Link đọc Manhwa Solstice: tại đây
————————————————————
Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ
Chương: 55
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
Đây là mơ sao? Hay là ảo ảnh trước lúc lâm chung?
River không tin vào mắt mình. Nhưng bước chân này, giọng nói đang cất lên này, chắc chắn là của hắn.
Người đàn ông cất súng, cúi người xuống để tầm mắt ngang bằng với River. Đôi bàn tay hắn nhanh thoăn thoắt lấy miếng vải trong miệng cô ra và gỡ bỏ dây thừng trói chặt cổ tay.
“Sao anh lại…”
“Em có bị vết thương hở hay bị đâm chỗ nào không? Nếu đau cổ họng thì chỉ cần gật đầu thôi. Không cần cố ép mình trả lời đâu.”
Hắn vẫn cứ ngang ngược như vậy. Chẳng thèm để tâm đến câu hỏi của cô, chỉ tuôn ra những lời mình muốn nói rồi kết thúc cuộc đối thoại một cách dứt khoát.
Sandro cởi áo khoác trùm lên thân thể trần trụi của River, rồi dùng hai tay bế bổng cô lên. Khi thấy cô rên rỉ vì đau, hắn khẽ thì thầm vỗ về “Ráng chịu đựng một chút thôi.”
Chuyện gì đang xảy ra thế này? Dù đôi môi sưng tấy và rách nát khiến việc phát âm trở nên khó khăn, River vẫn không thể ngừng thắc mắc.
“Giờ thì ổn rồi chứ?”
“Xử lý xong cả rồi. Đã an toàn, nên đừng run nữa.”
Cô đang run sao? Đến lúc này River mới nhận ra mình đã co giật như thế nào trong vòng tay hắn. Có lẽ là do cú sốc tâm lý bấy lâu nay kìm nén giờ mới bùng phát ngay khi vừa cảm thấy an toàn. Nếu chiếc áo khoác này, nếu hơi ấm từ cơ thể người đàn ông này không nồng nàn đến thế, có lẽ cô đã òa khóc nức nở.
“…Làm sao anh tìm thấy tôi?”
Trong khi được hắn bế đi, River liếc nhìn khung cảnh bên trong nhà kho. Thật thảm khốc. Bất cứ nơi nào ánh mắt cô chạm đến cũng thấy những cái xác nằm la liệt hoặc chồng chất lên nhau. Số lượng còn nhiều hơn cả đám người vừa định nhục mạ cô.
Rốt cuộc hắn đã làm chuyện này từ bao giờ?
Chẳng lẽ tiếng còi tàu và tiếng động cơ đã át đi tiếng súng? Cô không chắc chắn vì không nhìn rõ, nhưng khả năng cao là hắn đã dùng súng giảm thanh.
Dù vậy, đây vẫn là một kết quả đáng kinh ngạc. Việc giết sạch ngần ấy người mà không để bị phát hiện cho đến tận giây phút cuối cùng khi nổ súng vào đầu tên cầm đầu – đó là việc mà ngay cả một đặc vụ được huấn luyện chuyên nghiệp cũng khó lòng thực hiện được.
“Tôi đã hỏi anh mà, Alessandro.”
River lại thúc ép hắn. Vì tư thế bế này nên mặt hai người quá đỗi gần gũi. Chỉ cần hơi ngẩng đầu là hơi thở đã chạm vào da thịt. Gió biển thổi qua khiến đôi môi rách nát đau rát kinh khủng, nhưng lạ thay, hơi thở của hắn phả vào lại không thấy đau.
“Lúc em bị bắt đi, Paolo đã kịp nhìn thấy loại xe và một phần biển số. Chúng tôi lần theo dấu vết đó. Chỉ cần biết nó dừng ở đâu là đủ.”
Người đàn ông kể cả những chuyện cô không hỏi, như thể biết chắc cô sẽ kiên trì gặng hỏi bằng cái giọng khàn đặc này đến cùng.
“Nghe nói lần cuối cùng chiếc xe được nhìn thấy là ở khu vực này, nên tôi đã lùng sục tất cả các nhà kho ở bến cảng. Tìm ra căn cứ của chúng không khó... nhưng không thể đột nhập bừa bãi được.”
Cô hiểu điều đó. Thành công của một chiến dịch luôn phụ thuộc vào việc lên kế hoạch triệt để ra sao. Phải mất thời gian để điều tra xem có bao nhiêu người, ai canh gác ở đâu, sử dụng vũ khí gì.
Tuy nhiên, vẫn có điều cô không thể hiểu nổi.
“Tại sao... anh lại đến cứu tôi?”
River đã thực sự chuẩn bị cho cái chết. Sự phản kháng cuối cùng ấy, phải, chỉ là vì cô không muốn chết theo cách nhục nhã đó.
Tại sao? Trên sân khấu của hắn, cô vốn chỉ là một vai phụ mờ nhạt.
Dù là Alessandro đi chăng nữa, việc trực tiếp tham gia vào một cuộc đấu súng như thế này là liều mạng. Nghĩ đi nghĩ lại, việc hắn đến đây một mình mà không mang theo thuộc hạ là một rủi ro quá lớn. Hắn hoàn toàn có thể chết vì một viên đạn lạc, vậy mà hắn lại lao vào chỗ chết chỉ để cứu một người phụ nữ vốn chỉ là bạn tình tạm thời.
Vì quá tự tin sao? Dùng mạng sống để đánh cược như vậy là quá nguy hiểm. Với một người đàn ông luôn biết chờ đợi thời cơ như hắn, đáng lẽ đây là lựa chọn không bao giờ được đưa ra.
Đầu ngón tay Alessandro siết chặt hơn. Cơ hàm của hắn dường như khẽ nhếch lên đầy vẻ không hài lòng. Nhưng River không chùn bước.
“Bọn chúng quá đông... anh có thể bị thương hoặc mất mạng. Và tôi thì…”
Sự im lặng bao trùm. River nghiến chặt đôi môi dưới nát bét.
Thốt ra rồi cô mới thấy câu hỏi của mình thật khinh suất. Chỉ cần một lời cảm ơn là đủ, tại sao cô lại cứ muốn tìm một lý do?
Câu trả lời tự thân xuất hiện. Những cảm xúc cô cố tình che đậy bấy lâu nay lại trỗi dậy. Sự quyết tâm vì nhiệm vụ, hận thù suốt 18 năm, rồi Lily, và cả chính River... cô không thể phủ nhận rằng tất cả đang bị cuốn vào một cơn bão nằm ngoài dự kiến.
Và cô sợ điều đó.
Tất cả những gì cô từng coi là hiển nhiên giờ đây đang nổi sóng dữ.
Mỗi lần như vậy, Alessandro lại như một trận sóng thần ập đến, không cho cô lấy một cơ hội để bám víu và trụ vững. Dù cô biết việc cố chấp kỳ vọng vào sự dịu dàng vốn đã mục nát từ lâu ấy sẽ chỉ dẫn đến kết cục bi thảm...
Thế nhưng cô không muốn quay mặt đi. Cũng không muốn vùng vẫy để lên bờ.
Dù biết rằng nếu cứ để mình bị cuốn đi, cô sẽ chìm sâu và chết ngạt trong đó.
Trong sự tĩnh lặng, hắn chỉ khẽ lắc đầu. River quyết định không nuối tiếc vì chưa nhận được câu trả lời. Cô không muốn mình bị lay động bởi sự tử tế vô nghĩa dành cho một nhân cách giả tạo, và trong hoàn cảnh này, cô cũng chẳng còn hơi sức đâu để gánh chịu những đợt sóng cảm giác sắp tới.
“Đáng lẽ sau khi chọn xong váy, tôi định đưa em đi dạo bờ biển.”
“…Dạo biển?”
“Lần trước em đã bảo muốn đi dạo ở biển mà. Lúc đó không đi được nên lần này... Coi như lần này hỏng bét rồi, để lần sau vậy.”
River ngẩn người khi nghe đến chuyện đi dạo. Rồi cô chợt nhớ ra, vào cái ngày cô theo hắn đến tiệm của Massimo, cô đã nói sau khi xong việc hãy đi dạo biển. Hóa ra hắn vẫn nhớ rõ điều đó, dù đó chỉ là một câu nói bâng quơ không mấy giá trị.
Bất chợt, sóng mũi cô thấy cay cay.
Đúng lúc đó, một giọng nói không mấy xa lạ xen vào cuộc đối thoại. Paolo vừa nói gì đó vào điện thoại, ngay khi thấy Alessandro và River, ông ta vội kết thúc cuộc gọi và báo cáo tình hình.
“Ngài đây rồi. Tôi đã gọi đội Cleaners.”
“Dặn bọn chúng đừng thiêu xác ngay. Tôi cần biết chúng là hạng người nào, và ai là kẻ đứng sau chỉ thị chuyện này.”
“Tôi đã chuyển lời rồi ạ.”
“Xe đâu? Lily bị thương nặng lắm. Tôi sẽ đưa cô ấy đến bệnh viện.”
Nghe đến ‘bệnh viện’, River bừng tỉnh. Bệnh viện công không phải là nơi lý tưởng đối với một đặc vụ đang hoạt động ngầm. Dù thân phận Lily Gray được tạo ra với sự hỗ trợ của quốc gia nên hộ chiếu hay hồ sơ điện tử sẽ không có vấn đề gì, nhưng ai biết trước được chuyện gì. Cô không muốn để lại bất kỳ dấu vết khả nghi nào.
“Bệnh viện... tôi không muốn đi.”
“Không muốn cũng phải đi.”
“Tôi hiểu rõ cơ thể mình mà. Tôi không bị thương nặng đến thế đâu.”
“Có thể em bị rạn xương hoặc xuất huyết trong đấy.”
“Làm ơn đưa tôi về nhà của anh được không, Sandro?”
Câu trả lời của Sandro rất kiên định, nhưng trong lòng River tin chắc một điều: Nếu Lily, một người hiếm khi than vãn, lại khẩn khoản cầu xin như thế, hắn chắc chắn sẽ không từ chối.
“Sandro, tôi muốn về nhà…”
Khi cô mệt mỏi tựa đầu vào vai hắn, người đàn ông im lặng một hồi lâu. Có vẻ hắn đang đắn đo. River thầm an lòng khi thấy tình hình đang xoay chuyển theo đúng ý mình.
“Ráng chịu đựng một chút. Tôi sẽ đưa em về nhà.”
Vậy là được rồi. Căng thẳng qua đi, cơn buồn ngủ ập đến. Mí mắt cô nặng trĩu. Sandro sải bước mạnh mẽ nhưng vòng tay bế cô vẫn vô cùng vững chãi và êm ái.
Sandro cẩn thận đặt cô nằm xuống và kê đầu cô lên đùi hắn. Điều cuối cùng cô nhìn thấy trước khi nhắm đôi mắt sưng húp lại chính là đôi mắt của hắn.
Bấy lâu nay cô vẫn nghĩ đôi mắt đó giống như một tảng băng trôi, nhưng giờ nhìn lại, nó giống như một ngọn lửa xanh lam. Ngọn lửa đang bảo vệ cô, không cho những thứ nguy hiểm lại gần…
Nhưng cô không thể suy nghĩ thêm được nữa. Ngay khi động cơ xe khởi động, mọi âm thanh bên tai dần trở nên nhòe nhoẹt.
“Trước tiên cứ về nhà đã, rồi liên lạc bảo ông ta đến ngay lập tức.”
Hóa ra hắn định gọi bác sĩ riêng đến nhà. Trút bỏ được nỗi lo cuối cùng, River rốt cuộc có thể chìm vào giấc ngủ như thể ngất đi. Để cô có thể quên đi sự thật rằng mình đã thấy vui khi thấy Alessandro đến cứu, trước khi kịp nhận ra điều đó.
Khi mặt trời vừa lặn xuống mặt biển, từ một góc cảng tối tăm, một người đàn ông cầm ống nhòm xuất hiện.
Lão đứng trên sân thượng tòa nhà hải quan. Tuy không cao nhưng đủ để quan sát các nhà kho và đường sá xung quanh. Nếu có gì bất thường, thì đó là việc một người đàn ông trung niên trong bộ âu phục lịch lãm lại đứng ở một nơi như thế này.
Chiếc ống nhòm liên tục thay đổi góc độ rồi dừng lại ở một nhà kho cũ nát. Đôi mắt sắc lẹm phía sau ống kính đang dõi theo cặp nam nữ bước ra từ đó.
Đặc biệt là người phụ nữ tóc đen.
Lão đã nghe nói một tên quản lý cấp trung đã dâng cháu gái mình cho Alessandro. Cứ ngỡ lần này Alessandro cũng sẽ sớm chán chê rồi vứt bỏ trong vài ngày, không ngờ hắn lại cất công đến tận nơi này. Thật ngoài dự kiến. Chẳng lẽ Alessandro đang mải mê chơi trò công chúa và hiệp sĩ sao?
Cái đầu đang chăm chú quan sát bỗng nhiên nghiêng sang một bên.
Kỳ lạ thay, gương mặt đó không hề xa lạ. Dù gương mặt người phụ nữ đã be bét máu nhưng trông vẫn rất quen mắt. Người đàn ông không hề nhận ra mình đang nhíu mày, mải mê truy tìm nguồn gốc của cảm giác déjà vu vừa trỗi dậy.
Trực giác của lão chưa bao giờ sai. Chắc chắn là đã thấy ở đâu đó rồi... Sau một hồi trầm ngâm, gã đàn ông thốt lên một tiếng thán phục ngắn ngủi.
Phải rồi, chẳng phải rất giống con nhỏ gốc Hàn mà mình đã tự tay xử lý năm xưa sao?
Raven. Kẻ đã giả mạo thân phận bò vào đây để làm sát thủ. Kỹ năng hoàn hảo, dọn dẹp sạch sẽ. Nếu không phải là ‘chó săn’ của FBI thì hẳn là một quân bài tốt để sử dụng lâu dài.
Raven, chồng của Raven, và cả tên làm vườn. Nếu không nhờ lời thú nhận chân thành của tên phản đồ, có lẽ lão đã để lọt mất những con chuột nhắt đang ẩn mình đó.
Lão nhớ con nhỏ đó có một đứa con gái. Đứa trẻ thường đến nhà chơi trò gia đình với con trai lão. Lão từng nghĩ nếu nó lớn lên tốt thì sẽ có nhiều chỗ để sử dụng. Thế nhưng, con nhỏ đó—
…Chẳng phải đã bị Alessandro giết rồi sao?
Gã đàn ông bật cười chua chát. Nếu đó thực sự là con gái của Raven, thì mọi chuyện dường như đang trở nên thú vị hơn nhiều.
Không biết vì cớ gì mà nó không chết mà vẫn sống sót được. Có lẽ đó là lý do Alessandro lại đặc biệt bảo vệ nó như vậy. Một tên vốn thay đàn bà như thay áo lại hành động như thế, ngoài lý do đó ra thì chẳng còn gì khác. Lão không biết cái tin đồn về ‘cháu gái’ của tên kia từ đâu ra, nhưng…
Hay là... chẳng lẽ Alessandro vẫn chưa biết?
Chưa biết người phụ nữ bên cạnh mình thực sự là ai?
Người đàn ông hạ ống nhòm xuống. Đôi mắt màu xanh lục lộ ra dưới ánh hoàng hôn cuối ngày. Màu xanh đậm đến mức như muốn nuốt chửng cả sắc đỏ của nắng chiều.
Lão rút điện thoại từ trong túi ra. Trong lúc chờ đầu dây bên kia bắt máy, khóe miệng lão nhếch lên đầy vẻ thích thú.
“Ta đây. Ta có một tin tức thú vị muốn kể cho con đây, thấy sao?”
💬 Bình luận (0)