Link đọc Manhwa Solstice: tại đây
————————————————————
Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ
Chương: 47
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
Nate Miller rời mắt khỏi kẹp hồ sơ. Kẻ tình nghi ngồi đối diện đang nhìn anh bằng ánh mắt như thể đã chán ngán mọi sự trên đời. Phần chân tóc vàng tẩy đã mọc ra đen kịt.
Courtney Lin, từng là một người mẫu quảng cáo lừng lẫy nhưng giờ đây chỉ là một kẻ nghiện ngập tàn tạ.
Dù nhan sắc hiện tại đã bị ma túy hủy hoại, nhưng qua những bức ảnh cũ Nate tìm được trên điện thoại lúc đang đến đây, cô ta từng là một mỹ nhân thực thụ. Anh nhớ loáng thoáng mình đã từng thấy bức ảnh cô ta sải bước trên sàn runway, diện bộ nội y táo bạo cùng đôi cánh giả và nở nụ cười rạng rỡ.
Người phụ nữ này từng là bạn tình của Alessandro Ranieri sao?
“Vẫn chưa bước qua biên giới mà ngài đặc vụ đây đã cất công gọi tôi ra, để làm gì thế? Chắc không phải để xin chữ ký đấy chứ.”
Cô ta nheo mắt, nhìn Nate từ đầu đến chân. Đầu lưỡi khẽ liếm đôi môi đã bị mờ nhòe lớp trang điểm. Có vẻ như ngoại hình của Nate khá đúng gu của cô ta.
“Tôi biết thừa anh định hỏi gì rồi. Chuyện về Alessandro Ranieri đúng không?”
“Cô hiểu chuyện nhanh đấy, tốt cho cả hai ta.”
“Hạng người như tôi thì anh định hỏi gì nữa ngoài chuyện đó.”
Courtney đổi tư thế vắt chéo chân. Đôi chân còn gầy guộc hơn cả các siêu mẫu thời trang cao cấp, hẳn là hệ lụy của việc nghiện ngập. Những vết sẹo (1)Meth-bugs rải rác trên đôi cánh tay khẳng khiu trông giống như những cành cây khô hơn là tay người.
(1)Meth-bugs: Một hiện tượng xảy ra ở người nghiện ma túy đá, cảm giác như có côn trùng bò dưới da khiến họ liên tục cào cấu tạo thành vết sẹo.
“Kể từ sau vụ đó, đám FBI rồi CIA tìm đến tôi ai nấy đều hỏi cùng một câu. Nào là tôi đã trở thành bạn tình của Alessandro như thế nào, cảm nhận khi được chứng kiến đế chế khổng lồ của hắn ở cự ly gần ra sao, chuyện giường chiếu thế nào... Thậm chí họ còn hỏi cả tung tích cha của hắn nữa. Nực cười thật đấy. Anh có thuốc lá không?”
Cô ta hỏi với tông giọng thản nhiên như thể đang xin một ly nước. Nate dĩ nhiên có một bao thuốc trong túi áo trong, nhưng anh dứt khoát lắc đầu. Courtney chậc lưỡi đầy tiếc nuối.
“Dù nhận được vô số câu hỏi như thế, câu trả lời của tôi vẫn luôn là một: ‘Tôi không thể nói’.”
“Cảm động quá. Cô định giữ lòng trung thành với tình cũ sao?”
“Trung thành cái nỗi gì, tôi chỉ muốn giữ cái mạng mình thôi.”
“Tôi không nghĩ cằm của hắn lại mọc ra bộ (2)râu xanh đâu.”
(2)Bluebeard (Râu Xanh): Nhân vật phản diện trong truyện cổ tích của Charles Perrault, kẻ đã giết các bà vợ thất hứa và treo xác họ trong phòng.
“Anh nói chuyện thong dong quá nhỉ. Tôi đã hứa với cánh tay phải của hắn là sẽ giữ bí mật rồi. Nếu phá vỡ hợp đồng, đầu tôi sẽ bị đập nát lúc nào không hay đâu.”
“Cái giá là gì? Tiền? Hay là thuốc?”
“Anh không cần biết. Có nói ra thì đám đặc vụ cao quý các anh cũng chẳng cho tôi nổi những thứ đó đâu.”
Nhìn thái độ này, Nate biết cô ta không phải hạng người dễ dàng khai báo chân thực. Anh nhìn xoáy vào mắt Courtney một lát rồi mở lời.
“Courtney, cô thích lướt sóng đúng không? Hồ sơ trên trang người hâm mộ của cô ghi như vậy.”
“Trang web đó vẫn còn tồn tại à? Bất ngờ thật đấy.”
“‘Lướt sóng, tiệc tùng, ngủ trưa trong tình trạng khỏa thản hoàn toàn.’ Điểm chung của chúng là cô không thể tận hưởng những thú vui đó trong tù được. Đúng không?”
Courtney im lặng trước lời nói đó. Chắc chắn cô ta không muốn phải mặc bộ đồng bộ tù nhân màu cam và ngủ trên chiếc giường sắt cọt kẹt mỗi đêm. Nate hơi cúi người về phía trước, nói bằng giọng dỗ dành.
“Nếu cô thành khẩn trả lời những gì tôi hỏi, phía chúng tôi sẵn sàng đưa ra một mức thù lao tương xứng.”
“…Anh định đề nghị một cuộc giao dịch tư pháp sao?”
“Chấp nhận hay không là tùy ở cô.”
Tích tắc, tích tắc... Trong phòng thẩm vấn chỉ còn nghe thấy tiếng kim giây đồng hồ nhích bước. Courtney dùng ngón tay gầy guộc vặn xoắn lọn tóc khô xơ. Cô ta đang dao động.
Courtney Lin đã nhiều lần gây rắc rối vì tội tàng trữ, sử dụng và buôn bán ma túy. Dù từng được bảo lãnh tại ngoại, nhưng xét theo quy mô tài sản ước tính hiện tại, có lẽ cô ta đã chạm đến giới hạn. Cô ta hiểu rõ hơn ai hết rằng một khi bị dẫn độ về Mỹ, cô ta sẽ không thể thoát khỏi sự trừng phạt. Và lựa chọn của cô ta gần như đã được định đoạt.
Courtney ngồi thẳng lại, ngước đôi mắt trũng sâu lên và chậm rãi mở lời.
“Tôi có thể nói những gì mình biết, nhưng ngài đặc vụ đừng có lấy cớ thông tin không đáng giá mà phản bội tôi đấy.”
Mắc câu rồi. Với hy vọng sẽ moi được thông tin hữu ích, Nate nhường quyền chủ động cuộc đối thoại cho người phụ nữ.
“Bình thường khi nói đến chuyện yêu đương với Mafia, người ta thường tưởng tượng ra những thứ rác rưởi trên mấy tờ tuần san rẻ tiền. Kiểu như phê thuốc rồi thác loạn tập thể, đại loại vậy.”
“Alessandro Ranieri cũng thế sao?”
“Không hề. Có lẽ vì hắn cực kỳ chăm chút cho cơ thể mình nên tuyệt đối không đụng vào thuốc. Hắn cũng chẳng bao giờ đưa thêm người khác vào cuộc vui của hai người.”
“Cô thường gặp hắn ở đâu?”
“Lần nào cũng na ná nhau. Hoặc là khách sạn, hoặc là du thuyền. Hắn có đưa tôi đi bảo tàng một hai lần, nhưng mấy thứ đó chẳng phải gu của tôi. Chắc nhận ra tôi thấy chán nên từ những lần sau hắn chỉ đưa tôi đến spa khách sạn hoặc quầy bar. Nực cười ở chỗ, hắn cất công hẹn tôi ra rồi chỉ ngồi một lát là lại bỏ về trước một mình.”
Nate chợt nhớ đến lời River nói ở giai đoạn đầu nhiệm vụ, rằng hắn thường xuyên đưa cô đi bảo tàng và xem biểu diễn. Khác với Courtney, khả năng cao là hắn coi River là đối tượng ‘có thể trò chuyện được’. Vốn dĩ nhân vật Lily Gray được thiết kế để phù hợp với gu thưởng thức nghệ thuật của hắn nên chuyện đó là hiển nhiên.
“Hắn là một người bạn đời tệ hại nhưng chuyện giường chiếu thì tuyệt vời không chê vào đâu được. Hàng khủng, dáng đẹp lại còn đẹp trai, nên lăn lộn cùng hắn cũng bõ công... Dù sau một hai lần đầu, tôi luôn phải là người chủ động bám lấy hắn đòi làm—”
“Về đời sống tình dục của cô và Ranieri thì kể đến đây là được rồi.”
“Anh khó chịu à? Đàn ông các anh lúc nào cũng ghét việc phụ nữ khen ngợi người đàn ông khác nhỉ.”
Courtney ngửa đầu cười ngặt nghẽo. Dù không muốn thừa nhận nhưng đúng là Nate thấy khó chịu thật. Anh cứ liên tục hình dung ra cảnh River đang rên rỉ vặn vẹo trong vòng tay Alessandro trên giường, trên du thuyền hay sau ghế xe hơi.
Liệu River cũng chủ động đòi hỏi hắn sao? Cô ấy cũng rên rỉ vì khoái lạc mà hắn ban tặng và đưa đẩy hông theo hắn sao?
Những tò mò hèn kém chẳng giúp ích gì cho nhiệm vụ cứ thế nối đuôi nhau hiện lên. Nate cảm thấy vùng nhạy cảm của mình hơi căng tức nhưng vẫn cố tỏ ra thản nhiên chờ đợi câu nói tiếp theo của Courtney.
“Để xem còn gì nữa không nhỉ... À, đúng rồi. Thỉnh thoảng hắn lại đưa ra một yêu cầu khá kỳ lạ. À không, giống một mệnh lệnh hơn.”
“Mệnh lệnh kỳ lạ?”
“Vâng. Hắn bảo tôi đừng nói gì cả, cứ ngồi yên đó.”
Ngồi yên không được nói gì? Đây là thông tin mà ngay cả Federico cũng chưa thu thập được.
“Thường là khi cả hai đang ngồi trên ghế, hắn bắt tôi phải ngồi im như búp bê rồi nhìn tôi chằm chằm. Lúc đầu tôi tưởng hắn đang ngắm nghía nhan sắc của mình... nhưng có gì đó hơi khác.”
“Nghe nói một trong những sở thích của Alessandro là thưởng thức nghệ thuật. Chẳng lẽ nó không cùng một ý nghĩa sao?”
“Không, không phải đâu. Không khí lúc đó khác hẳn khi hắn nhìn một bức tranh hay một bức tượng. Về khoản này thì mắt tôi chuẩn lắm. Trong ngành thời trang, tinh mắt chính là vũ khí mà.”
Thấy phần giải thích thêm hơi dài dòng mà chưa vào trọng tâm, Nate bắt đầu thấy sốt ruột. Những lời nghẹn ở cổ họng bỗng bật ra:
“Cô hãy nói vào trọng tâm đi, Courtney.”
“Ngài đặc vụ, anh thiếu kiên nhẫn hơn tôi tưởng đấy. Tôi cũng phải sắp xếp lại lời nói trong đầu chứ? Cứ nghe đi.”
Mặc cho Nate đang sốt ruột, Courtney vẫn dùng ngón tay xoắn lọn tóc và tiếp tục câu chuyện.
“…Mỗi khi Alessandro nhìn tôi kiểu đó, tôi thấy sởn gai ốc lắm. Bình thường thì tôi cảm giác hắn vẫn đang nhìn con người tôi, nhưng vào khoảnh khắc đó, hình như hắn đang soi chiếu một thứ gì đó khác... không, một ‘ai đó’ khác vào tôi thì đúng hơn. Dù sao thì cũng thấy rợn người lắm.”
Nghe đến đó, bất chợt một giọng nói hiện lên trong tâm trí Nate.
Đó là câu chuyện của 18 năm trước mà River đã kể cho anh bên ly bia.
“Tôi đã từng coi hắn là bạn. Cho đến khi hắn nổ súng vào tôi.”
Alessandro Ranieri chỉ chọn bạn tình là phụ nữ gốc Á. Đặc điểm chung là tóc đen, mắt đen, da trắng…
“Hắn chắc chắn nghĩ là tôi đã chết. Đáng lẽ ngay từ đầu tôi không nên lại gần hắn. Tôi đã từng nghĩ hắn là người tốt…”
Chúng ta đã biết như vậy, nhưng có lẽ tất cả chúng ta đã lầm.
“Hắn cũng chẳng khác gì lão già của hắn, một tên khốn khiếp. Một thằng điên đã chọn chính người bạn của mình làm con mồi đầu tiên.”
Những mảnh ghép rời rạc bắt đầu khớp lại với nhau. Nate im lặng trước một sự thật kinh hoàng sắp được hoàn thiện, Courtney buông lời cuối cùng:
“Chắc là hắn có một người phụ nữ không thể nào quên được. Đúng không?”
Người phụ nữ không thể quên.
Câu nói đó như một nhát dao định mệnh.
Alessandro, tên khốn đó đang soi chiếu hình ảnh của River vào những người bạn tình của hắn.
Bởi nếu Seol Ha thời thơ ấu lớn lên, cô ấy chắc chắn sẽ trở thành một mỹ nhân với mái tóc đen và đôi mắt đen!
Cảm giác như một tia sét vừa giáng xuống đầu. Nate run bắn cả đầu ngón tay trước nhận thức chấn động này. Anh giấu đôi bàn tay đang run rẩy xuống dưới cánh tay còn lại.
Hắn không phải là kẻ cuồng phụ nữ Á Đông. Ngay từ đầu, hắn chỉ đang đuổi theo cái bóng giống với River mà thôi.
Chẳng phải là một sở thích biến thái sao? Chính tay mình đã giết người ta, vậy mà khi trưởng thành vẫn chỉ chọn những người giống cô bé đó để đụng chạm? Đó là một sự ám ảnh đáng sợ và không thể hiểu nổi.
‘Chẳng lẽ, vì cô ấy là nạn nhân đầu tiên nên hắn coi là đặc biệt...—’
Không, chắc chắn không phải. Không đời nào. Chuyện đó là không thể.
Nhưng linh cảm của anh không hề tốt chút nào. Rốt cuộc hắn, tại sao chứ?
“Này, anh có đang nghe tôi nói không đấy?”
Courtney nhướng mày hỏi. Nate giả vờ thản nhiên, chỉ để lại một câu sẽ quay lại sớm rồi rời đi.
Bước ra hành lang, Nate tựa lưng vào tường rồi đổ sụp xuống sàn. Một tiếng thở dài trút ra qua kẽ tay đang ôm lấy mặt.
Đáng lẽ không nên đưa River vào nhiệm vụ này. Chẳng khác nào ném con mồi mà con quái vật đã thèm khát suốt 18 năm vào ngay miệng nó.
Anh phải đưa cô trở về càng sớm càng tốt. Trước khi quá muộn.
Hoặc là... trước khi mất cô mãi mãi.
💬 Bình luận (0)