Link đọc Manhwa Solstice: tại đây
————————————————————
Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ
Chương: 9
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
*Lưu ý nhỏ: Chương này ngộ note hơi nhiều vì liên quan tới nhiều tác phẩm nghệ thuật nổi tiếng. Bỏ qua thì phí quá nên cũng ráng tìm tòi note cho mấy lị sương sương. Nên nếu thấy khó chịu thì cũng mong các tình iu thông cảm và bỏ qua cho ngộ nha, sa rang hê 💚
Cô hít một hơi thật sâu tiến về phía trước. Tiếng gót giày va lanh canh vào nền gạch đá cẩm thạch.
Không gian bên trong trắng muốt và rộng thênh thang. Nó gợi nhớ đến những công trình kiến trúc của *Le Corbusier mà cô từng thấy trong lớp học đại cương. Ánh nắng chiều muộn xuyên qua cửa kính, nhuộm vàng cả sảnh lớn ấm áp.
*Le Corbusier: Kiến trúc sư nổi tiếng người Thụy Sĩ - Pháp, một trong những người tiên phong của trào lưu kiến trúc Hiện đại thế kỷ 20.
Đúng như dự đoán, có lẽ Alessandro đã bao trọn cả phòng tranh. Người duy nhất River gặp là nhân viên đứng ở quầy lễ tân. Người nhân viên đứng thẳng tắp như một tác phẩm nghệ thuật trưng bày, cất tiếng chào.
“Quý cô Gray ạ?”
Lại là tiếng Anh. Chắc hẳn là chỉ thị của Alessandro. Giờ thì không còn là nghi ngờ nữa mà là chắc chắn rồi.
“Người đi cùng cô đang đợi ở bên trong phòng trưng bày ạ.”
River gật đầu nhẹ rồi di chuyển theo hướng dẫn.
Bước qua cửa vòm vào phòng trưng bày số 1, cô thấy rất nhiều tranh và tượng điêu khắc. Nếu không phải đang làm nhiệm vụ, hẳn cô đã vui vẻ thưởng thức không gian tuyệt vời này. Nhưng người đàn ông bảo đợi ở đây thì chẳng thấy đâu.
Cố tình bước chậm lại, River thong thả tiến sang phòng trưng bày số 2. Cô không muốn tạo ấn tượng mình là người phụ nữ nôn nóng muốn gặp hắn. Chẳng phải cần giành lấy thế chủ động trong mối quan hệ một cách tự nhiên sao?
Tất nhiên cũng còn một lý do khác. Cô muốn trì hoãn việc chạm mặt Alessandro càng lâu càng tốt. Ký ức về buổi gặp gỡ trong phòng riêng ngày hôm trước vẫn còn quá sống động.
Đó là cảm giác cô không bao giờ muốn trải qua lần nữa. Dù có gặp báo sư tử hoang dã giữa đường cũng không đáng sợ bằng. Nỗi sợ hãi nguyên thủy như đứng trước thú dữ khiến cơ thể cô tê liệt.
Nhưng River Winstead không phải là con mồi mà là đặc vụ FBI. Khi cần thiết, cô phải là người tấn công trước, và nếu có thể, phải khống chế được Alessandro.
Như để nhắc nhở điều đó, ngay khi vừa rẽ qua bức tường, bóng dáng người đàn ông lọt vào tầm mắt cô.
Chỉ nhìn bóng lưng hắn đứng trước bức tranh khổng lồ cũng đủ cảm nhận được sức nặng áp đảo. Dù đứng trước tấm toan rộng chừng 500 (1)Ho, Alessandro không hề bị lu mờ, ngược lại còn tỏa ra khí chất không thể xem thường.
(1)Ho: Đơn vị đo kích thước tranh.
Hắn thậm chí không thèm nhìn vị khách mình đã mời đến. Hẳn là đã nghe thấy tiếng giày cao gót lộc cộc báo hiệu Lily đến, nhưng phải đến khi cô đứng lại ngay bên cạnh, hắn mới liếc nhìn qua.
Ánh mắt hai người chạm nhau. Cô muốn nở một nụ cười tự nhiên, nhưng có lẽ vì căng thẳng nên chỉ nhếch được một bên mép. Những ngón tay cầm ví cầm tay siết chặt.
‘Tỉnh táo lại đi, River Winstead.’
Hôm nay Alessandro vẫn mặc vest. Khác với hôm qua, hắn mặc thêm cả áo gile, điều này khá bất ngờ. Nếu muốn trang trọng thì bữa tiệc hôm qua mới là nơi phù hợp, xem ra cuộc gặp này đúng là một buổi hẹn hò.
Nhưng hắn chẳng thèm chào hỏi lấy một câu, cứ thế quay đi. Rồi sải đôi chân dài bước sang trước bức tranh khác.
Dù không mong đợi được hộ tống ân cần, nhưng phản ứng này nằm ngoài dự tính của cô. Tuy nhiên nhiệm vụ của cô là trở thành bạn tình của gã đàn ông khó đoán này để moi thông tin. River chọn cách im lặng đi theo hắn.
“...”
Trong phòng trưng bày chỉ có tiếng bước chân của hai người. Không gian yên tĩnh rất thích hợp để thưởng thức nghệ thuật. Thích thì có thích... nhưng cứ thế im lặng đi qua bức tranh thứ ba, thứ tư khiến cô bắt đầu thấy mông lung. Cô đâu có bay sang tận Ý để ngắm tranh trong hòa bình thế này.
Khi Alessandro dừng lại trước bức tranh thứ năm, River quyết định mở lời trước. Đây cũng có thể coi là một sự mạo hiểm.
“Anh có thích họa sĩ nào không ạ?”
Không hiểu sao cô có cảm giác dù mình lên tiếng khi chưa được phép thì hắn cũng sẽ không xua đuổi. Dù không nên quá tin vào trực giác nhưng lần này có gì đó rất khác.
“...Còn em?”
Tất nhiên, cô không tính đến việc câu trả lời nhận được lại cụt lủn thế này.
“Waterhouse. John William Waterhouse. Bức (2)<Ophelia>, hay (3)<The Lady of Shalott>... À, tôi cũng thích Dante Gabriel Rossetti nữa.”
(2)Bức tranh <Ophelia> được sáng tác vào năm 1851–52 của họa sĩ người Anh John Everett Millais hiện nằm trong bộ sưu tập của Tate Britain, Luân Đôn. (Nguồn: Wikipedia)
(3)Bức tranh <The Lady of Shalott> là một bức tranh năm 1888 của họa sĩ người Anh John William Waterhouse. (Nguồn: Wikipedia)
“Hóa ra em thích trường phái (4)Tiền Raphael à?”
(4)Tiền Raphael: Là một trào lưu nghệ thuật xuất hiện ở Anh khoảng giữa thế kỷ 19. Trào lưu này xuất phát từ Nhóm Tiền Raphael, được thành lập năm 1848 bởi John Everett Millais, Dante Gabriel Rossetti và William Holman Hunt. Họ muốn tìm lại phong cách của các họa sĩ trước Raffaello, tên theo tiếng Anh là Raphael. (Nguồn: Wikipedia)
“Nếu phân loại theo trào lưu mỹ thuật thì cũng có thể nói vậy, nhưng tôi thiên về việc bị thu hút bởi bầu không khí đặc trưng của những tác phẩm đó hơn.”
Câu trả lời tuôn ra dễ dàng. Nhờ vào việc đó là cảm nhận chân thật của River chứ không phải gu thẩm mỹ của Lily Gray. Lần đầu tiên họ có một cuộc hội thoại ra hồn, nhưng thế vẫn chưa đủ.
River quyết định tìm mọi cách để cạy miệng hắn ra. Chẳng phải người ta vẫn nói đứa trẻ không khóc thì không có sữa bú sao.
“Giờ đến lượt anh trả lời đấy.”
Không biết là do đã quen dần hay do não bộ bị tê liệt vì căng thẳng, nhưng ánh mắt của hắn không còn gây áp lực khủng khiếp như hôm qua nữa.
“...(5)Claude Monet, (6)Joaquín Sorolla, (7)Henri Harpignies.”
(5)Claude Monet: Là họa sĩ nổi tiếng người Pháp.
(6)Joaquín Sorolla: Là một họa sĩ người Tây Ban Nha.
(7)Henri Harpignies: là một họa sĩ phong cảnh người Pháp của trường phái Barbizon.
Nghe hắn nói, River thầm thở phào nhẹ nhõm. Harpignies thì cô không rành lắm, nhưng Monet và Sorolla thì cô biết. Việc tiếp tục câu chuyện sẽ không khó khăn gì.
“À, tôi cũng thích tranh của Joaquín Sorolla lắm. Ông ấy là người dùng đầu cọ để diễn tả ánh nắng và niềm hạnh phúc một cách hoàn hảo. Nếu phải chọn bức tôi thích nhất thì chắc là...”
Dù trả lời nhiệt tình nhưng trong lòng cô như lửa đốt. Liệu cô có đang nói về tranh ảnh nhiều quá mức cần thiết không? Nếu Alessandro coi Lily chỉ là một cô nàng giám tuyển nhàm chán thì coi như xong phim.
Nhưng hắn trông không có vẻ chán nản, cũng chẳng tỏ ra thích thú. Hắn chỉ lắng nghe lời River với ánh mắt lờ đờ như lúc đầu.
Đáng tiếc là cho đến khi đi gần hết phòng trưng bày cuối cùng, thông tin duy nhất River thu thập được chỉ là gu thẩm mỹ nghệ thuật của Alessandro. Cô đến đây đâu phải để làm việc này. Đến nước này thì cô bắt đầu thấy sốt ruột thực sự.
Khi đứng trước tác phẩm cuối cùng (8)<Sự Hoài Nghi của Thánh Thomas>, cô quyết định chơi bài ngửa. Chỉ còn cách tấn công trực diện.
(8)Bức tranh <Sự Hoài Nghi của Thánh Thomas> là một bức tranh sơn dầu trên vải của Caravaggio, được vẽ vào khoảng năm 1601–1602. (Nguồn: Wikipedia)
“Alessandro.”
Đây là lần đầu tiên cô gọi tên hắn.
“Tại sao anh lại đưa tôi đến đây?”
Người đàn ông đang chăm chú ngắm tranh quay đôi mắt xanh biếc về phía cô.
“Chắc không đơn thuần chỉ vì cần người cùng thưởng thức tranh đâu nhỉ?”
“Cần phải có lý do sao?”
Đúng vậy. River rất cần một lý do. Lý do tại sao đến giờ hắn vẫn chưa đưa cô lên giường.
“...Vì tôi không biết anh muốn làm gì với tôi.”
Đây không phải là câu hỏi mà một tiểu thư ngây thơ nên thốt ra, nhưng thà làm một ả lẳng lơ còn hơn cư xử như gái quê mùa. Mồi nhử thì phải ra dáng mồi nhử chứ. Hắn nhìn River chằm chằm đầy vẻ thú vị rồi hỏi.
“Sao? Không tìm thấy mục đích nào khác ở tôi nên em thấy bất an à?”
Lần này đến lượt River im lặng. Đôi khi sự im lặng chính là lời khẳng định mạnh mẽ nhất.
Bất ngờ, Alessandro nắm lấy cổ tay River.
Hắn tiến lại gần từng bước như mãnh thú tiếp cận con mồi. River vô thức lùi lại cho đến khi gót giày chạm vào tường.
Giam cô giữa hai cánh tay rắn chắc, người đàn ông mở miệng.
“Ví dụ như...”
Cô cảm nhận được sự tiếp xúc táo bạo ở vòng ba. Không đau nhưng lực tay khá mạnh. Bàn tay to lớn bóp nhẹ vài cái rồi vuốt dọc theo hông lên eo.
Dù sao thì cô cũng không thể chống cự, và đây là tình huống không được phép chống cự. Nhưng River thậm chí không thể thốt lên một tiếng kêu nhỏ. Vì đôi môi đang run rẩy vì căng thẳng của cô đã bị chặn lại ngay lập tức.
Bằng chính đôi môi của hắn.
“Ưm...”
Đầu lưỡi hắn từ từ tách đôi môi đang mím chặt của cô ra rồi tiến vào. Khi River hé miệng một cách tự nhiên, Alessandro không vồ vập mà dịu dàng kéo đầu lưỡi đang rụt rè của cô ra, quấn lấy lưỡi mình.
Đó không phải là nụ hôn thô bạo hay cưỡng ép. Ngược lại, nó gọn gàng và lịch thiệp, không hề nhớp nháp.
Alessandro vòng một tay ôm chặt eo River. Những đầu ngón tay ấn mạnh vào lưng và eo cô như muốn nói rằng hắn sẽ không để cô chạy thoát. Cảm giác nhỏ nhặt ấy lại như đổ thêm dầu vào lửa.
Như thể đã quá quen với việc này, tay kia hắn kéo cánh tay River. Cánh tay đang cứng đờ vì căng thẳng không biết đặt đâu của cô tự nhiên vòng qua cổ hắn. Chiếc ví cầm tay trượt khỏi tay cô nhưng cô không còn tâm trí nào để nhặt.
“Hư... ưm...”
Cô nghẹt thở. Cô biết cách khống chế nghi phạm cầm dao, nhưng lại mù tịt về cách thở khi hôn. Tất cả những gì cô có thể làm là vỗ nhẹ vào vai hắn trong tuyệt vọng.
May thay, hắn hiểu ý và tử tế mở đường cho cô thở. Nhưng chỉ được một thoáng chốc. Ngay khi River vừa kịp hít một hơi, đôi môi hắn lại áp tới. Lưỡi càng quấn chặt, chân cô càng run rẩy dữ dội.
Trong lúc đó, người đàn ông trêu đùa bầu ngực River qua lớp lụa mềm mại. Hắn dùng cả bàn tay nắm trọn bầu ngực căng tròn, chậm rãi xoa bóp kích thích. Hắn nhẹ nhàng nâng bầu ngực đầy đặn từ dưới lên. Dù bên trong có miếng lót ngực nhưng cảm giác bàn tay hắn lướt qua đầu ngực nhạy cảm vẫn rõ mồn một.
Rõ ràng chỉ là hôn thôi mà...
Sao cô lại có cảm giác như đang bị hắn xâm phạm thế này.
Cứ tưởng đã chuẩn bị tâm lý kỹ càng lắm rồi, ai ngờ đâu. Dù là hôn hay vuốt ve, những kích thích lần đầu tiên cảm nhận được ập đến cùng lúc khiến cô như muốn phát điên. Những ngón chân trong giày, và cả mặt trong đùi cứ vô thức gồng lên.
Ngay khi nước mắt bắt đầu ầng ậc nơi khóe mi, nụ hôn tưởng chừng như vô tận dừng lại. Trong tầm nhìn nhòe đi vì thở dốc của River, gương mặt Alessandro hiện ra.
“Ý cô là thế này sao?”
Thứ đầu tiên đập vào mắt cô là vầng trán đẹp và ánh mắt sắc bén. Đôi mắt lạnh lùng dường như đóng băng, ghim chặt vào đối phương.
Hàng mi dài rợp bóng, và đôi môi dính vết son đỏ lem luốc dưới sống mũi cao thẳng tắp.
“...Phải.”
River cụp mắt xuống. Cảnh tượng dâm dục đến nghẹt thở này khiến cô cảm giác như bị mù lòa.
Alessandro là người biết kiềm chế. Hắn buông tha cho bầu ngực và vòng eo đang bị hắn tham lam giày vò, nhặt chiếc ví lên đưa cho River.
“Đừng lo. Không phải là không có đâu... mục đích khác ấy.”
💬 Bình luận (0)