Chương 18

Link đọc Manhwa Solstice: tại đây

 

————————————————————

Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ

Chương: 18

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

“Vẫn chưa đến nơi sao?”

“Sắp tới rồi, cô Gray.”

River lại ngả lưng ra ghế, nhìn chằm chằm ra cửa sổ một cách vô vọng. Đã hơn bảy tiếng đồng hồ trôi qua rồi. Đây là lần thứ mấy cô nghe câu ‘sắp tới rồi’ nhỉ? May mà cô không bị say xe.

Sáng sớm nay, người đến đón River ở khách sạn Fortuna chỉ có Paolo. Thấy ghế sau trống không, cô thắc mắc thì nhận được câu trả lời là Alessandro sẽ xuất phát muộn hơn. Chẳng có gì đáng tiếc cả. Ngược lại, đây là cơ hội tốt để cô thăm quan dinh thự trước khi hắn đến.

Đến đâu rồi nhỉ. Có vẻ như càng ngày càng đi về phía Nam.

Quả không ngoa khi nói rằng tư dinh của Alessandro chưa từng bị lộ, dù River có cố căng mắt nhìn qua cửa kính dán phim cách nhiệt tối màu cũng khó mà đoán được vị trí chính xác. Cô lấy cớ ngột ngạt định mở cửa sổ thì bị từ chối thẳng thừng.

Đã rất lâu kể từ khi xe rẽ vào con đường vắng vẻ. Cách đây vài phút chẳng phải đã đi qua cổng kiểm soát chứng minh đây là đất tư nhân rồi sao. Rốt cuộc nơi này rộng đến mức nào mà mãi vẫn chưa thấy một tòa nhà nào thế này.

“Chắc là chúng ta sẽ đến nơi trước khi mặt trời lặn chứ?”

Vừa lúc cô sốt ruột thúc giục nửa đùa nửa thật, câu nói cô mong chờ cũng thốt ra từ miệng Paolo.

“Thấy rồi đấy ạ. Dinh thự của Sottocapo ở đằng kia.”

Phải đi qua một vườn ô liu um tùm, có vẻ như không được chăm sóc kỹ lưỡng, River mới nhìn thấy dinh thự.

Đó là một ngôi nhà cổ với mái ngói màu cam và tường gạch, gợi nhớ đến những biệt thự nghỉ dưỡng điển hình của giới quý tộc xưa. Khu vườn trải dài theo những bậc thang với những hàng cây thấp và kênh dẫn nước, phía xa xa dường như còn có một đài phun nước nhỏ.

Chiếc sedan chở River dừng lại ở cuối con đường lát đá uốn lượn thành hình tròn. Paolo mở cửa xe cho cô bước xuống, một cặp nam nữ trung niên, có vẻ là vợ chồng, đã đứng đợi sẵn.

“Signorina Gray?”

“Lily Gray. Cứ gọi cháu là Lily ạ.”

Người phụ nữ khẽ thốt lên khi nhìn thấy River. Nhìn bà ấy cứ chăm chú quan sát cô từ đầu đến chân vẻ lạ lẫm, có vẻ việc một người phụ nữ xuất hiện trong ngôi nhà này quả là chuyện đáng ngạc nhiên.

“Rất vui được gặp cô. Tôi là Marta, còn đây là chồng tôi, Silvio.”

Quả nhiên là vợ chồng. Người vợ thấp béo phúc hậu đi cùng ông chồng cao gầy khẳng khiu, sự kết hợp điển hình thường thấy trong phim ảnh khiến cô bật cười.

“Đường xa thế chắc cô mệt lắm nhỉ?”

Bà ấy nói tiếng Anh không thạo lắm, ngữ điệu còn gượng gạo. River ân cần trả lời bằng tiếng Ý.

“Cháu không sao ạ. Và hai bác cứ nói tiếng Ý với cháu là được.”

“Ôi, may quá. Vợ chồng tôi dốt đặc tiếng Anh luôn. Silvio, mang hành lý của cô ấy lên phòng đi.”

Người đàn ông tên Silvio nhận lấy vali của River từ tay Paolo rồi đi vào nhà. Ông chỉ gật đầu chào nhẹ rồi đi thẳng, có vẻ tính tình vốn trầm lặng.

“Bác Marta, Alessandro đâu rồi ạ...”

“À, cậu chủ bảo sẽ về muộn thì phải? Tôi nhận được tin rồi. Dù bận đến mấy thì để phụ nữ đi một mình thế này cũng vô tâm quá. Trước tiên tôi sẽ dẫn cô đi xem tầng 1 nhé. Nhà rộng lắm.”

Bên trong dinh thự hiện đại hơn vẻ bề ngoài rất nhiều. Sàn lát đá cẩm thạch bóng loáng, tường mới sơn, đèn và nội thất theo phong cách hiện đại. Chắc hẳn đã được dọn dẹp rất kỹ nên không thấy một hạt bụi nào.

“Sạch sẽ nhỉ? Mới sửa sang lại hoàn toàn cách đây mấy năm thôi.”

Giữa những món đồ mới tinh tươm, chỉ có những tác phẩm nghệ thuật treo trên tường và dọc hành lang là phô bày dấu ấn thời gian để chào đón khách. Có nhiều tác phẩm nổi tiếng đến mức chỉ cần liếc qua là nhận ra ngay.

Như để chứng minh tất cả đều là hàng thật, camera giám sát được lắp đặt khắp nơi. Gay go rồi đây. Với mức độ này thì tầng 1 gần như không có điểm mù. Có lẽ vì thế mà cô không thấy thành viên tổ chức nào đứng gác.

“Tầng 1 cũng chẳng có gì nhiều. Nhà vệ sinh ở hướng kia, đây là nhà bếp. Dù tôi không có ở đây thì cô cứ tự nhiên dùng đồ trong tủ lạnh nhé. Và kia, đối diện bể cá có mấy con cá xinh đẹp đang bơi là phòng ăn.”

‘Dù tôi không có ở đây’.

Câu nói của Marta khiến tim cô hẫng một nhịp. Vậy nghĩa là ban đêm, trong ngôi nhà này chỉ có cô và Alessandro thôi sao.

“Cháu tưởng hai bác sống cùng Alessandro ở đây?”

“Nhà này to thì to thật nhưng không có nhiều phòng đâu. Vợ chồng tôi sống ở ngôi nhà riêng. Lái xe 10 phút là tới nên cô đừng lo.”

Lái xe 10 phút, đi bộ thì cũng khá xa đấy. Dù lo lắng nhưng cô tự nhủ với bản thân rằng đối với nhiệm vụ thì thế này lại tốt hơn. Dù đã lấy được lòng tin của hắn nhưng việc điều tra vẫn cần phải bí mật.

Trong khi đó, Marta gõ nhẹ vào thành bể cá, bảo rằng lũ cá nhận ra người cho ăn. Đàn cá nhiệt đới sặc sỡ sắc màu ùa tới.

“Nhìn này. Đáng yêu không? Lily có thích động vật không?”

“Có ạ, dù cháu chưa từng nuôi con gì.”

“Tốt quá. Sandro cũng thích động vật lắm. Cậu ấy hay ngắm cá trong bể này này. Trong chuồng ngựa cũng có hai con ngựa nữa. Có con mèo hoang hay lảng vảng ngoài vườn, cậu ấy còn nhờ tôi nhớ cho nó ăn đầy đủ nữa đó.”

Nếu người ở trụ sở nghe thấy chuyện này chắc sẽ há hốc mồm kinh ngạc, nhưng với River thì không có gì lạ.

Hồi nhỏ Alessandro cũng từng nuôi một chú *chó Rottweiler to lớn. Tên là ‘Noce’ nghĩa là quả óc chó thì phải. Tuy to xác nhưng nó rất hiền lành và ngoan ngoãn. Cô cũng từng cùng hắn dắt Noce đi dạo.

“Cánh cửa kia thông ra đâu thế ạ?”

Có một cánh cửa dẫn từ phòng ăn ra bên ngoài. Quan sát kỹ thì ngoài cửa chính ra, đây có vẻ là lối ra vào duy nhất.

“À, đi qua đó là bể bơi. Silvio mới dọn dẹp gần đây thôi, nếu muốn xuống nước thì cô nên tranh thủ trước khi trời lạnh hơn.”

Thấy River gật đầu chậm rãi, Marta mỉm cười hài lòng rồi tiếp tục dẫn đường lên cầu thang.

“Tầng 2 thì để xem nào... Có phòng của Lily, phòng của Sandro, và cả thư phòng nữa.”

Trong khi những cánh cửa đóng kín lần lượt lướt qua tầm mắt, cô thấy một căn phòng có hàng cột vòm nhìn thấu vào bên trong. Nội thất chỉ có một chiếc đàn dương cầm lớn màu trắng và chiếc ghế sofa dài đặt phía sau.

“Phòng bên cạnh đàn dương cầm là thư phòng, còn đây là phòng của Sandro... Khoan, khoan đã!”

Marta nãy giờ vẫn nhiệt tình giới thiệu khắp nơi, bỗng hốt hoảng chắn ngang khi River định mở cửa phòng ngủ. Bà hít một hơi thật sâu rồi nói gấp gáp.

“Không được tự ý vào phòng ngủ đâu. Sandro không thích thế.”

Thông tin đáng chú ý đây. Lý do cấm ngay cả người giúp việc vào phòng chắc chắn không chỉ đơn giản là vì muốn riêng tư. Nghĩ đến việc bên trong có thể chứa thông tin cô đang khao khát tìm kiếm, tim cô đập thình thịch vì kỳ vọng.

“Thay vào đó, giờ tôi sẽ cho cô xem phòng Lily sẽ ở nhé.”

Marta dẫn River đến căn phòng cuối hành lang, không xa phòng ngủ của Sandro là mấy.

Căn phòng khá rộng và có nhiều cửa sổ. Tấm thảm trải sàn mềm mại, bộ chăn ga gối đệm trắng tinh trên chiếc giường êm ái tỏa ra mùi nắng thơm tho. Chiếc vali Silvio mang lên lúc nãy đã được đặt cạnh tủ quần áo.

Mọi đồ đạc trong phòng khách đều mới tinh, chỉ trừ một thứ duy nhất toát lên vẻ cổ kính, đó là chiếc bàn trang điểm tao nhã. Hay hắn có sở thích sưu tầm đồ nội thất cổ nhỉ. Hắn bảo thích tác phẩm nghệ thuật nên có lẽ cũng hứng thú với đồ cổ.

“Rộng thật...”

River khẽ trầm trồ. Phòng tắm riêng có cả buồng tắm đứng và bồn tắm rộng rãi. Điều kiện thế này còn thoải mái hơn khối khách sạn hạng sang. Phòng ở cuối hành lang nên cũng thuận tiện để bí mật liên lạc với Federico.

“Tôi đã thay ga giường mới rồi nên hôm nay cô sẽ ngủ ngon lắm đấy. Giờ lên tầng 3 nhé?”

Nhìn cánh cửa thư phòng đóng kín đầy tiếc nuối, River theo chân Marta lên tầng 3. Cánh cửa kính dẫn ra khu vườn trên sân thượng với vô số chậu hoa và cây cảnh, và một không gian bất ngờ chào đón cô.

“Trong nhà... có cả phòng cầu nguyện sao?”

“Đây là nơi đẹp nhất trong ngôi nhà này đấy. Nơi này vẫn giữ nguyên trạng như trước khi sửa chữa.”

Dù nơi River thực sự muốn vào là thư phòng, nhưng cô vẫn vô thức mở cửa bước vào. Mùi gỗ khô xộc vào mũi.

Thứ đầu tiên đập vào mắt là tượng thánh giá khổ hình. Trên chiếc bàn phía dưới là tượng Đức Mẹ và những cây nến, giữa phòng đặt một chiếc ghế dài bằng gỗ.

River định mở cuốn Kinh thánh cũ kỹ đặt cạnh tượng Đức Mẹ ra xem nhưng lại thôi. Cô không muốn động vào đồ vật riêng tư của Alessandro có vẻ không liên quan đến nhiệm vụ.

Ánh nắng xuyên qua những ô cửa kính màu nhuộm lên tường và sàn phòng cầu nguyện những mảng màu tuyệt đẹp, Marta hào hứng nói.

“Kính màu đẹp quá phải không? Nó mô tả sự kiện Đức Mẹ lên trời đấy. Cậu chủ thỉnh thoảng cũng...”

Nhưng bà ấy chợt làm vẻ mặt như lỡ lời, rồi kéo tay River bảo sẽ cho xem khu vườn trên sân thượng bà đã cất công chăm sóc.

Đi dạo một vòng quanh khu vườn nhỏ ngoài trời, hai người ngồi xuống ghế dài. Trong lúc ngắm nhìn luống hoa Marta tự tay trồng, River chọn thời điểm thích hợp để mở lời.

“Cháu chỉ tò mò chút thôi... Alessandro thường làm gì khi ở nhà ạ?”

“Chắc khó tưởng tượng cuộc sống thường ngày của cậu ấy nhỉ.”

Marta cười khúc khích rồi nhìn River với ánh mắt như thấu hiểu.

“Cuộc sống của cậu ấy bình thường lắm. Sáng dậy đi dạo trong vườn hoặc tập thể dục nhẹ nhàng, ăn xong thì chủ yếu ở trong thư phòng. Khi Paolo ở nhà thì hai người họ cùng chơi cờ vua.”

Đấy, chính điểm đó mới kỳ lạ. Sở thích thanh cao và bình thường quá mức cần thiết. Tất nhiên không phải cứ mafia là phải chìm đắm trong rượu chè, ma túy và gái gú, nhưng thế này thì... lành mạnh đến mức đáng ngờ. Không biết suy nghĩ của River, Marta vẫn thản nhiên nói.

“Hy vọng trong thời gian Lily ở đây, cô sẽ trở thành một người bạn tốt của Sandro.”

Bạn bè à. Một lời đề nghị khó mà gật đầu đồng ý ngay được, River chỉ cười trừ thay cho câu trả lời.

Tham quan xong ngôi nhà, những cánh cửa đóng kín cứ lởn vởn trước mắt cô. Thư phòng, và phòng của Alessandro.

Phòng Alessandro thì bị cấm vào rồi, nên ít nhất cô muốn thoải mái lục lọi thư phòng trước khi chủ nhà về, nếu có thể.

“À, nếu được thì cháu muốn xem qua thư phòng một chút―”

“Ôi trời, cô nhìn kìa?”

Ngay khi River vừa mở lời, Marta bật dậy khỏi ghế. Nhìn theo hướng tay bà chỉ, cô thấy chiếc sedan đen đang tiến lại gần dinh thự từ xa.

Biết thừa là ai rồi. Cuối cùng chủ nhân của ngôi nhà cũng đã về.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 66
Chương 65
Chương 64: 🔞🔞
Chương 63: 🔞🔞🔞
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37: 🔞🔞🔞
Chương 36: 🔞🔞🔞
Chương 35: 🔞🔞
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23: 🔞🔞
Chương 22: 🔞
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16: 🔞
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1
Chương 0: Mở Đầu 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.