Chương 58

Link đọc Manhwa Solstice: tại đây

 

————————————————————

Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ

Chương: 58

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

Ánh mắt cô chạm phải đôi đồng tử xanh biếc đang nhìn mình chằm chằm. Người đàn ông thản nhiên tiến lại gần và ngồi lên mép nệm. Những giọt nước đọng trên lọn tóc chưa khô hẳn nhỏ xuống tấm ga trải giường, vài giọt bắn lên mu bàn tay cô.

Khuôn mặt hắn ở rất gần. Một mùi hương dễ chịu quyện cùng mùi nước sạch tỏa ra, kèm theo đó là mùi hương cơ thể đặc trưng của hắn – thanh khiết như một buổi sáng mùa đông se lạnh. Có lẽ vì vừa mới tắm xong nên cô còn cảm nhận được một luồng hơi ấm sảng khoái.

Hắn định nói gì đây? Cứ mỗi lần nuốt nước bọt vì căng thẳng, yết hầu của River lại khẽ lên xuống.

Chẳng lẽ, thực sự là ngay lúc này…

Nếu hắn muốn Lily, cô có thể làm. Không, cô phải làm. Nhưng liệu cơ thể vẫn chưa hồi phục hoàn toàn này có thể chịu đựng được những hành động mãnh liệt đó hay không thì vẫn là một ẩn số. Bởi Alessandro luôn dồn ép River đến tận cùng của cực khoái.

Thất bại trong việc chọn từ ngữ thích hợp, River chỉ biết dán mắt vào đôi môi của hắn. Qua kẽ môi hơi hé mở, cô thoáng thấy hàm răng đều đặn và đầu lưỡi đỏ hồng bên trong.

Ngay khoảnh khắc đôi môi cô cũng vô thức định mở ra theo, thì có thứ gì đó khẽ chạm vào chóp mũi cô.

Hử?

Đó là đầu ngón tay của Alessandro lướt qua đầy trêu chọc.

Hành động này... là sao? Một cảm giác déjà vu khiến những ký ức cũ mờ ảo hiện về.

Phải rồi, người đàn ông này khi gặp cô lần đầu tại bữa tiệc cũng đã hành xử tương tự. Hắn tiến lại gần River khi cô đang ngồi trên sofa trong phòng riêng, khiến cô căng thẳng tột độ rồi lại đột ngột lùi xa.

“Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt như thể sắp bị ăn thịt như thế.”

Trong lúc cô còn đang ngơ ngác, sức nặng đè lên một bên nệm bỗng biến mất. Hơi ấm rời xa khiến không khí chạm vào da thịt trần trụi của cô trở nên lạnh lẽo.

“Em vẫn còn là bệnh nhân, Lily. Tôi không có sở thích đụng chạm vào người bệnh.”

Alessandro buông lời trách móc nhẹ nhàng khi thấy River vẫn còn thẫn thờ nhìn mình. Hắn ném chiếc khăn vào giỏ đồ giặt rồi quay trở lại giường.

“Tôi không phải loại rác rưởi vô liêm sỉ đến mức đó. Em tưởng tôi sẽ giữ chặt một người đang đau ốm để hành hạ sao?”

“Không phải, nhưng mà…”

“Và em cũng không định phủ nhận rằng mình vừa lo lắng chuyện đó đúng không?”

Có vẻ như đã bị lộ tẩy. Dù có xua tay phủ nhận thì trông cũng thật nực cười, vậy nên thà rằng cô cứ đường hoàng mà thừa nhận.

“Chẳng lẽ hành động của anh không đáng để hiểu lầm sao? Tự nhiên đưa tôi về phòng anh, đặt tôi lên giường rồi lại biến mất vào phòng tắm.”

Trước lời phản kháng của River, Alessandro khẽ cười.

“Cũng không phải là không thể hiểu được…”

Đôi đồng tử đang lặng lẽ nhìn xuống cô bỗng nhiên sát lại gần một cách đột ngột. River cứng đờ người vì kinh ngạc, và rồi điều không ngờ nhất đã xảy ra là người đàn ông bắt đầu chui vào trong chăn.

Phập. Tầm nhìn đảo lộn, cả cơ thể cô lún sâu vào chiếc nệm êm ái. Cánh tay của hắn từ lúc nào đã ôm chặt lấy vai cô, như thể sẽ không bao giờ buông ra. Khi River nằm nghiêng ngẩng đầu lên, khuôn mặt Alessandro hiện ra rõ mồn một.

Xương quai hàm góc cạnh, sống mũi thanh tú, đôi mi khép chặt và hàng lông mi dài cứ thế lần lượt lọt vào tầm mắt cô. Ngay sau đó, một giọng nói trầm thấp khẽ thì thầm bên tai.

“Thứ gì mình trân trọng thì phải đối xử thật nâng niu chứ.”

“…”

“Nếu em không cho phép... tôi sẽ không làm. Thế nên đừng lo lắng nữa, ngủ đi.”

Sau câu nói đó, Alessandro không mở miệng thêm lần nào nữa. Chỉ còn nghe thấy tiếng thở đều đặn, đôi mắt màu băng giá ấy không hề mở ra lần nữa.

River trăn trở vì không biết hắn đã ngủ thật chưa, nhưng hành động đó chỉ khiến cô bị ôm chặt hơn. Không gian bên trong lớp chăn dày nhanh chóng trở nên ấm áp. Đó là nhiệt độ y hệt như bàn tay to lớn đang bao bọc lấy vai cô.

Tại sao vậy nhỉ, cô thấy ghét cảm giác này nhưng đồng thời lại thấy an lòng.

Chắc chắn cô sẽ không ngủ được, và cứ thế phải bị giữ chặt cho đến khi mặt trời mọc. Đáng lẽ đây phải là một tình huống khó chịu. Thế nhưng...

Tại sao lòng cô lại thấy nhẹ nhõm đến vậy?

Mỗi khi cảm nhận được nhịp đập trái tim từ người đàn ông đang thở bên cạnh, những cảm xúc mâu thuẫn lại ập đến khiến sống mũi cô cay xè.

Cô ghét hắn. Alessandro, cùng với Antonio, là kẻ thù giết cha mẹ cô, là kẻ đã găm viên đạn vào người cô.

Thế nhưng, khi ngẫm lại lời hắn thốt ra trước khi ngủ – rằng thứ gì trân trọng thì phải đối xử nâng niu – cô lại thấy tủi thân vì một lý do mà chính cô cũng không thể giải thích nổi.

Bởi lời nói đó chẳng khác nào một lời khẳng định rằng đối với hắn, Seol Ha đã không còn là thứ được trân trọng nữa.

Đáng lẽ River đã không dấn thân vào nhiệm vụ này ngay từ đầu, nếu cô biết rằng mình sẽ phải đối diện lần nữa với những cảm xúc thời thơ ấu vốn đã được che phủ bởi hận thù.

Nhưng đã quá muộn rồi. Sự hối hận luôn đến sau thực tại một bước.

 

* * *

 

— Thế nên khi tôi bảo vì lo lắng nên muốn đến thăm, hắn đã thẳng thừng từ chối.

Nate tập trung lắng nghe giọng nói truyền qua điện thoại. Báo cáo tình hình lần này của Federico chứa đựng quá nhiều nội dung gây sốc. Từ việc River bị bắt cóc cho đến việc cô bị thương nặng.

“Bây giờ cô ấy ổn rồi chứ?”

— Nghe giọng thì có vẻ đã đỡ hơn rồi. À, cô ấy còn bảo trên ngón tay của đám bắt cóc có cùng một hình xăm. Tôi sẽ gửi tài liệu sớm, đó là hình do Dolce vẽ lại.

Thái độ của Federico hoàn toàn không có chút quan tâm tỉ mỉ nào đến sự an toàn của đặc vụ. Dù không kỳ vọng gì, nhưng Nate cho rằng để duy trì nhiệm vụ, sự an toàn của River phải được ưu tiên hàng đầu chứ.

— Dù sao thì có một điều chắc chắn. Bambino cực kỳ cưng chiều Dolce của chúng ta. Nếu không thì hắn đã chẳng liều mạng đến tận đó để cứu người về.

Ý của Federico là Alessandro dường như còn coi trọng River hơn cả bọn họ. Điều đó khiến Nate điên tiết nhất. Anh nghiến răng kèn kẹt, rồi cố gắng thả lỏng cơ hàm đang siết chặt.

“Chúng ta không thể để Winstead tiếp tục tiếp xúc với những nguy hiểm như vậy. May mắn là cô ấy bình an, nhưng đặc vụ của chúng ta đã suýt mất mạng vì một tai nạn ngoài ý muốn rồi.”

— Chà, thế thì cậu định làm gì? Bây giờ đâu thể bảo cô ấy bỏ hết rồi quay về được, đúng không?

“Cô ấy có thể trở về sau khi hoàn thành nhiệm vụ.”

Lần này đến lượt Federico im lặng.

“Chúng ta sẽ kết thúc nhiệm vụ sớm hơn dự kiến. Những việc định làm, ông có thể đẩy nhanh tiến độ hết mức có thể không?”

Đầu dây bên kia chỉ có tiếng trầm ngâm. Có vẻ gã đã cảm nhận được sự kiên quyết khác thường trong giọng nói của Nate.

“Đúng như lời ông nói, dù đã thâm nhập thành công nhưng chúng ta vẫn chưa có lấy một manh mối nào về thông tin mình cần. Thật lòng mà nói, suốt hơn một tháng ở trong dinh thự đó, cái tên Antonio được nhắc đến mấy lần?”

— Này, cậu tưởng cứ vội vàng là mọi chuyện sẽ theo ý mình sao? Không đâu, ngược lại mọi thứ có thể đổ sông đổ biển hết đấy. Cả thời gian lẫn nhân lực đã đầu tư suốt mấy năm qua, tất cả đấy.

“Chính vì vậy chúng ta phải thu hồi trước khi mất mát nhiều hơn. Không còn thời gian để chần chừ nữa. Lúc này cô ấy đang ở nơi hiểm nguy, càng chậm trễ thì rủi ro càng cao.”

— À, ra thế? Cậu không quan tâm đến việc tôi gặp nguy hiểm sao? Tôi cũng đang liều mạng làm việc này đấy.

Dĩ nhiên Nate chẳng thèm quan tâm đến sự an toàn của Federico. Anh biết lời nói của mình có chút tiền hậu bất nhất.

Nhưng tình cảm vốn dĩ là như vậy. Phi lý, bất công và đôi khi là tàn nhẫn.

Chỉ cần cứu được River, thú thật Nate không quan tâm Federico có hy sinh tại hiện trường hay không. Trên bàn cân của anh, cán cân đã nghiêng về một bên duy nhất từ lâu.

“Bù lại, nếu thành công, tôi đảm bảo ông sẽ được đặc cách thăng ít nhất hai cấp bậc.”

Nate đưa ra miếng mồi nhử hoàn hảo cho một kẻ đầy tham vọng. Chức tước, danh dự, tiền bạc – những giá trị hữu hình và vô hình. Những thứ từng che mắt anh và khiến anh đưa ra lựa chọn sai lầm, giờ đây sẽ tác động mạnh mẽ hơn lên Federico.

“Chẳng phải chính ông là người đã thâm nhập lâu hơn, ở vị trí nguy hiểm hơn sao? Vậy mà hiện tại nhiệm vụ lại xoay quanh Winstead, chắc hẳn ông cũng thấy chạnh lòng chứ.”

— Tôi hiểu cậu định nói gì, nhưng nếu muốn thuyết phục người khác thì phải dùng lời lẽ bùi tai hơn hoặc thể hiện sự thành ý tương xứng chứ. Chắc tại còn trẻ nên kinh nghiệm còn non kém quá.

Nate dĩ nhiên không ngờ gã sẽ dễ dàng đồng ý. Dù thứ tốt đẹp đến đâu thì cũng phải còn mạng mới hưởng thụ được. Một kẻ đã sống sót lâu năm như gã chắc chắn hiểu rõ giá trị của mạng sống hơn ai hết.

“Tôi hiểu rõ chứ, Vittorio.”

— Cẩn thận cái miệng của cậu đấy. Dạo này giá trị của tôi tăng cao rồi, có nhiều tai mắt hơn trước đấy.

Quả nhiên, ngay khi Nate gọi tên thật, Federico lập tức hạ giọng và nạt nộ đầy sắc bén. Giành lại quyền chủ động cuộc đối thoại một cách tự nhiên, Nate đi thẳng vào vấn đề.

“Federico, hãy làm một cuộc giao kèo đi. Với tôi.”

Sau sự im lặng là lời đáp bảo anh cứ thử đưa ra điều kiện xem sao. Nate nuốt nước bọt, liếm đôi môi khô khốc.

“Tôi sẽ giúp ông. Tôi sẽ xử lý để hầu hết thành quả thu được từ nhiệm vụ này đều thuộc về phần của ông... Thế này đủ để ông hứng thú chưa?”

— Mấy lời này không giống phát ra từ miệng của một cậu ấm ưu tú đâu. Nói chi tiết hơn xem nào.

“Đúng như những gì tôi nói. Dù mục tiêu là tung tích của Antonio, nhưng đúng như ông nói, chúng ta đã thu thập được rất nhiều thông tin khác. Đã có vài vụ việc được ngăn chặn kịp thời trước khi bùng phát. Ông biết đó là những công trạng không thể phủ nhận mà.”

— Rồi sao?

“Nghĩa là tôi sẽ thay đổi nguồn cung cấp những thông tin đó. Không phải từ Winstead, mà là từ ông.”

Đây là một hành động đi ngược lại với chính nghĩa mà anh luôn theo đuổi. Nhưng anh không còn cách nào khác. Đúng như Federico nói, muốn thuyết phục người khác thì cần một sự thành ý tương xứng.

Nate biết, nếu River biết chuyện này, cô chắc chắn sẽ khinh bỉ anh. Nhưng dù có bị lăng mạ hay bị ghét bỏ, lúc này anh phải cứu cô bằng mọi giá. Cứu cô ra... rồi khi quay về Mỹ, anh sẽ chỉ để cô ở trong vòng an toàn mà thôi.

Khu cắm trại ở Detroit. Nơi đó tuy buồn tẻ và vắng khách, nhưng sẽ không ai có thể làm hại River. Không ai có thể thèm khát cô.

Đáng lẽ ngay từ đầu anh không nên đưa cô ra khỏi nơi đó.

— Cậu làm được chứ? Với tính cách của Dolce, tôi không nghĩ cô ấy sẽ để yên đâu.

Bây giờ anh sẽ chấn chỉnh lại mọi thứ. Trước khi quá muộn, trước khi cô rời xa khỏi tầm mắt của Nate Miller thêm nữa. Anh lặp đi lặp lại lời thề đó một cách kiên định.

“River sẽ giữ im lặng. Vì tôi sẽ khiến cô ấy phải làm như vậy.”

Việc River Winstead được phục chức sẽ không bao giờ xảy ra.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 66
Chương 65
Chương 64: 🔞🔞
Chương 63: 🔞🔞🔞
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37: 🔞🔞🔞
Chương 36: 🔞🔞🔞
Chương 35: 🔞🔞
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23: 🔞🔞
Chương 22: 🔞
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16: 🔞
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1
Chương 0: Mở Đầu 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.