Chương 33

Link đọc Manhwa Solstice: tại đây

 

————————————————————

Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ

Chương: 33

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

Sự xuất hiện bất ngờ khiến cô sững người, chỉ biết ngước nhìn. Hắn lên tiếng trước, phá vỡ sự im lặng ngượng ngùng.

“Em tìm tôi à?”

“Giật cả mình. Sao anh biết tôi đến?”

“Bóng em in trên cửa sổ.”

May quá, chỉ là thế thôi. Cô còn tưởng mình đã bỏ sót camera giám sát nào.

“Thế em đến đây làm gì?”

Đang định trả lời vì mất điện, River bất giác liếc nhìn vào phòng cầu nguyện qua vai hắn.

Không gian ẩm ướt, chỉ có ánh nến leo lét trông thật ảm đạm, trái ngược hoàn toàn với lần trước. Thứ ánh sáng rực rỡ của kính màu tràn ngập phòng cầu nguyện vào ngày nắng đẹp đã biến mất.

Hắn đã làm gì trong đó nhỉ. Giả vờ ngập ngừng, thay vì trả lời, River rụt rè hỏi lại.

“Tôi vào trong xem chút được không?”

Hắn nhìn cô chằm chằm một lúc rồi gật đầu, tránh sang một bên nhường lối.

Ngồi xuống ghế bên cạnh Alessandro, River đảo mắt nhìn quanh. Bên trong không có gì thay đổi so với ngày đầu tiên cô đến. Vẫn là cây thánh giá khổ hình, tượng Đức Mẹ trên bục, nến, hàng ghế dài, thậm chí vị trí cuốn Kinh Thánh cũng y nguyên.

Sao tự nhiên hắn lại lên đây? Chắc không phải để ngủ trưa đâu. Cô tự hỏi liệu hắn có sùng đạo đến thế không, nhưng vẫn cố tình nói giọng vui vẻ.

“Ngày đầu tiên đến đây, Marta đã khoe với tôi kính màu ở phòng cầu nguyện đẹp lắm. Giá mà hôm nay trời nắng thì tốt biết mấy.”

Nghe bảo trong dinh thự này chỉ có nơi đây là giữ nguyên trạng. Vậy biết đâu trong phòng cầu nguyện cũng có không gian cất giấu bí mật giống bàn trang điểm của Lucrezia? Phòng an toàn, hay két sắt cỡ lớn chẳng hạn. Nếu không thì chẳng hiểu hắn ru rú ở đây cả ngày làm gì.

River vừa nói chuyện phiếm vừa quan sát sắc mặt Alessandro. Hắn không mở miệng, cũng chẳng cử động. Bình thường hắn cũng sẽ đáp lại vài câu ngắn gọn, nhưng hôm nay lại ngồi im như tượng muối, nhìn chằm chằm lên bục.

“Cả ngày nay anh làm gì ở đây thế? Cầu nguyện? Hay là... đang suy tư chuyện gì nghiêm trọng?”

“Không làm gì cả, hoặc là tất cả những điều đó.”

Sau câu trả lời đầy ẩn ý, hắn lại im bặt.

Sự im lặng này thật nặng nề. Hôm nay hắn chẳng có hứng thú tiếp chuyện bạn tình, thậm chí còn chẳng thèm nhìn cô lấy một cái.

Nghĩ để hắn một mình thì tốt hơn, cô định bỏ cuộc đi xuống thì câu hỏi bất ngờ vang lên bên tai.

“Em có tin vào Chúa không?”

Mưa làm hắn đa cảm chăng. Trước giờ Alessandro chưa từng đề cập đến chủ đề khó nhằn này. Câu hỏi đột ngột khiến River không thể trả lời ngay.

Có tên thánh thì phải bảo là tin chứ nhỉ? Nhưng kẻ nguội lạnh đức tin như cô đã lâu lắm rồi không bước chân vào nhà thờ.

Rốt cuộc River không trả lời. Kết thúc khoảng lặng ngắn ngủi, Alessandro nói tiếp.

“Tôi không tin vào cái gọi là ý Chúa, dù đó là gì đi nữa. Tất cả chỉ là lớp vỏ bọc hào nhoáng thôi.”

River chỉ biết chớp mắt. Đây không phải lời lẽ nên thốt ra từ miệng người đã ở trong phòng cầu nguyện cả ngày.

“Con người rốt cuộc chỉ là những con rối diễn vở kịch cuộc đời trên sân khấu... Ít nhất tôi nghĩ vậy.”

Như thể đang trút bỏ từng lời chất chứa trong lòng bấy lâu, giọng nói của Alessandro cứ thế tuôn ra.

“Nên tất cả những chuyện này không phải ý Chúa, mà là trò đùa. Và chúng ta đang bị quay như chong chóng trong trò đùa đó.”

Nói đến đó, hắn nhìn thẳng vào mắt River.

Đôi mắt xanh thẳm không gợn chút cảm xúc. Nhiệt huyết và dục vọng từng như thiêu đốt giờ đã biến mất, chỉ còn lại sự trống rỗng hư vô.

Mọi thứ như quay về vạch xuất phát. Khuôn mặt vô cảm của người đàn ông như đang chế giễu suy nghĩ của cô rằng mình đã hiểu được phần nào về hắn trong thời gian chung sống.

Hắn muốn nói gì đây. Vòng vo tam quốc thế này không phải phong cách của hắn. Rõ ràng hôm nay mọi thứ ở hắn đều khác thường.

Sốt ruột, River mấp máy môi không thành tiếng, như đáp lại, môi đối phương cũng chuyển động.

“Vậy nếu, chỉ là nếu thôi nhé... việc tôi xuất hiện trên sân khấu này, lại còn xuất hiện trước mặt anh, cũng là trò đùa của Chúa thì sao?”

Khoảnh khắc đó, ánh sáng chói lòa xuyên qua cửa sổ khiến cô nhắm mắt theo phản xạ.

“Rốt cuộc... em đóng vai gì?”

Hắn vừa dứt lời, tiếng sấm nổ vang trời như xé toạc không gian. Ánh sáng và bóng tối nhảy múa trên khuôn mặt góc cạnh của Alessandro.

Trong ánh sáng chập chờn, biểu cảm của hắn, kỳ lạ thay, trông gần như hoang mang.

Giống như người đang lên cơn sốt mê sảng...

Cảm giác như có bàn tay vô hình bóp nghẹt trái tim. Cô không hiểu tại sao hắn lại hỏi điều này, và tên gọi của cảm xúc đang làm cô rung động lúc này là gì.

Không, cô cũng chẳng muốn tìm hiểu. Cô không muốn bị lây nhiễm sự mơ hồ khó giải thích từ người đàn ông này.

Alessandro, là con rối thì hãy cư xử như con rối đi. Hãy làm tròn vai diễn được giao cho anh đi.

Kẻ thù giết cha mẹ, mục tiêu cần moi thông tin, mối quan hệ ngắn hạn đã định sẵn kết cục. Không thể để hắn vượt quá giới hạn đó.

“Theo lời anh thì chắc tôi cũng là một con rối khác thôi.”

Cô muốn thắt chặt quan hệ là thật, nhưng chỉ vì nhiệm vụ yêu cầu thế. Cô không hề muốn một mối quan hệ sâu sắc đến mức ảnh hưởng đến cuộc đời mình. Cô từ chối những tình huống dây dưa rễ má khiến bản thân bị níu chân.

“Tôi không biết mình đóng vai gì, nhưng có một điều chắc chắn. Tôi chỉ là vai phụ sẽ sớm rời sân khấu thôi.”

Vậy nên thế này là đủ rồi. Chẳng phải ngay từ đầu hắn cũng đề ra thời hạn ba tháng sao. Nếu cô vạch rõ ranh giới trước, River tin chắc Alessandro sẽ không cố tình vượt qua.

“Nên cứ coi như là một giấc mơ ngắn ngủi đi. Cho đến khi năm nay kết thúc. Tôi cũng sẽ nghĩ như vậy.”

Nói xong, River dùng đầu ngón trỏ ấn nhẹ vào giữa trán Alessandro. Hành động khá táo bạo nhưng hắn không tỏ vẻ khó chịu. Sự trống rỗng trong đôi mắt cũng đã biến mất. Hắn chỉ nhìn cô bằng ánh mắt bình thản kỳ lạ như mọi khi.

Biết là thế nhưng người đàn ông này nói quá ít mà nghĩ quá nhiều. Giá mà có thể đọc được suy nghĩ của hắn dễ dàng hơn chút thì tốt biết mấy.

Đã đến lúc cần thay đổi không khí.

“Sao thế, nghĩ đến chuyện chia tay nên thấy tiếc à? Vẫn còn khối thời gian mà.”

Alessandro không trả lời. Hắn chỉ vuốt nhẹ trán rồi nở nụ cười vô cảm thường thấy.

Không biết tâm trạng hắn thay đổi thế nào nhưng có vẻ đã bình thường trở lại. Yên tâm hơn với sự quen thuộc này, River hất cằm về phía hắn.

“Mà này, anh biết là mất điện từ nãy giờ rồi không? Thực ra tôi lên đây để báo chuyện đó đấy. Có vẻ chưa sửa xong ngay được đâu.”

“Mất điện cũng không phải lần đầu. Mấy năm trước bão đi qua cũng từng bị cắt điện.”

Hắn ngập ngừng một chút rồi nói tiếp.

“Sợ quá nên mới đi tìm tôi à?”

“Không hề nhé? Tôi có phải trẻ con đâu.”

Thấy cô giả vờ nổi cáu, hắn cười nhạt. Nhạt đến mức nếu không để ý kỹ sẽ không nhận ra. Vẻ xa lạ lúc nãy dường như đã bị bóng tối gột rửa sạch sẽ.

Alessandro đứng dậy cầm lấy chân nến trên bục.

“Điện dự phòng khẩn cấp sẽ tự động bật. Hệ thống an ninh cửa ra vào hay tủ lạnh thì không cần lo. Chỉ có đèn đóm và mấy thứ khác là ngoại lệ...”

Rồi hắn chìa tay kia ra. Bàn tay to lớn, gân guốc, các ngón tay dài và rõ khớp xương. Cảm giác như có thể dễ dàng bao trọn bàn tay River.

“Xin lỗi nhưng cho đến khi có điện lại, em phải làm quen với bóng tối thôi.”

Dù không muốn nhưng cô vẫn nắm lấy tay hắn cùng bước ra khỏi phòng cầu nguyện.

Mưa vẫn không ngớt. Dựa vào ánh nến lung lay và bàn tay Alessandro để xuống cầu thang và đi dọc hành lang khiến cô có cảm giác lạ lẫm. Không chỉ mất điện, mà dường như thời gian trong ngôi nhà này cũng ngừng trôi.

“Không có đèn pin khẩn cấp sao?”

Tiếc là chiếc điện thoại cục gạch của River không có chức năng cao cấp như đèn pin.

“Có chứ. Một cái ở thư phòng, một cái trong bếp.”

“Nhà to thế này mà chỉ có hai cái thôi á?”

“Hai cái là đủ rồi.”

Mở cửa thư phòng, Alessandro đưa chân nến cho River.

“Thay vào đó thì trong thư phòng có lò sưởi. Em cầm tạm đi. Cẩn thận sáp nến nhỏ vào tay.”

Cầm lấy chân nến, phần tay cầm vẫn còn ấm. Tiếng xếp củi khô, tiếng quẹt diêm vang lên, chẳng bao lâu sau, ngọn lửa màu cam ấm áp đã thắp sáng không gian. Hóa ra chiếc lò sưởi kiểu cũ không chỉ để trang trí.

“Nếu sợ bóng tối thì em cứ ở đây cho đến khi có điện lại.”

“Đã bảo là không sợ mà, thật đấy. Chỉ là hơi chán thôi.”

Alessandro lặng lẽ nhìn River đang sưởi ấm trước lò sưởi, rồi mở ngăn kéo dưới cùng của tủ trang trí lấy ra thứ gì đó. Tiếng gỗ va vào nhau lách cách trong bóng tối.

Thứ Alessandro mang ra là một chiếc hộp gỗ kẻ ô đen trắng. Ngăn kéo hai bên hộp mở ra, từng quân cờ to bằng ngón tay lần lượt xuất hiện. Tốt, Tượng, Xe, Hậu...

Bàn cờ vua.

“Biết chơi cờ không?”

Tất nhiên là biết rồi. Ai là người dạy cô chơi cờ lần đầu tiên chứ.

“Định rủ tôi chơi cùng à?”

“Không thích thì cứ nói. Tôi không muốn ép buộc.”

Alessandro nhanh chóng bày bàn cờ xong, ngước mắt nhìn River.

“Chơi hay không?”

Nhìn vẻ mặt như không mảy may nghĩ đến thất bại của hắn, máu hiếu thắng trong cô trỗi dậy. River nhếch mép cười, vươn vai.

“Chơi chứ. Nhưng chơi suông thì chán lắm. Thắng thua đơn thuần chẳng thú vị tẹo nào.”

“Vậy thì?”

“Cá cược đi. Người thua phải thực hiện một điều ước của người thắng.”

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 66
Chương 65
Chương 64: 🔞🔞
Chương 63: 🔞🔞🔞
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37: 🔞🔞🔞
Chương 36: 🔞🔞🔞
Chương 35: 🔞🔞
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23: 🔞🔞
Chương 22: 🔞
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16: 🔞
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1
Chương 0: Mở Đầu 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.