Link đọc Manhwa Solstice: tại đây
————————————————————
Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ
Chương: 51
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
Hắn không sợ bị trúng đạn lạc mà chết sao? Nhưng những lời đó không hề giống lời nói suông hay một câu đùa. River tựa lưng vào tường, vô thức gật đầu.
“Khi nào an toàn tôi sẽ gọi em ra. Em nhớ giọng tôi chứ?”
Tiếng kim loại va chạm chát chúa ngày càng gần. Những kẻ truy đuổi đã đuổi kịp lên tận sân thượng.
“Đừng quên đấy, Lily. Em chỉ cần nghĩ đến sự an toàn của bản thân thôi.”
Hắn chỉ để lại câu đó rồi xoay người đối mặt với kẻ thù.
Ngay sau đó, tiếng súng xé toạc không gian. Cô không biết ai là người nổ súng trước. Nấp mình trong góc khuất nơi bức tường và những kiện hàng giao nhau, cô không thể biết rõ tình hình phía bên kia. Chỉ nghe tiếng súng và tiếng chửi thề vang lên liên hồi, cô đoán Alessandro đang lần lượt hạ gục những kẻ tập kích bí ẩn.
Cô định bụng sẽ bắn yểm trợ từ phía sau, nhưng rồi lại thôi. Sẽ thật rắc rối nếu sau này bị nghi ngờ vì sự can thiệp không cần thiết.
Và nếu hắn thực sự tự tin vào năng lực tác chiến của mình, nếu danh xưng ‘Thiên sứ của cái chết’ không phải là hư danh, thì việc xử lý chưa đầy mười tên này chắc chắn không phải là vấn đề đối với hắn.
Đúng lúc đó, cánh cửa sân thượng nơi River đang ẩn nấp bật mở. Có vẻ ổ khóa đã bị phá từ bên trong, cánh cửa sắt văng ra với một tiếng ‘xoảng’ khô khốc. Một kẻ vũ trang trông cùng phe với bọn tập kích xông ra.
Gã nhắm thẳng họng súng về phía Alessandro. Sandro vẫn chưa nhận ra sự hiện diện của kẻ này.
Cô không thể ngồi yên được nữa. River nhắm thẳng vào cổ tay đối phương và bóp cò. Dĩ nhiên, viên đạn không hề trệch mục tiêu.
“Mẹ kiếp! Tay của tao!”
Gã đàn ông đánh rơi khẩu súng lục, ôm lấy cổ tay bị đạn xuyên thấu và gào thét. Ngay khoảnh khắc khuôn mặt biến dạng vì đau đớn của gã nhìn về phía cô, họng súng của Alessandro đã nhắm thẳng vào kẻ đang quằn quại dưới đất. Cùng với tiếng nổ, tứ chi gã thõng xuống.
“Em bảo không giỏi bắn súng mà, không ngờ em lại bắn nát cổ tay hắn ngay được đấy.”
“Chỉ là... gặp may thôi.”
Cứ ngỡ đã có thể thở phào, nhưng Alessandro bỗng dừng bước.
“À, đợi chút.”
Nói rồi hắn sải bước về phía cầu thang bên ngoài, bóp cò nhắm vào một điểm nào đó dưới đất. Cùng với tiếng súng, một âm thanh đục ngầu của thứ gì đó nặng nề lăn lông lốc xuống cầu thang vang lên.
“Vẫn còn một tên sót lại.”
Hóa ra có một kẻ nhát gan không dám xông lên sân thượng, định bỏ chạy nhưng đã bị hạ gục. Khi cô nhún vai, đôi mắt xanh biếc của Alessandro nhìn cô chăm chú, như thể đang quan sát một sinh vật lạ.
“Bất ngờ thật. Trông em khá bình tĩnh đấy.”
Đó là điều hiển nhiên. Vì yếu tố quan trọng nhất khi bắn súng là sự tập trung và điềm tĩnh. Tuy nhiên, River cố tình để bàn tay cầm súng hơi run rẩy và nói.
“Tôi đang cố gắng để không mất tinh thần thôi. Nếu tôi mà làm... vướng chân anh ở đây, thì cả hai chúng ta đều gặp nguy hiểm mất.”
Alessandro nheo mắt nhìn cô. Hắn đang nghi ngờ sao? Nhưng rồi hắn khẽ bật cười, một nụ cười không rõ là tán thưởng hay gì khác.
“Khả năng phán đoán của em khá đấy, Lily. Thậm chí còn dũng cảm hơn cả mấy tên Capo bình thường nữa.”
“Nếu anh thấy vậy thì tốt rồi. Kế hoạch tiếp theo là gì đấy? Paolo có liên lạc gì không?”
“Vẫn chưa. Lúc nãy gọi điện thì Paolo đã nắm được tình hình rồi. Chắc sẽ không phải đợi lâu đâu.”
Việc Paolo không chủ động liên lạc chắc chắn là vì ông ta tin rằng Alessandro sẽ gọi vào thời điểm thích hợp. Ông ta là một người có niềm tin tuyệt đối vào chủ nhân của mình.
“Chúng ta sẽ sang tòa nhà bên cạnh. Phải liên tục di chuyển cho đến khi xác định được điểm đến.”
“…Khoảng cách hơi xa đấy.”
“Tôi nghĩ đó không phải là khoảng cách mà em không nhảy qua được.”
Alessandro cất súng vào bao, rồi chỉ bằng một nhịp lấy đà nhẹ nhàng, hắn đã đáp xuống sân thượng tòa nhà đối diện một cách êm ái. Một chuyển động đẹp như tranh vẽ.
“Đừng sợ, cứ nhảy đi. Nếu thiếu một chút tôi sẽ đỡ em.”
“Không phải tôi sợ không nhảy được, mà là…!”
River định phản bác nhưng rồi lại thôi. Dĩ nhiên, nếu mặc đồ tập và đi giày thể thao, cô có thể dễ dàng nhảy qua khoảng cách này. Dù không đơn giản nhưng cũng không đến mức phải lo bị ngã.
Nhưng người đàn ông này, từ nãy đến giờ dường như hắn cứ quên mất một điều…
‘Thử đi giày cao gót mà làm trò này xem có dễ không!’
Chạy nãy giờ khiến từ ngón chân, mu bàn chân, cổ chân cho đến bắp chân của cô chỗ nào cũng đau nhức. Cô linh cảm đến tối thế nào chân cũng sẽ bị phồng rộp nghiêm trọng.
“Ha... Đợi tôi một chút.”
Nghĩ đi nghĩ lại, đây đúng là một nhiệm vụ lỗ vốn nếu cái giá nhận lại chỉ là việc phục chức. Thở dài một tiếng, River tháo đôi giày ra. Nhìn sơ qua cũng thấy vài chỗ da chân đã bị trợt hẳn ra.
Khi chân trần chạm xuống nền bê tông, một cơn đau buốt chạy dọc lên. Nhưng giờ không phải lúc để rên rỉ.
Cầm đôi giày cao gót chết tiệt trong tay, River không chút do dự bẻ gãy phần gót. Vì gót giày khá mảnh nên cô không tốn quá nhiều sức. Dù có hơi chông chênh nhưng chắc chắn vẫn tốt hơn là chạy chân trần.
Lùi lại để lấy một khoảng cách thích hợp, River chạy hết tốc lực. Khi bàn chân cuối cùng rời khỏi sân thượng, tà váy tung bay giữa không trung.
Mọi cảnh vật trong mắt cô như chậm lại, và Alessandro dần hiện ra rõ nét hơn. Hắn dang rộng vòng tay.
Cảm giác như đang bay chỉ kéo dài trong tích tắc. Ngay khi cảm giác rơi tự do rợn người bắt đầu báo động đến mọi dây thần kinh, bàn tay người đàn ông đã ôm trọn lấy eo River, rồi đón lấy toàn bộ sức nặng của cô vào lòng. Một cảm giác an toàn vững chãi bao trùm lấy cô.
“Hộc, hộc, anh không sao chứ?”
“Không sao. Em nhảy tốt lắm, Lily.”
Mùi hương cơ thể quen thuộc của hắn xộc vào mũi, cùng với hơi ấm nóng hổi không mấy phù hợp với hoàn cảnh. Kỳ lạ là cô lại thấy an lòng... chắc là do vừa trải qua giây phút căng thẳng tột độ chăng. Chỉ đơn giản là vậy thôi.
Sau khi đặt River xuống, Alessandro liên tục nhìn xuống phía dưới. Có vẻ hắn thấy có lỗi khi để cô phải đi lại với đôi giày không còn nguyên vẹn.
Khi không còn gót giày, cô phải ngước nhìn hắn cao hơn hẳn. Hắn cao đến mức này sao? Alessandro vừa chỉnh lại những sợi tóc bết vào trán cô vừa nói.
“Tôi hứa khi về sẽ mua cho em một đôi giày thể thao trước tiên.”
Ngay khi cô định mở lời đáp lại, tiếng rung điện thoại vô duyên lại chen ngang. Có vẻ Paolo cuối cùng đã gọi đến.
“…Được rồi, hiện tại đang ở tòa nhà bên cạnh. Hai block về phía Tây. Rõ.”
Cuộc gọi rất ngắn gọn. Sau khi bàn bạc xong, người đàn ông giải thích ngắn gọn kế hoạch thoát thân cho River.
“Trước tiên chúng ta sẽ xuống khỏi tòa nhà này. Đi thêm hai block về phía Tây, Paolo sẽ lái xe đến đón ở đoạn đường đó. Chúng ta sẽ thoát bằng xe.”
“Liệu bọn họ có tấn công nữa không?”
“Chuyện đó—”
Chưa kịp dứt lời, một tiếng động lớn vang lên từ phía cầu thang. Có vẻ bọn chúng chẳng buồn che giấu hành tung nữa. Tự tin vào số lượng áp đảo sao?
Alessandro rút súng ngay lập tức. Trong thoáng chốc, tên đi đầu vừa định đặt chân lên sân thượng đã ngã gục.
“Tòa nhà này không có cầu thang bên trong. Lối xuống duy nhất là chỗ kia, tôi sẽ xuống trước để dọn đường. Em tìm chỗ nào đó nấp đi.”
Hắn lao mình xuống cầu thang và biến mất. Ngay sau đó, tiếng súng và tiếng ẩu đả kịch liệt vang lên dồn dập từ tầng dưới.
Khẩu Glock mà Alessandro đưa cho cô có băng đạn tối đa mười lăm viên. Hắn chắc cũng dùng mẫu tương tự. Từ nãy đến giờ hắn đã bắn bao nhiêu người rồi nhỉ? Liệu còn đạn không?
Khẩu súng trong tay cô vẫn còn khá nặng. Lo lắng hắn có thể cần giúp đỡ, cô nhìn xuống dưới qua khe hở cầu thang và bắt gặp mái tóc vàng rực rỡ như ánh mặt trời.
Hắn đang tận dụng tối đa không gian hẹp của cầu thang. Hắn bắn hạ một tên trước, dùng chính thân xác đang đổ xuống đó để chắn những phát súng khác, rồi đạp kẻ bị thương văng khỏi cầu thang. Trong lúc đó, hắn còn cướp vũ khí của kẻ thù và bắn bằng cả hai tay. Một kỹ năng khiến người ta phải kinh ngạc.
Cận chiến còn đáng sợ hơn. Sau khi né tránh cú vung dao của đối phương một cách nhanh nhẹn, hắn áp sát, túm lấy đầu và vặn gãy cổ tên đó. Kết thúc bằng việc nhặt con dao lên và ném xuống dưới. Con dao cắm phập chính xác vào giữa trán một tên khác, khiến cái xác thõng xuống vắt vẻo trên lan can cầu thang. Một sức mạnh áp đảo đến mức khiến người ta thấy sợ hãi.
‘…Khoan đã!’
Bất chợt, River vội vàng đứng thẳng người và quay lại. Cảm nhận được hơi người, cô thấy một nhóm người đang băng qua từ tòa nhà bên cạnh giống như cách cô và Alessandro đã làm. Họng súng đang chĩa thẳng về phía cô.
Đoàng! Một vết đạn hằn lên nơi River vừa đứng. Nhờ phản xạ lăn người né tránh ngay khi thấy đối phương rút súng nên cô không bị trúng đạn. Cô bình tĩnh nhấc khẩu Glock lên nhắm vào chân kẻ thù và bóp cò. Một lực giật truyền qua lòng bàn tay.
“Á!”
Hai tên khác nhảy vọt qua kẻ vừa ngã xuống, liên tục giơ súng lên. Cô đã hy vọng ít nhất có một tên sẽ nhảy trượt, nhưng có vẻ vận may của ngày hôm nay đã dùng hết mất rồi. Nghiến chặt răng, cô nhắm vào cánh tay của một trong hai tên.
“Hự!”
Trúng đích hoàn hảo. Viên đạn của River đã xuyên thấu cánh tay kẻ địch. Gã khựng lại, ôm lấy cánh tay rên rỉ.
Vấn đề nằm ở phát súng của tên đứng bên cạnh gã.
“A…!”
Một cảm giác nhói lên ở cánh tay phải, ngay sau đó là cơn đau dữ dội ập đến. Tuy không phải vết thương xuyên thấu nhưng cũng không hề nhẹ.
Trong tích tắc, bàn tay cô mất hết sức lực, khẩu súng tuột khỏi tay lăn lóc trên sàn. Lăn đến một khoảng cách quá xa để có thể nhặt lại.
“Mẹ kiếp, không được bắn! Người đàn bà đi cùng hắn là dân thường, lại là người Mỹ đấy!”
Thật mỉa mai, kẻ cứu mạng cô lại chính là tên đầu tiên bị cô bắn trúng chân. Tên còn lại vẫn còn nguyên vẹn thì tặc lưỡi rồi gào lên.
“Ngoan ngoãn đi! Nếu cô đứng yên thì tôi sẽ tha mạng cho.”
Trong khoảnh khắc nén đau để lấy lại nhịp thở, River trực giác nhận ra.
Có kẻ đã đưa ra chỉ thị. Hơn nữa, đó là kẻ biết rất rõ về Alessandro và River... không, là biết rõ về Lily.
💬 Bình luận (0)