Chương 50

Link đọc Manhwa Solstice: tại đây

 

————————————————————

Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ

Chương: 50

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.

————————————————————

Trước tiếng hét đầy gấp gáp, Alessandro phản xạ cực nhanh cúi thấp đầu xuống. Viên đạn sượt qua trong gang tấc, để lại một lỗ thủng trên nóc xe. River có thể nhìn thấy rõ mồn một vết hố đạn chỏng chơ ấy.

Dù cô là người phát hiện ra dấu hiệu khả nghi trước, nhưng phản ứng của Alessandro cũng vô cùng nhạy bén. Hắn dùng ánh mắt lạnh lùng quét qua xung quanh. Ngay cả trong tình huống bị tập kích bất ngờ, khuôn mặt người đàn ông vẫn vô cảm như một pho tượng. Có lẽ vì hắn đã quá quen với những cảnh tượng này.

Lúc này cần phải bình tĩnh tập trung vào tình hình thực tế. Chỉ vài giây ngắn ngủi, hành động như thế nào sẽ quyết định sự sống và cái chết.

“Lại đây!”

Hắn nắm chặt lấy tay River, kéo cô nấp sau thân xe. Tay súng bắn tỉa bồi thêm vài phát nữa, tiếng kính vỡ chói tai vang lên cùng lúc chiếc xe rung chuyển dữ dội.

River cũng chẳng lạ lẫm gì với những trận đấu súng dù cô không hề muốn. Trong đầu cô tự động phân tích quỹ đạo đường đạn để xác định vị trí kẻ thù. Nhìn hướng đạn, ít nhất có hai tên.

‘Dựa vào kích thước lỗ thủng trên nóc xe lúc nãy, đây không phải đạn quân dụng. Bảo là loại đạn cỡ lớn có thể tìm thấy ở thị trường dân sự thì cũng hơi quá. Vậy nghĩa là…’

Nói cách khác, đây không phải là những tay bắn tỉa chuyên nghiệp được trang bị vũ khí tối tân. Bởi nếu là chuyên gia thực thụ, họ đã không trượt một cách nực cười như thế này.

Vậy thì, kẻ nào lại bày ra một kế hoạch ám sát sơ hở đến vậy?

“Alessandro. Chuyện này rốt cuộc là—”

“Xin lỗi nhưng giải thích sau đi. Ưu tiên hàng đầu là rời khỏi đây.”

Nếu lánh vào tiệm may, khả năng bị trúng đạn giữa đường là rất cao. Cứ xả đạn bừa bãi kiểu lấy số lượng bù chất lượng thế này thì kiểu gì cũng có phát trúng.

“Đi đâu đây anh?”

“Nhìn thấy tòa nhà đằng kia không?”

“Thấy rồi. Chẳng lẽ…”

Hướng hắn chỉ là một tòa cao ốc mới xây. Tuy không phải là nhà chọc trời như ở New York, nhưng so với khu phố cổ hay dãy nhà dân xung quanh thì nó khá cao.

“…Phải theo sát tôi đấy. Chúng ta sẽ chạy.”

Chết tiệt, Alessandro hoàn toàn không thèm bận tâm đến việc bạn tình của mình đang mặc một bộ đồ chẳng thích hợp chút nào cho những cử động mạnh. Tất nhiên, nếu không muốn chết thì cô phải tìm cách thích nghi với hắn.

“Đợi một chút.”

River túm lấy gấu váy, dứt khoát xé toạc đường chỉ dọc theo hông. Xé đến tận đùi, cử động của cô đã trở nên linh hoạt hơn hẳn. Ngay sau đó, người đàn ông đứng bật dậy, và cả hai bắt đầu chạy hết tốc lực.

“Chúng ta sẽ chạy xuyên qua đó. Cứ chạy đi, đừng dừng lại.”

Việc tiến vào tòa nhà hẳn là để thoát khỏi tầm mắt của tay bắn tỉa. Một quyết định đúng đắn và phù hợp với tình hình hiện tại. Nếu là cô, cô cũng sẽ làm vậy.

Có điều, đó là hành động của Lily Gray, còn với đặc vụ River Winstead thì…

‘Đáng lẽ phải lánh sang khu vực vắng vẻ để không kéo người dân vô tội vào vòng nguy hiểm.’

Dùng dân thường làm lá chắn có thể sẽ có hiệu quả. Vì dù là tội phạm hung ác đến đâu cũng sẽ muốn tránh việc bị cộng đồng quốc tế truy quét với danh nghĩa khủng bối.

Nhưng cô thì khác. Chẳng phải vị trí của cô là để bảo vệ công dân sao? Thà để bản thân bị thương còn hơn là khiến mạng sống của những người vô tội gặp nguy hiểm.

Dù trong lòng muốn rẽ sang hướng khác để đến nơi vắng người, nhưng lúc này cô chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc ngoan ngoãn nghe theo chỉ thị của Alessandro.

“Bọn chúng ở kia kìa. Bắt lấy! Đừng để mất dấu!”

Giữa lúc đang mải miết chạy, từ xa vọng lại tiếng chửi rủa bằng tiếng Ý cùng tiếng hét kinh hãi của người dân. Dựa vào tiếng bước chân, cô đoán có ít nhất ba bốn tên. Liếc nhanh qua, dường như còn có thêm đồng bọn vừa gia nhập.

“Sandro, bọn chúng đông hơn rồi—”

“Đừng quay đầu lại!”

Họ băng qua cửa xoay và tiến vào sảnh của một tòa nhà văn phòng. Đúng lúc giờ nghỉ trưa bắt đầu nên sảnh tòa nhà chật kín người mặc âu phục. Những người chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra ngơ ngác nhìn hai kẻ vừa đột nhập vào.

“Nắm chặt tay tôi.”

River siết chặt lấy bàn tay đang nắm, người đàn ông đi trước rẽ đám đông mở đường. Phía trước là cổng an ninh dành cho nhân viên. Có lẽ nếu không có thẻ từ thì không thể qua được.

“Thất lễ một chút.”

Trong tích tắc, Alessandro đã vác bổng River lên vai. Hắn ôm lấy cô và không chút do dự nhảy vọt qua cổng an ninh. Chỉ mất vài giây để đôi giày da của hắn chạm đất trở lại.

“Các người là ai? Dừng lại mau!”

Nhân viên an ninh ở sảnh chặn cặp đôi đột nhập bất hợp pháp này lại. Thế nhưng, Alessandro không hề nao núng, hắn dùng vai húc mạnh khiến thân hình to lớn của gã bảo vệ văng ra xa.

“Xin lỗi nhé!”

River vừa ngoái lại buông một lời xin lỗi sáo rỗng vừa quan sát phía sau. Gã bảo vệ bị ngã dường như đang dùng bộ đàm gọi chi viện. Đúng lúc đó, vài gã to con đeo mặt nạ xuất hiện ở sảnh.

Chắc chắn đó là những kẻ truy đuổi bấy lâu nay. Cũng phải thôi, nếu dễ dàng bị cắt đuôi thì chúng đã chẳng tốn công huy động cả tay bắn tỉa hay nổ súng giữa ban ngày ngay trung tâm thành phố như vậy.

Chẳng có thời gian để thở. Giờ họ còn phải đối phó với cả đội an ninh đang đổ xô tới sau khi nhận được thông báo. Điều may mắn là nhóm người khả nghi truy đuổi họ cũng gặp phải rào cản tương tự.

“Tránh ra! Muốn ăn đạn à!”

“Để mất dấu thằng khốn đó là chúng ta chết chắc đấy!”

Đúng lúc đó, cửa thang máy mở ra, một đám đông ùa ra ngoài. Đó là nhóm nhân viên văn phòng đang đổ ra ngoài ăn trưa.

Cơ hội đây rồi. Chỉ cần trà trộn vào đám đông này và thoát ra bằng cửa sau là xong.

River ngước lên, và từ lúc nào Alessandro cũng đang nhìn xuống cô. Không cần lời nói, rõ ràng cả hai đều có chung ý tưởng.

Hai người trao nhau ánh mắt rồi nhanh chóng lẩn vào giữa đám đông. Cô không cần lo lắng về việc bị lạc mất hắn, vì bàn tay River vẫn đang bị Alessandro nắm chặt.

Bàn tay đang nắm lấy cô thậm chí còn không hề có mồ hôi lạnh. Người đàn ông nhìn bề ngoài có vẻ điềm tĩnh, nhưng lồng ngực săn chắc của hắn đang phập phồng dữ dội. Chắc chắn hắn cũng đang rất căng thẳng. Nếu đi một mình, việc chạy trốn hay giao chiến sẽ dễ dàng hơn nhiều, nhưng khi phải bảo vệ một người phụ nữ bên cạnh, hắn rơi vào thế bất lợi hoàn toàn.

River cố gắng giữ bình tĩnh bước theo hắn. Những nhân viên văn phòng ngơ ngác chỉ biết lén lút liếc nhìn và xì xào bàn tán về cặp đôi lạ mặt.

Đến khi thoát ra được bằng cửa sau, cô không còn cảm thấy dấu hiệu của kẻ truy đuổi nữa. Có vẻ như họ đã tạm thời cắt đuôi thành công.

Lúc này cô mới cảm thấy đôi chân mình thật trống trải. Qua đường váy bị xé rách, đôi chân trần lộ ra rõ mồn một. Giá mà có mặc quần đùi bảo hộ thì tốt, nhưng tiếc là dưới lớp vải ấy chỉ có chiếc quần lót ren bé xíu. Nhìn thấy đường chỉ bị xé toạc, Alessandro khẽ nhíu mày.

“Giờ chúng ta làm gì đây?”

“Vẫn chưa hoàn toàn cắt đuôi được đâu. Tôi đã muốn không để em gặp nguy hiểm, nhưng bọn chúng đã thấy rồi.”

“Thấy gì cơ?”

“Mặt của em.”

Hóa ra đó là lý do hắn bảo cô đừng quay đầu lại. Chắc chắn rồi... lúc đó cô đã chạm mắt với vài tên.

“Giờ dù có giấu em đi chỗ khác, bọn chúng cũng sẽ lùng sục cho bằng được. Thay quần áo cũng vô ích thôi. Em... dù có lẫn vào đám đông thì vẫn quá nổi bật.”

Hắn nói đúng. Ở giữa một thành phố nhỏ như thế này, một người phụ nữ gốc Á sẽ rất dễ bị nhận ra.

“Hãy ở cạnh tôi. Như vậy còn an toàn hơn.”

“Sandro, tại sao anh lại không…”

Bỏ mặc tôi?

River nuốt lại vế sau và nhìn trân trân vào hắn.

Việc dắt theo một người phụ nữ đi giày cao gót chạy trốn lúc này chỉ là gánh nặng. Bỏ cô lại chẳng phải sẽ có lợi cho người đàn ông này về mọi mặt sao? Thà chia tay tại đây có lẽ sẽ tốt hơn cho hắn…

Trong khoảnh khắc, như thể đọc được suy nghĩ của River, Alessandro kéo cô sát lại gần mình. Hơi thở của họ chạm nhau trong giây lát. Cảm giác những ngón tay của hắn chạm vào eo, và khoảng cách quá đỗi gần gũi này kỳ lạ thay lại không khiến cô thấy ghét.

“Tôi trông giống hạng tiểu nhân sẽ bỏ rơi người phụ nữ của mình để chạy trốn một mình sao?”

“Nhưng mà—”

“Từ bỏ ý định đó đi. Dù em có là gánh nặng đi chăng nữa, tôi vẫn sẽ giữ em bên cạnh.”

Dứt lời, hắn lại bắt đầu chạy về phía khu chung cư đối diện. River cũng vội vàng chạy theo. Nếu không phải vì đôi giày cao gót thì tốc độ chắc chắn sẽ nhanh hơn, nhưng biết làm sao được khi không thể chạy bằng chân trần. Tay hai người vẫn nắm chặt lấy nhau.

Alessandro nhìn luân phiên giữa lối vào chung cư và cầu thang thoát hiểm bên ngoài, rồi nhanh chóng quyết định lộ trình. Tiếng giày nện lên bậc thang sắt vang lên chói tai.

“Paolo, bị tập kích. Quân số ít nhất 6 tên, bao gồm cả tay bắn tỉa. Tôi đang lên sân thượng khu chung cư. Tầng 5, đối diện có tòa nhà văn phòng.”

Trong khi hắn dùng điện thoại thông báo tình hình và đưa ra chỉ thị cho Paolo, River vừa thở hồng hộc vừa leo cầu thang. Những lọn tóc tung bay theo từng cơn gió tạt qua.

Đường chạy trốn bắt đầu trở nên khó khăn hơn. Việc mặc váy maxi dài đến bắp chân và đi giày cao gót chạy hết tốc lực coi như vẫn còn trong tầm kiểm soát. Nhưng việc leo liên tục 5 tầng cầu thang trong trang phục này quả là một cực hình đối với cô. Gót giày mỏng manh cứ liên tục bị mắc vào kẽ hở của các cấu kiện sắt thép.

Ngược lại, bước chân của Alessandro đi phía trước cô lại rất dứt khoát. Không chỉ vậy, thỉnh thoảng hắn còn dừng lại đợi cô. Chắc chắn là do phải điều chỉnh theo tốc độ của người phụ nữ đi sau, nếu không hắn đã có thể chạy nhanh hơn nhiều.

Người đàn ông bảo ở cạnh hắn là an toàn, nhưng ý kiến của River thì hoàn toàn ngược lại. Cô nghĩ thà để cô một mình còn hơn. Bởi khi không có Alessandro bên cạnh, cô sẽ không cần phải giả vờ làm một người dân bình thường nữa.

‘Giá mà có một khẩu súng, chỉ cần một khẩu thôi…’

Nếu hắn tự tin vào sức mạnh cơ bắp của mình thì cô cũng cực kỳ tự tin vào khả năng bắn súng. Chỉ cần một khẩu súng lục đầy đạn là đủ để cô tự bảo vệ mình.

“A!”

Cuối cùng, gót giày bị kẹt vào một lỗ nhỏ khiến trọng tâm đang chới với bị mất đà. Ngay trước khi bị trẹo chân và ngã nhào, một bàn tay vững chãi đã kịp thời giữ chặt lấy River.

“…Cảm ơn anh.”

Alessandro đã vòng tay ôm lấy eo River. Một tay hắn vẫn đang cầm điện thoại.

“Lily đang ở cùng tôi nên ưu tiên hàng đầu là thoát ra ngoài. Khi nào chuẩn bị xong thì liên lạc.”

Kết thúc cuộc gọi, hắn bắt đầu dìu River leo nốt những bậc thang còn lại. Dù cô không rõ là hắn đang dìu cô hay đang vác một món đồ, nhưng hắn nhìn xuống đôi chân đang đi giày của cô và nói.

“Xin lỗi nhé. Thà rằng tôi bế em chạy thẳng lên cho nhanh, nhưng như vậy xác suất viên đạn nhắm vào tôi trúng phải em sẽ tăng cao hơn.”

“Đừng bận tâm. Tôi vẫn đang theo sát anh mà.”

Nghe vậy, khóe miệng Alessandro khẽ nhếch lên một tia cười mờ nhạt.

“Bảo tôi đừng bận tâm sao. Em đúng là hay đưa ra những yêu cầu quá đáng đấy, Lily.”

Cố nén nhịp thở dồn dập bằng những hơi thở sâu, khi lên đến sân thượng, Alessandro dẫn River về phía cánh cửa thông với cầu thang bên trong. Nơi đó có chồng gạch và vài kiện hàng còn sót lại sau khi thi công, trông có vẻ an toàn hơn những chỗ khác.

“Trốn ở đây đi. Em có biết bắn súng không?”

Hỏi cô có biết bắn súng không sao? Trong tích tắc, cô suýt chút nữa đã bật cười thành tiếng.

Bắn súng chính là kỹ năng giỏi nhất của River. Dù những thứ khác có thể không bằng ai, nhưng riêng khoản súng ống thì cô vượt xa những người khác.

‘Winstead, lại là điểm tuyệt đối sao. Nếu cô chọn hướng khác thì có lẽ giờ cô đang nắm giữ huy chương vàng thay vì huy hiệu cảnh sát rồi đấy.’

Chẳng phải từ thời tân tòng cô đã nhận được vô số lời khen ngợi rằng kỹ năng bắn súng gần như đạt đến độ hoàn hảo đó sao. Cô đã phá vỡ không biết bao nhiêu kỷ lục. Thậm chí ngay cả tên Jonathan Spencer đáng ghét kia cũng phải công nhận thực lực của cô.

Vấn đề là, người giỏi bắn súng là River chứ không phải Lily. Nếu để hắn biết người tình mới là một tay súng cự phách, thì sau khi cuộc truy đuổi kết thúc, mũi dùi nghi ngờ chắc chắn sẽ nhắm vào Lily. Vậy nên, giả vờ không biết là thượng sách.

“Tôi có biết một chút nhưng không giỏi lắm…”

Cô lấp lửng giả vờ thiếu tự tin, nhưng có vẻ việc cô giỏi hay không không quan trọng đối với hắn. Alessandro rút một khẩu súng từ trong người ra và đưa cho cô.

Sức nặng và cảm giác cầm nắm quen thuộc. Đúng như dự đoán, là một khẩu Glock. Sau khi phải bất lực chạy theo sau hắn, cảm giác được cầm súng trong tay khiến cô thực sự thấy an lòng.

“Nếu thấy kẻ nào lại gần thì bắn ngay lập tức.”

“Nhưng lỡ như... tôi lại bắn nhầm trúng anh thì sao—”

“Không sao cả. Ở đây, ngoại trừ em ra, tất cả đều là kẻ thù.”

“…”

“Đừng suy nghĩ gì khác, cứ bóp cò đi.”

 

Cài đặt

180%
14px
Chương 66
Chương 65
Chương 64: 🔞🔞
Chương 63: 🔞🔞🔞
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 49
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 39
Chương 38
Chương 37: 🔞🔞🔞
Chương 36: 🔞🔞🔞
Chương 35: 🔞🔞
Chương 34
Chương 33
Chương 32
Chương 31
Chương 30
Chương 29
Chương 28
Chương 27
Chương 26
Chương 25
Chương 24
Chương 23: 🔞🔞
Chương 22: 🔞
Chương 21
Chương 20
Chương 19
Chương 18
Chương 17
Chương 16: 🔞
Chương 15
Chương 14
Chương 13
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 5
Chương 4
Chương 3
Chương 2
Chương 1
Chương 0: Mở Đầu 🔞

💬 Bình luận (0)

User Avatar
Bạn cần đăng nhập để bình luận.