Chương 66

Link đọc Manhwa Solstice: tại đây

 

————————————————————

Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ

Chương: 66

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

“Cậu nói cái gì cơ?”

— Kế hoạch thay đổi rồi. Phía trên quyết định kết thúc chiến dịch này, họ định sẽ cài cắm một đặc vụ tinh nhuệ được đào tạo chuyên nghiệp vào cạnh vị Consigliere. Dù không thể triển khai ngay lập tức nhưng họ cho rằng phương án đó sẽ ổn định hơn.

Kết thúc sớm? Đây là nhiệm vụ lẽ ra đã phải kết thúc từ Milan. Họ không hiểu ý nghĩa của từ ‘sớm’ à?

River bật cười khẩy vì thấy quá nực cười. Dù giai đoạn đầu có xảy ra vài tình huống đau đầu, nhưng bản thân nhiệm vụ vẫn đang tiến triển thuận lợi.

Cô đã ở trong dinh thự của Alessandro – nơi chưa ai từng đặt chân vào – được gần hai tháng. Cô đã có được sự tin tưởng tuyệt đối từ mục tiêu, và manh mối về tung tích của Antonio cũng đang dần lộ diện.

Không phải là cô không thu hoạch được gì. Những thông tin mà một người không phải đặc vụ nằm vùng chuyên nghiệp như cô thu thập được tuy ít về số lượng nhưng cái nào cũng cực kỳ quan trọng, và tất cả đều là những thứ chỉ có thể có được khi River là người phụ nữ của Sandro.

Đáng lẽ họ phải tìm cách để cô ở lại lâu hơn mới đúng, vậy mà lại bảo kết thúc sớm. Đây là một chỉ thị không thể hiểu nổi.

Định bụng sẽ mắng cho anh ta một trận vì lúc cô yêu cầu thì phớt lờ mà giờ lại bảo rút quân, nhưng rồi...

“…Được rồi, đã quyết định như vậy thì tôi nghe theo.”

River nuốt lại những lời định nói.

Nếu xét đoán một cách lạnh lùng, việc kéo dài thời gian thêm đúng là không mang lại lợi ích gì.

Vấn đề lớn nhất là cô đã bị vị Consigliere nắm thóp. Cô không thể an tâm chỉ dựa vào lời nói của Damiano. Giao phó mạng sống của mình và Federico cho một tên tội phạm chẳng khác nào một ván bài có tỉ lệ thắng bằng không.

Và lý do thứ hai. Cô cảm thấy mình không nên ở bên cạnh Alessandro thêm nữa. Mỗi đêm trước khi ngủ, lý trí cô lại gào thét. Rằng không được tiến lại gần hơn, rằng phải nhanh chóng thoát khỏi người đàn ông này.

“Lịch trình cụ thể thế nào? Đã định ngày chưa?”

Cuối cùng cô buộc phải chấp nhận. Vốn dĩ mục đích ban đầu là để sống sót, nên nếu đã muốn rời khỏi đây thì càng sớm càng tốt.

— Vẫn chưa. Đợi đi, tôi sẽ liên lạc sau. Cứ chuẩn bị tinh thần rút quân trước, và đừng lơ là cho đến phút cuối cùng. Không có gì đặc biệt chứ?

Không có gì đặc biệt sao? River khẽ cắn môi khi nhớ lại chuyện với Damiano. Nên làm thế nào cho phải đây?

Ngoại trừ cô và Federico, những người khác vẫn chưa bị bại lộ, nhưng ai biết được thông tin sẽ rò rỉ từ đâu và khi nào. Liệu có nên mạo hiểm thông báo trước hay là…

Không, không được. Chẳng phải cô đã có kết luận rồi sao? Nghĩ đi nghĩ lại, tốt nhất là không nên nói gì. Rời khỏi Ý một cách lặng lẽ và nhanh chóng là lựa chọn an toàn nhất. Nếu được, cô muốn Federico cũng đi cùng vào ngày hôm đó.

“Rõ rồi. Vậy tôi cúp máy đây.”

— Đợi đã, tôi... tôi có chuyện muốn hỏi.

Ngay khoảnh khắc định kết thúc cuộc gọi, Nate đã vội vàng giữ cô lại. River vừa chỉnh lại chiếc gối của Alessandro vừa hỏi bằng giọng cứng nhắc.

“Lại chuyện gì nữa.”

— Cậu... vẫn còn giận chuyện hôm đó lắm sao?

Hỏi cô có ‘vẫn còn’ giận lắm không sao? Đó là một câu hỏi mà cô không tài nào đưa ra được một câu trả lời tốt đẹp. Bởi vì cô từng tin tưởng Nate bao nhiêu thì cảm giác bị phản bội lại sâu sắc bấy nhiêu.

River hỏi ngược lại một cách bình thản.

“Nếu là cậu, cậu sẽ thấy thế nào?”

Dù cố gắng nói với tông giọng vô cảm, nhưng lời lẽ của cô vẫn không giấu nổi sự sắc lẹm. Như thể thời gian trôi qua cũng không làm nguôi ngoai đi nỗi uất hận.

— Tôi biết lúc này nói những lời này là không phù hợp. Nhưng tôi thực sự không hề cố ý làm tổn thương cậu.

“…”

— Tôi đã định sau khi nhiệm vụ kết thúc sẽ gặp trực tiếp để xin lỗi cậu. Chứ không phải chỉ nói qua điện thoại thế này. Nhưng... tôi nghĩ nên nói ngay bây giờ trước khi quá muộn.

Lời khẩn cầu tha thiết ấy làm trái tim cô lay động đôi chút. River im lặng, cố gắng cảm nhận giọng nói truyền qua điện thoại.

Cô biết Nate không làm chuyện đó với ác ý. Cô hiểu rõ bản chất lương thiện của anh ta hơn bất kỳ ai khác.

Hơn nữa, Nate cũng là người đã mất mẹ dưới tay Antonio. Là những người cùng chung nỗi đau, cô muốn tin rằng anh ta chỉ tạm thời trở nên lạnh lùng khi đứng trước cơ hội báo thù.

Việc coi như chưa có chuyện gì xảy ra là điều không thể. Vết thương lòng vẫn chưa hề khép miệng. Nhưng nếu chấp nhận lời xin lỗi này, có lẽ hai người có thể quay lại mối quan hệ thoải mái cười đùa như xưa.

Vậy thì... có nên tha thứ không? Giữa lúc River còn đang đắn đo định mở lời thì...

— Cậu cũng hiểu mà, đó là chuyện bất khả kháng.

“…Cái gì?”

— Với tôi, đó là lựa chọn tốt nhất vào thời điểm ấy—

“Nate, đó không phải là lời xin lỗi. Đó là sự tự biện minh.”

Nghe thấy câu đó, River cảm thấy một luồng khí lạnh chạy từ đỉnh đầu xuống.

“Cậu liên lạc với tôi chỉ để nói cái thứ rác rưởi này thôi sao?”

Cô không ngờ anh ta lại đưa ra những lời bào chữa trước khi nói lời xin lỗi. Cô đã đủ thất vọng về anh ta rồi, nhưng giờ đây một sự chua chát còn lớn hơn thế đang bóp nghẹt trái tim cô.

“Tôi vẫn lắng nghe vì tưởng cậu định xin lỗi, chứ không phải để nghe những lời nhảm nhí đáng ghét này.”

Để làm được như anh ta cũng không phải dễ, thật sự, theo một nghĩa nào đó thì anh ta thật ‘đáng nể’. Liệu anh ta có biết chính mình vừa tự tay đạp đổ cơ hội cuối cùng không?

Đáng lẽ ngay từ đầu cô không nên kỳ vọng. River cười khẩy đầy lạnh lẽo rồi tuyên bố.

“Sau này nếu có việc gì, hãy kết nối tôi với Sofia hoặc bất kỳ ai khác nhé. Ai trong trụ sở cũng được. Miễn không phải là cậu.”

— River. Bình tĩnh đi.

“À, ra là cậu vẫn còn gọi được cái tên River cơ đấy?”

Cơn giận và sự tủi thân không thể kiểm soát ùa về. Mặc kệ Nate định bào chữa điều gì, River trút sạch những lời cô đã kìm nén bấy lâu nay.

“Phải, tôi ‘đã từng’ là River. Nhưng chính cậu là người đã ngăn cản khi tôi muốn quay lại với cái tên đó. Giờ cậu gọi tôi là River, chẳng phải là một sự giả dối sao?”

— …Tôi xin lỗi.

“Đã quá muộn để xin lỗi rồi, Nate.”

Những ký ức đẹp đẽ về Nate đang dần tàn lụi. Nén nỗi đau vào lòng, River trầm giọng nói:

“Giờ đây ngay cả chính tôi cũng không biết mình là ai nữa. Là Lily Gray, hay là River Winstead.”

— …

“Tôi biết có nói ra thế này cũng vô ích. Vì cậu sẽ chẳng bao giờ hiểu nổi dù chỉ một nửa sự thảm hại mà tôi đang cảm nhận đâu.”

Đó là dấu chấm hết. Ngay trước khi giọng nói bị vỡ vụn, River đã nhấn nút ngắt cuộc gọi. Cô tưởng mình đã kìm nén tốt lắm rồi, vậy mà nước mắt cứ thế tuôn rơi. Nate không hề gọi lại, cũng không gửi thêm một tin nhắn nào.

River siết chặt tấm ga giường vô tội. Từ tấm ga nhăn nhúm tỏa ra mùi hương cơ thể thoang thoảng của Alessandro. Mùi hương như không khí của một buổi sáng mùa đông đầy tuyết mà cô đã quá đỗi quen thuộc.

Nực cười thay, thứ duy nhất an ủi cô lúc này lại chính là mùi hương còn sót lại ấy.

Khi mở mắt ra một lần nữa, River vẫn chỉ có một mình. Trời có vẻ đã sáng sớm nhưng Alessandro không có bên cạnh.

‘Hắn không về nhà sao?’

Cô áp lòng bàn tay lên tấm ga giường. Nơi vẫn còn dấu vết người nằm ấy tỏa ra một hơi ấm mờ nhạt. Có vẻ hắn đã về vào lúc rạng sáng, ngủ bên cạnh cô rồi lại thức dậy sớm.

‘…Phải dậy thôi.’

Có lẽ vì đã khóc trước khi ngủ nên cô cảm thấy mắt mình hơi sưng. Cứ thế này mà xuống lầu thì chắc chắn Marta sẽ lo lắng. River cứ nằm yên đó chờ cho vết sưng dịu bớt. Nếu không vì tiếng nói quen thuộc vọng lên từ tầng 1, có lẽ cô đã ngủ tiếp rồi.

‘Sandro?’

Hắn không ra ngoài sao? River lảo đảo ngồi dậy, rón rén mở cửa phòng ngủ. Một mùi hương ngọt ngào, khác hẳn mọi ngày, lan tỏa trong không gian. Cùng với đó là mùi hương của hoa tươi thanh khiết.

Khi bước xuống cầu thang, River đứng chôn chân tại chỗ trước khung cảnh lạ lẫm.

Trên bàn ăn, những lẵng hoa được trang trí lộng lẫy hơn thường ngày. Cô có cảm giác như tất cả những loài hoa có thể tìm thấy trong mùa này đều đã được mang về đây.

Ở chính giữa bàn là một chiếc bánh kem sinh nhật nhỏ nhắn và xinh xắn. Những bông hồng bằng kem được nặn tỉ mỉ cùng những lát trái cây sắp xếp tinh tế để lại ấn tượng mạnh mẽ. Tay nghề khéo léo này chắc chắn là tác phẩm của Marta.

Tất cả những thứ này, ngày hôm qua cô hoàn toàn không thấy bóng dáng chúng đâu.

“Bác Marta?”

Nghe tiếng gọi của River, Marta đang bận rộn xoay xở liền quay lại.

“Cô dậy rồi sao? Biết cô dậy sớm thế này thì tôi đã phải nhanh tay hơn nữa rồi.”

“Cháu tự nhiên tỉnh giấc thôi ạ. Trông bác bận quá, cháu giúp bác một tay nhé?”

“Ôi dào, không được đâu. Ai lại để chủ nhân của ngày sinh nhật làm thế bao giờ? Sắp xong cả rồi, cô cứ ngồi xuống đợi một lát đi.”

“Dạ?”

Sinh nhật sao? Ánh mắt River hướng về phía tờ lịch treo trên tường. Ngay khoảnh khắc cô nhận ra hôm nay là ngày gì, một hơi ấm bao bọc lấy cô từ phía sau.

“Tôi định lát nữa mới đánh thức em.”

Là Alessandro. Hôm nay có vẻ hắn cũng phụ giúp chuẩn bị bữa sáng nên đôi bàn tay vẫn còn ướt nước. Trước khi kịp chào buổi sáng, hắn đã lần lượt đặt những nụ hôn dịu dàng lên má và cổ cô.

“Chúc mừng sinh nhật, Lily.”

Ngày 7 tháng 11.

Hôm nay là sinh nhật của Lily Gray.

 

Bữa tiệc sinh nhật diễn ra trong bầu không khí ấm cúng của một gia đình. Theo lời Marta, mọi người đã bí mật chuẩn bị để Lily không nhận ra. Cô không hỏi làm sao họ biết dù cô chưa từng kể, vì chắc chắn Paolo đã xem hộ chiếu giả của cô, hoặc có lẽ họ đã điều tra xong xuôi về cái tên Lily Gray này rồi.

Cô thực sự bất ngờ khi nhận được những món quà mà mình chưa từng kỳ vọng. Silvio tặng một cuốn sách về làm vườn, Marta tặng một chiếc khăn tay thêu họa tiết ở viền, còn Paolo thì tặng một con dao bỏ túi. Alessandro thì không tặng gì cả. Trong lòng River trái lại thấy nhẹ nhõm vì điều đó.

Khi món quà cuối cùng được mở ra, Sandro đứng dậy trước và nói.

“Em đi thay đồ thoải mái rồi xuống đây nhé. Nhớ mặc ấm một chút cho chắc chắn.”

“Chúng ta đi đâu vậy anh?”

Nhưng thay vì trả lời, Alessandro chỉ nở một nụ cười mờ nhạt. Cho đến khi River thay xong chiếc váy trắng kết hợp cùng áo len màu xanh đậm và bước xuống lầu, hắn vẫn không hề tiết lộ điểm đến.

“Giờ anh nói được chưa? Đi đâu mà phải giữ bí mật kỹ thế?”

Ngay cả khi đã ngồi vào ghế phụ trên chiếc SUV của Sandro, River vẫn liên tục thúc giục hắn. Mãi cho đến khi khóa thắt lưng an toàn kêu cạch một tiếng, hắn mới trầm giọng mở lời.

“…Biển.”

“Sao tự nhiên lại đi biển ạ?”

“Chẳng phải em nói là em thích sao. Trước đây em từng bảo tò mò về nó mà.”

Đúng vậy. Trong đầu River thoáng hiện lại cuộc đối thoại giữa hai người trên con đường mòn ngày trước. Có lẽ là sau lần đầu tiên họ quan hệ.

 

“Em nhớ lần em bảo muốn đi dạo biển không?”

Dĩ nhiên cô nhớ chứ. Đó là ngày họ đến tiệm của Massimo.

“Tôi muốn ở bên cạnh em. Đi cùng nhau vẫn tốt hơn là đi một mình mà. Sau khi xong việc, lát nữa mình đi dạo biển nhé.”

Ngày hôm đó cuối cùng họ lại trở về nhà trong bầu không khí nặng nề, và lần thứ hai ra ngoài thì lại bị cuốn vào trận đấu súng.

Vào cái ngày hắn đến cứu River bị bắt giữ, khi rời khỏi nhà kho, Sandro đã nhiều lần hứa hẹn về lần sau. Mặc dù chính người đưa ra đề nghị là cô đã quên sạch sành sanh.

“Tôi thực sự muốn đưa em đến đó một lần. Vì tôi đã hứa lúc đó rồi.”

“Cũng... đúng là vậy, nhưng tôi cứ tưởng anh quên rồi chứ.”

Alessandro khởi động xe. Trên màn hình mượt mà của dàn âm thanh hiện lên danh sách nhạc. Cô cứ ngỡ toàn là nhạc cổ điển, không ngờ trong đó có cả những bài hát mà River thỉnh thoảng vẫn hay nghe tại dinh thự.

Vừa lần lượt chuyển các bản nhạc, hắn vừa thản nhiên nói.

“Tôi chưa bao giờ quên bất cứ điều gì em đã nói với tôi cả.”

River lặng lẽ mở cửa sổ xe. Khi xe bắt đầu lăn bánh, làn gió mang hơi ẩm của biển khiến mái tóc cô tung bay.

Ai đã từng nói con người là sinh vật sống dựa vào sự dịu dàng của người khác? Nếu có thể, cô muốn trực tiếp nói với người đầu tiên thốt ra câu đó rằng: Lòng tốt đặt sai hướng không phải là sự cứu rỗi.

Đó là một nỗi đau cứa nát trái tim.

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 66
Chương 65
Chương 64: 🔞🔞
Chương 63: 🔞🔞🔞
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37: 🔞🔞🔞
Chương 36: 🔞🔞🔞
Chương 35: 🔞🔞
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23: 🔞🔞
Chương 22: 🔞
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16: 🔞
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1
Chương 0: Mở Đầu 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.