Link đọc Manhwa Solstice: tại đây
————————————————————
Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ
Chương: 37 🔞🔞🔞
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
“A, a…!”
Cuối cùng River cũng đổ gục dưới thân người đàn ông, thốt lên những tiếng rên rỉ đầy khao khát. Phía dưới cô co bóp mãnh liệt như muốn cắn nuốt dương vật của hắn, qua đó hắn cũng biết rằng cô đang chới với trong cơn cực khoái. Thế nhưng Alessandro vẫn nhíu mày, kiềm chế cơn xuất tinh.
Mỗi khi hắn giảm tốc độ ra vào và thỉnh thoảng thúc nhẹ lên một cách dịu dàng, vùng kín của cô lại run rẩy kịch liệt. Cô cứ thế siết chặt lấy khối trụ đang lấp đầy bên trong, lặp đi lặp lại nhịp độ co thắt rồi thả lỏng.
Dư vị của trận mây mưa vừa quét qua khiến cô gần như mất đi ý thức. River ngước nhìn Alessandro bằng đôi mắt mơ màng, đẫm nước. Đồ tồi, tên khốn kiếp…
“…Anh bảo sẽ đối xử dịu dàng với tôi cơ mà.”
Ngay cả khi đang thở dốc, cô vẫn cất tiếng phản kháng. Giọng nói nghẹn ngào chứa đựng tất cả sự oán hận của mình. Vì cảm giác đầy ắp bên dưới vẫn còn quá rõ rệt nên dù có cố nhịn, cô vẫn không ngừng rên rỉ. Thế mà Alessandro vẫn thản nhiên hỏi ngược lại, trong khi đôi hông vẫn âm thầm nghiền nát và khuấy đảo bên trong cô.
“Thế này mà vẫn chưa đủ dịu dàng sao?”
“Nếu thế này là dịu dàng thì, hức, điều ngược lại… tôi chẳng dám, ư, nghĩ đến đâu…”
“Lúc này em cũng biết tham lam gớm. Mệt lắm hử?”
“Nhìn mà không biết à?”
“Vì trông em có vẻ khá chủ động đối với một người đang hối thúc tôi.”
Hắn cười trầm thấp rồi nói “Mệt thì dựa vào đây.”
Chưa kịp hiểu ý nghĩa của từ ‘dựa’, vùng eo và hông của cô đã bị giữ chặt rồi nhấc bổng lên. Khi tư thế chuyển thành ngồi trên đôi chân vững chãi của hắn, khối thịt đang cương cứng bên dưới càng đâm sâu hơn vào bụng cô.
“Tự nhiên, hức, làm gì thế này…!”
River hoàn toàn không còn sức ở vùng eo. Cô lảo đảo rồi phó mặc cơ thể cho Alessandro. Bàn tay hắn nhẹ nhàng vuốt ve bờ vai và tấm lưng đang đỏ ửng của cô.
Thật khốn nạn khi hắn vừa dịu dàng đến lạ, lại vừa chà đạp cô một cách tàn nhẫn.
Mỗi khi cô cố gắng gồng đôi chân đang run rẩy để đứng dậy, bàn tay thô bạo của hắn lại ghì chặt hông cô xuống. Áp lực quá lớn khiến tai cô như ù đi vì hơi nóng. Điều bi thảm nhất chính là, ngay cả trong lúc đó, cả cơ thể cô vẫn run rẩy vì khoái cảm.
“Ưm, hức… sâu quá, sâu quá rồi…”
Dù không muốn, tiếng khóc than vẫn bật ra. Alessandro dường như thấy mủi lòng nên đã đặt nụ hôn lên khóe mắt đẫm lệ của cô. Nhưng sự dịu dàng ấy chỉ là thoáng chốc, ngay lập tức hắn lại ngấu nghiến đôi môi cô. Tiếng rên rỉ bị nghẹn lại nơi cổ họng khi răng hai người va vào nhau.
Quần áo đã bị lột sạch từ lúc nào? Khi chợt tỉnh táo lại, ngay cả chiếc áo trên người cũng biến mất, cô hoàn toàn trần trụi. Dù rất muốn lột sạch đồ của hắn để không phải chịu thua, nhưng cô chẳng còn chút hơi sức nào.
Cộng thêm sức nặng của trọng lực, vùng lông mu thô ráp chạm vào cửa mình đang đau rát. Hắn thực sự đã thâm nhập vào đến tận gốc. Dương vật với kích thước đầy bạo lực ấy, thực sự, đã vào hết bên trong. Nếu cô đặt tay lên bụng dưới, có lẽ sẽ cảm thấy nó hơi gồ lên.
“Lily, nhìn tôi này.”
Theo bản năng, cô ngước đầu lên trước mệnh lệnh của hắn. Không còn là đôi mắt xanh lạnh lẽo như băng giá thường ngày, mà là đôi đồng tử như đang rực cháy ngọn lửa xanh lam. Người đàn ông đang hoàn toàn hưng phấn ấy ôm chặt lấy cô trong lòng và bắt đầu lay động phần thân dưới.
Từ dưới lên trên, rồi lại theo đường chéo. Khối trụ cương cứng giã nát bên trong khiến cô cảm giác như vùng da bụng sắp bị đầu khấc đâm xuyên qua. Những đợt khoái cảm liên tiếp giáng xuống cơ thể River.
Dù cô đã đạt đến đỉnh điểm và toàn thân đỏ bừng, Alessandro vẫn không hề giảm tốc độ đưa đẩy hông. Khoái cảm cứ thế dao động quanh mức giới hạn. Lúc thì tàn nhẫn vô biên, lúc lại nồng nàn dai dẳng.
Cô chưa bao giờ muốn kiểm chứng câu nói ‘khoái cảm quá độ cũng là một loại đau đớn’, nhưng lúc này cô chẳng thể phân biệt nổi mình đang ở trạng thái nào. Ngay khi cô nhắm chặt mắt và run rẩy kịch liệt, Alessandro lại ra lệnh một lần nữa.
“Tôi đã bảo là nhìn tôi cơ mà.”
Hít hà hơi thở gấp gáp, hắn kiên quyết bắt cô phải nhìn vào mắt mình. Dù tầm nhìn nhòe đi vì nước mắt và dục vọng, nhưng ánh mắt gần như mù quáng của hắn vẫn tỏa sáng rực rỡ.
Chụt. Đôi môi lại quấn quýt. Như một lời khen ngợi vì cô đã ngoan ngoãn nhìn hắn, như một sự dỗ dành cho cơ thể đang vất vả chịu đựng sự chiếm hữu của mình.
Dù phần thân dưới có tàn nhẫn đến đâu thì nụ hôn của hắn vẫn luôn ngọt ngào như mọi khi. Nụ hôn từ môi sang khóe miệng rồi đến cằm dần trở nên trần trụi, nhưng kỳ lạ thay, cô không hề cảm thấy nó thô bạo.
Khi người đàn ông nghiêng người ra sau mà không buông tay, cơ thể River cũng tự nhiên đổ theo hướng đó. Khoảnh khắc cô ngã nhào lên người hắn trong khi vẫn đang bị xuyên thấu, một tiếng rên rỉ sửng sốt bật ra. Nhưng Alessandro, kẻ đã hoàn toàn mất kiểm soát, cứ thế tiếp tục đâm mạnh vào bên trong cô.
“Hức, a, a!”
Hơi thở nghẹn lại, cơ bụng và cơ đùi căng tức đến đau đớn. Tại nơi giao hợp, dịch nhờn chảy ra xối xả làm ướt đẫm cả ghế sofa. Đã đến giới hạn rồi. Cô cảm giác mình sắp ngất đi một lần nữa.
“Ưm, a! Mệt lắm rồi, Sandro, dừng, a ang!”
“Một chút nữa thôi, một chút nữa thôi…”
Với khí thế hung dữ như con sư tử đang cắm phập răng vào cổ con nai, hắn ập đến chiếm lấy môi cô. Hắn ngấu nghiến đôi môi như muốn nuốt chửng, thu trọn lấy hơi thở đang hổn hển của River.
Cứ như thể muốn khẳng định rằng, ngay cả từng phần nhỏ nhất của cô cũng đều thuộc về hắn.
Sau những cú thúc hông mãnh liệt, dương vật lấp đầy bên trong rung lên bần bật và xuất tinh. Cảm giác tinh dịch lấp đầy âm đạo rồi tràn ra ngoài rõ mồn một. Tiếng nhớp nháp vang lên như một lần nữa nhắc nhở rằng hắn đã đạt đến cực khoái.
Có lẽ vì hơi nóng bốc lên khiến tai ù đi, cả tiếng thở của cô và hắn đều nghe như đang ở dưới nước. Liệu con người có thể chết vì cảm thấy quá sướng không? Nếu có thật, thì dù bây giờ cô có ngừng thở ngay lập tức cũng chẳng có gì lạ.
Khoảnh khắc dương vật rút ra, thành âm đạo co giật và cô lại rơi vào một cơn cực khoái nhẹ.
“Tôi, không thể thêm được nữa…”
Cuối cùng cô cũng có thể nằm vật ra ghế sofa. Nếu bảo cô nhắm mắt lúc này, có lẽ mọi dây thần kinh sẽ đứt đoạn mất. Cô đã hoàn toàn kiệt sức. Nhưng giữa lúc đang thầm an lòng vì lần này không bị ngất xỉu thì...
“Có vẻ em quên rồi, tôi vẫn chưa nghe được câu trả lời.”
Alessandro lật ngược cơ thể đang nằm rũ rượi của cô trên ghế sofa.
“Nhưng có vẻ em cũng không định ngoan ngoãn khai ra.”
Ý nghĩ đầu tiên hiện lên khi bị lật úp là chẳng lẽ nào…
“Chịu đựng thêm một lần nữa đi.”
“Khoan, đã, a hức…!”
Từ phía sau, khối trụ to lớn lại một lần nữa nong rộng cửa mình và xông vào. Dương vật lại lấp đầy âm đạo vẫn còn đang rỉ ra dịch trắng đục. Thứ đó chẳng hề nhỏ đi hay mềm đi chút nào, cứ thế đâm sâu, mở lối một cách nồng nàn và hung bạo. Cô cố vùng vẫy nhưng tứ chi đã bị giữ chặt và đè nghiến, không thể nhúc nhích.
Cuộc ân ái thứ hai còn kéo dài hơn lần đầu. Hắn dường như đã quên sạch lời hứa sẽ đối xử dịu dàng, lần này thực sự không hề nương tay mà liên tục thúc hông không ngừng nghỉ.
River bất lực đón nhận Alessandro, khóc lóc, rên rỉ vì cực khoái, rồi cuối cùng ngất đi vì khoái cảm đã vượt quá sức chịu đựng.
Khi nhận thức được mình đã tỉnh lại ở một nơi êm ái, cuộc mây mưa đã trôi qua rất lâu rồi. Dù nhắm mắt nên tầm nhìn tối đen, nhưng cơn đau chạy dọc khắp cơ thể cho thấy thời gian đã trôi qua khá nhiều.
Rốt cuộc họ đã làm bao nhiêu lần cơ chứ? Cảm giác bụng dưới vẫn còn đang âm ỉ đau. Vùng giữa hai chân thì rát buốt, khóe mắt cũng cay xè.
“Ư…”
Tiếng rên rỉ thốt ra với giọng khàn đặc như tiếng kim loại cọ xát, cô khó khăn lắm mới nâng được mi mắt lên. Trần nhà này khác với nơi cuối cùng cô nhìn thấy. Chiếc đèn quen thuộc mọi khi đã bật sáng. Không gian yên tĩnh cho thấy mưa cũng đã tạnh.
“Dậy rồi à?”
Nhưng Alessandro vẫn luôn ở bên cạnh cô.
“Có, khụ! Có điện lại rồi nhỉ.”
“Từ hai tiếng trước.”
Liếc mắt nhìn sang, người đàn ông đang ngồi trên chiếc ghế bành đặt ở đầu giường. Vẫn là dáng vẻ điềm tĩnh đến lạnh lùng như mọi khi.
Cô cẩn thận đưa tay sờ thử vùng giữa hai chân dưới lớp chăn. Dù vẫn sưng và rát do ma sát nhưng không còn cảm giác bết dính của tinh dịch. Có vẻ giống như lần đầu, hắn đã lau sạch cho cô trong lúc cô đang ngủ.
Hắn cầm cốc nước trên tay như thể đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu. Có vẻ hắn đã chuẩn bị sẵn trước khi cô tỉnh lại. Thật may vì không cần phải mở lời yêu cầu trước.
Cô định cầm lấy cốc để uống nhưng cơ thể không nghe theo ý chí. Dù cố gắng gồng mình ngồi dậy nhưng khuỷu tay cứ trượt đi và ngã xuống nệm. Cơn đau ập đến khiến cô nhíu mày. Với tình trạng hiện tại, ngay cả việc ngồi thẳng lưng cũng là quá sức.
Alessandro thản nhiên ngồi nhìn River loay hoay trên giường, rồi hắn cầm cốc nước lên uống một ngụm lớn. Cô đang định nghĩ thầm xem hắn có đang trêu chọc người đang khát nước không thì đột nhiên khuôn mặt hắn sát lại gần. Không cho cô lấy một cơ hội để đẩy ra.
Người đàn ông cúi người xuống và áp môi mình vào môi cô. Cách hắn mơn trớn nhẹ nhàng giống như đang khẩn khoản xin cô mở cửa. Đôi môi đã đóng vảy máu có chút đau rát, nhưng khi cô hé mở một chút, dòng nước mát lạnh đã chảy vào miệng.
Cảm giác như được sống lại. Cơn khát cháy bỏng đã xóa nhòa đi sự thực rằng người trước mặt là Alessandro. River chủ động rướn tới tìm kiếm đôi môi người đàn ông.
Thêm chút nữa, một ngụm nữa thôi…
Hắn lại ngậm nước rồi hôn cô. Những giọt nước không kịp nuốt trôi chảy dọc xuống cằm rồi tan biến dưới bàn tay vuốt ve của Alessandro.
Rõ ràng là nước mát, nhưng sao đôi má và gáy cô cứ nóng bừng lên thế này.
Sau đó, cô còn nhận nước theo cách đó thêm vài lần nữa. Nhu cầu giải khát lúc này quan trọng hơn sự bài xích. Khi cổ họng và khoang miệng khô khốc đã được thấm nước, cô cảm thấy đỡ hơn hẳn. Đang nằm rũ rượi trên giường với vẻ thỏa mãn thì giọng nói trầm thấp cất lên.
“Giờ em đã muốn nói cho tôi biết chưa?”
Nhìn kỹ lại thì không chỉ khuôn mặt Alessandro tươm tất. Có vẻ trong lúc River ngất xỉu, hắn đã tắm rửa và thay quần áo sạch sẽ, không một nếp nhăn.
Trong khi bản thân cô thảm hại đến mức không thể ngồi dậy nổi, thì dáng vẻ chỉnh tề đến mức đáng ghét của hắn khiến cơn giận muộn màng bùng lên.
“Nếu tôi bảo vẫn chưa thì anh định làm gì?”
“Nếu em còn đủ thể lực để đánh trận thứ hai thì cứ việc nói vậy.”
“…Anh nói thật đấy à?”
Hắn không trả lời ngay. Nhưng qua ánh mắt chạm nhau, River có thể đoán được cảm xúc của người đàn ông. Sự thích thú, hứng khởi, và cả tính hiếu thắng – cái tính hiếu thắng mà chính cô đã châm ngòi.
“Xét theo tình trạng của em thì tôi không muốn làm thật đâu, nhưng mà... Lúc nãy hình như em chẳng nghe thấy lời tôi nói nên tôi vẫn chưa xác nhận được... Lily, em định khiến tôi phải nghiêm túc sao?”
River há hốc mồm vì kinh ngạc. Nếu có thể, cô muốn hét lên thật to. Vì người đàn ông này hoàn toàn có thể trở nên nghiêm túc bất cứ lúc nào. Cái bí mật đó quan trọng đến thế sao? Từ giờ có lẽ nên coi việc khiêu khích là biện pháp cuối cùng để bảo đảm an toàn cho bản thân.
Mặt khác, cô nghĩ cũng đã đến lúc phải nói ra cái ‘bí mật’ đó rồi. Nếu không chịu nhượng bộ ở đây, biết đâu lại xảy ra chuyện chẳng lành phải đi bệnh viện mất.
Thật may là cô có thể nghĩ ra một cái cớ hợp lý khá dễ dàng.
“Cũng không phải chuyện gì to tát lắm đâu. Chỉ là…”
“Chỉ là?”
“Từ lúc đến đây tôi chưa được ra ngoài lần nào, nên thấy ngột ngạt quá.”
Một bên lông mày của Alessandro khẽ nhướng lên. Giờ cô đã biết, đó là ý bảo cô nói tiếp đi.
“Tôi biết vì vấn đề an ninh nên không thể đi lại tự do. Anh cũng đưa cho tôi chiếc điện thoại chắc từ 20 năm trước rồi. Những chuyện đó tôi đều hiểu... nhưng mà tôi thấy hơi chán.”
Nhìn phản ứng của hắn, có vẻ hắn không ngờ cô lại trả lời như vậy.
“Vốn dĩ anh cũng chỉ ở nhà nếu không có việc, nên tôi cũng ngại chẳng dám chủ động bảo anh đưa đi chơi. Trông anh cũng chẳng giống người thích chỗ đông người.”
“Nên em mới đem ra cá cược à.”
“Vì tôi nghĩ nói theo cách đó sẽ tốt hơn là cứ thế nói thẳng ra.”
Alessandro lẳng lặng lắng nghe rồi dời tầm mắt đi chỗ khác. Hắn nhìn ra bầu trời đêm qua khe cửa sổ khép hờ, rồi lên tiếng trong sự tĩnh lặng.
“Sắp tới tôi có việc phải ra ngoài, nhưng em đi cùng cũng chẳng có gì vui đâu.”
“Với Paolo à? Đi vì công việc sao?”
“Tôi có hẹn gặp một người.”
Nếu là chuyến đi có cả Paolo thì chắc chắn liên quan đến tổ chức. Hoặc là thành viên của gia đình Ranieri, hoặc là cộng tác viên bên ngoài.
Với River, đây cũng là một cơ hội. Ngay cả khi cuộc hẹn đó không liên quan đến Antonio thì biết thêm bất cứ điều gì cũng không thừa. Biết đâu lại là thông tin hữu ích như vụ buôn lậu vũ khí cô nghe được ở cuộc họp cán bộ.
“Đưa tôi đi với. Đã lâu rồi tôi không được hít thở không khí bên ngoài.”
“Chỗ đó chẳng có gì hay ho để đi đâu. Đi đi về về cũng mất mấy tiếng đồng hồ đấy.”
“Thì anh cứ coi như đưa tôi đi dạo bằng xe thôi mà.”
Thấy hắn không có vẻ gì là sẽ từ chối, đây là lúc thích hợp nhất để thúc ép.
“Liệu có nguy hiểm không? Nhưng mà, tôi đi cùng anh mà.”
💬 Bình luận (0)