Link đọc Manhwa Solstice: tại đây
————————————————————
Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ
Chương: 13
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
Nate bừng tỉnh khỏi dòng suy tưởng. Anh lưỡng lự một chút rồi vặn khóa nước nóng lại. Dòng nước ấm áp nhanh chóng trở nên lạnh buốt như băng. Có vẻ như nước ấm không đủ để xoa dịu cảm xúc đang sục sôi trong anh.
Sau tình một đêm với Kate, cái danh ‘Tay chơi còn zin’ cũng biến mất. Chỉ còn lại mỗi phần ‘Tay chơi’ là đúng. Dù anh không đến mức sa đà vào những cuộc hoan lạc bừa bãi, nhưng anh cũng không còn từ chối tất cả những người phụ nữ đến với mình như trước nữa.
Ấy vậy mà suốt mấy năm qua, hình bóng River vẫn chiếm trọn tâm trí anh, không chịu rời đi. Đã biết bao nhiêu ngày anh cố gắng gạt bỏ hình ảnh ấy, nhưng rồi lại cảm thấy như cô ấy đang nhìn chằm chằm vào mình từ đâu đó.
Bây giờ cũng vậy. River chưa bao giờ buông tha cho anh. Những lời cô kể bằng giọng nói nhẹ nhàng cứ lởn vởn trong đầu, rồi dần phình to thành những tưởng tượng cụ thể.
River ăn tối cùng Alessandro, River hôn hắn, River nằm dưới thân hắn rên rỉ vì khoái lạc...
Cảm giác khó chịu dâng trào, cùng lúc đó phần dưới thắt lưng trở nên nặng trĩu. Thứ ở giữa hai chân được tiếp thêm sức mạnh, ngẩng cao đầu đầy ngạo nghễ. Cảm giác chán ghét bản thân ập đến, Nate đập mạnh trán vào tường.
“... Mẹ kiếp.”
Khẽ chửi thề một tiếng, anh đưa tay xuống hạ bộ đang cương cứng. Để giải tỏa dục vọng mà ngay cả dòng nước lạnh xối xả cũng không thể làm nguội đi.
Nhưng tiếng rên rỉ chưa từng được nghe của River cứ văng vẳng bên tai anh.
* * *
Kể từ ngày hôm sau khi nhận được điện thoại, River bận rộn với lịch trình dày đặc trong vai trò bạn tình chính thức của Alessandro. Địa điểm mỗi lần một khác, và đó đều là những buổi hẹn hò hoàn hảo không chê vào đâu được.
Trừ việc hắn chưa một lần đưa River đến khách sạn.
Kẻ từng nói ‘không phải không có mục đích khác’ ấy lại hầu như không hề động chạm vào River. Cái chạm vào mông và ngực ở phòng tranh là lần tiếp xúc thân mật nhất cho đến giờ, sau đó cùng lắm chỉ là những nụ hôn. Mà cũng rất hời hợt.
Chắc không phải gã đàn ông đó có vấn đề gì ở ‘chỗ ấy’ đâu nhỉ. Theo lời Federico thì tất cả các bạn tình trước đây đều được hắn làm cho tan chảy trong sung sướng cơ mà.
Vậy là do Lily Gray không đủ hấp dẫn? Không, nếu thế thì ngay từ đầu hắn đã chẳng chọn cô làm bạn tình. Alessandro đâu cần tìm bạn chỉ để đàm đạo về nghệ thuật.
Hơn hết, ánh mắt áp bức đến ngạt thở mà cô cảm nhận được ở phòng tranh là bằng chứng rõ ràng nhất. Chẳng phải trong đó ẩn chứa dục vọng nhớp nháp sao.
“Rốt cuộc là có vấn đề gì chứ, tên khốn này...”
Trở về từ nhà hát, River vừa bước vào phòng mình ở khách sạn Fortuna đã đá văng đôi giày cao gót. Nằm phịch xuống giường nhìn trần nhà, cô thấy bực bội. Muốn sao chép điện thoại hay cài cửa hậu vào laptop thì trước tiên phải đến khách sạn của hắn đã, thế mà hôm nay lại công cốc.
Những cuộc trò chuyện trong thời gian qua cũng chẳng moi được thông tin gì hữu ích. Alessandro vốn kiệm lời, hắn thích lặng lẽ lắng nghe câu chuyện của River hơn là tự mình mở miệng.
Trong thời gian đó, River đã ghé thăm hai bảo tàng mỹ thuật và xem hai buổi biểu diễn. Tính cả vở ba lê vừa xem xong thì tổng cộng là ba cái. Lily Gray đúng là đến Milan để nghỉ dưỡng thật, nhưng cái gã Sottocapo kia cũng rảnh rỗi tận hưởng đời sống văn hóa thế này sao?
Hơn nữa, thời gian không còn nhiều. Cuộc họp cán bộ của gia đình Ranieri sẽ diễn ra vào ngày mai. Xong việc, Alessandro sẽ rời Milan.
Nếu đến ngày mai mà vẫn chưa lên giường... Chà, liệu có bao nhiêu khả năng hắn sẽ gọi River đến sau khi đã đi xa chứ.
Cứ đà này thì cả nhiệm vụ lẫn việc trả thù sẽ trở nên xa vời chỉ trong nay mai. Hồi đầu nhiệm vụ cô còn mong không phải ngủ với hắn, nhưng giờ không phải lúc để nói mấy câu ngây thơ đó. An toàn cái nỗi gì, hỏng việc đến nơi rồi. Rốt cuộc cô chỉ biết cắn chặt môi dưới để xua đi nỗi bất an.
Hay là gọi ngay cho Alessandro bảo tôi muốn làm tình với anh, cư xử như một con thú cái đang kỳ phát dục nhỉ. Suy nghĩ của cô bắt đầu đi theo hướng cực đoan. River cố xua đi ý nghĩ điên rồ đó rồi ngồi dậy.
“Ha... Phải báo cáo đã.”
Ngồi trên ghế sofa, cô nhấn nút gọi. Giờ thì chẳng phân biệt được là báo cáo hay than thở nữa, nhưng việc phải làm thì vẫn phải làm.
— Thế nào, hôm nay sao rồi?
Sau một ngày dài căng thẳng, nghe thấy giọng nói quen thuộc an ủi cô hơn cô tưởng. River vừa tháo bông tai ngọc trai vừa nói.
“Hôm nay... tôi đi xem ba lê.”
— Lần trước là kịch <Hamlet>, lần này là ba lê à?
“Thế đấy. Gu thẩm mỹ của tên tội phạm này cũng thanh cao gớm.”
— Vở gì thế?
“<Hồ thiên nga>. Nhưng kết thúc khác với bản tôi biết.”
— Kết thúc thế nào?
“Giờ tôi phải báo cáo cả nội dung vở diễn nữa hả?”
Cô hỏi lại vẻ trêu chọc, đầu dây bên kia vang lên tiếng cười khẽ.
— Tôi tò mò thôi.
Từng lời nói của Nate vẫn dịu dàng như mọi khi. Lòng cô đang xáo động cũng thấy bình yên hơn đôi chút. Dù không biết ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng lúc này cô chỉ muốn dựa vào người bạn của mình một chút thôi.
“Hoàng tử Siegfried chiến đấu với lão phù thủy độc ác Rothbart rồi cả hai cùng chết, công chúa Odette trở lại làm người và đau khổ một mình.”
— Sao kết thúc kỳ cục vậy? Chẳng ai hạnh phúc cả.
“Thì... có thể hoàng tử đã hạnh phúc đấy. Ít nhất chàng cũng đã trả thù được cho người mình yêu và mang lại tự do cho nàng mà.”
— Chắc là hay lắm. Ngoài ra còn gì nữa không?
Đã đến lúc quay lại chuyện công việc. River mấp máy đôi môi nặng trĩu.
“Lần này cũng chỉ xem biểu diễn rồi về. Trước đó đi ăn cũng không phát hiện được gì đặc biệt.”
Không thấy câu trả lời, cô lại càng thấy mông lung. Chắc hẳn cả đội tập hợp cho chiến dịch lần này đều có cùng tâm trạng. Cảm giác như việc nhiệm vụ dậm chân tại chỗ là do năng lực của mình còn yếu kém, River vội vàng nói thêm như để biện minh.
“Tôi cũng đang cố gắng đây. Nghe nói mai là họp cán bộ rồi... Khoan đã.”
Lúc đó, tin nhắn đến điện thoại của cô. Là chiếc điện thoại dành cho bạn tình mà Lily Gray nhận được từ Alessandro.
“Có tin nhắn tới. Để tôi kiểm tra xem.”
River không tắt máy mà mở tin nhắn ra xem. Thấy cô im lặng một lúc lâu, Nate thận trọng giục.
— Tin nhắn bảo gì?
Khác với mọi khi, giọng River run run vì căng thẳng trước tin nhắn đến muộn bất thường này.
“Sáng mai... 9 giờ sáng, hắn sẽ đến đón.”
— Đi đâu?
“Cái đó tôi chưa biết. Cậu biết mà, trước khi gặp hắn tuyệt đối không cho biết đi đâu. Có hỏi cũng vô ích thôi. Nhưng dù sao thì cũng hẹn gặp rồi, đó là điều quan trọng.”
Tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên từ đầu dây bên kia. Dù không thể hiện ra mặt nhưng vì chưa có thành tích gì đáng kể nên chắc áp lực Nate phải chịu cũng lớn lắm. Nhất là khi trưởng nhóm lại là kẻ như Jonathan.
— River, tôi không muốn gây áp lực cho cậu đâu nhưng... cậu biết đây thực sự là cơ hội cuối cùng rồi đúng không?
“Tôi cũng nghĩ vậy. Cuộc họp diễn ra một hay hai ngày thì chưa biết, nhưng có vẻ hắn sẽ không ở lại Milan thêm sau khi xong việc đâu.”
— Hãy thử tất cả những gì có thể làm vào ngày mai nhé.
Tất cả những gì có thể làm. River không dám nói to câu trả lời. Vì cô biết điều đó có nghĩa là gì.
— Cậu sẽ làm thế chứ?
Nhận ra sự do dự và sợ hãi trong sự im lặng của cô, Nate hỏi lại. River cắn chặt môi dưới. Không còn lựa chọn nào khác. Giờ thì cô thực sự phải làm được.
“Tôi sẽ tìm mọi cách.”
— Cậu biết rồi đấy, chiếc điện thoại cậu nhận từ trụ sở được kết nối với máy chủ của chúng ta. Nếu thành công...
Nate dừng lại một chút như để thông họng. River vẫn chăm chú lắng nghe.
— Những thông tin lấy được sẽ tự động chuyển vào hệ thống của chúng ta, nên cậu không cần báo cáo ngay sau đó đâu. Cậu hiểu ý tôi chứ?
Cô hiểu. Sao mà không hiểu được. Rằng đây là một sự quan tâm dành cho cô.
Nhưng tại sao cô cứ cảm thấy lấn cấn ở đâu đó.
“... Cảm ơn cậu. Tôi sẽ liên lạc lại sớm. Ngủ ngon nhé.”
— Cậu cũng... ngủ ngon, River.
Cuộc gọi kết thúc bằng lời chào quen thuộc.
River ngồi trên ghế sofa, nhìn chằm chằm vào tin nhắn gửi cho Lily Gray. 9 giờ sáng. Khá sớm.
Hầu hết các cuộc hẹn đều vào buổi chiều hoặc tối. Đây là lần đầu tiên có chỉ thị chuẩn bị từ sớm thế này. Cô hoàn toàn không đoán được hắn định làm gì trước khi vào họp, nhưng dù sao thì... cũng không thể bỏ lỡ cơ hội hiếm hoi này được.
River định ngày mai bằng mọi giá sẽ kéo Alessandro lên giường. Như mọi khi, khi ngồi cạnh Alessandro trong chiếc sedan đen, cô sẽ níu lấy hắn. Dù phải bám riết hay van xin đi chăng nữa.
* * *
Hôm nay tài xế cũng đến đón River đúng giờ. Suốt 2 tuần qua ngồi ở vị trí này nhiều đến mức cô cảm giác mông mình đã quen với lớp nệm ghế.
Và bên cạnh cô là Alessandro. Mùi hương cơ thể thoang thoảng như không khí buổi sáng mùa đông lạnh giá. Điều đó, cô cũng đã quen rồi.
“Chào buổi sáng. Hôm nay chúng ta đi đâu thế?”
River cố tình tỏ ra hoạt bát, giả vờ mong đợi buổi hẹn hò. Alessandro nhìn cô bằng ánh mắt lờ đờ rồi chuyển hướng nhìn ra ngoài cửa sổ. Đôi môi người đàn ông khẽ mấp máy.
“Khách sạn.”
River mở to mắt. Không muốn để lộ vẻ ngạc nhiên, cô nhanh chóng điều chỉnh lại biểu cảm, nhưng trái tim vẫn đập loạn nhịp.
“Khách sạn nào?”
“Nơi tôi ở.”
...Cô không nghe nhầm.
Chắc hai người không đến khách sạn để xem *Hotflix đâu nhỉ, có lẽ hắn muốn giải tỏa nhu cầu dồn nén trước buổi họp cán bộ chăng. Hoặc biết đâu hắn đã chán trò đóng giả cặp vợ chồng trung niên thanh cao với cô bồ mới rồi.
*Hotflix: Cách nói lái của Netflix (dịch vụ xem phim trực tuyến) trong bối cảnh này, ám chỉ việc xem phim giải trí thông thường.
Trong lúc bồn chồn, cô lén đưa tay lần tìm chiếc ví cầm tay. Chiếc điện thoại mang từ trụ sở đã được cất kỹ. Nó sẽ đóng vai trò quan trọng khi sao chép điện thoại của hắn hoặc lấy cắp thông tin từ laptop. Và cả một hộp bao cao su nữa. Dù que cấy tránh thai sẽ ngăn ngừa việc mang thai nhưng cô không muốn tiếp xúc da thịt trần trụi với hắn.
Giả vờ nhìn ra ngoài cửa sổ, River thầm thở phào nhẹ nhõm. Thật may là cô không cần phải van xin Alessandro ngủ với mình nữa.
💬 Bình luận (0)