Chương 40

Link đọc Manhwa Solstice: tại đây

 

————————————————————

Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ

Chương: 40

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

River nhận ra ngay ‘con chó khác’ mà Federico nói đến chính là Massimo.

Nhưng khoan đã, vừa rồi... cái gì cơ?

“Bị cắn chết rồi sao?”

— Phải. Là một kẻ trông nhà tốt, luôn biết cách ứng xử khéo léo theo thứ bậc xung quanh, không ngờ hắn lại đi sớm thế.

Chúa ơi.

Cảnh tượng cuối cùng cô nhìn thấy hiện lên trong đầu. Thân hình run rẩy bần bật và vũng máu loang lổ đầy rợn người. Tiếng động kinh khủng khi Alessandro dùng chai vodka nện vào Massimo, có lẽ chính là tiếng hộp sọ bị vỡ vụn.

— Dolce? Cô còn nghe không đấy?

“…Tôi vẫn chưa cúp máy.”

— Tôi lại tưởng cô đi đâu mà không nói tiếng nào chứ. Thế nào, tin đồn đó là thật chứ?

Trước sự im lặng của River, Federico tặc lưỡi như thể đã hiểu ra vấn đề. Ông ta tiếp tục buông những lời mỉa mai, nhưng cô không còn tâm trí đâu để bận tâm.

Kể cả sau khi cuộc gọi kết thúc, River vẫn mân mê chiếc điện thoại cũ kỹ một hồi lâu. Tâm trí cô không thể tập trung được. Đó không phải là sự thương hại dành cho Massimo Rossi. Hắn là một tên tội phạm đáng chết, kẻ mà nếu không có chuyện ba ngày trước thì vẫn sẽ nhởn nhơ đâu đó bán thuốc và vũ khí, hủy hoại cuộc đời của người khác.

Lý do khiến River rùng mình khi nghe tin hắn chết là vì một chuyện khác. Tiếng nức nở mà cô từng nghe thấy trong thư phòng dinh thự Ranieri vào một ngày đầu thu năm ấy cứ văng vẳng bên tai.

 

Ngày hôm đó, buổi học tại gia của Alessandro kết thúc muộn hơn thường lệ.

Trong lúc chờ đợi, Seol Ha vừa vuốt ve *Noche – con chó của Alessandro, vừa xem cuốn sách truyện mà bà giúp việc đưa cho. Bộ lông của con chó Rottweiler to lớn rất mềm mại và dễ chịu. Đúng lúc cô bé đang nghĩ mình có thể thiếp đi bất cứ lúc nào, thì một tiếng khóc thê lương mơ hồ vọng lại.

*Noche: Tiếng Ý (và Tây Ban Nha) có nghĩa là ‘Đêm’.

Chắc chắn đó không phải giọng của Sandro. Nghe trầm hơn, có vẻ là của người lớn.

‘Ai mà lại khóc thế kia nhỉ?’

Gấp sách lại, cô bé lần theo hướng âm thanh và nhìn thấy một cầu thang ở phía cuối hành lang.

Đó là nơi Sandro chưa bao giờ dẫn cô đến. Mỗi khi cô hỏi ở đó có gì, cậu chỉ đáp rằng chỗ đó chẳng có gì vui đâu.

Đang định bước lên bậc thang đầu tiên, Noche đã ngoạm lấy vạt váy cô bé và rên rỉ như muốn ngăn cản.

“Cậu sợ leo cầu thang sao? Hồi nhỏ tớ cũng thế đấy.”

Nếu cậu là một chú chó nhỏ hơn một chút thì tớ đã bế cậu rồi. Seol Ha gãi nhẹ dưới cằm Noche vài cái rồi một mình leo lên cầu thang.

Bỏ lại tiếng rên rỉ buồn bã của chú chó, khi lên đến tầng trên, tiếng nức nở càng rõ hơn. Hình như xen lẫn cả tiếng nói gì đó.

Nấp sau góc rẽ hành lang, cô bé thò đầu ra nhìn thì thấy hai người đàn ông cao lớn, vai rộng đang đứng gác trước cửa như những người lính. Vậy nghĩa là có người quan trọng ở bên trong.

Nhưng kỳ lạ là cánh cửa lại mở hờ. Seol Ha rướn người nhìn qua khe cửa, đúng như dự đoán, một người đàn ông đang quỳ gối khóc nức nở. Và ở phía đối diện, một người khác đang ngồi trên ghế, điềm nhiên quan sát cảnh tượng đó.

Màu tóc vàng như thế, trong ngôi nhà này cô bé mới chỉ thấy ở mỗi Sandro. Mẹ của Sandro tóc đỏ, và cậu từng nói mình giống cha.

Vậy thì, người đàn ông đang ngồi trên ghế kia chính là...

‘Cha của Sandro.’

Dù rất tò mò muốn biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng một trong hai người đàn ông canh cửa đang nhìn về phía này với ánh mắt đáng sợ. Hơn nữa, mỗi lần đến nhà Sandro chơi, cha mẹ cô đều dặn đi dặn lại.

Đừng bao giờ xen vào khi người lớn đang nói chuyện, và tuyệt đối không được làm gì gây chú ý.

Nhưng từ bên trong lại vang lên tiếng khóc than thảm thiết. Vì tiếng khóc quá đau đớn, cô bé vô thức nhìn qua khe cửa một lần nữa. Đúng lúc đó, một đôi mắt màu xanh lục đang nhìn chằm chằm vào Seol Ha.

‘Ông ấy thấy mình rồi……!’

Ánh mắt đó sắc lẹm như dao, khiến cô bé cảm thấy như mình vừa bị bắt quả tang khi làm chuyện xấu. Những lời thốt ra từ miệng người đàn ông đáng sợ đó, Seol Ha cũng hiểu được đôi chút.

“Mang nó vào đây.”

Hai người đàn ông canh cửa sải bước tiến lại gần. Họ định mắng cô vì tội nhìn trộm sao? Seol Ha bị tóm lấy một cách bất lực và bị đẩy vào trong phòng.

Căn phòng đó là một thư phòng lớn. Những chiếc sofa da dày dặn, bàn thấp và lò sưởi. Cô bé cảm thấy bị choáng ngợp bởi những bức tường chất kín sách, nhiều đến mức không thể so sánh với phòng của Sandro.

Nhìn ở cự ly gần, người đàn ông tóc vàng đúng là cha của Alessandro. Ngoài màu tóc ra thì dáng lông mày, hình dáng đôi mắt, sống mũi và đôi môi – toàn bộ đường nét khuôn mặt đều rất giống nhau. Giống đến mức cô bé nghĩ khi Sandro lớn lên chắc chắn sẽ trông y hệt thế này.

Dù vậy, cô bé vẫn thấy mắt của Sandro đẹp hơn.

“Cháu là bạn của con trai ta đúng không?”

Thật bất ngờ, giọng nói của người đàn ông lại rất dịu dàng, thậm chí ông còn bắt chuyện bằng tiếng Anh. Trình độ tiếng Anh của ông cũng lưu loát không kém Sandro. À không, vì ông là người lớn nên chắc chắn sẽ giỏi hơn.

“Cháu tên gì?”

Người đàn ông nheo mắt cười rạng rỡ. Dù không bằng cha cô, nhưng ông ấy đẹp trai hơn cả những diễn viên điện ảnh cô thấy trên TV. Cảm giác sắc sảo như loài rắn mà cô thấy trong sách vẫn còn đó, nhưng nhờ nụ cười mà trông ông có vẻ bớt đáng sợ hơn lúc nãy một chút.

Dù sao thì ở vùng này, ngoài cha mẹ và Sandro ra thì chẳng có ai để trò chuyện, nên gặp được một người lớn biết nói tiếng Anh là một điều đáng mừng. Sự cảnh giác của cô bé dần dịu xuống.

“Seol…”

Á ranh, suýt thì lỡ lời. Có một cái tên khác mà cô có thể tiết lộ cho người ngoài. Vì ‘Seol Ha’ là cái tên mà chỉ cha mẹ và Sandro mới được gọi.

“Cháu là River ạ.”

Nghe vậy, người đàn ông nhìn Seol Ha từ đầu đến chân với vẻ đầy hứng thú rồi lẩm bẩm một mình.

“Xinh đẹp thật. Hèn gì Raven lại giấu con bé kỹ đến thế để nuôi nấng.”

*Raven? Tên của cha mẹ cô đâu phải vậy.

*Raven: Nghĩa là con quạ đen.

Nhưng Seol Ha giữ im lặng. Cha mẹ bảo tên thật của hai người là bí mật giữa họ và cô, nên dù người khác có gọi sai thì cũng phải giả vờ như không biết. Thay vào đó, cô bé lấy hết can đảm hỏi điều mình thắc mắc.

“Nhưng mà, tại sao chú này lại khóc ở đây ạ?”

“À... chuyện này sao?”

Người đàn ông đang nằm phục dưới sàn bò bằng đầu gối trên thảm, dập đầu xin lỗi rối rít. Mỗi khi cha của Sandro khẽ nhúc nhích cổ chân, mũi giày da bóng loáng của ông lại gõ lộc cộc vào đầu người đàn ông đang khóc lóc kia.

“Vì hắn đã phạm phải một sai lầm rất, rất lớn.”

Sai lầm lớn đến mức nào mà phải khóc như vậy nhỉ. Dù không biết chi tiết, nhưng nhìn đôi mắt đỏ hoe vì khóc của người đó, Seol Ha thấy mủi lòng.

“Bác không thể tha thứ cho chú ấy sao ạ? Dù có lỗi lớn đến đâu mà bị như vậy thì…”

Người đàn ông không nói gì. Khi nụ cười trên mắt biến mất, chỉ còn lại vệt cười trên môi trông càng thêm rợn người.

“Cháu muốn vậy sao?”

Seol Ha nuốt nước bọt. Đứa trẻ nào chẳng có linh tính. Dù không hiểu rõ tình hình nhưng cô bé chắc chắn có điều gì đó không ổn.

Tuy nhiên, người đàn ông đang nằm sát đất kia trông thật tội nghiệp. Đến mức cô bé muốn đứng về phía ông ta một chút.

“Vâng. Chú ấy trông đáng thương lắm ạ.”

Đôi mắt xanh lục đậm nhìn xuống cái đầu dưới chân mình. Đôi lông mày nhướng lên như thể đang cân nhắc một cách nghiêm túc.

‘Ông ấy sẽ tha thứ chứ?’

Biết đâu lần này ông ấy sẽ đặc biệt bỏ qua. Sandro vốn rất tình cảm và tốt bụng, biết đâu cha cậu ấy cũng...

“Không. Không được.”

Ngay khi lời nói đó thốt ra, người đàn ông dưới chân gào khóc thảm thiết. Như thể không hề bận tâm đến tiếng nức nở đó, bàn tay to lớn của cha Sandro đè nặng lên vai Seol Ha.

“Cháu có biết tại sao người này không thể được tha thứ không?”

“Dạ... không ạ.”

Bàn tay lạnh ngắt khiến cô bé nổi hết da gà. Với tông giọng còn lạnh lẽo hơn thế, người đàn ông nói cho cô biết câu trả lời.

“Vì hắn đã bị ta bắt quả tang.”

Bị bắt quả tang chuyện gì? Tại sao bác lại dồn ép người này đến mức đó?

Nhưng Seol Ha đang đông cứng vì sợ hãi nên không dám hỏi. Cô cảm giác rằng nếu mình hỏi, chuyện sẽ không chỉ dừng lại ở việc không được đến đây chơi nữa.

“Vậy nên cháu cũng thế, từ lần sau tốt nhất là đừng có nhìn trộm. Trừ khi cháu tự tin là mình sẽ không bị bắt quả tang.”

Lúc này Seol Ha đã run cầm cập. Cô thấy có lỗi với người đàn ông đang khóc nhưng cô muốn ra khỏi đây, muốn chạy trốn…

Đúng lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên như một phép màu.

“Cậu ở đây à. Tớ tìm mãi.”

Là Alessandro. Không biết buổi học kết thúc từ lúc nào, trên tay cậu còn cầm cả dây dắt Noche.

“Chẳng phải chúng ta đã hẹn cùng nhau dắt Noche đi dạo sao. Xin lỗi vì để cậu phải đợi nhé. Đi nhanh thôi kẻo trời mưa.”

Có hẹn như vậy sao? Rõ ràng hôm nay hẹn cùng chơi *Othello trong phòng Sandro mà. Nhưng giờ không phải lúc để thắc mắc chuyện đó. Seol Ha nhanh chóng nắm lấy tay Sandro. Cô cảm nhận được những ngón tay ấm áp đan chặt lấy tay mình.

*Othello: Một loại trò chơi bàn cờ (board game), người thắng là người lật được nhiều quân của đối phương hơn trên bàn cờ. Tên gọi bắt nguồn từ vở bi kịch ‘Othello’ của Shakespeare.

“Bọn con đi được rồi chứ, thưa cha?”



 

Cha của Alessandro không trả lời. Ông nhìn con trai mình với một biểu cảm khó hiểu, rồi bất chợt bật cười và nói gì đó bằng tiếng Ý. Đó là những lời mà Seol Ha không thể hiểu được.

Sau khi ra khỏi phòng cùng Sandro, Seol Ha vừa đeo dây xích cho Noche vừa rụt rè hỏi.

“Lúc nãy bác ấy đã nói gì thế?”

Nhưng Alessandro giả vờ như không nghe thấy, cậu bước đi trước và nói.

“Đi thôi. Đi dạo xong tớ sẽ tiễn cậu về nhà.”

 

Seol Ha không biết người đàn ông nức nở ngày hôm ấy rốt cuộc ra sao.

Nhưng River của hiện tại biết. Tên thuộc hạ đó chắc chắn đã chết.

Dù không biết hắn chết ở đâu và như thế nào, cô biết chắc hắn đã chết một cách đau đớn và thảm hại.

Và Alessandro, người đã đưa Seol Ha rời khỏi nơi đó,

‘Giống nhau đến rợn người.’

Hắn đang lặp lại y hệt những gì Antonio đã làm.

Hành động đạp người khác không chút do dự ấy, cái cách không coi đối phương là một con người ấy, tất cả đều trùng khớp đến từng chi tiết nhỏ nhất.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 66
Chương 65
Chương 64: 🔞🔞
Chương 63: 🔞🔞🔞
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37: 🔞🔞🔞
Chương 36: 🔞🔞🔞
Chương 35: 🔞🔞
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23: 🔞🔞
Chương 22: 🔞
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16: 🔞
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1
Chương 0: Mở Đầu 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.