Link đọc Manhwa Solstice: tại đây
————————————————————
Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ
Chương: 29
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
Cạch. Cùng với tiếng động nhẹ, cánh cửa thư phòng mở ra. Tim River đập nhanh hơn thường lệ. Không gian mà cô khao khát xâm nhập nhất, cùng với phòng ngủ của hắn, cuối cùng cũng hiện ra trước mắt.
Dù ngứa ngáy muốn lục soát ngay lập tức nhưng giờ là lúc cần thăm dò cẩn trọng. Alessandro đang đứng tựa vào cửa mở lời trước.
“Sao em lại―”
“Marta đang bận làm mứt. Anh biết mà, chỉ cần lơ là một chút không khuấy là cháy ngay. Nên tôi bảo để tôi mang lên cho. Bà ấy bảo sáng nay mới mua được ít lựu ngoài chợ đấy.”
River khẽ nâng chiếc khay lên. Những hạt lựu đỏ mọng được tách sẵn, vun đầy trên chiếc đĩa sứ trông rất ngon mắt. Nhưng Alessandro chẳng thèm đoái hoài đến đĩa lựu, nói.
“Lily, em là khách của tôi.”
River chớp mắt không hiểu ý, hắn nói tiếp.
“Em không cần phải xuống bếp phụ giúp đâu.”
“Tôi biết, nhưng Marta chăm sóc tôi chu đáo quá nên tôi cũng muốn cảm ơn...”
“Đó là việc của Marta. Bà ấy chỉ làm theo chỉ thị của tôi thôi, nên em cứ làm những gì em muốn.”
“...Tôi đang định nói là vì tôi muốn làm nên mới làm đấy.”
Lợi dụng lúc hắn khựng lại, River hỏi nhanh.
“Định bắt tôi đứng đây đến bao giờ?”
Dù cô cố tỏ ra thân thiện nhưng Alessandro không cười. Tuy nhiên cũng không phải là vô tác dụng, hắn hơi nghiêng người nhường đường cho River vào. Đặt chiếc khay lên bàn làm việc bằng gỗ gụ bóng loáng, River nhìn quanh thư phòng.
“Nhắc mới nhớ, đây là lần đầu tôi vào đây đó, tôi xem qua chút được chứ?”
“Tùy em.”
River thầm thở phào nhẹ nhõm. Hắn không đuổi cô về. Cô đã lo ngay ngáy nhỡ bị tống cổ ra ngoài ngay lập tức thì sao, hóa ra lo bò trắng răng.
“Đẹp thật đấy. Giờ thì tôi hiểu tại sao anh luôn dành thời gian ở đây rồi.”
Lời khen này không phải sáo rỗng. Căn phòng đẹp đến mức cô nghĩ sau này nếu rời Detroit ra ở riêng, cô cũng muốn trang trí một phòng như thế này.
Lò sưởi, ghế sofa, thảm trải sàn, giá sách... Trong khi cố gắng ghi nhớ cấu trúc thư phòng vào đầu, mắt River dừng lại ở chiếc két sắt. Nằm sau bàn làm việc, có vẻ sử dụng thiết bị bảo mật sinh trắc học. Là vân tay hay nhận diện mống mắt? Hay là tĩnh mạch lòng bàn tay? Lần này phải dùng cách gì để kiểm tra thứ bên trong đây.
“Chắc anh cũng thích đọc sách nhỉ?”
Trên giá sách xếp đầy các loại sách. Từ <Ulysses> hay sử thi của Homer mà cô đã phát ngán khi làm bài tập thời đi học, cho đến <Salome>, <Anna Karenina>... Thấy <Romeo và Juliet>, <Othello>, <Hamlet> xếp cạnh nhau, có vẻ từ ngăn này trở đi toàn là sách của Shakespeare.
“Hợp gu với tôi đấy chứ. Lúc nào buồn chán tôi vào đây đọc sách được không?”
“Khi tôi có ở thư phòng thì em có thể vào. Miễn là gõ cửa đàng hoàng.”
Câu trả lời hơi tiếc nuối nhưng thế này cũng coi như thành công bước đầu. Sau này cứ tranh thủ lúc hắn không để ý mà điều tra dần dần thì biết đâu sẽ có kết quả.
Trong khi đó, Alessandro chẳng hề động đến đĩa lựu. Dù cô đã cẩn thận mang cả chiếc thìa bạc nhỏ để hắn dễ ăn, hắn chỉ ngồi trên ghế nhìn chằm chằm người phụ nữ đang tham quan thư phòng.
Tất nhiên cô cũng nhận ra ánh mắt đó. Để tránh bị nghi ngờ, River nhìn lướt qua giá sách kín một bức tường với vẻ tò mò. Đang phân vân có nên giả vờ lấy sách đọc không thì một khung ảnh nhỏ đập vào mắt cô.
Dù đã nhuốm màu thời gian nhưng không khó để nhận ra đó là ảnh gì. Không ngờ lại tìm thấy ảnh gia đình Ranieri theo cách này. Đây là cơ hội. Cơ hội để khơi gợi câu chuyện về Antonio một cách tự nhiên.
“Đây là anh phải không?”
River cầm khung ảnh tiến lại gần Alessandro. Cô tự nhiên ngồi lên đùi hắn, cảm nhận được cơ bắp rắn chắc và hơi ấm cơ thể.
Cố tình áp lưng vào ngực và bụng người đàn ông, tiếng thở đều đặn của hắn phả vào vành tai cô. Dù vẫn muốn bỏ chạy ngay lập tức nhưng việc này cô đã làm rồi, lần thứ hai không còn khó khăn nữa.
Nhìn River chằm chằm, Alessandro liếc qua khung ảnh rồi trả lời ngắn gọn.
“Hồi bé thôi.”
“Woa, lớn lên vẫn y hệt này, thần kỳ thật. Dễ thương quá. Lúc này anh mấy tuổi?”
“Tám tuổi.”
Alessandro gõ nhẹ ngón trỏ vào góc ảnh. Ở góc dưới bên phải có ghi ngày tháng nhỏ xíu. 20 năm trước. Khi đó cuộc đời họ chưa có sự hiện diện của nhau.
Dù ôm cuốn sách dày cộp không hợp với lứa tuổi, nhưng nụ cười rạng rỡ vẫn toát lên vẻ tinh nghịch và đáng yêu của một đứa trẻ. Khó mà tin được đứa trẻ này lớn lên lại trở thành quái vật.
“Chắc là ảnh gia đình nhỉ. Mắt người phụ nữ này giống hệt mắt anh...”
Ngón tay cô chỉ vào người phụ nữ trong ảnh. Người phụ nữ không thèm liếc nhìn đứa trẻ đang dựa vào đầu gối mình. River biết người này. Một mỹ nhân với bóng tối nơi đáy mắt và nỗi u sầu hằn sâu trên khóe miệng. Lucrezia Ranieri. Nhưng người cần chú ý lúc này là người khác.
“Người này trông giống anh như đúc. Là cha anh đúng không?”
Antonio. Kẻ thù giết cha mẹ, mục tiêu đang bặt vô âm tín. Antonio đang cười rạng rỡ đến mức đáng ghét, trông như một người không biết lo âu là gì. Khi River và mẹ bị lôi ra sân trong, ông ta cũng cười như thế.
Ngay khi định khơi chuyện về Antonio theo kế hoạch, River phát hiện ra chi tiết mình đã bỏ lỡ. Do bị mất nét nên cô tưởng là một phần của phông nền, nhưng giờ nhìn kỹ thì trong ảnh còn có thêm hai người nữa. Phía sau gia đình không mấy hạnh phúc kia, có một người phụ nữ đứng cách một quãng và người đàn ông bên cạnh. Người phụ nữ là người châu Á mắt đen. Dù có mờ hơn nữa thì cô cũng không thể không nhận ra họ.
Cha mẹ cô đang ở đó.
“Những người này là ai vậy? Họ hàng à? Hay là thành viên tổ chức?”
Câu hỏi buột ra trước khi kịp suy nghĩ. Dù biết bây giờ phải hỏi về Antonio.
“Em không cần biết đâu. Đằng nào thì cũng là người chết rồi.”
Nghe câu trả lời dửng dưng, môi dưới River run lên vì giận dữ.
Chẳng phải họ chết là vì các người sao. Chẳng khác nào chính tay anh giết họ. Tiếng thét không thể thốt ra nghẹn ứ nơi cổ họng.
Trong thâm tâm cô muốn đập nát cái khung ảnh vào đầu hắn, nhưng không thể quên mục đích ban đầu. Lúc này Antonio quan trọng hơn hình ảnh cha mẹ quá cố.
“Dù sao thì anh giống cha thật đấy. Nhất là sống mũi và cằm.”
“Giống chứ. Không chỉ mặt mũi mà cả những cái khác nữa.”
“Cái gì cơ? Tính cách? Sở thích?”
Khoảnh khắc đó, đầu ngón tay Alessandro chạm vào má River. Hắn định hôn sao? Nhưng cái chạm này rõ ràng khác với những lần trước.
“Giống cái kỹ thuật dùng tay học được từ ông già. Ví dụ như...”
Bàn tay ấm áp nhưng hơi thô ráp vuốt chậm rãi dọc má và cằm cô, khiến cô nổi da gà dọc sống lưng. Có gì đó không ổn. Cảm giác nguy hiểm và rợn người hơn. Hắn thì thầm với River đang nín thở trong vô thức.
“Siết cổ bao lâu thì ngất, đâm vào đâu thì chết không kịp hét lên tiếng nào, mổ bụng thế nào để nạn nhân sống dở chết dở lâu nhất có thể, đại loại thế.”
Bàn tay Alessandro không dừng lại. Từ cằm trượt xuống đường viền cổ, tiếp tục vuốt ve chậm rãi. Cái chạm nhẹ nhàng nhưng trong đầu cô tiếng còi báo động réo vang không ngớt.
“Tất nhiên những cái khác cũng giống. Cách chà đạp những kẻ dám leo lên đầu lên cổ, cách loại bỏ những kẻ ngáng đường ngứa mắt, cách điều khiển đám thuộc hạ biết nghe lời. Người ta bảo tôi giống hệt ông già.”
River tin chắc rồi. Tin đồn Il Diavolo (Ác quỷ) đã nuôi dạy thành công người kế vị không phải là nói quá.
“...Vậy lời khuyên của tôi ở Milan chắc cũng chẳng mới mẻ gì với anh nhỉ.”
Cần phải phá vỡ bầu không khí đang đóng băng ngay lập tức. River cố tình trả lời nhẹ nhàng như thể không cảm thấy bị đe dọa.
“Vì tôi nghĩ dù không có tôi nói, anh cũng sẽ thuần hóa bọn họ ngon ơ thôi.”
“Cũng đáng yêu đấy chứ. Rõ ràng có thể nói toẹt ra là cứ chà đạp bọn chúng đi, nhưng em lại cố tình ví von qua bức tranh.”
Ngón tay hắn dừng lại ở cổ River rồi gõ nhẹ lên làn da mỏng manh. Động tác nhẹ nhàng, vui tươi như đang chơi đàn hay đùa nghịch, nhưng lại ẩn chứa sự nguy hiểm.
“Và... cũng khá dũng cảm đấy. Hơn hẳn mấy thằng hèn nhát tiếc cái mạng quèn chỉ biết bò dưới chân người khác.”
Lời khen nghe thật mơ hồ. Là cảnh cáo sao? Rằng hắn có thể vặn cổ cô bất cứ lúc nào nên hãy giữ mồm giữ miệng?
Hắn tự nhiên lấy lại khung ảnh từ tay River rồi úp xuống bàn. Như thể chuyện đó không còn liên quan gì nữa.
“Nhắc mới nhớ, tôi đã bảo em đừng cắn môi ba lần rồi nhỉ. Dạo này em vẫn không để yên cho cái môi đó được à?”
Ngón cái Alessandro lướt qua cằm rồi mân mê môi dưới của cô. Hắn đang kiểm tra xem còn vết răng không.
“Đỡ hơn trước rồi đấy. Lần thứ tư tôi nhắc lại nhé, đừng cắn môi.”
“Anh không thích à?”
“Không, ngược lại là đằng khác.”
Ngón tay người đàn ông rời khỏi cổ trượt xuống vai, giữ chặt lấy cô. Mặt hắn ghé sát, chóp mũi như chạm vào nhau.
“Mỗi lần như thế tôi lại không muốn buông tha cho em dễ dàng.”
Lần này là hôn thật... rồi đây.
River cố tình cắn nhẹ môi dưới rồi thả ra. Nếu là Lily Gray, cô ấy sẽ khiêu khích thay vì lùi bước. Quả nhiên khóe miệng hắn khẽ nhếch lên tạo thành một đường cong.
“Người ta bảo học cái xấu thì nhanh lắm.”
“Nhân tiện tôi cũng định học thêm vài cái mới đây.”
Cô cảm nhận được lực siết nơi đầu ngón tay hắn. Nghĩ đến việc hắn có thể làm chuyện quá đà hơn, hơi thở cô nóng lên.
“Ham học quá đấy, Lily.”
Hy sinh một con Tốt cũng chẳng sao. Miễn là bắt được Vua. River nhắm mắt lại.
Tiếng gõ cửa vang lên ngay trước khi môi chạm môi.
💬 Bình luận (0)