Chương 28

Link đọc Manhwa Solstice: tại đây

 

————————————————————

Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ

Chương: 28

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

“...A.”

Đúng lúc đó. Có thứ gì đó lạnh lẽo rơi bộp xuống trán River rồi chảy dọc xuống chân mày. Là mưa. Cảm nhận được hạt mưa, cô đoán trời sắp đổ mưa to. Ngừng cười, Alessandro ngước nhìn bầu trời rồi nói.

“Có vẻ sắp mưa rào rồi. Gần đây có cái nhà kho. Chúng ta vào đó trú tạm nhé.”

Đúng như lời hắn nói, nhà kho cách đó không xa. Tòa nhà có vẻ cũ kỹ và hơi tồi tàn nhưng vẫn đủ để tránh mưa. Bên trong có cả lò sưởi dầu nhỏ và ghế ngồi, vậy là không cần phải đội mưa chạy về dinh thự như chuột lột rồi.

Trong lúc River rũ nước mưa trên tóc và vai, Alessandro bật lò sưởi một cách thành thục rồi lấy tay phủi lớp bụi mỏng trên ghế.

“Ngồi đi. Sẽ ấm lên ngay thôi.”

“Không ngờ ở chỗ này cũng có nhà kho đấy.”

“Trước đây dùng làm chỗ nghỉ cho công nhân thu hoạch ô liu, giờ thì không dùng đến nữa. Trừ thỉnh thoảng dùng để tránh mưa thế này.”

Alessandro kéo chiếc ghế còn lại ngồi xuống và trả lời.

Giả vờ hơ tay sưởi ấm bên lò sưởi, River vẽ lại bản đồ khu vực này trong đầu. Một khu đất tư nhân rộng mênh mông bát ngát, chẳng thấy bóng dáng nhà dân nào khác. May là không phải đảo hoang, nhưng trong tình huống xấu nhất phải trốn thoát thì đi hướng nào mới an toàn đây.

Tiếng rung điện thoại đâu đó chen ngang dòng suy nghĩ của cô. Không phải chiếc điện thoại cổ lỗ sĩ của River. Vậy thì chỉ còn một người.

“Xin lỗi, tôi nghe điện thoại chút.”

Alessandro xin phép ngắn gọn rồi đi ra ngoài. Không biết ai gọi nhưng chắc chắn không phải từ dinh thự. Nếu là Marta gọi thì hắn chẳng việc gì phải ra ngoài nghe cả. River áp sát tai vào cửa nhà kho, nín thở nghe ngóng.

“Hàng hóa thế nào? Đã đảm bảo chưa?”

Tiếng nói chuyện loáng thoáng vọng qua khe hở của những tấm ván gỗ. Không thể nghe hết được giọng đầu dây bên kia nhưng cô có thể nghe lõm bõm được Alessandro nói gì. Thuốc? Hay là vụ buôn lậu vũ khí được nhắc đến trong cuộc họp?

“Đã tuyên bố sẽ thiết lập lại đường dây trong cuộc họp trước rồi thì đừng có rụt rè. Không được để đứt mạch lưu thông. Kho chứa thì sao? ...Quy mô cỡ đó chắc là ổn đấy.”

Nhắc đến kho chứa thì có vẻ là chuyện vũ khí rồi. Liệu việc tìm kiếm kho mới ở đâu đó bên Hy Lạp đã thành công chưa nhỉ? Hay là *Síp (Cyprus)?

*Síp (Cyprus) là một quốc đảo độc lập, nằm ở phía đông biển Địa Trung Hải, là điểm giao thoa chiến lược giữa ba châu lục Á, Âu, Phi. Nổi tiếng với khí hậu ấm áp, bãi biển đẹp, lịch sử lâu đời và nền kinh tế phát triển, Síp là thành viên của Liên minh Châu Âu (EU) từ năm 2004 và sử dụng đồng Euro. Thủ đô của Síp là Nicosia. (Nguồn: Wikipedia)

“Chi phí bao nhiêu không quan trọng. Thời điểm này mà mạng lưới phân phối trong khu vực của Cesare bị trục trặc thì rắc rối to. Nếu các Capo khác có ý kiến gì thì tôi sẽ tự lo liệu.”

Cuộc gọi kéo dài hơn dự kiến. Qua giọng điệu thì có vẻ đối phương là Paolo hoặc cấp dưới nào đó ngang hàng. Giá mà hắn để lộ thông tin gì hấp dẫn hơn thì tốt...

“Tôi đang ở ngoài. Có người đi cùng nên tôi cúp máy đây.”

Suýt soát. Vừa ngồi lại vào ghế thì cánh cửa mở ra ngay lập tức. Chỉ chậm một chút thôi là cô gặp rắc rối to rồi. River thầm thở phào nhẹ nhõm.

“Bữa sáng muộn mất rồi. Với lại mưa cũng vừa tạnh, mình về nhé?”

Hèn gì không nghe tiếng mưa nữa. Bên ngoài mưa đã tạnh hẳn. Bầu trời quang đãng dần, những đám mây tan đi để lộ mảng xanh lơ thơ và ánh nắng bắt đầu chiếu rọi rực rỡ. Cả hai rảo bước về nhà trên con đường mòn còn ẩm ướt.

Khi đi lên cửa sau dẫn vào vườn, River nhìn thấy một bãi đất trống rộng rãi. Dù diện tích khá lớn nhưng lối vào bị chặn bởi cây chết và bụi rậm nên cô không để ý.

“Chỗ kia để làm gì vậy? Trồng hoa chắc đẹp lắm đấy.”

Người đàn ông đang đi trước trên bậc thang nhìn chằm chằm vào nơi River chỉ rồi trả lời khô khốc.

“Đất bỏ hoang thôi.”

Một mảnh đất thích hợp để làm vườn hoa. Không, rộng thế kia thì phải gọi là cánh đồng hoa mới đúng. Dù sao thì để hoang phế như thế thật uổng phí. Ít nhất cũng nên làm vườn rau chứ, sao lại bỏ mặc thế này.

“Hay là trồng cái gì đó đi? Có nhiều loại hoa trồng mùa thu nở vào mùa xuân mà. Nghe nói đất ở đây mùa đông không bị đóng băng đúng không?”

“Hoa nở vào mùa xuân năm sau thì dù có trồng em cũng đâu có thấy được.”

Phải rồi. Mấy tháng nữa Lily sẽ quay về Mỹ. Những chuyện cỏn con này River đâu cần bận tâm. Chỉ cần biết thông tin cần thiết cho nhiệm vụ, tung tích của Antonio là được.

Nhưng mà... nhìn hoang phế thế kia thấy buồn buồn sao ấy.

Biết là không nên xía vào chuyện người khác, nhưng bãi đất trống chẳng có gì đặc biệt ấy cứ vương vấn trong tâm trí cô.

“Tôi thì lúc đó không còn ở đây, nhưng ai đó nhìn thấy vườn hoa sẽ thấy đẹp chứ. Ít nhất tôi nghĩ Marta sẽ thích đấy?”

“...”

“Hoặc là... cả anh nữa.”

Nhưng đáp lại cô chỉ là sự im lặng nặng nề. Đôi mắt xanh thẳm không rõ ý tứ nhìn xoáy vào River. Mỗi khi hắn làm vẻ mặt đó, không biết trong đầu đang nghĩ gì. Sự im lặng càng kéo dài, nỗi bất an muộn màng càng dâng lên.

Quả nhiên không nên tỏ ra quá tự nhiên. Đáng lẽ cứ tập trung vào nhiệm vụ thôi, hối hận vì lỡ mồm nói chuyện thừa thãi thì...

“Nếu em muốn làm gì thì cứ làm. Silvio sẽ giúp em.”

Câu trả lời đơn giản đến mức khiến cô chưng hửng.

Hắn không tra hỏi, cũng chẳng trách móc. Có vẻ như cô đã lo bò trắng răng, đó chỉ là lời cho phép thản nhiên. Nhưng mà... sao cứ thấy đắng đắng trong lòng. Cảm giác như viên thuốc chưa kịp nuốt trôi đang mắc nghẹn ở cổ họng.

Nhưng cô cũng không thể hỏi thêm được nữa. Vì Alessandro chỉ buông một câu sẽ bỏ bữa sáng rồi đi thẳng lên tầng 2. Và hắn không xuống nữa.

 

* * *

 

“Là con đây, Cha đỡ đầu.”

— À, Sandro. Bên con vẫn ổn chứ?

Damiano chào đón đứa con đỡ đầu qua điện thoại. Mối quan hệ thân thiết giữa Consigliere của gia đình Ranieri và người kế vị tương lai là điều không ai trong tổ chức không biết.

“Không có vấn đề gì ạ. Vẫn đủ thảnh thơi để gọi cho cha thế này mà.”

— Nói thế chứ chắc con lại ru rú trong nhà chứ gì.

“Tiếc là con không được chào đón ở khắp nơi như Cha đỡ đầu. Mà chuyện con nhờ lần trước...”

— Tất nhiên là xử lý xong rồi, hoàn hảo luôn. Ta chưa già đến mức không làm xong việc cỏn con đó đâu.

“Con không có ý đó ạ.”

— Đùa thôi, thằng nhóc nhạt nhẽo này. Lúc nào cũng nghiêm túc thái quá.

Có tiếng quẹt diêm khe khẽ. Chắc ông ấy đang châm xì gà. Khác với Antonio, Damiano luôn trung thành với xì gà. Nhìn phong thái đạo mạo của ông ấy thì cũng khá hợp.

Alessandro cũng từng được mời vài lần nhưng trừ những dịp đặc biệt ra hắn không đụng đến. Để duy trì thể trạng tốt nhất cần hạn chế rượu và thuốc lá. Còn tình dục thì... coi như một môn thể thao cũng được.

Chợt nhớ lại lần cuối cùng ôm ấp phụ nữ. Đàn piano, Beethoven, và máu. Hắn đã không kiểm soát được dục vọng đang trỗi dậy một cách hiếm thấy, à không, chính xác hơn là hắn đã ‘không’ muốn kiểm soát.

Tất nhiên vì thế mà Lily Gray phải nằm liệt giường suốt cả buổi. Cũng phải thôi, hắn đã dày vò người phụ nữ còn không biết thả lỏng bên dưới đến mức đó cơ mà. Nhưng sáng nay thấy cô ấy chạy theo hắn đầy sức sống, có khi cô ấy khỏe hơn vẻ bề ngoài cũng nên.

Alessandro cầm lại điện thoại, nói tiếp.

“Con đã mong được gặp cha ở Milan.”

— Xin lỗi con. Lúc đó có việc gấp đột xuất. Bữa tiệc vui chứ?

Vui không nhỉ? Ấn tượng thì có. Vì một người phụ nữ nhìn chằm chằm hắn từ tầng 1.

Nhớ lại cô ấy mặc chiếc váy đỏ rực không mấy phù hợp. Không biết đương sự nghe thấy sẽ phản ứng thế nào, nhưng so với vẻ ngoài lộng lẫy hôm đó, bộ đồ tập màu xanh cô ấy mặc sáng nay ở đường chạy bộ còn hợp hơn.

Với Lily, màu đỏ chỉ cần đôi môi sưng mọng vì hôn và đôi má ửng hồng là đủ. Hoặc là, vừa rên rỉ đau đớn vừa ngậm chặt dương vật hắn như muốn nuốt chửng...

Thoáng chốc, bàn tay đang xoay bút của Alessandro dừng lại.

Lily, người phụ nữ rất hợp với cái tên đó.

Hắn cũng nhận ra tần suất nhớ đến cô nàng tay mơ đang ở trong nhà mình ngày càng tăng.

Dù có cất vào ngăn kéo ký ức, chỉ cần lơ là một chút là cô ấy lại ló đầu ra, nhìn hắn bằng đôi mắt đen láy. Đôi khi còn nhảy ra khỏi ngăn kéo chạy lung tung. Như lúc này đây.

Nhưng tại sao hắn lại không thấy ghét điều đó nhỉ?

— Mà này, trước khi chuyển mùa thì làm ván cờ vua đi. Lần cuối ta đến chắc cũng hai tháng rồi nhỉ?

Thỉnh thoảng Damiano lại ghé thăm nhà Alessandro với một chai rượu vang ngon. Vừa đánh cờ vừa hàn huyên những chuyện chưa kịp nói qua điện thoại là niềm vui nho nhỏ của hai người.

Lẽ ra hắn phải nói lúc nào cũng chào đón Cha đỡ đầu, cha cứ đến ngày nào tiện...

Nhưng hôm nay môi hắn cứ mím chặt, mãi không mở lời được.

— Sandro?

Sự im lặng kỳ lạ kéo dài khiến đầu dây bên kia cũng cảm thấy có gì đó bất thường. Alessandro khó khăn lắm mới thốt nên lời.

“Xin lỗi cha nhưng thời gian này hơi khó ạ.”

— Gì cơ? Con mà cũng biết từ chối à.

“...Cha cứ coi như là vì việc riêng đi ạ.”

— Việc riêng à, vì cha con sao?

Đang đắn đo tìm câu trả lời thích hợp thì tiếng gõ cửa nặng nề vang lên.

“Con sẽ liên lạc lại sớm ạ.”

Alessandro đặt điện thoại xuống bàn. Giờ này người gõ cửa thư phòng chỉ có thể là vài người quen thuộc. Marta, Paolo, hoặc họa hoằn lắm là Silvio.

Nhưng trái với dự đoán, người tìm đến hắn lại là một nhân vật bất ngờ.

“Alessandro? Anh có trong đó không?”

Lily Gray. Người phụ nữ được Federico giới thiệu, đang ở trong dinh thự với tư cách bạn tình ngắn hạn, và kỳ lạ thay, cứ liên tục thu hút sự chú ý của hắn.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 66
Chương 65
Chương 64: 🔞🔞
Chương 63: 🔞🔞🔞
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37: 🔞🔞🔞
Chương 36: 🔞🔞🔞
Chương 35: 🔞🔞
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23: 🔞🔞
Chương 22: 🔞
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16: 🔞
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1
Chương 0: Mở Đầu 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.