nên mới trả lời chậm trễ, River cố thức trắng đến tận bình minh để tự trấn an mình như vậy.

“Cậu đang nói cái quái gì thế.”

— …Tiếp tục nhiệm vụ đi. Đó là chỉ thị của cấp trên.

Bàn tay cầm điện thoại run lên bần bật. Không được quay về trụ sở sao? Hy vọng của River vỡ tan tành.

Cô đã tin rằng trong rạng sáng nay Nate, hoặc ai đó sẽ bí mật đến đón cô ở khách sạn Fortuna. Cô đã đinh ninh rằng đây là lúc nói lời tạm biệt với nhiệm vụ điên rồ này. Vậy mà tại sao, tại sao... lại không được.

“Cậu đùa tôi à? Tôi không làm được nữa đâu. Đưa tôi ra khỏi đây đi. Tôi đã bảo là muốn dừng lại rồi mà...!”

Cảm giác như bị ai đó giáng một búa vào sau gáy. Dù biết ngay từ đầu đây là nhiệm vụ coi rẻ nhân quyền, nhưng không ngờ trong tình huống này họ cũng không cho phép rút lui.

— Nghe này, River. Tôi cũng đã nói là nếu thế này thì rất khó ứng phó với các biến số...

Tiếng Nate hít sâu vang lên qua điện thoại.

— Cậu cũng biết mà. Việc Alessandro đưa bạn tình về nhà là chuyện chưa từng có tiền lệ. Đây là cơ hội trời cho đấy.

“Cậu tưởng tớ không biết à? Nhưng nó cũng nguy hiểm hơn gấp bội. Chết rồi thì phục chức với báo thù còn ý nghĩa gì nữa?”

Cô đấm thùm thụp vào nệm giường vô tội nhưng nỗi uất ức vẫn không vơi đi. Giờ thì River gần như đang gào khóc.

“Cha mẹ tôi, mẹ cậu... Tôi đã nghĩ vì họ mà phải cố gắng chịu đựng. Nhưng chuyện này, chuyện này... dù là tôi thì cũng không làm nổi nữa đâu!”

Tim cô đau nhói. Đâu phải cô muốn bỏ cuộc là bỏ cuộc. Đây không phải quyết định dễ dàng, vậy mà những kẻ cấp cao ở trụ sở chỉ phán một câu ‘cơ hội tốt’ rồi đẩy cô vào chỗ chết khiến cô ghê tởm.

— Bình tĩnh và suy nghĩ lý trí đi. Chuyện này rất quan trọng. Ngôi nhà đó là nơi ngay cả thành viên tổ chức cũng không thể tùy tiện ra vào. Thậm chí chúng ta còn chưa xác định được vị trí. Cậu là người đầu tiên được đến đó đấy.

Thái độ của Nate cũng làm cô thất vọng không kém. Miệng thì nói xin lỗi nhưng lại liên tục dụ dỗ cô tiếp tục nhiệm vụ theo chỉ thị cấp trên.

— Nếu bỏ lỡ cơ hội lần này, không biết phải mất thêm bao nhiêu năm nữa mới tìm ra Antonio. Trong thời gian đó bọn chúng sẽ tiếp tục buôn bán vũ khí, sản xuất ma túy tổng hợp.

“...”

— Cậu cũng đâu muốn có thêm những nạn nhân giống như chúng ta đúng không?

Phải, cô không muốn. Nhưng rõ ràng, đã hứa rồi mà...

“Cậu bảo cứ nói với cậu cơ mà.”

— River.

“Cậu bảo nếu muốn dừng lại thì cứ nói. Cậu sẽ dùng mọi cách để đưa tôi ra ngay mà, chính cậu đã nói thế...”

Cổ họng cô nghẹn ứ. Sợ mình sẽ bật khóc thảm hại, River cắn chặt môi dưới. Hy vọng dù chỉ là bây giờ, anh sẽ nói sẽ đến đón cô ngay lập tức.

Nhưng trên bàn cờ này, chẳng có ai đứng về phía cô cả.

— ...Xin lỗi cậu, River. Thật lòng xin lỗi.

So với việc không được phép quay về, cô càng ghét Nate hơn vì cứ cố thuyết phục cô. Cô thấy mình thật ngu ngốc khi tin rằng dù có chuyện gì xảy ra anh cũng sẽ bảo vệ cô.

Nuốt ngược nỗi tủi thân vào trong, River khó khăn lắm mới thốt nên lời.

“Tôi có thể sẽ chết đấy.”

— ...

“Dù vậy cậu cũng thấy không sao hả?”

River thầm thì trong lòng, gần như van xin.

Hãy nói là có sao đi. Rằng cậu sẽ không để chuyện đó xảy ra.

Hứa với tôi là sẽ cứu tôi bằng mọi giá đi, Nate.

Nhưng sau một hồi im lặng, câu trả lời nhận được lại quá tàn nhẫn.

— Bằng mọi giá hãy sống sót nhé, River. Tôi tin cậu sẽ làm được.

“...Ha.”

Nate Miller, người đàn ông theo đuổi và tỏ tình với cô suốt mấy năm trời, giờ lại đẩy lưng cô thế này đây.

Làm gì có gã đàn ông nào đẩy người phụ nữ mình thích vào chỗ chết. Ngẫm lại thì Nate luôn đạt được những gì mình muốn. Lần này chắc hẳn cũng có thứ gì đó anh ta khao khát mãnh liệt. Hơn cả việc trả thù cho mẹ.

Ví dụ như... sự nghiệp.

Nếu không có River, chiến dịch anh ta theo đuổi bấy lâu nay sẽ đổ sông đổ bể, nhưng nếu thu được chút lợi ích dù nhỏ nhoi, công sức bỏ ra sẽ không bị coi là con số không.

Chỉ cần nhiệm vụ không bị hủy bỏ thì anh ta chẳng mất gì cả. Nate đã đặt tình cảm của mình và River lên bàn cân để tính toán thiệt hơn.

Đột nhiên tay chân cô bủn rủn. Cảm giác trống rỗng vô cùng, và buồn thấu tim gan. Không mất quá lâu để cô nhận ra cảm xúc này chính là sự phản bội.

“Được thôi, tôi đi. Đến nhà Alessandro.”

Không thở nổi, cuối cùng River bật cười ngắn ngủi.

“Từ giờ tôi sẽ báo cáo thông qua Federico. Alessandro chắc sẽ không cấm người yêu liên lạc với cậu ruột, nhưng gọi điện cho người đàn ông khác thì chắc chắn hắn không tha đâu.”

Nate không trả lời. Chắc anh ta cũng biết giờ có nói xin lỗi cũng chỉ là đạo đức giả.

Cuộc gọi kết thúc như vậy. Cúp máy, River quyết định cắt đứt cả những thứ khác. Sự lưu luyến, hy vọng, và cả Nate. Tất cả. Cô nhận ra quá muộn rằng những thứ đó vốn dĩ chưa bao giờ dành cho cô.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 66
Chương 65
Chương 64: 🔞🔞
Chương 63: 🔞🔞🔞
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37: 🔞🔞🔞
Chương 36: 🔞🔞🔞
Chương 35: 🔞🔞
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23: 🔞🔞
Chương 22: 🔞
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16: 🔞
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1
Chương 0: Mở Đầu 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.