Chương 16:
🔞
🔞

Link đọc Manhwa Solstice: tại đây

 

————————————————————

Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ

Chương: 16 🔞

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

Nhìn thấy ánh mắt hắn thoáng dao động, có vẻ câu hỏi này cũng khiến hắn bất ngờ.

“Ưm... tại lúc nãy Paolo có nói với tôi là đang gặp rắc rối vì chuyện của cha anh.”

“Cũng không phải chuyện mới ngày một ngày hai.”

Giọng hắn vẫn bình thản như mọi khi. Chuyện không phải ngày một ngày hai mà lại được giấu kín như bưng, đến mức phía cảnh sát cũng chỉ vừa mới biết về sự chia rẽ phe phái.

“Nhưng anh vẫn đang đau đầu vì chuyện đó đúng không?”

Alessandro không đáp. Sự im lặng của hắn có thể hiểu theo nhiều cách, nhưng trong tình huống này, khả năng cao là hắn đang ngầm thừa nhận.

“Anh còn nhớ bức tranh cuối cùng mình xem ở Galleria Fiore không? Bức tranh tái hiện lại tác phẩm của Caravaggio ấy...”

“Ý em là <Sự Hoài Nghi của Thánh Thomas>?”

“<Sự nghi ngờ của Thánh Thomas> của Caravaggio là một bức tranh thánh rất độc đáo. Thường thì người ta thể hiện sự thiêng liêng của Chúa qua những phép lạ hay vầng hào quang, nhưng Caravaggio lại truyền tải thông điệp bằng cách khắc họa rõ nét cảm xúc của con người.”

Cảnh tượng Thánh Thomas, người từng nghi ngờ sự phục sinh của Thầy mình, kinh ngạc khi chọc ngón tay vào vết thương của Chúa Jesus là một chủ đề thường thấy.

“Trong tác phẩm đó, biểu cảm của Thomas rất nổi tiếng. Thay vì xúc động trước sự phục sinh của Chúa Jesus, ông ta lại kinh hoàng và khiếp sợ không hiểu sao chuyện đó có thể xảy ra. Có thể nói Caravaggio đã vẽ nên sự toàn năng của Chúa thông qua nỗi sợ hãi của Thomas trước quyền năng áp đảo.”

River liếm đôi môi khô khốc. Cô phải dẫn dắt câu chuyện thật khéo léo.

“Theo tôi thấy thì những người trong phòng họp đều sợ anh. Nhưng có vẻ một số người trong đó... sợ cha anh hơn thì phải.”

Alessandro lặng lẽ nhìn cô như muốn nghe giải thích rõ hơn. Cô nhún vai, cố tỏ ra không căng thẳng.

“Nghe cậu tôi bảo Don Antonio có quyền lực tuyệt đối trong gia đình đúng không? Bọn họ đã quen sống dưới cái bóng đó rồi, nên khi nỗi sợ hãi áp đảo ấy bỗng dưng biến mất, họ lại thấy bất an. Vì bất an nên họ mới tìm kiếm sợi dây xích mà họ vẫn thường đeo.”

Có vẻ hứng thú, Alessandro úp chiếc máy tính bảng xuống bàn.

“Nhìn mặt em có vẻ như đã có giải pháp rồi đấy. Nói thử xem.”

“Đơn giản thôi. Hãy lợi dụng điểm mấu chốt: nguồn gốc của sự cai trị chính là nỗi sợ hãi áp đảo.”

Chỉ một chút, một chút nữa thôi là thành công. River mỉm cười dịu dàng rồi nói tiếp.

“Anh hãy trở thành sợi dây xích mới của họ.”

Dù con trai sắp kế vị, nhưng nỗi sợ hãi mà người cha để lại sẽ không dễ dàng biến mất. Nỗi sợ hãi được khắc sâu trong thời gian dài đã trở thành trật tự. Vậy thì giải pháp trong trường hợp này chỉ có một.

Phải gieo rắc nỗi sợ hãi lớn hơn và nặng nề hơn những gì Antonio để lại. Để không một Thomas hoài nghi nào dám hó hé.

“Đeo vòng cổ mới cho chó. Tất nhiên ban đầu chúng có thể sủa vì khó chịu, nhưng rồi cũng sẽ quen thôi, phải không?”

Alessandro không trả lời ngay. Hắn nhìn chằm chằm vào River. Rất lâu.

Và rồi một điều đáng kinh ngạc xảy ra.

Khóe miệng người đàn ông nhếch lên mềm mại. Đó là nụ cười đầu tiên cô thấy kể từ khi bắt đầu nhiệm vụ. Như thể bức tượng thạch cao tuyệt đẹp vừa được thổi hồn vào.

“Lily Gray.”

Cái tên giả được thốt ra từ miệng hắn nghe thật ngọt ngào. Rõ ràng vẫn là chất giọng lạnh lùng và khô khốc như lúc nãy, sao chỉ trong tích tắc lại có thể thay đổi đến thế.

Alessandro ngoắc tay ra hiệu cho cô lại gần. Cô lẳng lặng tiến lại nhưng trong lòng thấy là lạ. Cứ như kẻ vừa nhắc đến chuyện vòng cổ chó là cô đây, giờ lại bị biến thành con chó vậy. Cảm giác chiến thắng và sự khó chịu ập đến cùng lúc.

Bàn tay to lớn của người đàn ông ôm lấy má và cằm cô. Bàn tay ban đầu chỉ đặt nhẹ, giờ từ từ kéo cô về phía mình. Hắn càng cúi xuống, hơi thở càng gần.

“Em cũng đáng yêu đấy chứ.”

Trên người Alessandro thoang thoảng mùi xà phòng mới tắm và mùi hơi nước sảng khoái. Những lọn tóc chưa khô hẳn chạm vào trán cô ươn ướt. Chóp mũi cọ vào nhau, và rồi môi chạm môi.

Cô nhắm mắt theo phản xạ. Người đàn ông dùng môi mình mơn trớn môi dưới của River, liếm nhẹ một cái rồi rời ra. Thấy hắn không làm gì tiếp, cô ngạc nhiên mở mắt thì ngay lập tức, một bàn tay mạnh mẽ kéo vai và eo cô lại.

River ngã vào chiếc ghế sofa đơn êm ái, chỉ biết chớp mắt trong bối rối. Cô chỉ loạng choạng mất thăng bằng một chút thôi mà tư thế của hai người đã đảo ngược hoàn toàn.

“Em có thói quen cắn môi nhỉ?”

Có vẻ hành động liếm môi vừa rồi là để kiểm tra dấu vết cắn môi. Cô ngập ngừng rồi gật đầu nhẹ.

Hắn đưa tay vuốt ve môi River. Ngón cái ấn nhẹ lên phần đầy đặn nhất, rồi vuốt ve như trêu chọc. Lời thì thầm trầm thấp làm rung chuyển tâm trí vang lên ngay sát bên tai.

“Trước mặt tôi thì đừng làm thế.”

Chống tay lên hai bên tay vịn ghế sofa, hắn cúi người xuống. Bóng đen đổ ập xuống cơ thể người phụ nữ đang căng thẳng. River cố gắng nở một nụ cười gượng gạo tỏ vẻ bình thản, nhưng cô hoàn toàn bị giam cầm trong hai cánh tay rắn chắc.

Và rồi hơi thở lại hòa quyện.

Lần này River chủ động vòng tay qua cổ người đàn ông và bám lấy. Kinh nghiệm những lần trước cho cô biết nếu không làm vậy thì sẽ rất khó trụ vững.

Nụ hôn ban đầu nhẹ nhàng dần trở nên ướt át theo thời gian. Đôi môi cọ xát không một kẽ hở, River quay đầu đi thì hắn lại đuổi theo đến cùng. Đây không phải là hôn, mà là đi săn mới đúng. Sau khi bắt được con mồi, lưỡi hắn lại ngoan cố tiến sâu vào khoang miệng.

Biết cô dễ bị hụt hơi khi hôn, Alessandro thỉnh thoảng lại buông ra cho cô thở. Sự quan tâm này cũng đáng cảm kích đấy. Nhưng sự dịu dàng của hắn chỉ giới hạn trong nụ hôn mà thôi.

“Ưm!”

Lần này hắn phả hơi nóng vào tai cô. Cảm giác kích thích kỳ lạ khiến cô rụt vai lại. Khi cảm giác nóng ẩm và ướt át vang lên bên vành tai, cổ họng River vô thức bật ra tiếng rên rỉ.

“A-Alessandro...”

Vừa gọi tên hắn, ánh mắt hai người chạm nhau. Cảm giác như hắn đang hỏi cô có muốn dừng lại không, River vội tránh ánh mắt. Không thể để hỏng việc lúc này được.

Trong lúc đó, bàn tay người đàn ông đang chu du khắp cơ thể người phụ nữ. Từ bờ vai run rẩy đến bầu ngực vừa vặn trong lòng bàn tay, eo thon và đùi non mịn màng.

Váy bị vén lên, lộ ra phần thân dưới khiến lông tơ dựng đứng. Bàn tay Alessandro chạm vào đó nóng bỏng vô cùng.

Dây váy và dây áo lót ren đồng thời bị kéo xuống chỉ trong một nốt nhạc. Đôi mắt xanh của người đàn ông dường như bùng lên ngọn lửa khi nhìn thấy đầu ngực hồng hào đã cương cứng. Ngay lập tức, bàn tay to lớn bao trọn lấy bầu ngực trần mềm mại.

River vô thức nắm lấy cổ tay Alessandro nhưng chỉ đến thế thôi. Cô không được phép từ chối hắn.

Đôi môi đang gặm nhấm dái tai di chuyển xuống dưới, ngậm lấy bầu ngực trần. Tay hắn nhào nặn thớ thịt một cách chậm rãi, đầu lưỡi nhọn hoắt vẽ những vòng tròn quanh quầng ngực.

Thỉnh thoảng hắn lại trải rộng lưỡi liếm ngược lên đầu ngực, hoặc day mạnh. Trong khoang miệng nóng hổi, đầu ngực càng trở nên cứng hơn. Mỗi khi người đàn ông cắn nhẹ không đau vào đầu ngực, giữa hai chân cô lại giật thót.

Hôn cắn phần trên bầu ngực xong, Alessandro ngẩng đầu lên thì thầm vào tai River.

“Tách chân ra.”

Trong đầu cô, tiếng chuông báo động đang reo inh ỏi. Những khoái cảm mãnh liệt hơn trước ập đến dồn dập, làm rung chuyển lý trí.

A, giờ làm thật rồi.

Dù đã chuẩn bị tinh thần nhưng cô vẫn thấy hơi sợ. Nếu đã từng trải qua chuyện này với đàn ông thì có lẽ cô sẽ bớt căng thẳng hơn chăng.

Vừa làm theo lời hắn tách hai chân ra, cô cảm nhận được sức nặng đè lên vai mình. Cơ thể cô trượt dài xuống ghế sofa. Đầu gối Alessandro ấn vào giữa hai chân cô, day day cọ xát.

“Hức...!”

Chỉ một kích thích không rõ ràng cũng khiến cô nổi da gà toàn thân. Dường như quần lót cô đã hơi ướt. Người đàn ông chắc chắn biết điều đó, và có vẻ hắn hài lòng. Bàn tay hắn vuốt ve mặt trong đùi rồi kéo phần vải mỏng manh của chiếc quần lót sang một bên.

Nhờ đã tẩy lông sạch sẽ trước khi thực hiện nhiệm vụ, vùng kín của River không còn chút che chắn nào. Đầu ngón tay Alessandro lướt qua gò mu mềm mại, chạm vào nơi nhạy cảm.

Ngón cái của hắn cọ xát nhẹ nhàng lên xuống ở khe hở. Dù chỉ trong tích tắc, nhưng hình như tay hắn đã chạm vào niêm mạc ẩm ướt. River bám chặt lấy tay vịn ghế sofa.

Dù xấu hổ nhưng cô phải chịu đựng. Không thể để hỏng nhiệm vụ được.

“Lily.”

Thế nên, đừng kéo dài nữa, thà cứ làm ngay đi cho xong...

“Thả lỏng đi.”

Chỉ khi Alessandro hôn nhẹ lên mắt River như chim mổ, cô mới biết mình đang khóc.

“...Hả?”

Nụ hôn ngắn ngủi không chỉ dừng lại ở mắt. Một cái lên trán, một cái lên cằm. Hình như môi hắn cũng dính chút nước mắt của cô.

“Tôi chưa từng làm phụ nữ khóc chỉ vì hôn đâu đấy.”

Sau những nụ hôn rải rác, sức nặng đè lên cơ thể cô dần biến mất. Bàn tay đang định tiến sâu vào bên dưới cũng rút lui.

River nhìn hắn với vẻ mặt ngơ ngác. Hơi thở dồn dập và sức nóng trên má vẫn còn đó, nhưng không khí trong phòng đã lắng xuống một cách đáng kinh ngạc.

“Sao, không làm nữa à...?”

Vì quá ngỡ ngàng nên câu hỏi thốt ra một cách vô thức mà không qua suy nghĩ. Hắn định cứ vờn cô mãi thế này sao?

Nhưng Alessandro bình thản trả lời.

“Vì tôi ưng ý em rồi.”

Lúc nào cũng vậy. Câu trả lời của hắn luôn ngắn gọn, và vẫn khó hiểu như mọi khi.

Ngẫm lại thì lúc nào cũng thế. Người ta bảo đôi mắt là cửa sổ tâm hồn. Thường thì khi giao tiếp bằng mắt, ta có thể đoán được đối phương muốn gì. Nhưng với Alessandro, điều đó hoàn toàn vô dụng.

Tất nhiên, trong quá trình trưởng thành, hắn hẳn đã luyện tập rất kỹ cách che giấu cảm xúc. Trong thế giới mà luật lệ của sức mạnh là tuyệt đối, để lộ tâm tư sẽ trở thành điểm yếu chí mạng.

Alessandro trong ký ức của cô là một cậu bé thông minh. Biết rõ cái gì lợi, cái gì hại, và phải làm gì để sống sót. Bí quyết để leo lên đỉnh cao quyền lực khi còn trẻ như vậy chắc chắn không chỉ dựa vào vũ lực áp đảo hay vì là con trai duy nhất của Boss.

Nhưng không ngờ hắn lại khó nắm bắt đến mức này.

Lùi lại một khoảng, Alessandro chỉnh lại áo choàng tắm. Có vẻ hắn thực sự không định làm tiếp. Hắn nghịch điện thoại một lúc rồi ném lên giường.

“Khách sạn Fortuna nhỉ? Về thu dọn hành lý đi. Tôi đã gọi xe rồi. Mai chúng ta sẽ di chuyển.”

“Ý anh là sao... Đột ngột vậy?”

“Em bảo kỳ nghỉ kéo dài ba tháng đúng không? Trong thời gian đó hãy ở bên cạnh tôi.”

Ở bên cạnh hắn, nếu ai khác nghe thấy chắc sẽ bảo là câu nói lãng mạn, nhưng trong tình huống này thì chỉ thấy đường đột.

Hắn đã đến tận cửa khách sạn Fortuna nên chắc biết chỗ đó tồi tàn thế nào, nên định sắp xếp chỗ ở khác cho cô sao? Định cùng cô tận hưởng kỳ nghỉ ở một khách sạn mới à?

“Chúng ta đi đâu?”

Nhưng lần này Alessandro lại phản bội kỳ vọng của River một lần nữa.

“Nhà tôi.”

Hơn nữa, là phản bội một cách triệt để.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 66
Chương 65
Chương 64: 🔞🔞
Chương 63: 🔞🔞🔞
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37: 🔞🔞🔞
Chương 36: 🔞🔞🔞
Chương 35: 🔞🔞
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23: 🔞🔞
Chương 22: 🔞
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16: 🔞
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1
Chương 0: Mở Đầu 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.