Chương 38

Link đọc Manhwa Solstice: tại đây

 

————————————————————

Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ

Chương: 38

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

Trước câu hỏi táo bạo của River, ngay cả hắn dường như cũng sững sờ nên không kịp phản bác ngay lập tức.

Nhưng nhìn nhận một cách khách quan, đó không phải là một yêu cầu quá đáng. Chỉ riêng ở Milan, hắn đã đưa cô đi dạo quanh thành phố biết bao nhiêu lần. Thế mà từ khi về dinh thự, hắn lại hạn chế phạm vi hoạt động của cô như thể đang giam lỏng, nên có vẻ chính hắn cũng thấy mình không có lý do gì để lạnh lùng từ chối.

Quả nhiên, cuối cùng cô cũng nhận được câu trả lời hằng mong đợi.

“…Sáng mai sẽ đi sớm, nên em hãy chuẩn bị cho kịp đi.”

Nói rồi, hắn khẽ đặt một nụ hôn lên trán River rồi rời khỏi phòng. Chỉ một nụ hôn nhẹ nhàng thôi cũng đủ khiến mặt cô nóng bừng lên.

Đáng lẽ cô phải dần quen với sự dịu dàng nằm ngoài tính toán này của hắn rồi mới phải.

Thay vì lau đi hơi ấm còn sót lại trên trán, River lặng lẽ nằm xuống giường. Lúc này cô chỉ muốn ngủ thêm một chút. Bởi sau mỗi lần làm tình với Sandro, đầu óc cô lại trở nên rối bời như một cuộn len bị thắt nút.

 

* * *

 

Xe đã chạy được bao lâu rồi nhỉ? Mãi đến quá trưa, chiếc xe mới tiến vào một khu đô thị khá sầm uất. Paolo có vẻ đã đến đây vài lần, nếu không thì ông ta chẳng thể lái xe điêu luyện qua những con đường ngoằn ngoèo này mà không cần bản đồ.

River ghi nhớ từng tấm biển báo lướt qua tầm mắt vào trong đầu. Vì là một thành phố nhỏ nên chỉ dựa vào địa danh thì không thể biết chính xác vị trí, nhưng nếu báo cáo cho Federico, đội điều tra có thể dựa vào đó để xác định xem dinh thự của Alessandro nằm ở đâu.

Tốc độ xe giảm dần rồi dừng hẳn. Ngoài cửa sổ là hàng dài các câu lạc bộ và quán rượu mang bầu không khí có chút nguy hiểm.

“Đã đến nơi rồi ạ.”

Ngay cả trước khi Paolo lên tiếng chỉ dẫn, Sandro đã tháo dây an toàn. Một người đàn ông đứng đợi sẵn trước tòa nhà cung kính mở cửa xe đón khách.

Ở tòa nhà bên cạnh, vài cô gái ăn mặc khá hở hang đang lén lút liếc nhìn về phía này với vẻ tò mò. Có vẻ họ đang tìm khách, nhưng thay vì tiếp cận, họ dường như cảm thấy sợ hãi trước Sandro nên không dám chào mời.

Nhìn kiểu gì thì đây cũng là trung tâm của khu phố ăn chơi. Cô đoán người mà hắn định gặp có lẽ là kẻ tổng quản lý các cơ sở kinh doanh trong khu vực này.

Rượu, thuốc, bài bạc. Rốt cuộc là loại nào đây? Hay là cả ba?

“Đi thêm một chút nữa là phố xá bình thường rồi. Sẽ có công viên... hoặc bờ biển nữa.”

Alessandro nói như thể đang cho cô một cơ hội cuối cùng. Ý hắn là nếu không muốn ở lại đây thì hãy nói ra. Chẳng lẽ hắn cứ tự tiện lôi cô đi xem triển lãm hay xem kịch vì nghĩ rằng bạn tình của mình sẽ thích mấy thứ đó sao?

Nếu đúng là vậy thì thật là một sự quan tâm đáng kinh ngạc. Tất nhiên, với một người coi thông tin quý giá hơn cả những hoạt động văn hóa thanh cao như River, thì sự quan tâm đó chẳng có ích gì.

“Ở đâu mà người ta chẳng sống như nhau hả anh. Chỗ này chắc cũng chẳng khác mấy đâu. Tôi cũng từng đi câu lạc bộ rồi, và tôi biết chuyện gì xảy ra ở đó. Hơn nữa anh bảo việc này sẽ xong sớm mà.”

“…”

“Tôi muốn ở bên cạnh anh. Đi cùng nhau vẫn thích hơn là đi một mình. Sau khi xong việc, lát nữa anh đưa tôi đi dạo bờ biển nhé.”

River phớt lờ thái độ không mấy hài lòng của Alessandro, cô đi theo hắn và Paolo xuống tầng hầm của tòa nhà.

Nơi đó đúng như dự đoán, là một loại tụ điểm giải trí. Không phải câu lạc bộ thoát y hay nhà thổ, nhưng cũng chẳng phải nơi để thưởng thức rượu một cách nhẹ nhàng. Trên sân khấu giữa các quầy bar và bàn ghế, những cô gái có thân hình bốc lửa đang nhảy múa theo điệu nhạc.

Tất cả các chỗ ngồi đều trống không. Chắc chẳng ai đi chơi mấy chỗ này vào giờ ăn trưa. Vậy tại sao hắn lại cất công đến đây?

Giữa lúc cô đang thắc mắc, một giọng nói lạ xen vào dòng suy nghĩ của River.

“Họ đang tập dượt thôi ạ. Buổi tối mới bắt đầu mở cửa kinh doanh.”

Trả lời cho câu hỏi chưa kịp thốt ra, một người đàn ông mặc vest bước ra từ nhóm người. Đó là một thanh niên khá trẻ. Nhìn cách ăn mặc và cử chỉ, có vẻ gã là người quản lý quán.

Người mà Sandro định gặp là gã này sao? Trong lúc River còn đang phân vân, Alessandro khẽ nhấc mu bàn tay phải lên. Và gã thanh niên đó thản nhiên đặt một nụ hôn lên mu bàn tay hắn.

Tên này cũng là thành viên tổ chức. Nhìn cách chào hỏi theo nghi thức Mafia là biết ngay.

“Cảm ơn Sottocapo Alessandro đã nhận lời mời. Cả ông Paolo cũng đến nữa ạ.”

“Lâu rồi không gặp, Massimo.”

Paolo lên tiếng đáp lại thay cho Alessandro đang im lặng.

Massimo, một cái tên River chưa từng nghe qua. Trong danh sách các cán bộ chủ chốt không có tên này, nên giỏi lắm gã cũng chỉ là quản lý cấp trung. Mà ở một thành phố nhỏ như thế này, chức vụ có cao thì cũng cao đến mức nào đâu.

“Mà cô gái đứng sau ngài... có phải là người trong lời đồn không ạ?”

“Sottocapo không cất công đến đây chỉ để nghe mấy lời đồn đại đâu.”

“À, phải rồi. Không nên đứng đây nói chuyện nhỉ, để tôi dẫn ngài đến chỗ ấm cúng hơn.”

Đi theo Massimo đang tỏ ra cực kỳ cung kính, họ đến một phòng riêng được bảo vệ nghiêm ngặt. Dù đẳng cấp có kém hơn phòng ở bữa tiệc tại Milan một chút, nhưng bên trong vẫn cho thấy sự đầu tư khá kỹ lưỡng. Alessandro ngồi xuống sofa trước, Paolo đứng sau lưng chủ nhân.

“Ngồi đây.”

Chỗ ngồi của River được quyết định chỉ bằng một cái hất cằm của Alessandro. Massimo có vẻ hơi ngạc nhiên khi Sottocapo không đuổi người phụ nữ ra ngoài nên gã lúng túng không nói nên lời. Nhưng vốn là một thành viên tổ chức khá nhạy bén, gã nhanh chóng khơi mào câu chuyện một cách tự nhiên.

“Ngài cũng từng ghé thăm khi quán này mới mở lần đầu. Thật vinh hạnh khi ngài quay lại sau thời gian dài như vậy. Chuyện là…”

Những câu chuyện vụn vặt cứ thế tiếp diễn. River nghe qua cũng thấy chúng chẳng có gì quan trọng. Cô thậm chí còn không hiểu tại sao Sandro lại phí công đến đây. Điều đáng ngạc nhiên là hắn vẫn đáp lại những chuyện vô thưởng vô phạt đó để duy trì mạch đối thoại.

“Ca sĩ hồi đó hát cũng khá đấy. Vẫn còn làm ở đây chứ?”

“Dĩ nhiên rồi ạ. Cô ấy lên sân khấu mỗi đêm, ngài có thể ghé thăm bất cứ lúc nào.”

Giữa lúc những mẩu đối thoại nhỏ nhặt dường như chẳng liên quan gì đến việc kinh doanh của gia đình đang diễn ra, Paolo kiểm tra điện thoại rồi ghé tai thì thầm gì đó với chủ nhân. Tiếc là dù đã căng tai ra nghe, River vẫn không nghe rõ được gì. Alessandro gật đầu, Paolo liền xin lỗi Massimo.

“Tôi ra ngoài một lát.”

“Vâng, xin cứ tự nhiên. Ngài có cần gì thì cứ bảo tôi ạ.”

Ngay trước khi đứng dậy khỏi sofa, Sandro thì thầm thấp giọng với River. Hơi thở ấm áp phả vào vành tai cô.

“Chờ tôi ở đây. Sẽ không lâu đâu.”

Khi nhân vật chính được mời rời đi, Massimo cũng im lặng. Căn phòng vốn ồn ào nhất bỗng chốc trở nên lạnh lẽo. Dù thấy khó xử nhưng Alessandro đã bảo chờ nên River cũng chẳng còn việc gì khác ngoài ngồi im một chỗ.

Đúng lúc đó, Massimo, kẻ nãy giờ vẫn im lặng quan sát River, bỗng cất tiếng hỏi.

“Nghe nói cô là bạn tình mới của Sottocapo à?”

Lần này gã nói bằng tiếng Anh. Dù hơi vụng về nhưng cô vẫn hiểu được.

“Vâng, rất vui được gặp anh.”

Dù chẳng muốn bắt chuyện nhưng cũng không thể phớt lờ hoàn toàn, River đáp lại một cách hờ hững. Dù trông gã chỉ như một tên tép riu nhưng biết đâu gã lại biết điều gì đó.

“Tên cô là gì?”

“Lily Gray.”

Nhờ gã tự giới thiệu về mình trước nên cô không cần phải hỏi những câu thừa thãi. Massimo Rossi. Chưa đầy ba mươi tuổi và mới được công nhận là thành viên chính thức của tổ chức cách đây 4 năm.

Chỉ cần nhìn qua cũng biết gã là kẻ đang khao khát lọt vào mắt xanh của Sottocapo – người kế vị tương lai – để kiếm một vị trí tốt. Chắc đó là lý do gã vồn vã với cô như vậy.

Nhưng sự an tâm chỉ kéo dài trong chốc lát, khoảnh khắc nguy hiểm rốt cuộc cũng đến.

“Cô đẹp hơn tôi tưởng nhiều đấy. Quả nhiên Sottocapo có mắt nhìn người thật.”

Ánh mắt nãy giờ vẫn lén lút quan sát khuôn mặt và cơ thể cô bỗng trở nên nhớp nháp. Sự thô thiển ngày càng lộ rõ, đó là cái nhìn mà River quá đỗi quen thuộc.

Cái nhìn của hạng người hạ đẳng và bẩn thỉu, coi phụ nữ chẳng khác gì công cụ tình dục.

River siết chặt nắm đấm dưới gầm bàn để Massimo không nhìn thấy. Cô chỉ muốn đấm vỡ mồm gã ngay lập tức, nhưng không thể biến suy nghĩ thành hành động. Dù sao thì bây giờ cô cũng đang làm cái nhiệm vụ chết tiệt này.

“Muốn thử hàng tốt không? Chắc cô sẽ hứng thú đấy.”

Hàng tốt? Một từ ngữ khiến River đang nghe tai này lọt tai kia những lời lảm nhẩm của Massimo bỗng bừng tỉnh.

‘Hàng tốt’ theo cách nói của một thành viên tổ chức, chẳng lẽ là thuốc sao? Thấy cô mở to mắt và tỏ vẻ tập trung hơn bao giờ hết, gã nở một nụ cười đắc ý.

Hiểu lầm sự im lặng của River theo ý mình, người đàn ông rút từ trong túi ra một chiếc túi zip nhỏ và lắc qua lắc lại trước mắt cô. Đúng như dự đoán. Bên trong có khoảng ba bốn viên thuốc nhộng.

‘Là thuốc!’

River trực giác nhận ra đó là loại ma túy tổng hợp do phía Ranieri nắm quyền sản xuất và phân phối. Nhìn cái cách gã tự tin giới thiệu, cô đoán đây không phải loại hàng rẻ tiền phổ thông.

“Nếu cô muốn, tôi có thể cho cô. Lần đầu là miễn phí, nếu cô cần thêm thì…”

Massimo bỏ lửng câu nói. Rồi gã bắt đầu khoe khoang rằng loại thuốc này khác hẳn những loại khác, là sản phẩm mới vừa ra lò từ xưởng sản xuất.

“Chắc trước giờ cô hiếm khi được thấy nó. Sottocapo nổi tiếng là không đụng vào thuốc mà. Thậm chí sản phẩm mới này còn chưa chính thức được phân phối ra thị trường đâu. Ngay cả các cán bộ ở những thành phố lớn như Napoli, Rome hay Milan cũng khối kẻ còn chưa được sờ vào.”

“…Thì sao?”

“Còn lại phụ thuộc vào việc cô định làm gì thôi.”

Nói đoạn, Massimo đưa ánh mắt rực mùi dục vọng lướt qua ngực và đùi River.

Gã dũng cảm, hay là ngu ngốc đây? Gã không sợ Sottocapo sao?

Dù để moi được thông tin hữu ích hay lấy mẫu hàng thì cô nên hùa theo gã, nhưng sự ghê tởm bản năng đã lấn át tất cả. Thấy River cau mày, Massimo cười khẩy đáp lại.

“Thế này thì buồn thật đấy. Cô tưởng tôi ai cũng mời chắc?”

“Nếu anh ai cũng mời thì chắc đầu anh đã bay khỏi cổ từ lâu rồi.”

“Trước đây tôi cũng từng gặp mấy người đàn bà khác rồi. Nhưng mà... tôi cũng là người khá kén chọn đấy. Nếu đã đánh cược thì tôi muốn đặt vào người phụ nữ xứng đáng để tôi mạo hiểm.”

Thằng điên. Giờ thì River chẳng buồn giấu diếm sự khinh bỉ nữa. Mặc cho cô phản ứng thế nào, Massimo dường như lại lấy làm thích thú, gã chìa danh thiếp ra và thì thầm.

“Tôi không bắt cô quyết định ngay đâu. Đằng nào thì Sottocapo cũng sẽ đá cô trong vòng một hai tháng tới thôi, nếu thấy sợ thì lúc đó liên lạc với tôi cũng được.”

Dù chỉ muốn lao vào tẩn gã một trận nhưng cô phải nhẫn nhịn. Cô không muốn gây ra bất cứ trở ngại nào cho nhiệm vụ, và đằng nào thì gã cũng là hạng người cô sẽ không bao giờ gặp lại lần thứ hai. Mà nếu có gặp lại thì chắc cũng chỉ thấy gã ở tòa án.

Chỉ cần giả vờ ngoan ngoãn nhận danh thiếp và thuốc rồi bảo sẽ liên lạc sau là xong chuyện. Như vậy mọi thứ sẽ qua đi êm đẹp, nhưng...

“Nếu tôi từ chối thì sao?”

Cuối cùng, cái tính nóng nảy như lửa của cô lại trỗi dậy.

“Nếu tôi nói chuyện này với Sandro thì anh tính sao?”

Chỉ một lời khiêu khích ngắn ngủi đó, sắc mặt Massimo lập tức trở nên hung tợn.

“Đừng có mơ. Chẳng có gã đàn ông nào lại bận tâm đến một con điếm bị chịch chán chê rồi vứt bỏ đâu.”

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 66
Chương 65
Chương 64: 🔞🔞
Chương 63: 🔞🔞🔞
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37: 🔞🔞🔞
Chương 36: 🔞🔞🔞
Chương 35: 🔞🔞
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23: 🔞🔞
Chương 22: 🔞
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16: 🔞
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1
Chương 0: Mở Đầu 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.