Link đọc Manhwa Solstice: tại đây
————————————————————
Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ
Chương: 26
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
Chỉ khi nhìn thấy chiếc bàn trang điểm cũ kỹ ở góc phòng, River mới nhận ra mình đang ở đâu. Phòng của River, à không, phòng của Lily Gray. Ngay sau đó, cảm giác đau nhức ập đến vùng giữa hai chân.
“A, ư...”
Chỉ việc ngồi dậy thôi cũng khó khăn. Từ giữa hai chân đến hông, mông, vai, cổ, chỗ nào cũng đau. Cảm giác như xương cốt toàn thân bị bẻ gãy rồi chắp vá lại khiến cô khẽ rên rỉ.
Bộ quần áo mặc trước khi ngất đã biến mất, thay vào đó là bộ đồ ngủ rộng rãi, sạch sẽ. Ai đã mặc cho cô? Marta? Không phải. Đêm qua bà ấy đã về cùng Silvio rồi. Vậy thì...
Khoảnh khắc đó, ký ức trước khi ngất xỉu ùa về như thác lũ. Đàn piano, bản nhạc Tempest, và cuộc làm tình thô bạo, trần trụi đầu tiên.
Rốt cuộc thì cô cũng đã ngủ với Alessandro. Biết là sớm muộn gì ngày này cũng đến, nhưng khi thực sự đối mặt...
“Chết mất thôi...”
Chưa kịp cảm nhận hết mớ cảm xúc hỗn độn thì cơn đau thể xác đã lấn át tất cả.
Tên điên khùng. Dù có gấp gáp đến đâu thì cũng phải đưa cô lên giường chứ, ai ngờ hắn làm chuyện đó ngay trên đàn piano. Không biết cái gì đã kích thích Alessandro đến mức đó, nhưng River tự nhủ từ giờ phải cẩn trọng, tuyệt đối không chơi piano trước mặt hắn nữa.
Kế hoạch ban đầu của nhiệm vụ hiện lên trong đầu. Ngủ với hắn, tìm cơ hội lấy cắp thông tin từ điện thoại hay máy tính bảng? Giờ nghĩ lại thấy thật nực cười. Trước khi làm tình thì còn may ra, chứ sau khi làm tình thì tuyệt đối không thể. Vần vũ với tên này xong thì lấy đâu ra sức mà làm nhiệm vụ.
Nhìn đồng hồ treo tường, đã gần trưa. Chúa ơi, vậy là cô đã ngủ li bì hơn mười hai tiếng đồng hồ. Lần đầu tiên trong đời cô ngủ nướng đến mức này.
Định dậy tắm rửa kiếm gì bỏ bụng nhưng cơ thể rã rời không chịu nghe lời. Đang loay hoay tìm cách ngồi dậy thì có tiếng gõ cửa.
“...Marta?”
Giọng cô khản đặc, vỡ vụn. Khóc lóc rên rỉ suốt cuộc mây mưa như thế thì giọng nói còn nguyên vẹn mới lạ.
Cánh cửa mở ra. Đang định nhờ lấy giùm cốc nước thì...
“Dậy rồi à.”
Thủ phạm khiến cô ra nông nỗi này bước vào phòng.
Nhưng River không thể thốt ra lời chào buổi sáng muộn màng nào. Không phải vì mất giọng hay xấu hổ. Mà vì cô quá ngỡ ngàng trước dáng vẻ chưa từng thấy của Alessandro.
Mái tóc vàng óng luôn được chải chuốt gọn gàng giờ hơi rối, thay vì áo sơ mi phẳng phiu là chiếc áo phông thoải mái và quần jeans. Dáng vẻ như một thanh niên bình thường khiến cô lạ lẫm nhưng lại hợp với hắn đến mức đáng ghét.
Trên tay hắn là một chiếc bàn ăn trên giường khá lớn. Bát sứ sâu lòng, hộp sữa, thìa, và một đĩa nhỏ đựng socola truffle. Khẩu phần ăn dành cho hai người. Có vẻ hắn định ăn cùng cô trong phòng này.
Nhìn vào bát sứ, River lại ngạc nhiên lần nữa. Ngũ cốc hương trái cây đủ màu sắc sặc sỡ mà tưởng chừng người đàn ông này sẽ chẳng bao giờ động đến, cùng với việt quất và dâu tây tươi được cắt miếng vừa ăn bày biện đẹp mắt.
“Frooty Hoops?”
“Em ghét à?”
“Không phải...”
Ghét gì chứ, ngược lại là đằng khác. Frooty Hoops chính là loại ngũ cốc River thích nhất hồi nhỏ. Chỉ là từ khi ký ức tuổi thơ trở thành nỗi ám ảnh, cô không còn ăn nó nữa.
Đặt khay ăn trước mặt River, Alessandro mở hộp sữa đổ vào bát ngũ cốc. Mùi hương trái cây nhân tạo đã lâu không ngửi thấy. Nhiều thứ đã thay đổi, nhưng riêng thứ này vẫn y nguyên như ngày xưa.
“Anh cũng thích loại này sao?”
“Trước giờ tôi chỉ ăn mỗi loại ngũ cốc này.”
Hắn kéo ghế trang điểm lại gần giường, cầm một bát ngũ cốc ngồi xuống. Ngập ngừng một chút, River cầm thìa xúc một miếng ăn thử. Hương vị của ký ức phai màu thật ngọt ngào.
Trong phòng ngủ thỉnh thoảng chỉ vang lên tiếng thìa va nhẹ vào bát sứ. Khi bát ngũ cốc vơi đi một nửa, bất ngờ Alessandro mở lời trước.
“Hôm qua, em ngất đi đấy.”
Tại anh chứ ai, tên khốn nạn.
“Hình như là lần đầu của em.”
“...”
Chắc chắn hắn đã biết tỏng rồi nhưng cô không thể dễ dàng gật đầu thừa nhận.
“Không biết quàng tay qua cổ, không biết thở bằng mũi... từ nụ hôn cho đến mọi thứ đều vụng về, tôi cứ nghĩ là do em ít kinh nghiệm. Chứ không nghĩ là lần đầu tiên. Sao em không nói?”
Nói ra thì có gì thay đổi không? Đêm qua mắt Alessandro đã vằn lên những tia máu. Lý trí hay bất cứ thứ gì khác cũng không còn chỗ chen chân vào. Dù biết cô còn trinh trắng thì chắc chắn hắn vẫn sẽ làm cô ngay tại đó thôi.
Nhưng cô không thể trả lời thành thật, đành phải vòng vo tìm câu trả lời thích hợp. Một câu trả lời mà người đàn ông này có thể hài lòng.
“Chỉ là, tôi muốn được anh ôm. Muốn anh...”
“...”
“Tôi không muốn dừng lại. Không có lý do nào khác... thực sự chỉ có thế thôi.”
Hàng lông mày vàng óng khẽ nhướng lên. Tốt, câu trả lời không tồi. Thế này thì cô vừa tỏ ra chủ động lại vừa ngây thơ. Biết đâu lại kích thích hắn thêm lần nữa.
Nhưng hắn chỉ im lặng nhìn River ăn ngũ cốc. Không biết nên tiếp tục câu chuyện thế nào, River chỉ biết cắm cúi ăn.
Khi bát ngũ cốc đã cạn đáy, Alessandro chậm rãi đứng dậy nói.
“Không biết nên gọi là dũng cảm hay liều lĩnh nữa.”
Rồi hắn bỏ một viên socola vào miệng mình, viên còn lại đích thân cầm đưa lên miệng River.
Cô vô thức há miệng, hắn đút cho cô ăn như chim mẹ mớm mồi cho con. Vị ngọt đến tê dại nơi đầu lưỡi, và tiếp đó là nụ hôn nhẹ nhàng đặt lên giữa trán.
Chỉ một cử chỉ nhẹ nhàng ấy thôi cũng đủ khiến cô cứng họng. Lúc này nên nói gì đây. May thay, Alessandro cũng không có ý định nói chuyện thêm.
Thay cho câu trả lời, River lặng lẽ đón nhận nụ hôn đó. Thà im lặng còn hơn phải diễn màn tình cảm gượng gạo không phù hợp.
Thu dọn bát đĩa và khay ăn, người đàn ông nói với giọng vô cảm thường ngày.
“Nghỉ ngơi đi. Tôi không định làm gì em đâu.”
River gật đầu, thầm thở phào nhẹ nhõm. Cô đã lo lắng không biết hôm nay hắn có lại lao vào cô như hôm qua không.
Cảm giác như phải mất ít nhất ba ngày cơ thể bị hành hạ này mới hồi phục được. Vậy thì hôm nay cô có thể xả nước nóng vào bồn tắm và ngâm mình thỏa thích. Bây giờ cô cần nghỉ ngơi hơn bất cứ thứ gì.
Đang định chui vào trong chăn, Alessandro đang bê khay bỗng cúi người xuống. Cảm giác nhột nhạt ở vành tai cho thấy dường như môi hoặc tóc hắn vừa lướt qua.
Hắn nói thêm bằng giọng điệu êm ái khó đoán.
“...Trong thời gian này thôi.”
Chết tiệt.
Hơi nước nóng bốc lên làm mờ tầm nhìn trong phòng tắm. Trước khi ngâm mình, River mở ngăn kéo tủ phòng tắm ra xem.
Bên trong có thuốc tránh thai hàng ngày và que thử thai. Những thứ này hôm qua chưa có. Chắc lúc nãy Marta vào dọn phòng tắm đã để vào.
Với River đã cấy que tránh thai từ trước thì mấy thứ này vô dụng, nhưng cô vẫn phải giả vờ quan tâm đến việc tránh thai. Que thử thì dùng vào lúc thích hợp rồi vứt vào thùng rác cho người ta thấy, còn thuốc tránh thai thì mỗi ngày vứt một viên vào bồn cầu là xong.
Khóa vòi nước, River ngâm mình vào bồn nước nóng. Chắc nhờ gói bột tắm hương hoa nhài nên cô thấy thư thái dễ chịu. Cho đến khi nhìn xuống cơ thể mình dưới mặt nước.
Hầu như chỗ nào nhìn thấy được cũng đều lưu lại dấu vết của hắn. Từ cổ, ngực, quanh đầu ngực, bụng, cho đến đùi. Nhìn những dấu vết bừa bãi ấy, cô bật cười chua chát.
Chợt ánh mắt cô dừng lại ở vết sẹo rất cũ ở bụng dưới. Vết sẹo do đạn bắn từ 18 năm trước. Giờ nó mờ đến mức nếu không nhìn kỹ thì khó mà nhận ra.
Chắc anh không bao giờ ngờ được tôi còn sống đâu nhỉ.
River co chân lại, vòng tay ôm lấy đầu gối cuộn tròn người. Tiếng thở dài kéo dài tạo nên những gợn sóng lăn tăn trên mặt nước.
Cắn môi dưới để trấn an cõi lòng đang dậy sóng. Đã chọn nhiệm vụ này thì sớm muộn gì cũng phải trải qua, không nên quá bận tâm.
Thà nghĩ theo hướng tích cực còn hơn. Hắn tự tay mang bữa sáng đến chứng tỏ hắn đã bắt đầu trân trọng Lily rồi. Chỉ có điều câu ‘tôi không định làm gì em’ lại đi kèm điều kiện ‘trong thời gian này’. Chẳng khác nào báo trước những ngày tháng triền miên xác thịt trong thời gian cô ở lại dinh thự này.
“Đừng trốn, Lily.”
Ký ức về cuộc mây mưa nghẹt thở lại hiện về. Cùng với giọng nói như van nài khắc sâu vào tâm trí. River cười khẩy lạnh lùng.
Đồ tồi, chính anh là người không cho tôi trốn còn gì.
Cô đã van xin hắn làm chậm lại biết bao nhiêu lần. Những lời cầu xin tuyệt vọng như gió thoảng bên tai... Hắn chẳng khác gì con thú đang kỳ phát dục.
Cơn đau âm ỉ ở thắt lưng khiến cô buột miệng rên rỉ. Không biết những người tình trước đây chịu đựng kiểu gì. Khi hẹn hò thì như quý ông, lên giường thì hiện nguyên hình là tên vũ phu.
River ngả đầu ra thành bồn tắm, duỗi thẳng chân tay. Nhờ ngủ một giấc đẫy đà nên không thấy mệt lắm, nhưng cô vẫn nhắm mắt lại. Để vạch ra kế hoạch cho bước tiếp theo, cần phải tinh vi hơn nữa.
Điện thoại của trụ sở không dùng được, ở dinh thự này cũng không thể tùy tiện ra vào thư phòng hay phòng ngủ của Alessandro. Đã đến nước này thì chỉ còn một cách. Dù tốn thời gian một chút, nhưng phải làm thân đến mức hắn lơ là cảnh giác để moi thông tin.
Mục tiêu là hoàn thành nhiệm vụ và trở về ‘an toàn’ mà vẫn còn ‘sống’.
Nếu mục tiêu là gã đàn ông bình thường thì dùng thân xác là hiệu quả nhất, nhưng đối phương là Alessandro. Để đến gần hắn cần thứ gì đó hơn cả tình dục. Vấn đề là cái đó còn khó hơn việc dạng chân ra gấp trăm lần.
Giờ đây chỉ dùng mấy thứ như biểu diễn nghệ thuật hay tranh ảnh để lấy lòng hắn và tạo chủ đề nói chuyện là chưa đủ. Phải làm gì để nắm thóp được người đàn ông không thể đoán được suy nghĩ này đây...
Nhưng giờ cô không muốn lùi bước nữa. Khó khăn thật đấy, nhưng đã đến nước này thì River cũng định đi đến cùng. Nếu sống sót trở về, và trả thù thành công thì còn mong gì hơn nữa.
Tưởng tượng cảnh còng tay Antonio, River thả lỏng cơ thể trong làn nước nóng. Nhưng cô phải gạt đi hình ảnh Alessandro hết lần này đến lần khác. Hình ảnh người đàn ông hôn cô với ánh mắt khao khát cháy bỏng cứ liên tục hiện lên trong đầu.
💬 Bình luận (0)