Link đọc Manhwa Solstice: tại đây
————————————————————
Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ
Chương: 62
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
Lấy cớ đi dặm lại lớp trang điểm, River chạy thẳng vào phòng trang điểm. Thật may là ở đây không có quá nhiều người. Vừa tô lại lớp son môi một cách vô hồn, River vừa thận trọng sắp xếp lại những suy nghĩ đang rối bời trong đầu.
‘Đừng run. Hãy bình tĩnh xâu chuỗi lại từng việc một.’
Đầu tiên, vị Consigliere đã biết danh tính thực sự của cô.
Federico thực chất cũng đã bị bại lộ. Dựa trên tiền đề rằng nếu Damiano thực sự chỉ nói ra sự thật, thì việc trụ sở chính chưa bị phát hiện vẫn là một điều may mắn trong rủi ro.
Nhưng làm sao ông ta biết được? Dù đã nghe nhiều về việc mạng lưới thông tin của ông ta vượt xa mọi sự tưởng tượng, cô vẫn không ngờ nó lại đạt đến mức độ này. Ông ta biết được thông qua ai? Một thành viên trong tổ chức? Hay từ một thế lực thù địch khác? Dù có vắt óc suy nghĩ thế nào, cô cũng không tìm ra kẽ hở nào khiến thông tin bị rò rỉ.
Chẳng lẽ là Paolo? Không, nếu là ông ta thì chắc chắn người đầu tiên ông ta báo cáo phải là Sandro. Marta hay Silvio cũng vậy. Nếu không phải do Federico để lộ sơ hở trước, thì rốt cuộc thông tin đã lọt ra từ đâu?
Việc không biết nguồn cơn khiến cô gần như phát điên. Việc thông báo sự thật này cho Federico hay trụ sở trước khi rút quân... trái lại còn nguy hiểm hơn.
Đó thực sự là một ván bài sinh tử. Bởi một kẻ đã tra ra được danh tính của Lily thì việc giám sát hành tung của cô là một điều quá đỗi dễ dàng.
Lúc này, cô không còn cách nào khác ngoài việc đặt cược vào lời hứa của Damiano.
Bàn tay nhét thỏi son vào túi cầm tay run lên bần bật. River tiến về phía bồn rửa, vừa rửa tay bằng nước lạnh vừa lẩm bẩm trong miệng. Trước mắt, phải rồi, hãy nghĩ cách cứu mạng cái ông cậu chết tiệt đó đã.
Liệu có nên liên lạc vào đúng ngày xuất cảnh tại sân bay không? Nhưng nếu phía Consigliere hành động nhanh hơn thì sao? Hay là âm thầm chuẩn bị sẵn hai vé máy bay rồi bất ngờ cùng nhau quay về… Sau một hồi cân nhắc, cô đã nghĩ ra được vài phương án khả thi. Chỉ cần Damiano giữ lời hứa, cơ hội để cứu Federico không phải là không có.
Và còn một sự thật nữa nhất định phải làm sáng tỏ.
Sandro và Damiano chắc chắn biết. Họ biết Antonio đang ở đâu, và tại sao ông ta lại biến mất.
Dù không trực tiếp nói ra, nhưng qua mạch cảm xúc và ngữ cảnh của cuộc đối thoại, cô hoàn toàn có thể suy luận được. Việc Damiano, kẻ luôn lắng nghe cô bấy lâu nay, đột ngột cắt ngang lời khi cô nhắc đến Antonio là một dấu hiệu cực kỳ khả nghi.
‘Chẳng đời nào ông ta lại tự ý biến mất mà không nói với con trai mình lấy một lời. Có lẽ... cả ba người bọn họ đã lập một bản giao kèo bí mật vì một lý do nào đó mà không thể tiết lộ cho các thành viên khác. Nếu là vậy, thì tại sao—’
Bất chợt, lời nói đầy ẩn ý của vị Consigliere hiện về trong tâm trí cô.
“Việc leo lên vách đá cũng là một phần nhiệm vụ của sư tử mà.”
Kẻ đã đẩy Alessandro xuống vực sâu…
“Và ta thì lại thích sự công bằng.”
River chậm rãi vặn vòi nước bằng đồng. Một giả thuyết khác hiện ra trong đầu cô.
Biết đâu tất cả chuyện này chỉ là một sân khấu do Antonio dựng lên để thử thách con trai mình. Để ông ta có thể tận mắt xác nhận liệu con trai có xứng đáng là người kế vị đế chế do mình xây dựng hay không.
Nếu đó là sự thật, việc Damiano luôn miệng nói về sự công bằng là điều dễ hiểu. Với tư cách là người bạn thân nhất lâu năm của Boss, ông ta hẳn đã sẵn lòng nhận vai trò trọng tài. Lý do ông ta làm ngơ trước một đặc vụ xâm nhập, có lẽ là để xem liệu Sottocapo có đủ bản lĩnh để tự mình tìm ra kẻ gián điệp và phản bội đang ẩn mình trong tổ chức hay không.
Ngẫm lại vài lần, cô thấy đây không phải là một câu chuyện hão huyền. Antonio chính là kẻ đã ép đứa con trai nhỏ của mình phải tự tay kết liễu người bạn phản bội. Vậy thì khi Sandro đã trưởng thành, việc ông ta đẩy hắn vào những tình huống khắc nghiệt hơn nữa cũng chẳng có gì lạ.
Khi dòng suy nghĩ trôi đến đó, một luồng khí lạnh sắc lẹm chạy dọc khắp cơ thể cô. River nhận ra thêm một lý do khiến cô phải cầu nguyện cho Damiano giữ kín bí mật về danh tính của mình.
“Cháu là bạn của con trai ta đúng không. Cháu tên gì?”
“Cháu là River ạ.”
Antonio có thể không biết cái tên ‘Seol Ha’, nhưng ông ta chắc chắn biết cái tên ‘River’.
Nếu chẳng may thông tin về một người phụ nữ Mỹ gốc Á trùng tên đang thâm nhập vào tổ chức lọt đến tai ông ta, chuyện gì sẽ xảy ra?
Dĩ nhiên không có gì đảm bảo ông ta còn nhớ cái tên đó sau ngần ấy năm. Ngay cả Alessandro cũng từng nói rằng đối với hắn, Seol Ha giờ đây ngay cả cái tên cũng chẳng còn đọng lại trong ký ức.
Dù Damiano có vẻ hoàn toàn không biết River chính là con gái của cặp đôi sát thủ 18 năm trước... nhưng tuyệt đối, Sandro không được phép biết Lily chính là Seol Ha. Tuyệt đối không.
“Chỉ vì tớ thấy tội nghiệp một đứa hay gây rắc rối và nhõng nhẽo như cậu nên mới để mắt tới thôi. Mới chơi cùng một chút mà cậu tưởng là bạn thật đấy à?”
Như để khẳng định rằng tất cả thời gian bên nhau đều là vô nghĩa, ngay khi biết cô là con gái cảnh sát, Alessandro đã định giết cô. Hắn đã không chút do dự bóp cò khẩu súng mà cha mình đưa cho, chẳng phải sao?
“Chúng ta không phải là bạn. Chỉ có mình cậu là ảo tưởng thôi. Tôi đã rất mệt mỏi khi ngày nào cũng phải nghe tiếng than vãn của cậu rồi, giờ thì tốt quá.”
Cô chính là người đã tặng cho hắn cảm giác bị phản bội đầu tiên trong đời. Nếu hắn biết người phụ nữ bấy lâu nay cùng dùng bữa, cùng cười nói, và dùng chung một chiếc giường với mình rốt cuộc là ai, thì...
“Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa. Lúc đó tôi sẽ không để yên đâu.”
Điều này là chắc chắn.
Alessandro càng trân trọng Lily bao nhiêu, thì cái giá phải trả cho sự phản bội lần thứ hai của Seol Ha sẽ càng thảm khốc bấy nhiêu.
Tựa tay vào bồn rửa, River im lặng rất lâu. Việc phải liên tục định vị lại vị trí và vai trò của mình trong mối quan hệ với hắn luôn là một điều đau đớn.
Mọi thứ đều quá sức chịu đựng. Nếu có thể, cô muốn vứt bỏ tất cả.
Nhiệm vụ, thực tại, cuộc đời và cả cái tên của mình, tất cả mọi thứ.
Giữa đám đông quan khách lúc tụ họp lúc tản ra, River cố gắng giết thời gian một cách bận rộn nhất có thể. Cô ngắm nhìn những tác phẩm nghệ thuật treo dọc hành lang và nhấm nháp chút đồ uống không cồn. Cô hy vọng làm vậy sẽ giúp mình xua đi nỗi bất an đang bủa vây.
Trong khi đó, Alessandro vẫn bặt vô âm tín cho đến khi vầng mặt trời vốn treo cao đã dần chìm xuống đường chân trời. Cô đã xem hết sạch những bức tranh, và cũng đã phát ngán với việc đi dạo mà có hai gã to con kè kè sau lưng như cái đuôi. Khi quay trở lại sảnh chính, cô thấy vài người phục vụ đang kéo rèm che kín các ô cửa sổ.
Đúng lúc sự nôn nóng cô cố kìm nén sắp sửa trỗi dậy, thì người mà cô chờ đợi đã xuất hiện. Chiều cao và vóc dáng nổi bật cùng mái tóc vàng rực rỡ ấy không thể lẫn vào đâu được. Đó là Alessandro.
“Sandro.”
Giọng nói cô vô thức thốt lên tràn đầy niềm vui sướng. Đến mức chính cô cũng phải giật mình sau khi nói ra.
Thật là nực cười. Giờ cô đã trở thành kẻ có thể bị bại lộ bất cứ lúc nào, vậy mà tại sao cô lại thấy hạnh phúc khi gặp hắn đến thế?
Sandro cũng vừa phát hiện ra cô, hắn chuyển hướng tiến lại gần. Hai tên thuộc hạ nãy giờ đi theo cô cũng tự giác lùi ra xa tạo khoảng cách.
“Cuộc họp diễn ra trì trệ hơn tôi tưởng. Em đợi lâu lắm rồi đúng không?”
“Không sao đâu. Nhờ vậy mà tôi đã xem hết tất cả bộ sưu tập ở đây rồi.”
Có lẽ thấy an lòng nên người đàn ông thoáng nở một nụ cười nhạt. Nhưng River nhận ra ngay là hắn đang mệt.
Mỗi khi mệt mỏi, dưới mắt Alessandro lại thoáng hiện lên quầng thâm mờ ảo. Vì đôi mắt hắn rất sâu nên nếu không quan sát thật kỹ ở cự ly gần thì khó lòng nhận ra, nhưng giờ cô đã có thể phân biệt được rõ ràng. Lúc này đây, vùng dưới mắt hắn đã hơi tối lại.
“Giờ chúng ta về nhé?”
Thật lòng cô cũng đã kiệt sức vì chờ đợi, cô chỉ muốn được quay về dinh thự ngay lập tức. Cảm giác được tắm nước ấm, khoác lên mình bộ đồ ngủ mới rồi nằm vật xuống chiếc giường êm ái khiến ý muốn về nhà càng thêm mãnh liệt.
Thế nhưng, Alessandro dường như vẫn còn điều gì nuối tiếc.
“Chẳng phải chúng ta đã hẹn sẽ khiêu vũ sao? Giờ mà về luôn thì không thấy tiếc hử?”
Nghĩ lại thì, khi nhường điệu nhảy đầu tiên cho Damiano, cô đã hứa điệu nhảy thứ hai sẽ dành cho hắn. Có lẽ lý do hắn cứ nhắc đi nhắc lại chuyện khiêu vũ là vì lời hứa đó.
“Anh muốn khiêu vũ với tôi đến thế sao?”
Trước câu hỏi trực diện của cô, hắn bỗng im lặng. Nhìn cái cách hắn lén lén tránh ánh mắt cô là đủ hiểu. River biết rõ sự im lặng của Sandro phần lớn là sự thừa nhận.
River liếc nhìn xung quanh một lượt. Đã có khá nhiều người say khướt, và những kẻ bắt đầu thấm mệt cũng đang dần ra về. Đây không phải là thời điểm bầu không khí náo nhiệt nhất, và cô cũng chẳng muốn nhảy nhót trong cái không khí tàn tiệc như thế này.
Hơn hết, sự thực rằng danh tính đã bị bại lộ là một cú sốc quá lớn, cô cần thời gian yên tĩnh một mình để thu xếp lại mọi chuyện. Dù chưa nghĩ ra được cao kiến gì ngay lập tức, nhưng đây là vấn đề liên quan đến mạng sống.
“Thôi mình về đi. Anh mệt rồi mà.”
“Chưa đến mức không nhảy nổi một bài đâu. …Em không thích sao?”
“Không phải không thích, nhưng mà…”
Vì Cha đỡ đầu của anh đang nắm giữ mạng sống của tôi đấy, cô dĩ nhiên không thể nói lời đó ra được. River chỉ lấp lửng rồi nở một nụ cười gượng gạo.
Hắn có vẻ đang cân nhắc, rồi đột ngột nắm lấy tay cô dẫn đi đâu đó. Những bước chân băng qua hành lang rồi ra khỏi cửa chính của sảnh tiệc có chút vội vã.
Hiếm khi thấy Alessandro hành động gấp gáp như vậy. Một điều chắc chắn là đây không phải đường quay về dinh thự.
“Chúng ta đang đi đâu vậy anh?”
“Ra ngoài. Có nơi này tôi muốn cho em xem.”
Trong lúc đợi cuộc họp kết thúc, cô tưởng mình đã đi nát tất cả những chỗ có thể đi bằng hai chân rồi, vậy mà vẫn còn một không gian đặc biệt nào khác sao? Thật điên rồ nhưng trong lòng cô lại nhen nhóm sự kỳ vọng. Rằng hắn đã chuẩn bị gì cho cô, hắn đã nghĩ gì cho cô.
Dù cô biết mình không được phép làm vậy.
Đó cũng là lúc những khung cảnh lạ lẫm bắt đầu lọt vào tầm mắt. Alessandro bằng cách nào đó đã tìm ra một con đường nhỏ được che giấu khéo léo bởi hàng rào cây xanh và kéo tay cô đi vào.
Nhìn cái cách lối vào được giấu đi, có vẻ đây là nơi chỉ dành cho những người thạo tin... chẳng lẽ trước đây hắn từng có những cuộc họp bí mật ở đây?
Vừa thoát ra khỏi khe hở hẹp của những bụi cây rậm rạp, một khoảng sân sau rộng mênh mông hiện ra. Băng qua thảm cỏ xanh mướt và một hồ nước, cuối cùng họ dừng chân trước một chiếc *Gazebo trắng muốt với mái vòm tròn. River khẽ thốt lên kinh ngạc.
*Gazebo: Một dạng nhà chòi, lầu vọng cảnh thường được đặt trong sân vườn, có mái che và thoáng bốn phía để ngắm cảnh.
“Đây là…”
Ngôi nhà chòi đứng biệt lập được trang trí bằng những dải đèn rực rỡ. Những bóng đèn đa sắc nở rộ thay cho những đóa hoa, tạo nên một lễ hội ánh sáng lung linh, khoe sắc trên nền trời xanh thẫm.
Alessandro bước vào bên trong Gazebo trước rồi chìa tay về phía cô. Như một lời mời gọi đầy trang trọng.
“Lại đây, Lily. Tôi không muốn vì chần chừ mà lại để mất đi cơ hội thứ hai đâu.”
💬 Bình luận (0)