Chương 3

Link đọc Manhwa Solstice: tại đây

 

————————————————————

Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ

Chương: 3

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

Khung cảnh vùng nông thôn nước Ý đặc trưng lướt qua ngoài cửa sổ. Chiếc sedan màu đen lướt êm trên con đường được bảo dưỡng kỹ lưỡng dù nằm trong tư dinh. Khung cảnh dinh thự được xây bằng gạch với mái ngói màu cam đặc trưng của vùng nam Địa Trung Hải giờ đã trở nên quen thuộc.

Paolo Berolini đỗ xe trước dinh thự. Không khí nóng bức và ánh nắng chiều tà phả hầm hập vào mặt, cánh tay và mu bàn tay. Cái nóng khô khốc của những ngày cuối hạ đang hoành hành dữ dội.

“Ông đến rồi à, Paolo.”

“Marta, mọi chuyện vẫn ổn cả chứ?”

Một người phụ nữ trung niên có dáng người đẫy đà vui vẻ chào đón ông ở sân trước. Nhìn túi giấy lớn bà đang ôm, có vẻ bà vừa đi chợ về.

“Thiếu gia về chưa?”

“Ông chậm một bước rồi. Ngài ấy đã vào thư phòng rồi.”

“Ngài ấy đến sớm hơn dự tính nhỉ. Còn Silvio?”

“Ông ấy bảo dọn bể bơi ban trưa nên mệt, vào ngủ trưa một lát rồi. Giờ này chắc tôi cũng phải vào đánh thức ông ấy dậy thôi.”

Ông gật đầu nhẹ rồi đi thẳng lên thư phòng ở tầng hai.

Từ những bậc thang đá trải thảm đến sàn gỗ nguyên tấm, càng đi sâu vào trong, không khí càng trở nên trầm lắng nặng nề. Một luồng gió từ đâu thổi tới lướt qua gáy lạnh toát khiến da gà nổi lên bất chợt.

Vuốt lại mái tóc qua loa, rút khăn tay thấm mồ hôi trên trán và đuôi mắt xong xuôi, ông mới gõ cửa thư phòng ba cái đều đặn.

“Là Paolo ạ.”

“Vào đi.”

Tuyệt đối không được bước vào trước khi có sự cho phép. Đó là một trong những quy tắc sắt đá bắt buộc phải tuân thủ.

Vì rèm chắn sáng che kín cửa sổ nên bên trong khá tối, những cuốn sách xếp đầy trên kệ và các món đồ trang trí tinh xảo tỏa ra mùi hương của truyền thống. Đó là mùi của năm tháng toát ra từ những thứ lâu đời.

Người đàn ông ngồi trước chiếc bàn gỗ gụ lớn ném ánh nhìn về phía Paolo. Đôi đồng tử xanh biếc lạnh lẽo như mặt hồ đóng băng.

Alessandro Michele Ranieri, chủ nhân của dinh thự này.

Mái tóc vàng sáng thỉnh thoảng phản chiếu ánh đèn lấp lánh dịu nhẹ. Sống mũi, đôi môi và đường viền hàm. Mọi đường nét cấu thành nên người đàn ông ấy đều hoàn hảo không tì vết.

Gương mặt vô cảm của hắn nhìn chằm chằm Paolo, giống hệt cha mình, đẹp như một bức tượng điêu khắc tinh xảo.

Tuy nhiên, thân thể gã đàn ông đó không hề mềm yếu như đá cẩm thạch. Bờ vai rộng, cơ bắp dưới lớp tay áo xắn cao săn chắc, lộ rõ những đường gân xanh lờ mờ.

Có kẻ sẽ trầm trồ rằng đây là kiệt tác của Chúa. Nhưng Paolo biết quá rõ, tứ chi thon dài với tỷ lệ hoàn hảo kia giết người như thế nào.

“Trước tiên... tôi xin báo cáo về việc xử lý vụ việc ngài đã căn dặn hôm trước ạ.”

Paolo tự nhiên bước vào và đứng trước mặt Alessandro. Ông là cấp dưới đã phục vụ hắn hơn 10 năm nay. Dù nỗi sợ hãi bản năng chưa hoàn toàn biến mất nhưng ông đã quen với bầu không khí ngột ngạt này.

“Đã thu hồi được số hàng bọn chúng tẩu tán ở Nigeria. Các giao dịch sau đó đang được tiến hành theo tuyến đường qua Morocco.”

“Chỉ chuyển số lượng đã ký hợp đồng qua Morocco thôi. Phía Nigeria thì thiết lập đường dây hoàn toàn mới đi. Dù sao cũng phải đảm bảo sự ổn định ở Tây Phi.”

“Vâng, nhưng mà...”

Khi thấy ông ngập ngừng kéo dài đuôi câu không giống mọi ngày, Alessandro nhướng mày. Việc cắt ngang lời hắn là một sự phá cách lớn, và đây cũng là đặc quyền chỉ dành cho cánh tay phải trung thành, Paolo.

“Tổ chức gây rối đã bị tiêu diệt. Đã giết sạch các thành viên, nhưng hóa ra địa bàn của chúng trải dài qua ba bốn ngôi làng.”

Quá trình vận chuyển thuốc từ Trung Nam Mỹ qua Châu Phi rồi vào Châu Âu là một tuyến đường khá quan trọng. Đó là một trong những nguồn thu lớn nhất mà Mafia Ranieri đang nắm giữ.

Vì phía Morocco định lén lút tăng phí môi giới nên họ quyết định chia nhỏ các trường hợp rủi ro bằng cách sử dụng các tổ chức mới nổi quy mô vừa và nhỏ. Trong lúc đó thì xảy ra một sự cố.

Số lượng bọn chúng tẩu tán chỉ là mức nhỏ nhặt. Chưa bằng một ngón tay út trong mười ngón tay. Nhưng những vết nứt bắt đầu từ sự nhỏ nhặt cần phải được ngăn chặn.

“Gia đình của bọn chúng vẫn còn ở lại trong làng. Ngài muốn xử lý thế nào ạ?”

Alessandro dời mắt khỏi Paolo. Hắn lướt nhìn màn hình máy tính lần nữa, dửng dưng nói.

“Đàn bà và trẻ con thì tùy ý xử lý, còn lại giết sạch.”

“Tôi đã rõ.”

Đó là đòn cảnh cáo. Những kẻ đã nhúng tay vào việc phi pháp thì áp lực bình thường sẽ không nghe lời. Chúng là những kẻ chỉ biết nín thinh trước sự tàn bạo áp đảo, nên hình phạt phải thật mạnh tay.

Một trả mười, mười trả một trăm. Ban phát lòng từ bi nửa vời sẽ dẫn đến điểm yếu. Đó là quy luật sinh tồn trong giới này.

“Với lại có lời nhắn của Consigliere ạ. Tôi đọc luôn nhé?”

“Damiano à?”

“Vâng. Ông ấy nhắn ‘Chắc cháu không thích đâu nhưng hãy tham dự bữa tiệc lần này đi. Lâu rồi mới gặp mặt, Hoàng tử ạ’.”

Biểu cảm của Alessandro đanh lại, Paolo liền lên tiếng như để xoa dịu.

“Tôi biết ngài không muốn đi, nhưng làm theo lời Consigliere thì tốt hơn. Nghe nói lần này cũng có nhiều đối tác mới đến đấy ạ.”

“...”

“Sandro, có lẽ ông ấy muốn cho mọi người thấy sau lưng ngài có Damiano Giannini, Consigliere của gia đình Ranieri chống lưng.”

“Để xuất hiện mấy kẻ mơ mộng hão huyền thì phiền phức lắm.”

“Giống như Giuseppe ấy ạ.”

Giuseppe Casio là kẻ đã bị thanh trừng vài năm trước. Sau khi Antonio ẩn mình, người đàn ông ấy không biết sợ mà định tranh giành quyền lực với Alessandro, kết cục là bị bắn chết sau cuộc nội chiến.

Tuy dập tắt nhanh chóng nên thiệt hại không lớn, nhưng vì Alessandro đã cắt bỏ sạch sẽ không chừa một ai dưới trướng Giuseppe nên nhân lực tổ chức bị hỏng một chút.

“Vì Boss không chủ động bao bọc ngài nên Bố già mới phải ra mặt đấy ạ.”

“Cha coi tôi như sư tử con thôi.”

Giọng Alessandro đều đều, không chút thăng trầm. Hắn đã quá quen với kiểu ‘giáo dục’ đó của Antonio.

Tất cả thực chất đều diễn ra dưới sự ngầm đồng ý của cha hắn. Không phải một hai năm. Mà là từ lúc thiếu niên bắt đầu cầm súng giết người thì đã luôn như vậy rồi. Đẩy xuống vách núi và bảo tự mà sống sót đi lên.

Có thế mới trở thành người lãnh đạo không tì vết được.

“Sandro đã trưởng thành từ lâu rồi.”

Paolo nhìn dáng vẻ trầm mặc của chủ nhân mình. Cậu bé ngày nào sao giờ đã thành thanh niên cao lớn thế này.

Đôi má phúng phính tươi tắn đã biến mất, lộ ra đường hàm sắc bén, bàn tay từng không cầm nổi khẩu súng lục giờ đã lớn đến mức có thể dễ dàng siết cổ người khác bằng một tay.

Không, thực tế là đã từng bẻ gãy cổ rồi nhỉ.

Đó là lúc một mẻ hốt gọn băng đảng Giuseppe. Alessandro chỉ dẫn theo một số ít thuộc hạ xông vào sào huyệt của kẻ tự xưng là đối thủ khi gã còn chưa kịp chuẩn bị xong. Paolo cũng có mặt ở đó.

Ngày hôm đó hệt như địa ngục trần gian, ông sẽ không bao giờ quên được.

Từng thuộc hạ của Giuseppe ngã gục trước những động tác trơn tru và gọn gàng đến mức đáng sợ. Hắn bắn thủng trán kẻ đang đầu hàng, khi hết đạn thì dùng tay không áp chế đối phương rồi bẻ gãy cổ cái rắc.

Khi xử lý Giuseppe vào phút cuối còn tàn khốc hơn.

“Làm... làm ơn giết tao đi...”

“Móc thêm một cái vào hàm rồi kéo lên. Nếu lưỡi cũng bị xuyên qua thì chắc không lảm nhảm được nữa đâu.”

Tên đó chắc cũng không ngờ kết cục của mình lại bi thảm đến thế. Bị móc sắt xuyên qua người, treo lủng lẳng trong nhà kho trống ở bến cảng và chết dần chết mòn. Ký ức về vũng máu lênh láng trên sàn nhà kho vẫn còn đó.

Mất tròn hai ngày để thứ từng là Giuseppe Casio biến thành đống thịt vụn. Thà bị bắn chết giữa chừng còn sướng hơn.

Người đàn ông này là chuyên gia giết chóc.

Sottocapo (Phó thủ lĩnh), đồng thời là người kế vị tương lai, năng lực điều hành tổ chức của hắn không có gì để chê trách, nhưng hắn hiểu rõ cách dễ nhất để cai trị và nắm thóp con người chính là sử dụng vũ lực áp đảo. Thực tế, sau cái chết thảm khốc của băng đảng Giuseppe, làm gì còn cán bộ chủ chốt nào dám cả gan chống đối Alessandro nữa đâu.

“Tôi nên nhắn lại gì với phía Consigliere đây ạ?”

“Tôi sẽ tự liên lạc với Bố già, cứ truyền đạt các chỉ thị còn lại đi.”

“Vâng. Vậy tôi sẽ lọc danh sách người tham dự rồi gửi lên. Thông tin chi tiết sẽ tập trung vào những gương mặt mới.”

Alessandro gật đầu. Nhận được cái liếc mắt ra hiệu, Paolo nhanh chóng rời khỏi thư phòng.

Tiệc tùng à... Phải rồi, dạo này cũng yên ắng được một thời gian.

Lần này lũ *cá piranha đói khát chắc lại bu đến làm phiền nữa đây. Cấp cán bộ cũng không ngoại lệ. Trong tình thế đã rõ ràng ai là người nắm quyền tiếp theo của gia tộc Ranieri, ai nấy đều bận rộn tìm đường sống cho mình.

*Cá piranha (cá răng đao): có tên thường gọi là Cá cọp, loại cá nước ngọt thuộc họ Hồng Nhung Characidae, có kích thước to lớn, một con cá Piranha trưởng thành có kích thước từ 14 đến 26 cm. Xuất xứ từ miền Tây Nam Brasil - Piranhas nên có tên gọi là Piranha. Đây là một loài cá hung dữ, nguy hiểm với những chiếc răng sắc nhọn. (Nguồn: Wikipedia) - Ảnh hơi thí ghê nên mấy lị thông cảm cho ngộ nha =)))

Với kẻ nắm quyền không cần thỏa hiệp thì tất cả những thứ đó đều chẳng có gì thú vị. Thế nên chỉ thấy nhàm chán và vô vị mà thôi.

Những người phụ nữ tiếp cận hắn ai cũng có chung một mẫu số: tình dục, tiền bạc và tình yêu. Hai thứ đầu thì dễ dàng ban phát, nhưng thứ cuối cùng thì Alessandro cũng chẳng có. Mà cho dù có, hắn cũng sẽ không cho. Vì hàng giả thì không bao giờ trở thành hàng thật được.

Alessandro lại còn lại một mình, hắn lơ đãng thở dài.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 66
Chương 65
Chương 64: 🔞🔞
Chương 63: 🔞🔞🔞
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37: 🔞🔞🔞
Chương 36: 🔞🔞🔞
Chương 35: 🔞🔞
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23: 🔞🔞
Chương 22: 🔞
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16: 🔞
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1
Chương 0: Mở Đầu 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.