Chương 2

Link đọc Manhwa Solstice: tại đây

 

————————————————————

Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ

Chương: 2

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

River cười lạnh thay cho câu trả lời. Lý do họ nhất quyết tìm người gốc Á hoặc con lai Á quá rõ ràng.

Mỹ nhân phương Đông.

Đó là điểm chung của những người phụ nữ được biết đến là bạn tình của Alessandro trong suốt thời gian qua.

Tuy số lượng không nhiều, nhưng gu của hắn trước sau như một. Vũ công ba lê người Nhật, người mẫu nội y lai Đài Loan, tất cả những người phụ nữ của Alessandro đều có đôi mắt đen và mái tóc đen. Trong nội bộ, người ta cười nhạo hắn mắc chứng ‘cuồng gái Á’ (Yellow Fever). Và giờ đây, Jonathan Spencer đang định đưa River gia nhập vào hàng ngũ những người phụ nữ đó.

Ngập ngừng một lát, ông ta bồi thêm một câu như thể đang đung đưa miếng mồi ngon lành trước mắt cô.

“Nếu là cô, chắc hẳn cô muốn tóm cổ bọn chúng hơn bất cứ ai mà.”

Đó là sự thật. Bởi Antonio Ranieri là kẻ thù không đội trời chung đã sát hại cha mẹ River.

Chắc hẳn Nate cũng tham gia chiến dịch này vì người mẹ đã khuất. Ngay từ đầu, cơ duyên đưa hai người bước vào con đường này cũng xuất phát từ khát khao báo thù mơ hồ ấy.

“Có gì phải đắn đo sao? Đây là cơ hội tốt để cô lấy lại huy hiệu đấy.”

Phải, nếu coi đây là cơ hội thì đúng là cơ hội. Vì khả năng một kẻ đang bị đình chỉ công tác như River được tham gia vào chiến dịch quy mô lớn thế này gần như bằng không.

Thế nhưng Alessandro, riêng gã đàn ông đó thì...

Cô không muốn chạm mặt hắn theo cách này.

“Ngoài Alessandro ra không còn thành viên tổ chức nào khác để tiếp cận sao? Khả năng Antonio chỉ định một kẻ khác làm người thừa kế thì thế nào?”

“Không có. Gã giáo dục người thừa kế rất kỹ lưỡng, nên đám người khác cũng chẳng dám tơ tưởng đến việc ngoi lên vị trí đứng đầu đâu.”

“Thế còn Damiano... Damiano Giannini thì sao? Ông ta là nguyên lão của tổ chức, lại là bạn lâu năm của Antonio. *Consigliere chắc chắn phải nắm được thông tin gì đó...”

*Consigliere: Vị trí đảm nhận vai trò cố vấn hoặc đưa ra lời khuyên trong tổ chức Mafia. Thường do các nguyên lão trong tổ chức đảm nhiệm.

“Tôi đã nói là ‘không có’ rồi.”

Nghe cái tên thốt ra từ miệng River, Jonathan hiếm khi thở dài. Ông ta khoanh tay, vẻ mặt đầy bí bách.

“Phía Damiano quá tinh ranh. Mấy năm qua, điệp viên cài vào chỗ lão chưa một ai sống sót trở về. Tất nhiên phía bên này cũng nguy hiểm không kém, nhưng đó là đối tượng duy nhất chúng ta chưa thử tiếp cận.”

Nói cách khác, bọn họ thậm chí chẳng có ý định thử hướng khác. River nãy giờ vẫn kìm nén cơn giận, lúc này mới gằn giọng.

“Vậy ý ông là bảo tôi tiếp cận Alessandro, rồi sao nữa... bán thân cho hắn hả? Ở bên cạnh lả lơi đưa tình để moi thông tin chắc?”

“Cẩn thận lời nói đi, Winstead.”

“Cẩn thận cái quái gì, chẳng phải đó là sự thật sao! Các người đang tìm một con đàn bà chịu dạng chân cho hắn còn gì!”

Thật bi thảm khi không ai phủ nhận lời buộc tội đó. Ngay cả Nate nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe cũng chỉ cụp mắt xuống, không thốt ra được lời đường mật nào để chối bỏ.

Jonathan mím chặt môi vẻ không hài lòng, cuối cùng cũng thừa nhận.

“Nếu gạt bỏ sự đạo đức giả sang một bên thì, đúng là vậy.”

Quả nhiên là ‘loại’ vai diễn đó.

Người ta nói cuộc đời là chuỗi những sự lựa chọn. Nhưng khi tất cả các lựa chọn được đưa ra đều khiến người ta phát điên thì phải làm sao?

“River...”

Nate gọi tên cô thêm một lần nữa. Giọng điệu giống như van nài hơn là thuyết phục.

“Đúng là bọn tôi cần cậu tiếp cận Alessandro. Nhưng bọn tôi sẽ hỗ trợ để cậu rút lui an toàn trước khi mọi chuyện đi quá giới hạn mà.”

“Nói thì dễ lắm. Biết bao nhiêu người hoàn thành nhiệm vụ rồi vẫn chết trong quá trình tẩu thoát đấy thôi. Hơn nữa đối phương là Alessandro. Là con quái vật một mình tiêu diệt cả một tổ chức đấy!”

“Không phải bắt cậu dính lấy hắn 24/24. Trước khi cậu chấp nhận, tôi không thể giải thích chi tiết, nhưng mà...”

Lúc đó, Jonathan nhìn Nate và lắc đầu. Đó là lời cảnh cáo không được nói thêm gì nữa. Dù sao thì trước khi chấp nhận đề nghị, River vẫn hoàn toàn là người ngoài.

Nhưng cô lắc đầu. Riêng việc này thì cô không thể chấp nhận.

“Cậu nghĩ chỉ có vậy thôi sao?”

“Ý cậu là sao?”

“Cậu nghĩ tôi do dự chỉ vì sợ thôi à?”

Nate nhìn cô với vẻ mặt khó hiểu. Ánh mắt như muốn hỏi ‘như vậy còn chưa đủ sao’ của anh ta như đổ thêm dầu vào lửa giận trong cô.

“Cậu biết rõ tôi và tên khốn kiếp đó có mối nghiệt duyên thế nào mà!”

“Tôi biết, nhưng...”

“Biết mà cậu vẫn nói với tôi những lời đó sao?”

River không nhịn được nữa, rốt cuộc cũng lớn tiếng, lúc này đôi mắt màu ô liu của Nate mới dao động vì bối rối.

“Thà là nhiệm vụ khác, dù nguy hiểm đến mấy tôi cũng vui vẻ chấp nhận. Nhưng bảo tôi dùng thân xác... để quyến rũ hắn ư?”

“...”

“Ít nhất là cậu... Riêng cậu thì không được đưa ra đề nghị này với tôi mới phải!”

Cơn giận bốc lên ngùn ngụt. Tuy không phải ruột thịt nhưng cô luôn coi anh như người thân, người khác không hiểu thì thôi, nhưng cô đã tin rằng Nate sẽ hiểu cho mình...

Tầm nhìn chao đảo. Cảm giác như sắp ngã quỵ đến nơi, nhưng River cố xốc lại tinh thần. Phải bày tỏ quan điểm rõ ràng.

“Xin lỗi, nhưng tôi sẽ coi như chưa từng nghe thấy gì.”

Thực ra cô cũng chẳng thấy có lỗi lắm. Vì cha mẹ cô trên thiên đường chắc chắn sẽ hiểu cho quyết định này.

“Ý tôi là tôi từ chối.”

 

* * *

 

Đêm đó, River không lên giường đi ngủ ngay mà khui một chai bia. Cô không phải người thích rượu, nhưng hôm nay cô rất cần chút cồn.

“Chỉ cần một hai phát là đủ, có lý do gì khiến cô phải bắn tới sáu phát không?”

Mấy tháng trước, giọng điệu khiển trách River sống động ùa về. Căn phòng này như biến thành phiên điều trần ngày hôm đó.

Vụ án một kẻ nghiện ma túy đến mức mất trí lao vào tấn công trường mẫu giáo. Một cô giáo trẻ đã thiệt mạng trong quá trình đó, và River đã có màn đối đầu căng thẳng với hắn.

“Việc nổ súng khi phạm nhân đã biểu lộ ý định đầu hàng rõ ràng là trấn áp quá mức cần thiết.”

Đầu hàng cái khỉ mốc, toàn lời chó má nghe cho lọt tai. Ngay từ đầu gã đó đâu có định đầu hàng. Đó chỉ là thủ đoạn để kéo thêm ít nhất một người chết chùm mà thôi.

River là người duy nhất nhận ra nghi phạm định giãy chết lần cuối, cũng là người phản ứng nhanh nhất ngay khoảnh khắc hắn rút súng. Không có thời gian để suy nghĩ chuyện khác. Dù đã ngăn chặn được thương vong lớn hơn, nhưng cuộc đời River bắt đầu trượt dốc từ đó.

Truyền thông như vớ được mồi ngon, lao vào xâu xé nhiệt tình, còn những đồng nghiệp vốn ngứa mắt với cô cũng được đà to tiếng. Lý do chẳng cần nói cũng biết. Một con ranh lai Á dám chiếm vị trí thủ khoa đã đành, lại còn chưa từng biết cười cợt lả lơi đáp lại những lời tán tỉnh, bọn họ gai mắt biết chừng nào.

“River Winstead, cô không còn lời nào để nói sao?”

Tại phiên điều trần, River không thể làm được gì. Kết quả là cô bị đình chỉ công tác, tiền trợ cấp cũng bị cắt. Nói là đình chỉ cho sang, chứ thực chất sự nghiệp coi như chấm dứt tại đó.

Ngày cô xách duy nhất một chiếc túi hành lý trở về khu cắm trại, chú Ben không hỏi han gì mà chỉ ôm chặt lấy River. Cô gái lì lợm chưa từng rơi một giọt nước mắt, lúc ấy mới òa khóc nức nở lần đầu tiên.

Vậy mà giờ đây, lại bảo rằng chỉ có mình cô là nhân tài phù hợp, yêu cầu cô tham gia nhiệm vụ ư?

“Mẹ kiếp.”

River thẫn thờ nhìn chiếc quạt trần đang quay tít. Khi hơi men làm đôi má nóng bừng, ký ức ngày hôm đó càng trở nên rõ nét.

“Xin lỗi cháu, vì chú đã không cứu được cha mẹ cháu.”

Đó là câu đầu tiên chú Ben nói với cô bé River khi cô tỉnh lại sau cơn hôn mê dài.

Hơn 20 năm trước, FBI nhận được thông tin gia đình Ranieri - thế lực đang bành trướng mạnh mẽ lúc bấy giờ - đang phát triển một loại ma túy mới.

Antonio, kẻ không ngần ngại phá vỡ mọi quy tắc, sẵn sàng thu nhận cả những người không phải gốc Ý làm thành viên tổ chức miễn là chứng minh được thực lực và lòng trung thành. Cha mẹ River, Lee Soo Hyun và James Winstead, những đặc vụ tài năng, đã dắt theo cả cô con gái sáu tuổi sang Ý để đóng giả làm cặp vợ chồng sát thủ được gia đình này thuê.

“Đừng oán trách họ vì đã đưa cả cháu theo. Cả hai người đều không còn người thân thích nào, và... nếu không làm vậy thì đã không lấy được lòng tin đến mức đó.”

Chiến dịch đã thành công. Cặp vợ chồng chiếm được lòng tin của Antonio đến mức có thể tự do ra vào nhà hắn, một năm sau họ còn giới thiệu và đưa được cả chú Ben vào dưới danh nghĩa một người làm vườn tài năng.

Nhiệm vụ hoàn hảo ấy lẽ ra đã kết thúc êm đẹp. Nếu như Alessandro, người mà cô từng tin là bạn, không mở miệng.

“Antonio, tên ác quỷ đó bảo rằng. Con trai gã đã nói hết tất cả. Ai là đặc vụ, kế hoạch bỏ trốn đi đâu... Tất cả.”

River vẫn còn nhớ. Ngày 25 tháng 12 của 18 năm về trước. Ngày mà thay vì những khúc ca Giáng sinh vui vẻ, chỉ có những tiếng la hét kinh hoàng vang vọng.

Trong khi mẹ và River chạy trốn ra bến cảng, người cha bị bắt giữ đã hy sinh để câu giờ cho chú Ben trốn thoát. Hai mẹ con bị tóm ngay trước khi kịp lên tàu và bị lôi đến khoảng sân giữa (*Trung đình) của dinh thự Ranieri.

*Trung đình: Khu vườn nằm ở trung tâm của dinh thự.

Người mẹ bị sát hại, Antonio đưa khẩu súng vẫn còn nóng hổi cho con trai lão. Đó là cảnh tượng cuối cùng cô nhìn thấy trước khi bị tấm vải đen che mắt. Dù tiếng Ý còn bập bẹ, nhưng River vẫn nghe rõ mồn một mệnh lệnh của Antonio.

“...Bắn.”

 

Dấu chấm hết cho bi kịch là một tiếng súng duy nhất.

Antonio thản nhiên phóng hỏa đốt trụi dinh thự lão đã sống hàng chục năm rồi bỏ đi. Chú Ben ẩn náu gần đó đã cứu được con gái của đồng đội, nhưng lại không cứu được người vợ đang ở Colorado.

“Đó là một vụ giết người ngụy tạo tai nạn. Nếu hôm đó Nate không sang nhà hàng xóm chơi thì chắc chắn cũng...”

Những người ở lại có hai lựa chọn. Hoặc là vùng vẫy để quên đi, hoặc là thề sẽ báo thù. Benjamin Miller thuộc kiểu người thứ nhất. Ông chọn cách già đi ở một khu cắm trại vắng khách sau khi nghỉ hưu.

Nhưng,

“...Ha.”

River không muốn mãi là đứa trẻ bất lực như ngày hôm đó. Cô không muốn sống lay lắt trong nỗi ám ảnh, mà muốn vượt qua nó một cách kiêu hãnh và bắt kẻ thù phải trả giá. Thế nhưng, thế nhưng...

Đôi mắt xanh biếc cô nhìn thấy lần cuối cùng, khuôn mặt cứng đờ nhợt nhạt, tiếng súng vô tình ấy cứ níu lấy cổ chân cô mà kéo xuống. Xuống sâu, sâu hơn nữa.

Dù cay đắng nhưng cô buộc phải thừa nhận. River Winstead vẫn đang mắc kẹt trong quá khứ.

Sự thật ấy khiến cô uất hận thấu xương và chán ghét bản thân mình tột độ.

 

Cuối cùng cô thức trắng đêm. Ánh sáng xanh nhạt len lỏi qua khe rèm cửa sổ. Không khí ẩm ướt nhớp nháp thật khó chịu, nhưng sự tĩnh lặng đặc trưng của buổi bình minh sau cơn mưa lại âm thầm sắp xếp lại những suy nghĩ ngổn ngang. Trong sự im lặng, River nhớ lại mình đã bước vào con đường này với quyết tâm như thế nào.

Bắt những kẻ như Antonio phải trả giá.

Ngăn chặn để không có thêm nạn nhân nào phải sống trong tổn thương như mình.

Nếu có thể, một ngày nào đó... sẽ đặt dấu chấm hết cho mối thâm thù cay nghiệt này.

Trái tim vốn bị che lấp bởi vết thương và nỗi sợ hãi, giờ đây ý thức về mục đích sống mới bắt đầu ngẩng cao đầu. Nó thì thầm rằng đây chính là kim chỉ nam cho cuộc đời cô.

Bàn tay cô cầm điện thoại lên không chút do dự. Chuông reo chưa được mấy hồi, đầu dây bên kia đã bắt máy như thể đang chờ sẵn. Dù chỉ có sự im lặng bao trùm một lúc lâu, giọng nói qua loa ngoài vẫn không hề hối thúc.

Như thể anh ta đã biết River sẽ nói gì.

“Đề nghị đó... tôi nhận lời.”

— Cậu suy nghĩ kỹ đấy.

Câu trả lời ngắn gọn và điềm tĩnh của Nate như một lời khích lệ dành cho River.

— Mang hành lý gọn nhẹ thôi. Hẹn gặp cậu ở sân bay Fiumicino.

Cuộc gọi diễn ra chớp nhoáng. Cúp máy, River lôi chiếc túi du lịch từ trong tủ quần áo ra. Hộ chiếu, vài bộ quần áo, đôi giày thể thao thoải mái, và cây bút máy cũ kỹ chưa từng dùng đến lần lượt được cho vào túi.

Đã quyết định thì không còn lý do gì để chần chừ nữa. Đã đến lúc phải đi. Để gặp lại người bạn, kẻ thù, và giờ đây là mục tiêu của cô.

Alessandro, nếu đã định phản bội, thì lẽ ra anh phải kết liễu cho triệt để mới đúng.

Cài đặt

180%
14px
Chương 66
Chương 65
Chương 64: 🔞🔞
Chương 63: 🔞🔞🔞
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37: 🔞🔞🔞
Chương 36: 🔞🔞🔞
Chương 35: 🔞🔞
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23: 🔞🔞
Chương 22: 🔞
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16: 🔞
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1
Chương 0: Mở Đầu 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.