Chương 61

Link đọc Manhwa Solstice: tại đây

 

————————————————————

Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ

Chương: 61

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

Cảm giác như vừa bị giáng một đòn mạnh vào đầu.

Làm sao… làm sao ông ta biết được?

“Ta đã nói rồi, ta ghét nhất là bị lừa dối.”

River dáo dác đảo mắt nhìn quanh đầy gấp gáp. Cô lo sợ liệu tất cả mọi người trong sảnh tiệc có đang đổ dồn ánh mắt về phía mình hay không. Ngay khi ý nghĩ rằng bữa tiệc này vốn dĩ là một cái bẫy xẹt qua tâm trí, đầu lưỡi cô bỗng chốc cứng đờ. Tiếng nhạc vang lên bên tai giờ đây nghe như tiếng băng rè của một cuốn băng cũ lỗi thời.

“Ta hơi thất vọng đấy. River Winstead.”

Nếu cứ tiếp tục chìm trong cơn hoảng loạn này, nhiệm vụ hay bất cứ thứ gì cũng sẽ hỏng bét. Cô cố gắng vận động bộ não đang trắng xóa để tìm lối thoát nhưng không một cao kiến nào hiện ra.

Cái tên thôi thì cứ cho là trùng hợp đi. Nhưng đến cả họ cũng trùng khớp thì nghĩa là ông ta đã bằng cách nào đó đào bới được hồ sơ cá nhân vốn đã bị xóa bỏ của cô.

Và điều đó có nghĩa là từ Federico cho đến Nate, Sofia hay bất kỳ ai ở trụ sở đều có nguy cơ bị lộ diện. Thông tin đã bị rò rỉ từ đâu cơ chứ?

Liệu Alessandro… cũng biết chuyện này rồi sao?

“Ôi trời, có vẻ ta đã làm cô sợ quá rồi nhỉ?”

Damiano thản nhiên mỉm cười nói.

“Yên tâm đi. Ta định sẽ giữ bí mật chuyện này giúp cô.”

“Ông định nói cái lời dối trá nực cười gì—”

“Winstead, đừng kích động. Cô không muốn bị Sandro phát hiện ra thân phận thật sự đâu đúng không?”

Nếu lời Damiano nói là thật, thì nghĩa là Alessandro vẫn chỉ coi bạn tình của mình là một người phụ nữ bình thường. Thế nhưng, River trái lại càng thấy chùn bước hơn trước câu nói đó.

Tại sao ông ta không tiết lộ? Một Damiano Giannini lừng danh với việc tóm gọn tất cả từ mật báo viên thâm nhập cho đến các thế lực thù địch, tại sao lại giữ im lặng?

“Ta vốn không thích đe dọa người khác, nhưng cũng chẳng còn cách nào. Nếu không làm thế này, ta sợ cô sẽ cứ tiếp tục lừa dối ta mất.”

“Nếu tình cảnh này không phải đe dọa thì là gì?”

“Tốt nhất là đừng có đoán mò, nếu cô không muốn đánh mất lòng tốt vô điều kiện này.”

Đây là mưu kế để thăm dò cô, hay là sự thật? Đây là một ván bài mà tiền cược chính là tính mạng của rất nhiều người. River nghiến chặt môi cân nhắc, rồi khó khăn lắm mới mở lời.

“Ông muốn gì?”

“Sự thật. Người mà ta muốn trò chuyện cùng không phải là Lily Gray. Mà là River Winstead.”

“…”

“Có vẻ cô chưa đủ can đảm để nói ra nhỉ. Chắc hẳn trong đầu cô đang nghĩ ‘Phải chăng đây là một cuộc thẩm vấn dụ dỗ để moi thêm thông tin?’, hay ‘Liệu đây có phải là một cái bẫy?’. Biểu cảm của cô hiện rõ mồn một kìa.”

Chết tiệt, đúng là như vậy thật.

“Được rồi, ta sẽ đặc biệt rộng lượng cho cô xem quân bài của ta trước.”

Alessandro lúc này vẫn đang bị đám đông giữ chân. Damiano tiếp tục câu chuyện với vẻ mặt tươi tỉnh như thể đang kể một chuyện gì đó rất vui vẻ.

“Đám đặc vụ các cô mỗi khi bị lộ danh tính thì điều lo lắng nhất luôn là sự an toàn của đồng nghiệp. Để ta nói cho cô nhẹ lòng, ta không biết hết danh tính của bọn họ đâu. Ta chỉ đoán được đứng sau cô là Chính phủ Ý, Interpol hay FBI gì đó thôi, nhưng chỉ dừng lại ở mức đó.”

Như thể vừa sực nhớ ra điều gì, ông ta nói thêm.

“À, ngoại trừ Federico Marvici. Vì hắn là kẻ đã giới thiệu ‘cháu gái’ của mình nên chắc chắn phải có liên đới rồi. Một là cảnh sát, hai là kẻ phản bội, chẳng phải chỉ có một trong hai khả năng đó sao?”

“…”

“Đừng lo. Ta chưa có ý định giết Marvici trước khi cô Gray quay về Mỹ đâu. Vì nếu trừ khử hắn, cô cũng sẽ gặp nguy hiểm.”

Ông ta khẽ nghiêng đầu, giọng điệu trở nên nghiêm nghị.

“Nhưng nếu trước lúc đó cô đem chuyện này kể cho Marvici hay bất kỳ ai khác... thì lúc đó ta cũng sẽ có một bí mật không thể nói với con đỡ đầu của mình. Ví dụ như chuyện người phụ nữ mà hắn cứ ngỡ là đã bình an vô sự trở về Mỹ, thực chất đã bị xử lý mà không ai hay biết.”

“Nghe thì có vẻ hay ho đấy, nhưng ý ông là sau khi tôi đi, ông sẽ xử lý ông ấy đúng không. Ông định bắt tôi trơ mắt nhìn người đó chết để đổi lấy mạng sống của mình sao?”

“Ta thấy hắn cũng chẳng phải hạng tốt lành gì, cô vẫn bận tâm đến hắn sao?”

“Chẳng phải đám Mafia các ông cũng coi trọng nghĩa khí và sự đoàn kết đó sao?”

Nghe vậy, Damiano bật cười ha hả như vừa nghe được một câu chuyện đùa thú vị nhất trần đời.

“Hèn gì mà thằng Sandro lại mê cô như điếu đổ.”

Sự lo lắng khiến bước chân của cô liên tục bị vấp. Nếu có ai nhìn vào, chắc chắn họ sẽ nhạo báng kỹ năng khiêu vũ tồi tệ của cô.

“Sau khi cô Gray lên máy bay về Mỹ, cô làm gì ta không quan tâm. Ta không biết liệu ‘ông cậu’ của cô có thể chạy trốn bình an trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó không, nhưng cứ để chuyện đó cho vận may của hắn quyết định vậy.”

Ngay khoảnh khắc cô định hỏi làm sao có thể tin lời ông ta, lời nói lúc trước của ông ta lại hiện về ‘Ta không thích bị người khác lừa dối, và ta cũng chẳng muốn lừa dối ai cả.’

Liệu cô có thể tin tưởng kẻ này đến mức nào?

Nhưng lúc này, cô không còn lựa chọn nào khác. Nếu cứ tiếp tục không hợp tác, chiếc váy dạ hội này rất có thể sẽ trở thành tấm vải liệm của cô.

“Winstead, ta đang tạo rất nhiều thuận lợi cho cô đấy. Chỉ vì một lý do duy nhất là ta muốn trò chuyện với cô thôi.”

Đó không phải là lời nói dối.

“Giờ cô đã có tâm trạng để trả lời chưa?”

Khi nhận ra mình không còn đường lui, River trái lại trở nên bình tĩnh hơn. Cô chỉnh lại tư thế đang lảo đảo và nhìn thẳng vào mắt Damiano. Đối phương dường như cũng đang chờ đợi điều đó.

“…Được thôi.”

“Mục đích cô tiếp cận Alessandro là gì?”

Một câu hỏi cơ bản. River trả lời thành thực.

“Tôi đang tìm kiếm tung tích của Antonio.”

“Nghe nói tên bị bắt lần trước cũng nói như vậy.”

“Chuyện đó là đương nhiên mà. Sức ảnh hưởng của Antonio Ranieri, mạng lưới buôn lậu vũ khí và đường dây ma túy mà ông ta xây dựng khổng lồ đến mức nào, tôi nghĩ ông là người hiểu rõ nhất.”

“Lần nào cũng thất bại mà các cô vẫn không chịu bỏ cuộc nhỉ?”

“Không, chúng tôi sẽ thành công. Chắc chắn là như vậy.”

“Chúc cô may mắn. Vậy sang câu hỏi tiếp theo nhé.”

Mồ hôi rịn ra trong lòng bàn tay cô. Nếu không nhờ lực nắm của Damiano đủ mạnh, có lẽ tay cô đã tuột khỏi tay ông ta.

“Nếu Alessandro kế vị vị trí của Boss, cô định sẽ làm gì?”

Đây không phải là một câu hỏi chí mạng. Chỉ đơn giản là ông ta muốn biết quan điểm của cô sao?

“Lúc đó tôi sẽ làm những việc mình phải làm. Đã là con trai thì cũng chẳng khác gì người cha cả.”

Câu trả lời này không khó. Đó không phải là một tương lai cô chưa từng nghĩ tới, và xác suất xảy ra cũng rất cao còn gì.

Damiano không đưa ra phản ứng đặc biệt nào. Ông ta chỉ hơi nhướng mày, dùng ánh mắt đầy hứng thú quan sát cô một lượt.

Sau một hồi im lặng, ông ta chậm rãi mở lời.

“Ta đã nghe rõ câu trả lời. Có vẻ không giống lời nói dối.”

“Tôi không hiểu lắm, thưa ngài Giannini.”

“Không hiểu chuyện gì?”

“Đối với các ông, tôi là... một nhân vật nguy hiểm. Là đối tượng cần phải trừ khử hàng đầu. Vậy tại sao ông lại giữ bí mật cho tôi?”

Nụ cười ung dung của ông ta khiến lòng cô nóng như lửa đốt. Phản ứng này nằm ngoài mọi dự liệu của cô. Ông ta đang nghĩ gì? Có âm mưu gì khác không?

Trước sự cảnh giác cao độ của River, ông ta trả lời ngắn gọn.

“Việc leo lên vách đá cũng là một phần nhiệm vụ của sư tử mà.”

“…”

“Và ta thì lại thích sự công bằng.”

Ông ta đang thử thách Alessandro sao? Lời nói của Damiano nghe như thể ông ta định sẽ đứng ở vị trí bên thứ ba để quan sát mọi chuyện diễn ra.

Nhưng tại sao? Người này là Cha đỡ đầu của Sottocapo mà. Chẳng có lý do gì ông ta lại đẩy Sandro vào nguy hiểm cả…

Bất chợt, một ý nghĩ xẹt qua trí não River.

‘Đợi đã. Chẳng lẽ…’

Lý do vị Consigliere không trực tiếp ra mặt. Kẻ thực sự đã đẩy Alessandro xuống vực sâu. Có một kẻ khác trong ván bài này. Một kẻ mà ngay cả ông ta cũng không thể can thiệp vào.

“Có phải... Sandro biết Antonio đang ở đâu—”

“Xin lỗi vì đã ngắt lời cô, cô Winstead. Nhưng cho ta hỏi nốt một câu cuối cùng được không?”

Damiano tiếp tục với vẻ mặt chẳng có chút gì gọi là hối lỗi.

“Đây không phải với tư cách Consigliere, mà chỉ là sự tò mò cá nhân của ta thôi…”

Câu hỏi tiếp theo ngay lập tức nuốt chửng cả tiếng nhạc và tiếng trò chuyện ồn ào trong sảnh tiệc.

“Cô có yêu Alessandro không?”

Không.

Cô biết đó là một câu hỏi đơn giản đến mức không cần phải suy nghĩ, chỉ cần thốt ra hai từ đó là xong.

Thế nhưng, tại sao cô lại không thể mở miệng?

“Tại sao ông lại—”

“Có hoặc không. Chỉ trả lời một trong hai thôi. Ta không có nhiều thời gian đâu.”

Dấu hỏi nhỏ bé mà bấy lâu nay cô cố tình lảng tránh giờ đây trở thành một bức tường khổng lồ chắn ngang trước mặt. River chỉ biết lặng lẽ chớp mắt.

Trước tiên, cô thử suy nghĩ với tư cách là ‘Lily’. Thỉnh thoảng trao nhau nụ hôn, đôi khi mặn nồng xác thịt, nhưng cảm xúc giữa họ giống như những người bạn tâm giao hơn là một tình yêu sâu đậm. Vì vậy, cô đã chuẩn bị sẵn sàng để rời đi không chút luyến tiếc khi thời điểm đến.

Thế nhưng, với tư cách là ‘River’…

…Yêu sao? Yêu Alessandro?

Cô hận hắn. Hắn là kẻ thù giết cha mẹ cô, là kẻ phản bội, là một tên tội phạm sớm muộn cũng sẽ bị trừng phạt.

Thế nhưng, sự tử tế ít ỏi của hắn cứ liên tục trói buộc và làm lung lay trái tim cô. Dù biết rằng nếu còn tỉnh táo thì không nên làm vậy, nhưng cô đã bao nhiêu lần vô thức nhìn thấy bóng ma của quá khứ chồng chéo lên hắn?

Dù biết tất cả sự dịu dàng này là dành cho Lily chứ không phải cô, nhưng tại sao…

Mỗi khi nghĩ về hắn, cô lại cảm thấy như mình bị lạc lối.

Damiano ngay từ đầu đã muốn trò chuyện với River chứ không phải Lily. Vì vậy cô không thể trả lời một cách dễ dàng.

Vì cô không thể chọn được một trong hai. Vì chính cô cũng không biết đâu là thật, đâu là giả.

“Lily. Cha đỡ đầu.”

Alessandro xen vào đúng lúc đó. Giữa bầu không khí ngột ngạt, tiếng nói quen thuộc vang lên khiến sự căng thẳng trong cô tan biến.

“Con không muốn làm phiền hai người, nhưng đã đến giờ họp rồi.”

“Đã đến giờ rồi sao?”

“Thực ra là hơi muộn một chút rồi ạ.”

Việc hắn xuất hiện đúng lúc quả là một sự cứu rỗi. Damiano tranh thủ lúc Sandro không để ý, ném cho River một cái nhìn đầy nuối tiếc. Trở lại làm Lily, River lặng lẽ cụp mắt xuống. Câu trả lời cho câu hỏi cuối cùng mãi mãi là một ẩn số.

Sandro quan sát sắc mặt River rồi hỏi.

“Như đã nói trên đường đến đây rồi, hôm nay tôi có một cuộc họp. Trông em có vẻ mệt, em ổn chứ?”

River cố gắng nhếch môi cười. Để không gây ra những nghi ngờ vô căn cứ, tốt nhất là nên hành động vui vẻ.

“Chỉ là do tôi căng thẳng nãy giờ thôi. Tôi nhảy không được tốt lắm.”

“Em nên nghỉ ngơi đi. Hay là để tôi gọi Paolo đưa em về trước—”

“Không sao đâu. Tôi đâu có yếu ớt đến thế.”

Thế nhưng bước chân của Alessandro vẫn đứng yên như đóng đinh tại chỗ. Cứ như thể hắn vẫn còn điều gì muốn nói.

“Vậy lát nữa sau khi họp xong, chúng ta cùng nhảy một bài nhé?”

Người đàn ông này đôi khi lại đưa ra những lời đề nghị nằm ngoài dự tính của cô. Giống như lúc này. Cô chưa bao giờ nghĩ hắn lại có hứng thú với việc khiêu vũ. Dù không mấy hào hứng nhưng cô cũng chẳng có lý do gì để từ chối.

“…Được thôi.”

Ngay khoảnh khắc cô gật đầu, một nụ cười thoáng qua trên môi hắn trong tích tắc. Nó biến mất nhanh đến mức cô còn không chắc mình có nhìn lầm hay không.

“Sandro, con không nỡ rời xa con bé đến thế sao?”

Có vẻ không thể kiềm chế được trước sự chần chừ của con đỡ đầu, Damiano lên tiếng thúc giục khi đứng cách đó vài bước. River dùng đầu ngón tay khẽ đẩy vai Alessandro. Lúc này cô thực sự muốn được nghỉ ngơi. Cô cũng cần thời gian để sắp xếp lại đống suy nghĩ hỗn độn trong đầu.

“Tôi sẽ để người ở lại bảo vệ em nên đừng lo, cứ nghỉ ngơi đi. Có chuyện gì thì liên lạc cho tôi ngay nhé.”

Hắn rời đi, để lại hai tên thuộc hạ to con canh gác. Trước khi hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, hắn đã ngoảnh lại nhìn River hai lần. Có lẽ ánh mắt họ đã chạm nhau thêm một lần nữa, nếu như cô không dứt khoát quay đầu đi ngay sau đó.

Cài đặt

180%
14px
Chương 66
Chương 65
Chương 64: 🔞🔞
Chương 63: 🔞🔞🔞
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37: 🔞🔞🔞
Chương 36: 🔞🔞🔞
Chương 35: 🔞🔞
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23: 🔞🔞
Chương 22: 🔞
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16: 🔞
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1
Chương 0: Mở Đầu 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.