Chương 12

Link đọc Manhwa Solstice: tại đây

 

————————————————————

Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ

Chương: 12

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

“Gì, gì đấy? Cậu nhìn trộm cái gì thế!”

Nate lấy chăn lau vội nước mắt rồi hét lên khe khẽ. Tim đập thình thịch. Đương nhiên là sợ rồi. Tự nhiên một đứa con gái mặt vô cảm cứ đứng trân trân nhìn xuống mình giữa đêm khuya khoắt.

“Thấy cậu cứ khóc mãi.”

“Thế thì sao, bảo tôi im mồm à?”

Cậu chỉ thấy ngột ngạt và giận dữ. Cậu cảm thấy mình sẽ không chịu nổi nếu không làm gì đó, dù là hét lên, giậm chân hay nổi đóa với ai đó.

“Cậu không biết tôi đang cảm thấy thế nào đâu! Đi ra chỗ khác đi, đồ lập dị!”

Hét lên vẫn chưa đủ. Nate vớ được cái gì ném cái đó. Gấu bông, đồng hồ báo thức, và cả chiếc gối ôm mẹ thêu hình xe cứu hỏa cho cậu. Cảm xúc trào dâng, nước mắt lại ầng ậc tuôn ra.

Mẹ chết rồi. Biến mất khỏi thế giới này rồi. Giọng nói ấy sẽ không bao giờ gọi tên cậu nữa, vòng tay ấm áp ấy cũng không bao giờ ôm cậu nữa. Đồ con gái này chẳng biết gì nên mới đứng đó dửng dưng như thế. Làm sao hiểu được nỗi đau này...

Lúc đó, cô bé nãy giờ chỉ lặng im nghe Nate vừa khóc vừa gào thét mới lên tiếng.

“Bố mẹ tôi cũng... mất rồi.”

“... Gì cơ?”

“Một tháng trước, vào ngày Giáng sinh.”

Nate sững sờ. Thú thật ban đầu cậu tưởng cô bé nói dối. Vì chưa từng thấy cô bé khóc lần nào.

Nhưng khoảnh khắc nhìn vào đôi mắt to tròn nhưng chẳng còn nét trẻ thơ ấy, Nate nhận ra đó là sự thật.

“Bố mẹ tôi không được tổ chức tang lễ... Cũng không có mộ. Chú Ben bảo không còn gì để bỏ vào quan tài cả. Vì cháy hết rồi.”

“...”

Hóa ra Nate vẫn còn may mắn chán. Dù sao cậu vẫn còn bố, và cũng đã được nói lời từ biệt cuối cùng với mẹ.

Còn cô bé lập dị này đã mất cả cha lẫn mẹ, không còn họ hàng thân thích nào nương tựa nên bố cậu mới đón về. Một người như thế còn chưa rơi một giọt nước mắt, thì cậu lấy tư cách gì mà khóc lóc.

“Không phải chỉ có mình cậu bị bỏ lại đâu. Tôi cũng là kẻ cô độc không gia đình mà.”

Sao cậu ấy có thể bình tĩnh đến thế được nhỉ. Nhưng ít nhất cậu cũng hiểu được điều này.

“Ý tôi là... cậu đừng nghĩ mình chỉ có một mình. Ai mà chẳng sợ cô đơn.”

Rõ ràng River đang an ủi cậu. Rằng cậu không cô đơn vì cả hai đều chịu chung nỗi mất mát to lớn.

Nói xong, River thu dọn chăn gối rồi nằm xuống ngủ tiếp. Chỉ là lần này cô bé không quay lưng lại như lúc nãy nữa.

Sáng hôm sau, khi Nate mở mắt thì chỗ bên cạnh đã trống trơn.

Xuống tầng 1, cậu thấy River đã ngồi ngay ngắn ở bàn ăn. Bố liếc mắt ra hiệu bảo ngồi xuống, Nate gãi đầu gãi tai rồi ngồi xuống đối diện.

“Hai đứa ăn đi. Lát nữa bố sẽ đưa đến trường, ăn xong nhớ đánh răng.”

Bánh mì nướng, thịt xông khói, trứng ốp la lòng đào. Đặt trước mặt mỗi đứa một đĩa lớn, bố đi vào phòng tắm. Tiếng nước chảy từ vòi hoa sen vang lên ngay sau đó.

River dùng nĩa rất thành thạo. Cô bé dễ dàng đặt quả trứng lòng đào lên bánh mì nướng mà không làm vỡ lòng đỏ. Giữa không gian chỉ có tiếng dao nĩa va vào nhau lách cách, Nate vừa ăn vừa ấp úng, mãi mới thốt nên lời.

“Này, cậu kia.”

“Tên tôi là River. River Winstead.”

“... Biết rồi, River.”

Lúc này River mới ngừng ăn, nhìn chằm chằm vào Nate. Bắt gặp đôi mắt đen láy dưới hàng mi dài, cậu bé nuốt nước bọt.

Không hiểu sao tim cậu bỗng đập nhanh. Hệt như vừa chạy xong trong giờ thể dục vậy.

“Chuyện hôm qua, xin lỗi. Tôi lỡ lời. Tôi sẽ không thế nữa đâu.”

Chớp mắt vài cái, River gật đầu như không có chuyện gì. Sau đó cô bé cắn một miếng bánh mì nướng to tướng.

Kể từ ngày đó, Nate luôn gọi River bằng tên.

Có lẽ bắt đầu từ lúc đó. Ánh mắt cậu luôn hướng về cô bé vừa xa lạ vừa gần gũi ấy. Tìm thấy điểm chung là nạn nhân của cùng một bi kịch. Cảm giác xa lạ dần chuyển thành thiện cảm, rồi thẩm thấu thành tình cảm yêu mến theo thói quen.

Đó là khởi đầu của mối tình đơn phương đằng đẵng.

 

“Nghe đồn cậu lại bị đá à?”

Nate nhướng mày nhìn cậu bạn cùng phòng vừa vỗ vai mình. Chuyện xảy ra hồi trưa mà giờ đã lan nhanh như đám cháy rừng thế này sao.

“Cậu nghe ở đâu thế?”

“Còn đâu nữa, căng tin ký túc xá chứ đâu. Nhìn cái mặt cậu là biết thật rồi.”

Thở dài thườn thượt, Nate thừa nhận tin đồn là sự thật.

“Ừ. Tôi bị đá, lại bị đá đấy. Giờ thì vừa lòng chưa?”

Hôm nay là lần tỏ tình thứ hai. Lần đầu tiên là đêm tiệc Prom năm cuối cấp ba. Tất nhiên lần đó cũng bị từ chối, và lần này cũng chẳng khác gì.

River bảo cô ấy sợ mối quan hệ sâu sắc hơn tình bạn. Nên cô ấy chỉ biết nói xin lỗi và từ chối. Một câu trả lời nửa nằm trong dự tính, nửa làm tan nát hy vọng. Cậu đã nói sẽ đợi đến khi cô ấy sẵn sàng, nhưng trái ngược với lời nói hùng hồn, trong lòng cậu rối bời vô cùng.

Cậu đã cố tình thi vào cùng trường đại học, nhưng dù thời gian trôi qua, cô ấy vẫn chẳng có dấu hiệu gì là sẽ chấp nhận tình cảm của cậu. Trong khi đó suốt 3 năm qua, Nate lại chết danh với biệt hiệu ‘Tay chơi còn zin’.

“Kể cũng buồn cười. Cậu thích điểm nào ở con nhỏ đó mà theo đuổi mãi thế?”

“Cậu không cần biết.”

“Mặt xinh? Dáng ngon? Tính cách thì chắc chắn không rồi. Nhỏ đó lạnh lùng thấy ớn.”

“Im đi, Peter. Sức hút của River chỉ mình tôi biết là được.”

“Bệnh nặng lắm rồi. Vẫn chưa bỏ cuộc hả?”

Bệnh nặng à, cũng khó mà chối cãi. Một nụ cười chua chát nở trên môi Nate.

“...Tôi nghiêm túc đấy. Tôi không định bỏ cuộc đâu.”

Ánh mắt Peter nhìn Nate bắt đầu nhuốm màu thương hại thảm hại. Bực mình vì bị một thằng cũng ế chỏng chơ nhìn mình bằng ánh mắt đó, Nate đá vào mông bạn.

“Á, đau! Cậu vừa đá tôi đấy à?”

“Lỡ chân. Ai bảo mông cậu để ở đấy làm gì.”

Vừa xoa cái mông bị đá, Peter vừa tắt nụ cười cợt nhả, thay bằng vẻ mặt nghiêm trọng.

“Đến Denny's đi. Tôi mời một chầu.”

“Bây giờ á?”

“Hôm nay cậu hết tiết rồi còn gì? Không thèm bia à?”

Kể ra thì cậu cũng đang thèm rượu thật. Dù tỏ ra bình thản nhưng trong lòng vẫn đau nhói. Tối thứ Sáu quán bar chắc chắn sẽ đông nghịt, nhưng ồn ào thế lại càng dễ quên đi nỗi buồn thất tình.

“Được, đi thôi.”

Nhưng tiếng nhạc xập xình và ánh đèn loang loáng cũng không đủ để thu hút sự chú ý của Nate. Người pha chế đang lau ly nhận ra khách quen liền chào hỏi niềm nở.

“Lâu rồi không gặp! Tưởng bảo bận thi cử nên dạo này không đến chứ?”

“Em nói câu đó cách đây chính xác là hai ngày một tiếng. 49 tiếng đồng hồ cũng tính là ‘dạo này’ được rồi, nhỉ?”

Peter tự nhiên ngồi xuống ghế trước. Nate cũng kéo một chiếc ghế ngồi xuống theo.

“Uống gì nào? Trông có vẻ có tâm sự đấy, Tay chơi còn zin.”

Chẳng còn tâm trạng đâu mà đôi co, Nate chỉ biết thở dài sườn sượt. Không nhìn nổi nữa, Peter vỗ lưng bạn.

“Hôm nay cậu bạn này cần loại gì nặng đô đấy. Cậu ta vừa bị cùng một cô gái đá lần thứ hai.”

“Gì cơ? Đá người ta hay bị người ta đá? Khách nữ quán tôi than phiền về cậu suốt đấy.”

Vẻ ngoài thì như tay chơi (playboy), thực tế thì phòng thủ kiên cố như người theo chủ nghĩa giữ gìn trinh tiết trước hôn nhân. Thế nên mới có biệt danh ‘Tay chơi còn zin’. Cái tên người pha chế gọi đùa ai ngờ lại nổi tiếng bất đắc dĩ.

Tại sao lại có cái biệt danh quái đản đó chứ. Nate chưa từng dây dưa với những cô gái tiếp cận mình. Ngay cả ở Denny's cũng vậy. Đến quán bar mà chỉ uống rượu một cách nghiêm túc rồi về.

“Thôi bỏ qua chuyện đó đi, cho em loại nào mạnh nhất ấy, gì cũng được.”

Người pha chế nhanh chóng rót đầy ly. Chắc là loại rượu mạnh thật nên cổ họng cậu nóng rát.

Lấy độc trị độc. Nate tự nhủ đây đúng là vụ làm ăn lỗ vốn, vừa cạn ly thứ ba thì...

“Chào cưng.”

Ngẩng đầu lên trước giọng nói lạ, cậu thấy một cô gái có thân hình bốc lửa đang đứng đó. Tóc đen, lông mày đậm. Một vẻ đẹp đầy mời gọi.

“Chỗ này có ai ngồi chưa?”

“...Có rồi.”

Peter đã biến đi đâu mất dạng từ lúc nào. Đáng lẽ cậu cũng phải rời khỏi chỗ này mà chuồn đi...

Có lẽ do hơi men, cậu chẳng buồn làm thế.

“Nói thế thì bạn cưng đang vui vẻ một mình ở đằng kia kìa?”

Có vẻ cô gái này đã để ý Nate ngay từ đầu. Theo hướng tay cô chỉ, Peter đang cầm gậy bi-a tạo dáng khá ngầu. Lại cá cược bi-a à? Tên này mê cá độ đến mức hết thuốc chữa rồi.

Cô gái ngồi xuống chiếc ghế Peter vừa ngồi, nhoài người về phía Nate. Cậu chỉ lẳng lặng nhìn chứ không né tránh. Gọi một ly bia, cô gái buông lời an ủi sáo rỗng.

“Trông cưng buồn nhỉ?”

Cô gái dùng ngón tay gắn móng giả đính đá lấp lánh vuốt nhẹ cánh tay Nate. Phải rồi, bình thường người ta sẽ phản ứng thế này. Với một người cả đời sống trong sự hâm mộ như cậu, lời từ chối của River thực sự là vết thương lòng lớn.

“Một chút.”

Trả lời cộc lốc, cậu gật đầu hai cái. Cô gái trước mặt cũng xinh đẹp chẳng kém River. Xét về độ gợi cảm thì có khi còn hơn.

Vậy mà Nate vẫn thích River hơn. Người con gái thân thiết như gia đình nhưng tuyệt đối không chịu tiến xa hơn mức bạn bè.

Trong tình huống này mà cậu vẫn còn nghĩ đến người con gái đã đá mình.

“Chị là Kate. Cứ gọi là Kay. Tên cưng là gì?”

“Nate. Đừng gọi tôi là Nay.”

Kate cười rung cả vai. Mái tóc bồng bềnh suôn mượt dập dờn trên gáy cô. Nhìn mái tóc đen nhánh có lẽ là nhờ thuốc nhuộm ấy, cậu lại nhớ đến một người.

“Cưng thú vị thật đấy.”

Ngừng cười, Kate nhìn Nate mỉm cười tình tứ.

“Muốn ra ngoài chơi không? Chỉ hai đứa mình thôi.”

Lời mời gọi này cậu nghe không ít. Tất nhiên là cậu chưa từng dành thời gian riêng tư với cô gái nào khác.

“Thực ra chị đã để ý cưng từ lúc cưng đi vào cùng bạn rồi. Biệt danh của cưng buồn cười thật đấy, là thật à?”

Tay chơi còn zin. Một sự kết hợp từ ngữ chẳng ăn nhập gì với nhau. Nhưng có lẽ lại hợp với hoàn cảnh hiện tại của cậu. Lưỡng lự giữa ngã ba đường, cuối cùng đứng chôn chân tại chỗ chẳng đi đâu được...

Hơi men tách cậu ra khỏi thực tại. Để cậu lao đầu vào nỗi buồn với cảm giác lâng lâng.

Thường thì những quyết định lúc này rất hời hợt, cảm tính và bốc đồng.

“Chị muốn kiểm chứng không?”

Lần đầu tiên Nate không từ chối lời tán tỉnh. Kate dẫn cậu ra bãi đậu xe, cả hai chui vào ghế sau xe của cô.

Từ cuộc trò chuyện dẫn đến tình dục diễn ra dễ dàng đến mức gây sốc. Da thịt cọ xát không một kẽ hở trong không gian chật hẹp. Không khí bên trong nóng lên nhanh chóng làm mờ đục cửa kính xe.

Trong xe tối om nhưng Nate cố tình không bật đèn. Thay vào đó, suốt cuộc mây mưa, cậu chồng chéo hình ảnh River lên gương mặt Kate. Dáng người sàn sàn nhau, chắc cơ thể trần trụi cũng có nét giống. Eo River có vẻ nhỏ hơn chút. Cô ấy tập luyện nhiều nên cơ bắp chắc săn chắc hơn, còn những chỗ khác thì...

“Bấy lâu nay cưng nhịn kiểu gì thế hả, Tay chơi còn zin?”

Kate ướt đẫm mồ hôi hỏi. Cô chẳng buồn mặc lại chiếc áo lót đã ném lên ghế lái, cứ thế vùi mặt vào giữa hai chân người đàn ông. Chẳng mấy chốc, những âm thanh ướt át vang lên khắp xe.

Nate không trả lời câu hỏi. Cậu thầm lặng và da diết cầu nguyện rằng mái tóc đen đang quấn lấy ngón tay mình là của River.

Cài đặt

180%
14px
Chương 66
Chương 65
Chương 64: 🔞🔞
Chương 63: 🔞🔞🔞
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37: 🔞🔞🔞
Chương 36: 🔞🔞🔞
Chương 35: 🔞🔞
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23: 🔞🔞
Chương 22: 🔞
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16: 🔞
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1
Chương 0: Mở Đầu 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.