Chương 25

Link đọc Manhwa Solstice: tại đây

 

————————————————————

Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ

Chương: 25

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

‘Im lặng quá.’

Trong phòng chỉ nghe thấy tiếng lật sách sột soạt. Ánh mắt theo âm thanh đó dừng lại trên cuốn sách, rồi tự nhiên chuyển sang Alessandro đang chăm chú đọc.

‘Cậu ta không thấy chán sao?’

Seol Ha thì chán muốn chết. Lòng bàn tay cũng bớt đau rồi, cô bé muốn đi tham quan ngôi nhà của người lạ lần đầu tiên đặt chân đến vì quá tò mò. Nhưng Alessandro, người mời cô về, lại cứ ngồi ì trên ghế sofa đọc sách.

Ngồi đối diện đung đưa chân trước sau một hồi, Seol Ha rón rén đặt chân xuống sàn. Phòng của Alessandro rộng thênh thang. Seol Ha cũng có phòng riêng nhưng phòng này phải rộng gấp đôi, không, gấp ba phòng cô ấy chứ.

‘Woa, chắc cậu ta thích sách lắm.’

Thứ đầu tiên cô bé ngắm nghía là giá sách. Có rất nhiều cuốn sách dày cộp bằng tiếng Ý hoặc tiếng Anh. Cậu ta đọc hết đống này rồi á? Mở thử ra xem thì chẳng thấy hình vẽ nào nên cô bé hơi thất vọng.

Cô bé không tùy tiện mở ngăn kéo hay tủ tường. Phòng cô bé cũng có tủ quần áo, mà cô bé ghét ai khác ngoài cha mẹ mở nó ra lắm.

Trừ đi cái này cái kia thì cũng chẳng có gì quá đặc biệt. Ngoài ghế sofa, bàn, dàn âm thanh lớn và những bức tranh đẹp mắt ra thì cũng chẳng khác phòng Seol Ha là bao.

Chỉ có điều lạ là không thấy gấu bông hay đồ chơi nào cả. Thích sách quá nên chỉ đòi mua sách thôi sao? Nhưng không có gấu bông để ôm khi ngủ thì chắc sợ lắm...

“Chán à?”

Vừa mới nghĩ hơi chán một tẹo thì Alessandro cất tiếng hỏi từ phía sau lưng. Đọc sách mãi giờ mới chịu quan tâm đến người ta đấy à.

“Chán nghĩa là gì?”

“Là không thấy vui ấy.”

Sao cậu ta biết mình không thấy vui nhỉ? Thấy Seol Ha nhìn mình với đôi mắt ngạc nhiên, Alessandro cười ngượng nghịu rồi gấp sách lại.

“Xin lỗi nhé, tớ hứa với thầy giáo hôm nay phải đọc đến đây.”

“Thầy giáo ở trường á?”

“Không, tớ... không đi học. Tớ có gia sư riêng.”

Vậy là cậu ta cũng học ở nhà giống mình. Biết được điểm chung bất ngờ này, Seol Ha thầm vui trong lòng.

“Nếu chán thì chơi cờ vua không?”

“Cờ vua á?”

“Ừ. Cậu chưa chơi bao giờ à?”

Alessandro mở ngăn kéo lấy ra một hộp gỗ nhỏ dẹt. Seol Ha quay lại ghế sofa với đôi mắt đầy tò mò.

“Cái này đặt ở đây như thế này... Nào, cậu là đội trắng, tớ là đội đen.”

“Mấy quân trắng này là phe tớ hả?”

“Đúng rồi. Quân tròn nhỏ này gọi là Tốt. Chúng chỉ đi được từng ô một thôi...”

Seol Ha bị cuốn hút vào trò chơi mới lạ này đến quên cả thời gian.

“Không, quân đó không đi thế được đâu. Tớ bảo Xe chỉ đi thẳng, đi lùi, sang trái hoặc sang phải thôi mà. Nhớ chưa?”

“Gì cơ? Thế tớ đi lại. Đặt cái này về chỗ cũ đã.”

Không dễ chút nào. Một đứa trẻ bảy tuổi làm sao hiểu hết luật cờ vua được. Lại còn là lần đầu tiên chơi nữa.

Nhưng Alessandro rất kiên nhẫn chơi cùng, dù Seol Ha cứ nhầm lẫn giữa Tượng và Mã, hay không biết luật Tốt đi đến cuối bàn cờ sẽ được phong cấp. Cậu bé giải thích cặn kẽ từng chút một, quân nào đặt sai, nước đi nào không đúng.

Nhờ vậy mà Seol Ha say sưa chơi cờ khá lâu. Dù di chuyển quân cờ lung tung rồi cuối cùng cũng thua, nhưng thắng thua không quan trọng, trò chơi cờ vua này thật mới mẻ và thú vị.

Hơn hết, cô bé thích việc Alessandro không hề coi thường hay ra vẻ ta đây với một đứa gà mờ như cô bé.

Đang mải mê chơi thì có tiếng gõ cửa. Cả hai đồng loạt dừng tay quay đầu về phía cửa. Người bước vào là người phụ nữ đã băng bó tay cho Seol Ha và mang bánh quy sữa đến.

Bà ấy liếc nhìn cô bé rồi nói gì đó với Alessandro. Vẫn là tiếng Ý nên cô bé không hiểu lắm, nhưng đoán là chuyện liên quan đến cha mẹ mình. Chắc là họ đến rồi?

“Cha cậu liên lạc rồi đấy. Ông ấy đang đến đây.”

Biết ngay mà! Linh cảm đúng thật. Nhưng nụ cười rạng rỡ của Seol Ha chợt tắt. Lúc nãy còn mong cha mẹ đến nhanh, giờ nghĩ đến chuyện phải rời khỏi đây lại thấy tiếc nuối.

Cờ vua vui thế mà.

Trong phòng lại chỉ còn hai đứa trẻ. Alessandro bắt đầu thu dọn bàn cờ chưa phân thắng bại, còn Seol Ha mân mê miếng bánh quy đang ăn dở.

Vừa nãy còn vui vẻ biết bao, giờ tâm trạng lại chùng xuống. Cô bé cũng không biết phải bắt đầu nói những điều mình muốn nói với cậu bạn này thế nào.

“Này, Alessandro.”

“Hử?”

“Thực ra, hôm nay là sinh nhật tớ đấy. Sinh nhật bảy tuổi.”

“... Chúc mừng sinh nhật nhé. Mùa đông này tớ chín tuổi.”

Hơn có hai tuổi mà chững chạc ghê. Seol Ha hít một hơi thật sâu rồi tuôn ra một tràng những lời muốn nói.

“Tại cha mẹ mãi không về, tớ muốn gặp họ sớm nên mới ra đón, rồi ngã bị thương. Hôm nay... cảm ơn cậu nhé. Vì đã đưa tớ về nhà băng bó, và cả... dạy tớ chơi cờ nữa. Vui lắm, tớ muốn lần sau lại chơi tiếp.”

“Tớ cũng thấy vui. Cậu chơi thêm vài ván nữa là giỏi ngay ấy mà.”

“Thật á?”

“Ừ, thật đấy.”

Alessandro đã khóa xong bàn cờ nhưng vẫn mân mê nó một lúc, rồi bất ngờ chìa ra trước mặt Seol Ha.

“Nếu thích thì cậu cứ lấy đi. Mang về nhà chơi với cha mẹ cũng được.”

Sao tự nhiên lại cho mình cái này? Seol Ha đang nhai dở bánh quy vội lắc đầu nguầy nguậy, nuốt vội miếng bánh rồi nói.

“Cậu cũng thích cờ vua mà? Cho tớ thì cậu chơi bằng gì?”

“Tớ bảo mua cái khác là được mà. Sinh nhật cậu còn gì. Quà...”

Quà sinh nhật sao? Seol Ha ngẩn ngơ nhìn bàn cờ Alessandro đưa. Đây là món quà đầu tiên cô bé nhận được khi bước sang tuổi lên bảy, và cũng là món quà đầu tiên nhận được từ bạn cùng trang lứa trong đời.

Mang bàn cờ về nhà thì cha mẹ cũng bận, chắc chẳng chơi cùng được mấy đâu. Lại chẳng có bạn bè nào khác để chơi cùng. Nếu cha mẹ không cho cô bé đi học. Và...

“Alessandro. Cái này, tớ trả cậu.”

“À... chắc cậu không thích đồ dùng rồi nhỉ? Xin lỗi nhé.”

“Không phải thế, tớ thấy cờ vua vui là vì được chơi cùng cậu thôi.”

Lần này đến lượt Alessandro tròn mắt khi nhận lại bàn cờ. Bước lại gần một bước, Seol Ha chắp hai tay thì thầm nhỏ nhẹ.

“Thay vào đó, quà sinh nhật là... cậu làm bạn với tớ được không? Lần sau tớ muốn đến đây chơi nữa. Lúc đó mình lại chơi cờ vua nhé.”

Alessandro im lặng hồi lâu, mắt nhìn đi chỗ khác. Đôi má trắng trẻo hơi ửng hồng, chắc chắn cậu bé đang xấu hổ giống cô bé lúc nãy. Cảm thấy thích thú, Seol Ha cứ nhìn theo ánh mắt của Alessandro để bắt cậu nhìn mình.

Có lẽ vì thế. Cuối cùng không chịu nổi ánh nhìn đó nữa, Alessandro tuyên bố đầu hàng.

“Được thôi, nhưng chuyện cậu đến đây chơi... phải được mẹ tớ cho phép đã. Cả cha mẹ cậu nữa.”

“Thế thì đi xin phép mẹ cậu ngay bây giờ đi, nhé? Còn cha mẹ tớ thì để về nhà tớ xin phép sau.”

Seol Ha khoác tay Alessandro rồi mở toang cửa phòng. Alessandro bị kéo đi trong ngỡ ngàng, lắp bắp nói. Vẻ chững chạc, quyết đoán ban nãy biến đâu mất tiêu.

“M-Mẹ tớ không thích ai tự tiện vào phòng đâu...”

“Thì mình gõ cửa rồi vào!”

Hôm nay là ngày tuyệt vời nhất. Được đi xa nhà, được học chơi cờ vua, và kết bạn lần đầu tiên. Một người bạn tốt bụng, xinh đẹp (đẹp trai) mà cô bé muốn chơi cùng mãi mãi.

“Phòng mẹ cậu ở đâu? À, hay giờ bác ấy không có nhà?”

“Giờ này chắc mẹ đang ở trong phòng ngủ. Nhưng mà―”

Đúng lúc đó. Người phụ nữ đi lên cầu thang nhìn thấy hai đứa trẻ liền hốt hoảng chạy lại. Trong cuộc đối thoại giữa bà ấy và Alessandro, Seol Ha lại chỉ nghe được vài từ.

‘Cha mẹ’, ‘đây’, và ‘xe’.

“Cha mẹ cậu đến rồi đấy. Họ đang ở tầng 1.”

“Oa!”

Định chạy ngay ra vườn, Seol Ha chợt nhớ ra chưa được mẹ Alessandro cho phép. Nhưng cha mẹ đã đến đón rồi, không ra cũng không được...

Nhưng cha mẹ vẫn là ưu tiên số một. Vội vàng chạy xuống tầng dưới nơi có cánh cửa lớn, cha mẹ đang đợi Seol Ha ở đó.

“Mẹ! Cha!”

Sắc mặt cha và mẹ đều có chút lạ. Hay là họ tưởng cô bé bị bắt cóc nên sợ? Lo lắng thoáng qua, Seol Ha đang chạy về phía cha mẹ bỗng dừng lại.

Quay đầu nhìn lại, thấy Alessandro đang đứng trên ban công tầng 2 nhìn xuống như để chào tạm biệt. Nhưng có một người lạ đứng cùng cậu bé.

‘Ai thế nhỉ? Đẹp quá.’

Mái tóc đỏ rực như hoa hồng, đôi mắt to tròn xanh biếc y hệt Alessandro. Nhưng trông cô ấy có vẻ hơi ốm yếu. Do gầy quá chăng?

“Alessandro, đó có phải là mẹ cậu không?”

Seol Ha hét to từ dưới lên. Để Alessandro nghe rõ. Không có câu trả lời nhưng rõ ràng cậu bé đã gật đầu.

“Cháu chào bác ạ! Từ hôm nay cháu và Alessandro là bạn của nhau rồi ạ.”

Mẹ của Alessandro không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô bé. Hơi sợ một chút, nhưng nghĩ đến việc được chơi cùng bạn, cô bé lại có thêm dũng khí.

“Cháu... lần sau lại đến chơi được không ạ?”

“River, thất lễ quá. Về nhà thôi con.”

Không hiểu sao cha lại vội vàng chắn trước mặt cô bé. Như muốn giấu Seol Ha đi vậy. Biểu cảm của Alessandro khi dịch lại lời Seol Ha cho mẹ nghe cũng có vẻ ngập ngừng.

“Sao lại đến đúng chỗ này chứ...”

Hôm nay mặt mẹ cũng tái mét. Sao mọi người lạ thế nhỉ? Cô bé chỉ muốn xin phép thôi mà.

Đang ngơ ngác thì một giọng nói thánh thót vang lên bên tai. Câu trả lời ngắn gọn nhưng đó là từ Seol Ha biết.

“...Được thôi.”

Chỉ một câu nói đó, cả Seol Ha và Alessandro đều mỉm cười. Những người không cười, chỉ có người lớn mà thôi.

 

* * *

 

“...”

River khó nhọc nâng mi mắt nặng trĩu. Mọi cảnh vật lọt vào tầm mắt đều xa lạ. Đây không phải dinh thự nhà Ranieri, không phải phòng cô ở Detroit, cũng chẳng phải phòng 817 khách sạn Fortuna.

Và giờ đây, cũng chẳng còn Seol Ha bé nhỏ và Alessandro ngày xưa nữa.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 66
Chương 65
Chương 64: 🔞🔞
Chương 63: 🔞🔞🔞
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37: 🔞🔞🔞
Chương 36: 🔞🔞🔞
Chương 35: 🔞🔞
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23: 🔞🔞
Chương 22: 🔞
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16: 🔞
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1
Chương 0: Mở Đầu 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.