Link đọc Manhwa Solstice: tại đây
————————————————————
Biên dịch viên: Hớ Hớ Hớ
Chương: 43
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của LoppyToon. Chúng mình đã mua raw và dịch để mang đến cho các bạn nội dung hoàn toàn miễn phí, rất mong các bạn tôn trọng công sức của nhóm.
————————————————————
Nhà của Marta không xa. Ngôi nhà cô đến bằng xe tải của Silvio tuy nhỏ nhưng được bài trí tinh tế và ấm cúng. Nhìn vẻ ngoài, nơi đây dường như cũng là một ngôi nhà cổ được cải tạo lại. Những bồn hoa được chăm sóc tỉ mỉ để lại ấn tượng mạnh mẽ cho River.
“Vào mùa xuân, hoa pansy và hoa đậu lupin nở rộ khắp nơi. Tiếc là bây giờ đang là mùa thu, nếu không chắc chắn Lily sẽ thích lắm.”
Silvio bước ra khi nghe tiếng động cơ xe. Ông nhìn River rồi nhìn vợ mình với ánh mắt ngơ ngác, sau đó khẽ chào một câu. Dù có vẻ không mấy mặn mà với vị khách không mời mà đến, nhưng ông vẫn đối xử với River bằng sự tử tế thầm lặng.
Bữa trưa trôi qua một cách bình yên. Đã lâu lắm rồi cô mới dùng bữa với một ai đó không phải Alessandro, nên cảm giác có chút lạ lẫm. Cô cứ ngỡ khi ngước lên sẽ bắt gặp đôi mắt xanh biếc đang quan sát mình, nhưng ở đó chỉ có Silvio đang thỉnh thoảng phụ họa cho câu chuyện của vợ.
Marta dọn dẹp xong nhà bếp rồi rời khỏi bàn ăn để đi pha trà. Giờ đây tại bàn chỉ còn lại River và Silvio.
Vì bình thường hiếm khi trò chuyện nên giữa cô và Silvio vẫn tồn tại một bầu không khí ngượng ngùng. Muốn xua tan sự gượng gạo ấy, River hướng mắt về phía những khung ảnh treo trên tường.
Trong những khung ảnh đặt cạnh nhau là rất nhiều ảnh gia đình. Có ảnh một đứa trẻ đang đạp xe, một cậu thiếu niên đi dã ngoại cùng bạn học, và một chàng thanh niên chụp trước cổng trường đại học. Dù ở các mốc thời gian khác nhau, nhưng cô nhận ra ngay tất cả đều chụp cùng một người.
“Con trai hai bác ạ?”
Silvio cũng nhận ra nơi River đang nhìn. Ông lẳng lặng gật đầu.
“Nhìn là biết ngay mà. Anh ấy thừa hưởng nét đẹp của cả bác Marta và bác Silvio. Lại còn cao ráo nữa.”
“…Nó là một đứa trẻ ngoan và tốt bụng. Tốt đến mức quá sức đối với những bậc làm cha mẹ như chúng tôi.”
Hóa ra họ có con trai. Thấy mình đoán đúng, River thừa thắng xông lên hỏi tiếp.
“Trông anh ấy có vẻ không sống cùng hai bác, vậy anh ấy ra ở riêng rồi ạ?”
Silvio đang ngồi trên ghế bỗng quay mặt về phía bức tường. Ánh mắt ông dừng lại hồi lâu trên tấm hình chàng thanh niên, ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm.
“Nó mất rồi. Vài năm trước… Lúc đó nó sắp tốt nghiệp đại học. Nếu còn sống, chắc cũng xấp xỉ tuổi cậu chủ.”
Bầu không khí bỗng chốc trở nên trang nghiêm. Sự im lặng kéo dài bao trùm căn phòng, bởi việc an ủi nỗi mất mát của người khác chưa bao giờ là điều dễ dàng.
“Có lẽ vì vậy mà đôi khi nhìn thấy Sottocapo, tôi lại trào dâng một cảm xúc khó tả. Có nên gọi là sự đặc biệt không? Tôi cũng không chắc nữa.”
River nhớ lại lần đầu tiên đến dinh thự, cảnh tượng Marta và Alessandro chào hỏi nhau. Nụ hôn due baci thân thiết ấy. Hóa ra lý do họ trông giống như mẹ con chính là vì điều này.
“Vợ tôi coi Sottocapo… coi Sandro gần như con trai ruột, vì ngài ấy đã giúp chúng tôi trả thù.”
Phải rồi, cô nhớ ra rồi. Cặp vợ chồng quản gia này, theo lời Alessandro, vốn dĩ đều là thành viên tổ chức. Không ngờ cuộc trả thù mà hắn từng giúp đỡ lại chính là trả thù cho con trai của họ.
“Con trai chúng tôi bị cướp tấn công khi đang trên đường về nhà muộn. Nó bị đâm, nhưng vì phát hiện quá muộn nên cuối cùng…”
“Thế còn hung thủ?”
“Tìm hung thủ thì dễ, nhưng để bắt hắn thì không đơn giản chút nào. Vì cảnh sát cứ muốn ỉm chuyện đi cho qua.”
“Tại sao…! Thiếu chứng cứ ạ?”
“Chứng cứ có thừa… nhưng vấn đề là hung thủ thuộc về một tổ chức có cấu kết với cảnh sát địa phương.”
Silvio nở một nụ cười tự giễu đầy cay đắng.
“Nực cười đúng không? Con trai của một thành viên tổ chức lại chết dưới tay một thành viên tổ chức khác.”
River cảm thấy thực sự phẫn nộ. Dù người trước mặt cô xét cho cùng cũng là một phần của thế giới tội phạm, nhưng không vì thế mà một đứa con là sinh viên bình thường lại phải nhận một cái chết oan ức như vậy.
“Người duy nhất giúp đỡ chúng tôi lúc đó là Sottocapo.”
“…”
“Ngài ấy đã quét sạch tổ chức mà tên đó tham gia, truy đuổi kẻ bỏ trốn đến cùng rồi bắt hắn về, ném xuống trước mặt tôi và vợ tôi. Chỉ vì những kẻ thấp cổ bé họng, chỉ chuyên làm việc vặt như chúng tôi.”
Câu chuyện sau đó không cần hỏi cũng biết. Chắc hẳn hai vợ chồng đã tự tay kết liễu kẻ đó theo cách của riêng họ.
Bất chợt, một mảnh ghép của câu chuyện bắt đầu kết nối với một sự kiện trong đầu River.
Alessandro nhận được biệt danh ‘Thiên sứ của cái chết’ từ khi nào nhỉ? Đó là vào khoảng đầu những năm 20 tuổi, khi hắn một mình tiêu diệt một tổ chức quy mô nhỏ. Con trai của vợ chồng quản gia cũng xấp xỉ tuổi Alessandro. Chẳng lẽ, tổ chức bị quét sạch năm đó chính là…
“Vì vậy, chúng tôi sẵn sàng làm bất cứ điều gì theo lệnh của ngài ấy. Đó là ơn nghĩa mà cả đời này chúng tôi không bao giờ trả hết được.”
“…Ra là vậy ạ.”
Đây là một câu chuyện mà cô không thể dễ dàng gật đầu đồng tình. Như hiểu được phản ứng đó, Silvio trả lời một cách thành thật.
“Cô là một người bình thường, cách xa thế giới này, và tôi biết nếu xét về lý lẽ đúng sai thì đây chỉ là một cuộc trả thù cá nhân đầy bạo lực. Chắc hẳn cô khó mà đồng cảm được. Nhưng… với những bậc cha mẹ đã phải chôn cất đứa con yêu quý, thì đó là sự cứu rỗi mà dù có phải bán rẻ linh hồn họ cũng muốn có được.”
“…”
“Nếu cô rơi vào hoàn cảnh như vậy, liệu cô có cảm thấy giống chúng tôi không?”
Giữa lúc cô đang lúng túng không biết nên nói gì, thật may là Marta đã quay lại với hai chiếc khay lớn. Bà dường như quên mất rằng họ vừa mới dùng bữa xong.
“Lily, cô có thích bánh bí ngô không? Tôi có mang thêm trà và kem tươi để dùng kèm đây.”
Miếng bánh bí ngô bóng bẩy trông thật ngon mắt. Nhưng River không cảm nhận được bất kỳ hương vị nào.
Tối hôm đó, khi trở về phòng khách, River nằm vật xuống giường mà không buồn tắm rửa.
Alessandro vẫn chưa về. Tuy nhiên, dù có muốn thám thính phòng ngủ hay thư phòng của hắn thì cô cũng chẳng thể làm gì được. Dù chủ nhà vắng mặt nhưng hệ thống CCTV trước mỗi cửa phòng vẫn hoạt động không ngừng nghỉ.
Chỉ còn một mình trong căn nhà, cả thế giới dường như tĩnh lặng. Chẳng còn việc gì để làm, cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đi ngủ sớm. Nằm ngang trên giường, nhìn chằm chằm vào chiếc bàn trang điểm cũ kỹ và trần nhà tối om, cánh cửa tâm tư vốn đã đóng chặt nay lại mở ra đúng lúc.
Càng trải qua những ngày tháng ở nơi này, đầu óc cô càng thêm rối bời. Không chỉ vì tung tích của Antonio vẫn mịt mù, mà còn vì những trăn trở lẽ ra cô không nên biết, những suy nghĩ chẳng giúp ích gì cho nhiệm vụ cứ đeo bám cô dai dẳng.
Đâu mới là bộ mặt thật của Alessandro?
River biết rằng con người ai cũng có nhiều mặt. Có kẻ vừa vi phạm luật giao thông vừa nhặt rác trên đường, có kẻ là tên sát nhân hàng loạt hung ác nhưng lại hết mực yêu thương con cái. Alessandro chắc cũng vậy. Không có quy định nào bắt hắn phải làm điều ác từ lúc mở mắt cho đến khi đi ngủ cả.
Nhưng, liệu đó có phải là lý do duy nhất khiến lòng cô xáo động?
“Nếu em muốn làm gì thì cứ làm.”
“Lily, em là khách của tôi.”
“Đừng quên uống thuốc đấy.”
Cô thấy hoang mang. Bởi những dáng vẻ mà Alessandro thể hiện trước mặt Lily Gray hoàn toàn không phải là sự tử tế giả tạo.
Dù chẳng có gã nào lại đối xử nghiệt ngã với người tình mà mình trân trọng đến mức đưa về ngôi nhà mà chỉ những kẻ thân cận nhất mới được ra vào, nhưng đây không phải là sự ưu ái nhằm mong cầu một sự đánh đổi nào đó. Ngay từ đầu, quyền chủ động trong mối quan hệ này đã nằm trong tay hắn. Nếu hắn muốn gì ở bạn tình, hắn có thể chiếm lấy tất cả mà chẳng cần phải mở lời yêu cầu.
Thái độ lắng nghe chăm chú mỗi khi trò chuyện, sự quan tâm điều chỉnh bước chân khi cùng chạy bộ, hay sự tinh tế khi đắp chăn cho cô lúc cô ngủ quên khi đang đọc sách ngoài ban công.
Những điều này giống như sự dịu dàng đã được thấm nhuần một cách tự nhiên qua thời gian dài. Nó khác hẳn với sự tử tế diễn kịch của một kẻ có bản tính thấp hèn và tàn ác.
Dù không muốn thừa nhận... nhưng cô không thể phủ nhận rằng khi ở bên hắn, đôi khi cô lại nhớ về Alessandro của ngày xưa.
Khi River vẫn còn là Seol Ha, và hắn vẫn còn là một cậu thiếu niên bình thường.
Dù đã tận mắt chứng kiến hắn đập nát đầu người khác, dù bị hắn phản bội dẫn đến cái chết của cha mẹ, cô vẫn cảm thấy bản thân thật thảm hại khi có những suy nghĩ này, nhưng bàn cân tâm trí của cô mãi chẳng thể tìm lại được sự thăng bằng.
Hơn nữa, chẳng phải vẫn còn một câu hỏi mà không gì có thể giải thích được sao?
Đó là dấu hỏi mà cô luôn lảng tránh vì không thể tìm ra câu trả lời logic, vì không muốn đối mặt trực tiếp. Nó vốn bị vùi lấp dưới lớp hận thù lâu năm, giờ đây lại như một chiếc móc câu cứa vào trái tim cô.
…Một người dịu dàng như anh, tại sao lại phản bội tôi?
Ngồi dậy trong bóng tối, River tìm chiếc vali cất trong tủ quần áo. Lục lọi trong túi trong, tay cô chạm vào một cảm giác mịn màng. Đó là cây bút máy được tìm thấy trong túi của mẹ cô, có lẽ vốn là quà Giáng sinh dành cho River.
Đó là một món đồ khá cao cấp so với quà tặng cho một đứa trẻ. Thân bút màu xanh với phần đai và ngòi bút lấp lánh ánh bạc. Nếu chuyện đó không xảy ra, có lẽ cô đã được đích thân cha mẹ trao tận tay.
Cầm cây bút máy trong tay, River ngồi bệt xuống trước tủ quần áo. Kim giờ và kim phút bắt đầu quay ngược theo dòng suy nghĩ. Những chiếc kim quay không ngừng nghỉ, cho đến khi quay về ngày cuối cùng hai người còn có thể gọi nhau là bạn, ngày 21 tháng 12 của 18 năm về trước.
Ngày hôm đó là sinh nhật của Alessandro.
💬 Bình luận (0)