Chương 20

Link đọc Manhwa Solstice: tại đây

 

————————————————————

Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ

Chương: 20

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

“Lily dậy rồi à? Đêm qua cô ngủ có ngon không?”

Sáng sớm, Marta vui vẻ chào River khi cô vừa bước xuống tầng 1. Nhưng không thấy Alessandro, Paolo hay Silvio đâu cả. Thấy River nhìn quanh, Marta cười khúc khích nói thêm.

“Sandro ra ngoài tập thể dục rồi. Tôi đang chuẩn bị bữa sáng để kịp khi cậu ấy về, nếu cô đói thì bảo tôi nhé. Tôi làm món trứng chần đơn giản cho cô lót dạ.”

“Không cần đâu ạ, tôi sẽ đợi ăn cùng Alessandro. Bác đang chuẩn bị bữa sáng à, để tôi giúp một tay nhé?”

“Cô tốt bụng quá. Vậy thì cô sơ chế chỗ atiso này giúp tôi nhé. Tôi định nấu súp lúa mạch, thảo mộc với atiso, cô ăn được chứ?”

“Cháu ăn được hết ạ. Không kén món nào đâu.”

River nhanh nhẹn tiến lại gần Marta và bắt đầu thái nhỏ atiso. Ban đầu cô định lén vào thư phòng nhưng cửa đã bị khóa, thậm chí còn có cả camera ở lối vào. Thay vì lang thang vô định trong ngôi nhà rộng lớn hay ru rú trong phòng, thì làm thân với Marta có lẽ sẽ giúp ích hơn cho sau này.

“Nhà rộng thế này việc quản lý chắc vất vả lắm nhỉ bác?”

Chủ đề thích hợp nhất vẫn là ngôi nhà này. Marta có vẻ dành nhiều tình cảm cho nó, nên nếu hỏi về thứ bà ấy thích thì có thể bà sẽ trả lời chi tiết hơn.

“Không đâu. Sandro bảo nếu thiếu người thì sẽ thuê thêm, nhưng chuyện đó không cần thiết. Vợ chồng tôi nhắm mắt cũng đi được hết ngóc ngách trong nhà này mà.”

Quả nhiên đúng như dự đoán, Marta hào hứng kể lể không ngớt về ngôi nhà.

“Lát nữa chiều mát cô thử lên vườn sân thượng chơi với Sandro xem. Trong đó có đài phun nước bằng đá nhỏ, thỉnh thoảng chim chóc hay bay đến uống nước, cảnh đẹp lắm.”

“Cháu thấy anh ấy thường ở trong thư phòng suốt.”

“Thường là thế. Cậu ấy lúc nào cũng bận rộn trăm công nghìn việc. Nhưng giờ có Lily ở đây thì dù bận mấy chắc cậu ấy cũng sẽ dành thời gian cho cô thôi.”

“Nhắc mới nhớ, cháu chưa được xem thư phòng. Trước bữa ăn cháu vào xem một lát được không ạ?”

“Ừm, chuyện đó thì cô phải trực tiếp hỏi cậu chủ rồi.”

Marta đang nhặt lá hương thảo trả lời thản nhiên, nhưng River nhận ra đó là lời từ chối khéo.

Nếu thư phòng là nơi có thể tự do ra vào thì Marta đã chủ động dẫn cô đi rồi. Việc bảo cô phải trực tiếp xin phép Sandro... chứng tỏ hắn không muốn ai bén mảng đến thư phòng cũng như phòng ngủ. Tuy nhiên, nếu có hy vọng, thì có lẽ rào cản ở thư phòng sẽ thấp hơn phòng ngủ chăng.

Phải làm gì để hắn cho phép cô tự do ra vào thư phòng đây? Chắc chắn không phải chuyện dễ dàng. Trong lúc suy nghĩ xem nên dùng chiêu gì để thu hút sự chú ý của Alessandro, River chuyển sang chủ đề khác.

“Ngôi nhà này là do Alessandro mua ạ?”

“Không, là nhà thừa kế từ người mẹ quá cố của cậu ấy. Hồi nhỏ cứ đến hè là hai mẹ con lại về đây nghỉ dưỡng. Hồi đó Sandro còn bé xíu, thế mà thời gian trôi nhanh thật.”

“Mẹ anh ấy là người thế nào ạ?”

Thực ra cô đã từng gặp mẹ hắn. Một người phụ nữ xinh đẹp với mái tóc đỏ ấn tượng nhưng toát lên vẻ lạnh lùng và xanh xao. Điểm duy nhất Alessandro thừa hưởng từ mẹ chính là đôi mắt xanh biếc, còn lại hắn giống hệt Antonio.

Cái tên đã bị lãng quên ấy, cô đã nhớ lại khi đọc hồ sơ tại trụ sở trước khi bắt đầu nhiệm vụ. Lucrezia Ranieri. Họ trước khi kết hôn không được ghi chép lại.

Dù là vợ của Antonio nhưng có lẽ vì là người bình thường nên không có nhiều thông tin chi tiết, chỉ biết bà ấy được xác nhận đã qua đời khoảng 15 năm trước. Chắc lúc đó bà ấy chưa đầy bốn mươi tuổi.

“...”

Marta không trả lời. River nghĩ có thể do tiếng nước sôi át đi nên bà không nghe thấy, cô vừa cho atiso đã thái nhỏ vào đĩa vừa nói thêm bằng giọng vui vẻ hơn.

“Chắc bà ấy là một người tốt bụng. Có khi nào...”

“Xin lỗi phải ngắt lời cô, nhưng Lily à, có những quy tắc cô bắt buộc phải tuân thủ trong ngôi nhà này.”

Marta đặt chiếc muôi gỗ xuống, nói với vẻ nghiêm túc.

“Thứ nhất, không được vào phòng ngủ của Sandro. Thứ hai, không được kể chuyện xảy ra ở đây cho người khác biết, điều này tôi tin Paolo đã giải thích kỹ với cô rồi. Và cuối cùng...”

Mảnh atiso chưa kịp cho vào đĩa bị bóp nát trong tay bà. Thái độ nghiêm trọng chưa từng thấy khiến River vô thức căng thẳng.

“Tuyệt đối không được nhắc đến chuyện về mẹ cậu chủ trước mặt cậu ấy, dù có chuyện gì xảy ra đi nữa. Cô hiểu chưa?”

“...Cháu xin lỗi, cháu sẽ nhớ kỹ.”

Phải đến khi River hứa chắc chắn, Marta mới tiếp tục dùng muôi khuấy nồi súp. Sau thoáng im lặng ngượng ngùng, Marta dịu giọng trở lại, ân cần bắt chuyện.

“Tôi mới là người phải xin lỗi vì tự nhiên nghiêm trọng hóa vấn đề. Nhưng Lily không phải là khách ở lại một hai ngày, và hơn hết, mẹ của cậu chủ...”

Nhưng lời nói của Marta bị cắt ngang. Alessandro vừa tập thể dục về đang bước vào cửa. Hắn khẽ gật đầu chào River đang chuẩn bị bữa sáng trong bếp, rồi đi thẳng lên tầng 2 để tắm rửa.

 

* * *

 

— Trước hết xin báo tin mừng là Bambino và Dolce đã về chung một chuồng...

Giọng nói có vẻ thích thú của Federico vang lên bên tai Nate. Đây là tin tức đầu tiên kể từ khi quyết định nhận báo cáo qua trung gian là ông ta. Giọng điệu không phân biệt được là cảnh sát hay côn đồ cùng những so sánh thô thiển khiến người nghe chẳng mấy dễ chịu.

— Và Dolce bị tước mất bát cơm rồi. Từ giờ chắc không gặp thường xuyên được như trước đâu.

“Federico, bớt dùng mấy từ ẩn dụ quá đà đi. Đó cũng đâu phải mật danh đã thống nhất.”

— Không hiểu nên bảo nói toẹt ra chứ gì? Được thôi, Dolce bị tịch thu điện thoại của trụ sở rồi. Hình như hắn đưa cho cái khác để liên lạc với tôi, nhưng chắc là đồ cục gạch thôi. Tóm lại là báo cáo sẽ thưa thớt hơn trước đấy.

Nate khẽ thở dài. Điện thoại trụ sở cấp có rất nhiều công cụ hữu ích cho nhiệm vụ, giờ thành vô dụng hết rồi sao. Vậy thì chỉ còn trông chờ vào năng lực cá nhân của River thôi. Phụ thuộc vào việc cô ấy xoay sở với mục tiêu thế nào để moi tin tức.

“Vị trí dinh thự ở đâu?”

— Tôi mà biết thì đã báo cáo từ lâu rồi. Hắn có đưa tôi đến đó bao giờ đâu? Chỉ biết là ở đâu đó miền Nam thôi. Mà vốn dĩ ngoài Bambino ra thì chỉ có hai người được ra vào nơi đó như đi chợ thôi.

Hai người, đoán cũng biết là ai. Một là Consigliere, người còn lại chắc là cánh tay phải Paolo Verolini.

Phía cảnh sát cũng đã cài người vào nhưng chẳng thu được gì. Damiano như có mắt thần, phát hiện ra điệp viên nào là loại bỏ ngay điệp viên đó, còn Paolo thì dính như sam với chủ nhân. Đã thử dùng mỹ nhân kế, thậm chí là nam nhân kế nhưng ông ta chẳng thèm liếc mắt lấy một cái.

Ánh mắt Nate hướng về tấm bảng trắng trong phòng tác chiến. Bản đồ nước Ý hình chiếc ủng. Dấu chấm đỏ cuối cùng của GPS gắn trong điện thoại dừng lại ở đâu đó. Vừa ra khỏi Milan không bao lâu thì tín hiệu biến mất, có vẻ như chiếc xe đã được trang bị thiết bị phá sóng...

Lúc đó, câu nói của Federico như cào vào thần kinh Nate.

— Mà này, cậu làm gì Dolce để bị con bé đá ‘thêm lần nữa’ thế? Nghe bảo trước khi bị tịch thu điện thoại nó đã yêu cầu đổi người liên lạc rồi?

“Cái gì...”

— Này... tôi cũng có tai mắt ở trụ sở đấy nhé.

Là Jonathan. Trong đầu Nate, người duy nhất ở trụ sở có khả năng bêu rếu mối quan hệ giữa anh và River chỉ có ông ta. Chắc chắn ông ta đã lôi cả chuyện quá khứ ra để đàm tiếu. Ngưu tầm ngưu mã tầm mã, xem ra hai người họ hợp cạ nhau phết.

— Dù sao thì con bé đó xinh xắn mà đanh đá gớm. Đã ăn diện để người ta ngắm nghía sờ soạng rồi, có mất miếng thịt nào đâu mà lườm nguýt ghê thế.

“Trong lúc làm nhiệm vụ vui lòng hạn chế nói chuyện riêng tư. Trước khi tôi báo cáo lên cấp trên của chính phủ các ông.”

— Nhạt nhẽo. Thôi được, nói chuyện công việc nhé? Bambino và Dolce, về chung chuồng rồi nhưng nghe nói chưa phối giống. Mong là sớm có kết quả.

Nghe đến đó, Nate im bặt. Nếu trả lời ngay lúc này chắc anh sẽ văng tục mất. Anh hiểu tại sao trong số những gián điệp cài vào tổ chức, chỉ có Federico sống sót.

Vì ông ta cũng thuộc cùng một giuộc với bọn chúng, loại người đê tiện và kinh tởm.

Dù tính chất nhiệm vụ có phi nhân đạo đến đâu cũng không thể ví điệp viên như gia súc thế được. Giờ anh mới nhớ lại River từng nhận xét Federico là kẻ kinh khủng và thô lỗ ngay lần đầu gặp mặt.

Lúc đó anh đã trả lời thế nào nhỉ. Rằng nhìn vậy thôi chứ ông ta có năng lực nên hãy giữ quan hệ tốt?

— Và tôi có lời khuyên này, lỡ như Dolce trở về mà có khỏa thân lao vào thì cậu cũng đừng có nhận. Nếu để anh chàng điệp viên si tình của chúng ta phải nuôi con tu hú tóc vàng mắt xanh thì phiền lắm.

Federico rốt cuộc đã đi quá giới hạn. Trong lòng anh muốn chửi bới ầm ĩ. Câm mồm, câm mồm! Mẹ kiếp, ngậm cái miệng thối đó lại!

Nhưng anh cảm nhận được Jonathan đã đến và đang nhìn chằm chằm vào mình từ lúc nào. Tên độc xà. Không được để lộ sự yếu đuối. Trước kẻ đang nắm thóp và giễu cợt điểm yếu của mình, phải che giấu ngay cả một vết nứt nhỏ nhất.

“...Còn gì khác không?”

Tiếng cười khanh khách của Federico vang lên qua loa. Sau câu ‘hết rồi’, tiếng bíp điện tử đều đều báo hiệu kết thúc cuộc gọi vang lên. Nó giống như tiếng còi báo động chế giễu sai lầm mà anh đã gây ra với River.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 66
Chương 65
Chương 64: 🔞🔞
Chương 63: 🔞🔞🔞
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37: 🔞🔞🔞
Chương 36: 🔞🔞🔞
Chương 35: 🔞🔞
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23: 🔞🔞
Chương 22: 🔞
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16: 🔞
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1
Chương 0: Mở Đầu 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.